Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1164

 Chương 1164: Cầm của sư phụ

Hiển nhiên, lời tôi nói đã khiến Hàn Kỳ kinh sợ thực sự.

Hàn Kỳ nghiến răng, nhìn chằm chằm vào kiếm ý đang bùng phát trên thanh kiếm Thiên Sư trong tay tôi. Lão không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, gằn giọng nói: "Thằng nhóc kia, bớt giả thần giả quỷ đi. Cậu tưởng Hàn Kỳ ta là đứa trẻ lên ba chắc? Chiêu ở cấp độ đó, một người trẻ tuổi như cậu thi triển được một chiêu đã là kỳ tích rồi, còn dám khoác lác là bốn kiếm? Cậu không lừa nổi ta đâu."

Tôi lạnh lùng hỏi lại: "Chẳng lẽ không có khả năng là do bản thân ông già yếu sức tàn, khí lực không đủ nên không thi triển thêm được kiếm ý sao? Bản thân ông vô dụng, đó là vấn đề của ông, điều đó không có nghĩa là người khác cũng không làm được."

Cơ mặt Hàn Kỳ giật giật, á khẩu không thốt nên lời.

"Bớt nói nhảm đi, đỡ kiếm."

Tôi chẳng buồn lãng phí hơi sức với Hàn Kỳ thêm nữa, giơ tay vung kiếm.

"Kiếm Cương Hủy Diệt."

"Kiếm thứ hai."

"Sắc."

Vẫn là chiêu đó, nhưng kiếm thứ hai còn mạnh hơn cả kiếm thứ nhất.

Hàn Kỳ thấy cảnh này, hoàn toàn ngây người. Lão không tài nào ngờ được, tôi thực sự có thể thi triển ra kiếm thứ hai.

Lão lập tức ngưng tụ từng tầng trận pháp phòng ngự bằng sóng âm để ngăn chặn Kiếm Cương Hủy Diệt thứ hai này của tôi. Thế nhưng, trận pháp phòng ngự sóng âm đó vẫn bị tôi phá tan tành. Dư uy của kiếm ý oanh kích thẳng vào người lão, đánh văng lão xuống hố sâu dưới mặt đất.

Lão tổ nhà họ Hàn ngã trọng thương, bụi mù mịt khắp nơi. Thành Thần Vụ lại bị phá hủy thêm một mảng nữa.

Giữa đống đổ nát, lão tổ nhà họ Hàn bò dậy, căm phẫn tột độ. Lão nhanh chóng bay vọt lên không trung, bộ dạng như muốn liều mạng với tôi. Hiển nhiên, chiêu thức của tôi đã khiến lão hóa giận thành thẹn.

Nhưng khi lão vừa lao lên giữa không trung, kiếm thứ ba của tôi đã giáng xuống.

Lão tổ nhà họ Hàn một lần nữa bị chém văng xuống cái hố lớn bên dưới.

Lần này, lão khiến cái hố đó rộng thêm, sóng xung kích tạo ra còn phá hủy thêm nhiều công trình của thành Thần Vụ hơn nữa.

Đến kiếm thứ tư...

Trong cơn tuyệt vọng, lão tổ nhà họ Hàn dùng kiếm Tam Huyền để chống đỡ. Nhưng sức mạnh từ Kiếm Cương của tôi chém xuống đã trực tiếp đánh nát thanh kiếm Tam Huyền đó.

Dư lực giáng xuống người lão tổ nhà họ Hàn, một lần nữa ghim lão xuống cái hố sâu. Cái hố tiếp tục lan rộng, đến lúc này, thành Thần Vụ của nhà họ Hàn gần như đã bị hủy diệt một nửa.

Lão tổ nhà họ Hàn bị tôi đánh cho đầu váng mắt hoa, thất điên bát đảo.

Hồi tôi còn ở cấp mười ba đã có thể đánh cấp mười bốn, huống chi giờ tôi đã là cấp mười bốn giai đoạn giữa. Thi triển những chiêu thức như Kiếm Cương Hủy Diệt để trị lão tổ nhà họ Hàn là chuyện cực kỳ nhẹ nhàng.

Tuy nhiên ông già này cũng thật dai sức, hứng trọn bốn chiêu mà vẫn chưa chết.

Đúng thế, lão giống như một con gián đánh mãi không chết, một lần nữa đứng lên từ đống đổ nát.

Trông lão lúc này vô cùng thảm hại.

Lão siết chặt nắm đấm, sóng âm quanh người rung động dữ dội để rũ sạch bụi bặm trên người.

Lão hít sâu một hơi, nhún người bay lên không trung, nói: "Nhóc con, có thể ép lão phu đến mức này, cậu quả thực cũng là một nhân vật đáng chú ý đấy. Thế nhưng ta đã nói rồi, người trẻ tuổi vẫn là người trẻ tuổi thôi. Thủ đoạn của cậu đúng là mạnh thật, nhưng đã bốn kiếm rồi, chắc cậu cũng đến giới hạn rồi chứ gì."

Tôi thản nhiên đáp: "Vẫn chưa đâu."

"Cái gì?" Lão tổ nhà họ Hàn nghe vậy thì lảo đảo, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm tôi.

