Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1296

Chương 1296: Đỡ thay lôi kiếp

Tôi lao vút tới chặn đứng lôi hoàn!

Ngay lập tức, toàn thân tôi bị dìm ngập trong sức mạnh của những quả lôi hoàn đó.

Lôi Văn Hóa cười lớn: "Ha ha ha... Ta còn tưởng thực lực của thằng nhóc nhà cậu mạnh đến mức nào, hóa ra cũng chỉ có vậy thôi. Dương Sơ Cửu, nếu muốn chặn đứng sức mạnh lôi hoàn của ta thì cậu chỉ có một con đường chết!"

Thế nhưng ngay lúc Lôi Văn Hóa đang đắc ý, tưởng rằng trận chiến này sắp kết thúc theo cách đó, bốn quả lôi hoàn bên kia khi đang mấp máy bên bờ vực phát nổ, đột nhiên bị một luồng sức mạnh sấm sét đen kịt bao bọc ngược trở lại!

Nhìn kỹ hơn thì đó là một con hắc long đang há to cái miệng khổng lồ, nuốt chửng cả bốn quả lôi hoàn.

Đúng vậy, Huyền Thiên Ám Lôi trên cổ tay tôi đã hiển hóa bản thể, biến thành con hắc long đó.

Lúc tôi lao ra chặn bốn quả lôi hoàn, Huyền Thiên Ám Lôi đã bảo tôi: "Chủ nhân cứ yên tâm, thứ này ngon lắm!"

Tôi chưa kịp hoàn hồn, Huyền Thiên Ám Lôi đã trực tiếp lao ra nuốt chửng thứ đó rồi.

Nói thật thì tôi cũng không ngờ Huyền Thiên Ám Lôi lại có bản lĩnh tương tự như Tiểu Hắc.

Chẳng lẽ giữa nó và Tiểu Hắc có chút duyên nợ gì chăng?

Trong lúc tôi còn suy nghĩ vẩn vơ thì Huyền Thiên Ám Lôi đã hoàn tất việc nuốt chửng.

Tôi đứng hiên ngang trên đỉnh đầu hắc long.

Lôi Văn Hóa ngơ ngác.

Chiêu thức vừa rồi Lôi Văn Hóa cảm thấy dùng để đối phó với cường giả cảnh giới Hợp Thể là dư, vậy mà lại bị hắc long Huyền Thiên Ám Lôi trên tay tôi hấp thụ mất. Hơn nữa sau khi nuốt chửng lôi hoàn, Huyền Thiên Ám Lôi dường như còn trở nên mạnh mẽ hơn đôi chút.

Điều này khiến Lôi Văn Hóa không dám tùy tiện tung ra chiêu thức đó nữa, làm vậy chẳng khác nào đang tiếp thêm sức mạnh cho đối thủ.

Tất nhiên, một cao thủ thời kỳ độ kiếp không thể nào chỉ có bấy nhiêu thủ đoạn.

Chiêu đó không dùng được thì tay Lôi Văn Hóa ngưng tụ ra một thanh lôi kiếm!

Cầm lôi kiếm trong tay, Lôi Văn Hóa chém ra mấy đạo kiếm ý về phía tôi!

Đây là sấm sét, cũng đồng thời là kiếm ý!

Thứ này thì Huyền Thiên Ám Lôi không thể nuốt chửng.

Tôi lệnh cho Huyền Thiên Ám Lôi thu nhỏ lại trên cổ tay mình, sau đó dùng sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi cộng hưởng với kiếm Thất Sát, cũng chém ra một kiếm về phía đối phương!

Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là kiếm ý của ông già thời kỳ độ kiếp này quả thực rất mạnh.

Nhát kiếm đó trực tiếp chém nát kiếm ý phát ra từ kiếm Thất Sát của tôi.

Mấy kiếm ý lao thẳng về phía này, tôi lập tức triệu hồi Thượng Thanh Lôi Thuẫn, gia trì sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi lên mới khó khăn chặn được kiếm ý lôi kiếm của lão!

Dù vậy, tôi vẫn bị đánh lùi ra xa mấy trăm mét.

Sau khi đứng vững, tôi cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, trực tiếp dùng sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi làm gốc cộng hưởng với kiếm Thất Sát, ngưng tụ ra kiếm ý Kiếm Cương Hủy Diệt.

Kiếm Cương Hủy Diệt có tổng cộng năm kiếm, kiếm sau mạnh hơn kiếm trước.

Nếu là trước đây, tôi phải mất rất nhiều thời gian mới thi triển được chiêu này. Hiện tại nhờ có nền tảng tu vi đủ dày sâu cộng thêm Huyền Thiên Ám Lôi đủ mạnh, quá trình ngưng tụ diễn ra cực kỳ nhanh chóng.

Lôi Văn Hóa liên tục chém kiếm ý về phía tôi.

Thế nhưng lão đột nhiên khựng lại một chút, bởi vì thanh kiếm trong tay lão đang khẽ run lên, cứ như thể thanh kiếm đó sắp vượt ngoài tầm kiểm soát vậy!

