Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1162

Chương 1162: Lão tổ xuất hiện

Tôi vung một kiếm xuống, thành Thần Vụ đã bị hủy diệt mất một phần mười.

Cảnh tượng này khiến mấy lão trưởng lão nhà họ Hàn nhìn đến ngây dại. Ai nấy nhìn tôi, không thể tin nổi rằng một người trẻ tuổi như tôi, tùy tiện vung tay một kiếm lại có uy lực đến nhường này.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ được một thằng nhóc như tôi thế mà lại có thể ép nhà họ Hàn, một gia tộc vốn đã ẩn mình bấy lâu và lớn mạnh khủng khiếp, đến mức độ này.

Thế nhưng điều họ không biết là những chiêu tôi vừa tung ra chẳng qua chỉ là màn khởi động.

Đoản kiếm Phế Kim quay trở lại.

Trong lòng bàn tay tôi, Huyền Thiên Ám Lôi quấn quanh thanh đoản kiếm, sức mạnh cổ thần huyết mạch và lực lượng Huyền Thiên Ám Lôi va chạm dữ dội, chỉ trong nháy mắt đã ngưng tụ thành đạo Kiếm Cương thứ hai.

Hàn Kỳ vẫn không chịu ra mặt thì tôi cứ tiếp tục vung kiếm.

Cho đến khi san phẳng toàn bộ thành Thần Vụ này mới thôi.

"Dương tiên sinh, cầu xin cậu, xin đừng ra tay nữa."

"Bọn ta sẽ tìm cách thông báo cho lão tổ, chắc chắn ngài ấy sẽ sớm xuất hiện thôi."

"Cho dù sư phụ của cậu có thù oán với lão tổ bọn ta. nhưng tội không liên lụy đến những tộc nhân bình thường trong thành Thần Vụ. Ta thấy Dương tiên sinh cậu cũng không phải hạng người khát máu, xin hãy tha cho họ..."

Mấy lão trưởng lão mở lời, từng câu từng chữ nghe thật đáng thương làm sao.

Tôi vặn hỏi: "Tộc nhân bình thường? Các vị trưởng lão, năm đxưakhi các ông chiếm đóng thành Thần Vụ, xâm chiếm tài nguyên của nhà họ Cổ, các ông có từng tha cho người nhà họ Cổ không?"

Năm đó để nhổ cỏ tận gốc, lão tổ nhà họ Hàn là Hàn Kỳ đã hạ lệnh giết sạch, bất kể già trẻ lớn bé, không chừa một ai. Ngay cả bây giờ, dưới lòng đất thành Thần Vụ vẫn còn chôn vùi rất nhiều di cốt của tộc nhân nhà họ Cổ.

Lời tôi nói khiến mấy lão trưởng lão không sao trả lời được.

Bọn họ đều là những kẻ đã trải qua chuyện năm đó, thậm chí còn trực tiếp tham gia vào cuộc cướp bóc và thảm sát ấy.

Người nhà họ Hàn không một ai là vô tội.

"Năm xưa tộc nhân nhà họ Cổ chắc cũng đã cầu xin các ông chứ? Các ông không tha cho họ lấy một người, thì ngày hôm nay, người nhà họ Hàn tôi cũng sẽ không để lại một ai."

Dứt lời, tôi đánh ra đạo Kiếm Cương thứ hai này, đâm thẳng về phía tây thành Thần Vụ.

Trên Kiếm Cương, sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi tỏa ra bốn phía, toàn bộ bầu trời thành Thần Vụ dường như rơi vào một vùng tăm tối. Ngay khi sức mạnh Kiếm Cương chuẩn bị đâm xuống góc thành đó, đột nhiên có một bóng người xuất hiện ở ngay hướng mũi kiếm chỉ tới.

Người đó tung ra một chưởng.

Từ lòng bàn tay bất ngờ bùng nổ một luồng sóng âm cường hãn, làm chệch hướng uy lực Kiếm Cương của tôi.

Kiếm Cương đâm sầm vào ngọn núi lớn bên ngoài thành Thần Vụ, gọt phẳng cả một đỉnh núi.

Đứng ở phía đó là một ông già tóc trắng mặc trường bào đen.

