Chương 1163: Vẫn còn bốn kiếm
Lão tổ nhà họ Hàn bị một quyền của tôi chấn bay ra xa hàng trăm mét.
Việc này khiến chính bản thân Hàn Kỳ cũng vô cùng kinh ngạc. Lão không ngờ rằng tên đồ đệ trẻ tuổi này của lão quỷ Cổ Cầm lại có thực lực đến nhường này. Lão cứ ngỡ sau cú va chạm vừa rồi, kẻ phải lùi lại phải là tôi mới đúng.
Dĩ nhiên, kinh ngạc nhất vẫn là mấy lão trưởng lão khác cùng toàn thể người nhà họ Hàn trong thành Thần Vụ. Việc tôi một quyền đánh bay lão tổ là chuyện mà bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Thế nhưng, chuyện đó đã thực sự xảy ra.
Đại trưởng lão Hàn Ngự há hốc mồm: "Thằng nhóc đó... Cậu ta... Cậu ta thế mà..." Lão ta kinh hãi đến mức nói không nên lời.
Những trưởng lão khác cũng lặng đi vì sững sờ.
Người nhà họ Hàn trong thành vừa mới nhen nhóm hy vọng, giờ đây đều không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy tôi đứng sừng sững như Thái Sơn giữa không trung, còn Hàn Kỳ thì bị đánh văng đi mất dạng.
"Lão tổ... Chuyện này là sao?"
"Sao ngài ấy lại không đánh lại một thằng nhóc chứ?"
"Đúng thế, không phải lão tổ đã đạt đến cấp mười bốn đỉnh cao rồi sao? Nghe nói chỉ còn cách cấp mười lăm một bước chân thôi mà, sao ngài ấy lại không chịu nổi một đòn của thằng nhóc kia?"
Người nhà họ Hàn xôn xao bàn tán.
Những gì vừa xảy ra đã hoàn toàn lật đổ nhận thức bấy lâu nay của họ. Một người trẻ tuổi có thực lực nghịch thiên như vậy quả thực khiến họ quá đỗi bàng hoàng.
Tuy nhiên, lúc này lão tổ nhà họ Hàn lại mỉm cười: "Không ngờ thần hồn Cổ Cầm chạy thoát, vậy mà lại nhận được một thằng đồ đệ tốt như thế này, tuổi còn nhỏ mà đã đạt đến cấp mười bốn. Cậu họ Dương, chẳng lẽ có quan hệ gì với Dương Thiên Tượng?"
Tôi đạp trên hư không tiến về phía lão, vừa đi vừa nói: "Dương Thiên Tượng là ông nội tôi, tiền bối Cổ Cầm là sư phụ tôi. Hàn Kỳ, năm xưa ông hãm hại sư phụ tôi, khiến người phải hy sinh. Sau đó ông lại thừa cơ chiếm núi Thần Vụ, tàn sát sạch tộc nhân nhà họ Cổ. Ngày hôm nay, món nợ này phải tính cho xong."
Hàn Kỳ xoay cổ tay, lạnh lùng nói: "Nhãi ranh mà cũng dám thốt ra lời ngông cuồng? Cho dù cậu ở cấp mười bốn, nhưng muốn tính sổ với ta thì cậu vẫn còn non lắm."
Khi Hàn Kỳ siết chặt nắm đấm, trường khí sóng âm quanh người lão sôi sục cuồng bạo.
Nhất thời, toàn bộ thành Thần Vụ đều rung chuyển dưới sự ảnh hưởng từ trường khí của lão.
Tất cả mọi người đều lùi ra xa hơn, vì họ biết rằng chiêu thức tiếp theo mà lão tổ tung ra sẽ vô cùng khủng khiếp.
Ở vòng ngoài, các phân thân cũng đang chiến đấu kịch liệt.
Trong tay Hàn Kỳ không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh kiếm Tam Huyền.
Thanh kiếm này trông rất quái dị, ở giữa có kẽ hở.
Khi trường khí của Hàn Kỳ đạt đến đỉnh điểm, lão dùng một tay gõ mạnh lên thanh kiếm, tức thì có một luồng sóng âm kinh hoàng cuộn trào về phía tôi.
Từng sóng âm biến hóa thành cơn mưa kiếm ngập trời, bao vây lấy tôi.
Chỉ trong một ý niệm, tôi đã bao phủ toàn bộ thành Thần Vụ trong một biển lôi điện Huyền Thiên Ám Lôi.
Sức mạnh sấm sét và kiếm ý đó lao vào cấu xé lẫn nhau.
Kiếm ý của lão rõ ràng vô cùng sắc bén, từng đường từng đường xé toạc sấm sét để lao tới chỗ tôi.
Ngay lúc này, kiếm Thiên Sư ra khỏi vỏ.
Một kiếm vung ra, ánh sáng mạnh mẽ tỏa khắp bốn phương, khiến cho kiếm ý ngập trời kia dường như cũng phải mất đi màu sắc. Mọi kiếm ý đều khựng lại.
Tôi cầm kiếm Thiên Sư, chém một nhát vào vùng kiếm ý kia.
Sức mạnh của nhát kiếm này cộng hưởng với toàn bộ Huyền Thiên Ám Lôi xung quanh, trên các tia chớp đều phản chiếu kiếm ý của kiếm Thiên Sư.
