Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1298

 Chương 1298: Muốn bàn việc hợp tác?

Tôi trực tiếp thúc động kiếm Thất Sát trên tay, chém chết Lôi Văn Hóa, Ngũ trưởng lão của tộc Lôi Đế di tộc.

Kiếm Thất Sát đâm xuyên qua giữa lông mày của Lôi Văn Hóa, không chỉ đánh nát nửa thân thể của lão mà ngay cả thần niệm cũng bị tôi chém nát vụn.

Tôi thu lấy thi thể của Lôi Văn Hóa, để dành làm lương khô cho Tiểu Hắc.

Lúc này ở đằng xa, rất nhiều cao thủ nhà họ Lôi lao tới, gần như toàn bộ trường khí của họ đều đè nặng lên tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi không tài nào cử động nổi.

Nhìn về hướng tiếng quát tháo lúc nãy, tôi thấy trên không trung đằng kia có đến cả trăm cao thủ nhà họ Lôi.

Trong đó, kẻ đứng ở vị trí tiên phong là kẻ có thực lực mạnh nhất.

Sư phụ dùng thuật truyền âm nhắc nhở: "Tiểu Cửu, cẩn thận một chút. Đám người nhà họ Lôi vừa tới đa phần đều là cao thủ cảnh giới Hợp Thể. Kẻ dẫn đầu kia là Tam trưởng lão của nhà họ Lôi Lôi Tuân, ông ta cũng giống như Lôi Văn Hóa, đều là cao thủ thời kỳ độ kiếp. Ông ta ta chính là cha của Lôi Kiệt. Còn người đứng sau Tam trưởng lão là Tứ trưởng lão của Lôi Đế di tộc, tên Lôi Phồn, cũng là cao thủ thời kỳ độ kiếp. Con phải đặc biệt cẩn thận hai người này. Hơn nữa nhà họ Lôi rất thông hiểu bí pháp truyền thừa của Cổ Thần giới, cao thủ cảnh giới Hợp Thể đằng kia có thể kết ra một loại trận pháp, nghe nói chỉ cần trận pháp đó thành hình thì ngay cả cường giả cảnh giới Đại Thừa bọn họ cũng có sức đánh một trận!"

Nhà họ Lôi đã tận mắt nhìn thấy cảnh tôi chém chết Lôi Văn Hóa.

Kẻ vừa hét lớn lúc nãy chính là Lôi Tuân, cha của Lôi Kiệt, Tam trưởng lão của Lôi Đế di tộc.

Tiếng hét của lão không thể ngăn cản được tôi.

Ngay sau đó, Lôi Tuân đã vọt tới.

Áp lực mà Lôi Tuân mang lại mạnh hơn Lôi Văn Hóa không biết bao nhiêu lần. Dù cả hai đều đang ở thời kỳ độ kiếp, nhưng thực lực lại chênh lệch quá xa.

"Cậu dám giết Ngũ trưởng lão của nhà họ Lôi ta, Dương Sơ Cửu, năm xưa ngay cả ông nội ngươi cũng không có cái gan này!"

Lúc Lôi Tuân nói chuyện, sức mạnh sấm sét quanh người lão cuồng bạo sôi trào.

Tôi nhìn Lôi Tuân, trường khí của bản thân không hề thua kém lão.

Tôi nói: "Lôi Tuân, ông nói ông nội tôi không có gan đó thì là không có chắc? Tôi không tin! Đến Ngũ trưởng lão tôi còn dám giết, thì cái chức Tam trưởng lão của ông, tôi cũng dám thử xem đấy!"

"Ha ha ha..." Lôi Tuân cười phá lên. Ông ta hỏi tôi: "Thế à? Nhóc con, khẩu khí lớn thật đấy. Cậu không tưởng rằng trò vặt vãnh vừa rồi, ép lão Ngũ dùng tới thực lực tương ứng với lôi kiếp, dẫn thiên kiếp xuống đánh ông ta trọng thương có thể dùng lại lần thứ hai hả? Ta nói cho cậu biết, tích lũy của ta đã đủ rồi. Cho dù có dùng tới mức sức mạnh đó dẫn lôi kiếp xuống thì ta vẫn có thể bình an vượt qua để bước vào cảnh giới Đại Thừa. Đến lúc ấy, cậu càng không phải là đối thủ của ta."