Mà trên không trung, đám người nhà họ Lôi đang thi hành lôi phạt vốn dĩ đang nhìn chằm chằm về phía Thanh Họa, lúc này đột nhiên đồng loạt quay đầu nhìn sang phía Lôi Văn Hóa.

Bọn họ dường như đã đánh hơi thấy điều gì đó.

Tôi biết trận chiến ở mức độ này hẳn là đã gần đến hồi kết rồi.

Kế hoạch tiếp theo của tôi chỉ còn thiếu mỗi việc vung kiếm ra nữa thôi.

Thế là sau khi ngưng tụ xong Kiếm Cương Hủy Diệt, tôi không kìm nén nữa, lập tức chém ra nhát kiếm đầu tiên về phía Lôi Văn Hóa.

Nhát kiếm đầu tiên của Kiếm Cương Hủy Diệt vung ra, trên vòm trời cao kia rách toạc ra bảy vết nứt màu máu rợn người. Lôi Văn Hóa dốc toàn lực dùng lôi kiếm để đỡ lấy chiêu này của tôi.

Đúng vậy, uy lực chiêu này của tôi đã mạnh hơn rất nhiều.

Kiếm mạnh hơn trước, nền tảng của tôi cũng vững chắc hơn, đủ sức gánh vác để thanh kiếm này phóng ra kiếm ý mạnh nhất của Kiếm Cương Hủy Diệt.

Hơn nữa, đây mới chỉ là nhát kiếm thứ nhất.

Lôi Văn Hóa hãi hùng.

Sao ông ta có thể ngờ được một kẻ ở cảnh giới Hợp Thể như tôi lại có thể chém ra kiếm ý khủng khiếp đến nhường này.

Uy lực của kiếm ý này rõ ràng đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Hợp Thể, thậm chí còn vượt qua cả Hợp Thể.

Nhưng Lôi Văn Hóa biết rõ trong tình cảnh này lão không thể tỏ ra yếu thế được.

Dù sao đi nữa thì xét về cảnh giới hay thực lực, lão vẫn phải là người xếp trên.

Quanh người Lôi Văn Hóa một lần nữa bùng phát ra sức mạnh sấm sét mạnh hơn, lão dùng lôi kiếm chỉ thẳng vào tôi, quát lớn: "Dương Sơ Cửu, nhát kiếm vừa rồi cũng có chút lực đấy. Cảnh giới Hợp Thể mà dùng tới loại kiếm ý như vậy chắc hẳn tiêu hao không ít sức lực của cậu đâu nhỉ? Cậu còn có thể dùng chiêu đó nữa không? Cho dù cậu có dùng ra được lần nữa thì loại chiêu số đó bản trưởng lão cũng chẳng thèm để vào mắt!"

"Thật sao?" Tôi cố ý hỏi ngược lại.

Ngay sau đó, kiếm ý trên kiếm Thất Sát cuồn cuộn dâng trào. Không chậm trễ nửa giây, tôi chém thẳng nhát kiếm thứ hai lên người Lôi Văn Hóa.

Nhìn thấy uy lực của nhát kiếm này, Lôi Văn Hóa lập tức hối hận vì những lời huênh hoang mình vừa nói.

Không phải lão không đỡ nổi nhát kiếm kia, mà là lão không thể đẩy mức độ thực lực của mình lên tới tầm cỡ đó được.

Một khi chạm tới ngưỡng đó, thiên kiếp của lão sẽ lập tức ập tới!

Lôi Văn Hóa vẫn luôn cố đè nén thiên kiếp của bản thân, hy vọng có thể nâng cao thực lực thêm một chút rồi mới nghênh đón thiên kiếp.

Với thực lực hiện tại của lão mà đi nghênh đón thiên kiếp thì tỷ lệ thành công quá thấp.

Nhưng nhát kiếm này nếu không đón đỡ, Lôi Văn Hóa cảm giác rất có thể mình sẽ bị kiếm ý của tôi chém bị thương. Hơn nữa một khi tỏ ra yếu thế, đối thủ e rằng sẽ bám chặt lấy lão mà đánh tới tấp.

Lão bắt đầu thấy hối hận vì đã bốc đồng xung phong đến đây đối chiến với tôi.

Lão cứ tưởng tôi chỉ là cảnh giới Hợp Thể, cho dù là Hợp Thể hậu kỳ hay đỉnh phong đi nữa thì lão cũng không cần phải huy động đến loại sức mạnh kia. Thế nhưng kiếm ý của tôi đã vượt ra ngoài phạm vi đó, chiến đấu với tôi bắt buộc phải dùng tới sức mạnh mạnh hơn, vượt qua cả giới hạn của lôi kiếp định sẵn!

Kiếm ý áp sát.

Lôi Văn Hóa buộc phải dùng lôi kiếm của lão, gọi ra sức mạnh mạnh hơn nữa để chặn đứng kiếm ý của tôi!

Sự bộc phát sức mạnh kinh người như vậy khiến mây mù trên trời cuồn cuộn vần vũ.

Nhưng lúc này giữa không trung, người nhà họ Lôi bỗng dưng dùng thuật truyền âm nói: "Ngũ trưởng lão, lôi kiếp này cứ để bọn ta trì hoãn giúp ông! Giải quyết thằng nhóc đó trước đi!"