Tôi tiếp lời: "Bốn kiếm chưa phải giới hạn của tôi. Chắc ông cũng cảm nhận được, kiếm ý của tôi một kiếm sau lại mạnh hơn kiếm trước. Thực ra, kiếm chiêu này sau kiếm thứ tư vẫn còn một kiếm nữa. Hàn Kỳ, đỡ kiếm."

Hàn Kỳ từ đầu đến cuối vẫn luôn cho rằng tôi đang dọa dẫm lão. Thế nhưng ngay sau đó, trên tầng không mây gió biến đổi, mây đen một lần nữa tạo thành một vòng xoáy khổng lồ. Vòng xoáy biến thành biển lôi điện, và từ trong lôi nhãn, một luồng kiếm ý mạnh mẽ chưa từng có đang ngưng tụ.

Hàn Kỳ nhìn lên, vẻ mặt khó coi không lời nào diễn tả nổi.

Lão nghiến răng mắng: "Mẹ kiếp, thằng nhóc này rốt cuộc là loại yêu nghiệt gì vậy?"

Hàn Kỳ hét lớn: "Giáp Huyền Âm."

Quanh người lão xuất hiện một lớp hộ giáp màu đen huyền.

Và dưới sắc lệnh của tôi, Kiếm Cương Hủy Diệt thứ năm từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào lớp hộ giáp màu đen huyền đó. Hộ giáp chống đỡ được một chốc rồi nhanh chóng nứt vỡ. Hàn Kỳ hứng trọn nhát kiếm này, rơi thẳng từ trên cao xuống, tiếp tục đập mạnh vào cái hố khổng lồ kia.

Bụi mù tỏa ra tứ phía, thành Thần Vụ đã bị phá hủy mất một nửa.

Lần này, khi khói bụi tan đi, lão tổ nhà họ Hàn vẫn nằm bất động trong hố đất.

Tôi có thể cảm nhận được lão già này vậy mà vẫn còn sống.

Tôi lập tức lao tới, định vung kiếm bồi thêm một nhát để kết liễu.

Thế nhưng, lão tổ nhà họ Hàn vèo một cái đã biến mất khỏi hố đất.

Tôi biết lão chắc chắn đã sử dụng sức mạnh phân thân Thổ của mình.

Tôi ngẩng đầu nhìn về hướng các phân thân đang giao chiến, quả nhiên, phân thân Thổ của Hàn Kỳ đã biến mất.

Tôi lập tức điều động phân thân Thổ của mình lao xuống lòng đất để tìm kiếm Hàn Kỳ. Lúc này tuyệt đối không thể để lão thoát được, phải bắt bằng được lão.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận phân thân Thổ đang lao đi vun vút dưới mặt đất.

Rất nhanh, sức mạnh của phân thân Thổ đã cảm nhận được Hàn Kỳ đang được phân thân Thổ của lão đưa đi, nhanh chóng trốn về phía sau núi của thành Thần Vụ.

Hướng đó được bảo vệ bởi trận pháp, phân thân Thổ không thể dò thám được tình hình bên trong.

Phân thân Thổ của tôi dù đã đuổi theo nhưng lại bị chặn đứng ở bên ngoài.

Nếu phân thân Thổ không thể đột phá qua được.

Tôi thu hồi phân thân Thổ, nhún người đạp không, nhanh chóng lao về phía sau núi Thần Vụ.

Tốc độ của tôi cực nhanh.

Chỉ trong nháy mắt, tôi đã đạp trên một luồng điện màu đen tới được núi sau thành Thần Vụ.

Đứng giữa không trung, tôi cầm kiếm Thiên Sư, điều động sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi chém tới. Từng luồng sức mạnh cường hãn va đập vào kết giới.

Thế nhưng trên kết giới đó bỗng nhiên vang lên từng hồi tiếng cầm,g nhất thời tôi không cách nào dùng chiêu thức này để phá vỡ được tiếng cầm đó. Hơn nữa, những tiếng cầm này mang lại cho tôi cảm giác rất quen thuộc.

Đó chính là tiếng đàn của sư phụ tôi, tiền bối Cổ Cầm.

Xem ra, sau núi Thần Vụ chính là nơi sư phụ tôi tu hành năm xưa.

Ngay lúc này, Hàn Kỳ vốn đang ẩn náu trong núi đã phá tan sườn núi, đạp không bay lên. Tuy người ngợm rách nát thảm hại, nhưng trường khí quanh lão lúc này đã mạnh lên rất nhiều. Trên một tay lão đang nâng một cây cổ cầm, cây cầm này trông giống hệt cây cổ cầm mà sư phụ tôi đã hóa ra khi tôi gặp người lần đầu.

Đây là cây cổ cầm mà sư phụ tôi từng dùng. Chỉ riêng trường khí tỏa ra từ cây cổ cầm này đã mạnh mẽ đến thế, không hổ danh là sư phụ.

Hàn Kỳ hít sâu một hơi, tay kia lấy ra một viên đan dược to bằng ngón tay cái, trên đó bốc lên từng luồng hơi thở cường hãn.

"Vốn dĩ viên đan dược này được chuẩn bị để đối phó với Cổ Thánh, không ngờ thực lực của cậu lại mạnh đến thế. Nhưng giết cậu xong rồi đi đối phó với ông ta cũng chưa muộn. Cứ lấy cậu ra để luyện tay trước, xem thử uy lực của viên đan Cực Cảnh này ra sao."