Tôi ngắt lời Lôi Tuân: "Nếu ông đã không sợ lôi kiếp thì tôi đương nhiên sẽ không dùng cách này. Lôi Tuân, ông muốn báo thù cho Ngũ trưởng lão của các ông đúng không? Muốn báo thù thì ra tay đi, sao người nhà họ Lôi ai cũng thích nói nhảm nhiều thế nhỉ?"

Tôi cũng kéo trường khí của bản thân lên va chạm với khí trường của Lôi Tuân để khiêu khích lão.

Nhưng tôi cảm giác Lôi Tuân sẽ không trực tiếp ra tay.

Bởi nếu muốn ra tay giết tôi báo thù cho Lôi Văn Hóa, ông ta đã đánh tới từ lâu. Với thực lực của ông, thừa lúc tôi không phòng bị mà ra tay thì e là tôi khó mà đỡ nổi.

Ông ta không cần thiết phải nói nhiều như vậy. Việc lải nhải chứng tỏ Lôi Tuân đang có mưu đồ gì đó nhắm vào tôi.

Thấy tôi bảo lão nói nhảm, Lôi Tuân không hề tức giận.

Ông ta bỗng nhiên đổi giọng, bảo: "Không hổ là cháu trai của Dương Thiên Tượng, rất khá, chỉ tiếc thực lực còn hơi kém một chút. Bản trưởng lão tới đây không phải để đánh nhau với cậu. Ta thấy chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác đấy!"

Lúc nói, ánh mắt Lôi Tuân đã dời sang khu vực cốt lõi trong trận pháp của chúng tôi.

Tôi hỏi: "Hợp tác? Tôi giết Ngũ trưởng lão của các ông, kẻ thù với nhau mà cũng hợp tác được à?"

Lôi Tuân cười đáp: "Không không không, Dương Sơ Cửu, kẻ thù cũng chỉ là tương đối thôi. Cậu quả thực đã giết Ngũ trưởng lão, hơn nữa còn giết ngay trước mặt người nhà họ Lôi. Nhưng nếu việc hợp tác với cậu tạo ra giá trị cao hơn việc giết cậu, thì nhà họ Lôi ta vẫn sẽ hợp tác với cậu. Theo ta thấy, giá trị tạo ra từ việc hợp tác với cậu chắc chắn vượt xa việc giết cậu để báo thù cho lão Ngũ. Vậy nên vụ hợp tác này ta thấy rất cần thiết! Tất nhiên rồi Dương Sơ Cửu, cậu chẳng có lựa chọn nào khác. Nếu cậu không hợp tác thì cái giá trị đó không còn tồn tại, ta sẽ lập tức ra tay lấy mạng ngươi! Nên chọn thế nào, ta nghĩ cậu tự biết rõ!"

Cái kiểu người như Lôi Văn Hóa là thẳng tính, xông lên là đánh ngay.

Còn tên Lôi Tuân thì khác hẳn, toàn thân lão từ trên xuống dưới đều toát ra mùi âm hiểm xảo quyệt.

Tôi đời nào lại đi hợp tác với loại người này!

Thế nhưng cái tôi cần bây giờ là kéo dài thời gian, tranh thủ cho Thanh Họa hoàn thành việc hợp thể.

Chỉ cần đạt được mục đích này thì coi như tôi thắng.

Bởi vậy, đề nghị của Lôi Tuân xem ra cũng không tệ.

Tôi thăm dò: "Hợp tác thế nào?"

Lôi Tuân mỉm cười, nhìn vào bên trong trận pháp của tôi: "Dương Sơ Cửu, ta thấy bạn của cậu có thể điều động được long mạch bản nguyên của Cổ Thần giới, còn sư phụ cậu lại có thể dùng tiếng đàn trấn áp sự bạo động của long mạch. Những người này e là bố cục mà ông nội cậu để lại cho cậu rồi."