Trảm ác trừ tà.
Kiếm ý ngút ngàn.
Vô số kiếm ý va chạm với kiếm ý của Hàn Kỳ giữa không trung.
Hàn Kỳ hừ lạnh, một tay tiếp tục gảy thanh kiếm Tam Huyền, giải phóng ra kiếm ý mạnh mẽ hơn từ một hướng khác.
Tôi liền đánh ra một đạo Chưởng Tâm Kiếm Cương để chống đỡ.
Kiếm ý va chạm khiến hư không xuất hiện vô số vết rạn nứt. Mặt đất và các công trình trong thành bên dưới cũng bị chấn động đến mức nứt toác.
Hàn Kỳ nở một nụ cười nham hiểm.
Sau đó, lão buông thanh kiếm Tam Huyền ra để nó lơ lửng giữa không trung. Lần này lão dùng cả hai tay kết ấn, ấn mạnh lên thanh kiếm. Chỉ ấn rơi xuống, thanh kiếm tức khắc bùng nổ uy thế kiếm ý tưởng chừng như có thể khai thiên lập địa.
Lần này, Hàn Kỳ dùng hai tay nắm chặt Tam Huyền Kiếm, hét lớn: "Tam Huyền Phá Cửu Tiêu. Thằng nhóc miệng còn hôi sữa, chết đi cho ta."
Hàn Kỳ đã tung ra chiêu sát thủ.
Lão muốn dùng chiêu này để lấy mạng tôi trong một kích.
Có lẽ lão nghĩ rằng tôi đã dùng hết bài tẩy rồi, nhưng thực tế, khi lão xuất chiêu Tam Huyền Phá Cửu Tiêu thì Kiếm Cương Hủy Diệt của tôi cũng đã ngưng tụ xong.
Chỉ ấn rơi trên kiếm Thiên Sư.
Kiếm Thiên Sư tức khắc bùng nổ sức mạnh trảm tà diệt ác khủng khiếp.
Khí tức va chạm mãnh liệt, quanh người tôi bùng phát ra từng luồng Huyền Thiên Ám Lôi tràn trề, sức mạnh sấm sét này lờ mờ xé rách cả hư không.
Tôi vung kiếm trảm xuống.
"Hủy Diệt Kiếm Cương."
"Kiếm thứ nhất."
"Sắc."
Dưới tiếng sắc lệnh, sức mạnh của Hủy Diệt Kiếm Cương khiến thiên tượng trên cao thay đổi dữ dội. Mây đen bao phủ tạo thành một vòng xoáy, vòng xoáy đó chìm vào trong một biển sấm sét, và từ trong biển lôi đó, một pháp kiếm Thiên Sư khổng lồ lao ra.
Một kiếm từ trên trời giáng xuống, chém nhát kiếm của Hàn Kỳ ghim chặt xuống mặt đất.
Hai luồng kiếm ý triệt tiêu lẫn nhau rồi biến mất.
Hàn Kỳ ngạc nhiên nhìn cảnh này.
Lão hoàn toàn không ngờ tôi lại có thể thi triển ra chiêu kiếm cường hãn đến vậy, thế mà phá được cả chiêu Tam Huyền Phá Cửu Tiêu của lão.
Chiêu này khiến lão tốn rất nhiều sức lực.
Thế nên, lão mặc định cho rằng chiêu đó cũng khiến tôi tiêu hao rất nhiều.
Ít nhất là trong thời gian ngắn, Hàn Kỳ nghĩ lão không thể tung ra chiêu tương tự, và tôi chắc chắn cũng không thể.
Tiếc là lão đã lầm.
Hàn Kỳ thậm chí còn nghĩ tôi còn trẻ, căn cơ mỏng manh, chắc hẳn ngay cả những chiêu kiếm bình thường cũng không thi triển nổi nữa. Vì vậy, lão chỉ búng tay một cái về phía tôi, tung ra loại kiếm ý như lần đầu tiên lão ra tay.
Thấy loại kiếm ý này, tôi không khỏi nói: "Tam Huyền Phá Cửu Tiêu mà ông chỉ chém ra được một kiếm thôi sao?"
Hàn Kỳ khá bất ngờ trước câu hỏi của tôi. Lão nhìn chằm chằm tôi, nói: "Sao thế, cậu nghĩ cậu đỡ được một kiếm của ta là đã trở thành đối thủ của ta rồi à? Sức mạnh cổ thần huyết mạch tiêu hao gần hết rồi chứ gì? Tiếp theo, căn bản không cần đến cấp độ kiếm ý đó, ta cũng có thể chém chết thằng nhóc như cậu."
Tôi siết chặt Kiếm Thiên Sư, sức mạnh Kiếm Cương trên thanh kiếm này vô cùng hung mãnh. Kiếm ý từ chiêu bình thường của Hàn Kỳ ập tới, nhưng còn chưa kịp chạm vào tôi đã bị Kiếm Cương trên thanh kiếm của tôi đánh tan.
Lúc này, tôi mới thong thả nói: "Ý của tôi là nếu chiêu vừa nãy ông không dùng được nữa thì tôi ở đây còn có bốn kiếm nữa, ông ráng mà tìm cách mà đỡ lấy."
"Cái gì?" Hàn Kỳ hãi hùng thốt lên.