Lão ta đứng giữa tầng không, trường khí mạnh mẽ đủ để trấn áp một phương. Thế nhưng nụ cười trên khuôn mặt đó lại vô cùng nham hiểm, nhìn qua đã biết chẳng phải hạng người tốt lành.

Có thể đỡ được Chưởng Tâm Kiếm Cương của tôi, lão ta chắc chắn là cao thủ cấp mười bốn.

Xem ra, lão tổ Hàn Kỳ của nhà họ Hàn mà tôi đang tìm cuối cùng đã lộ diện.

Phía sau mấy lão trưởng lão cũng xuất hiện một bóng người, chính là Đại trưởng lão Hàn Ngự, người vừa đi báo tin cho lão tổ lúc nãy.

Mấy lão trưởng lão thấy Đại trưởng lão Hàn Ngự đi tới liền chắp tay hành lễ: "Đại trưởng lão."

Hàn Ngự nhìn về phía bóng dáng lão già râu trắng tóc trắng đang đứng trên không trung đằng xa, gào lớn: "Con cháu nhà họ Hàn, cung nghênh lão tổ."

Mấy lão trưởng lão cũng vội vàng hô theo thật lớn.

Đệ tử nhà họ Hàn trong thành Thần Vụ cũng đồng thanh gọi to: "Cung nghênh lão tổ."

Tiếng hô vang vọng trên bầu trời thành Thần Vụ, lan tận vào những ngọn núi lân cận. Tộc nhân nhà họ Hàn lúc này phẫn nộ sôi sục, rõ ràng việc lão tổ xuất hiện đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho họ, giúp họ thực sự nhìn thấy hy vọng.

Hàn Ngự gầm lên: "Giết Dương Sơ Cửu, giết hắn cho ta."

Đám tộc nhân nhà họ Hàn cũng hùa theo hét lớn đòi giết tôi.

Tôi nhìn lão tổ nhà họ Hàn ngay sau đó dưới chân đạp ra một tia sấm sét màu đen.

Sức mạnh sấm sét đan xen mạnh mẽ che khuất cả bầu trời thành Thần Vụ.

Trong quá trình lao về phía lão tổ nhà họ Hàn, tôi đánh ra mấy luồng Huyền Thiên Ám Lôi để thăm dò thực lực của ông già này.

Hàn Kỳ hừ lạnh: "Chút tài mọn mà thôi, thực sự nghĩ rằng có thể chạm vào ta sao!"

Hàn Kỳ phất tay, lòng bàn tay đột nhiên có vô số luồng sóng âm từ giữa không trung quét tới, đánh tan nát những luồng Huyền Thiên Ám Lôi tôi vừa tung ra.

Quả nhiên là cường giả cấp mười bốn, thực lực của người này mạnh hơn nhiều so với những kẻ tôi vừa gặp.

Quanh người Hàn Kỳ sóng âm cuộn trào.

Ngay sau đó, lão ta biến mất khỏi vị trí cũ, chớp mắt đã đến trước mặt tôi chỉ vài chục mét.

Đứng trên không trung, Hàn Kỳ hỏi: "Dương Sơ Cửu, cậu thực sự là đồ đệ của lão quỷ Cổ Cầm kia?"

Tôi đáp trả: "Dĩ nhiên. Sư phụ tôi sắp sống lại rồi, chỉ là lúc sư phụ sống lại, tôi muốn dùng cái đầu của ông làm quà chúc mừng sư phụ."

Hàn Kỳ bật cười sau khi tiếng cười dừng lại, lão lại nói: "Thằng nhóc, ta chẳng thấy chiêu của lão quỷ Cổ Cầm trên người cậu chút nào, hay là cậu bị ông già đó lừa rồi? Nói cho cậu biết, tuy cậu có chút thực lực, nhưng đến nhà họ Hàn gây chuyện thì cậu chẳng được lợi lộc gì đâu. Ông già Cổ Cầm đã che mắt cậu, biến cậu thành một con dao trong tay lão, vậy mà cậu lại coi ông ta là sư phụ, thật là nực cười."

Trong hai lòng bàn tay tôi ngưng tụ ra hai Huyền Thiên Ám Lôi rồi dung hợp lại với nhau.

Tôi bổ thẳng về phía Hàn Kỳ.

Huyền Thiên Ám Lôi hóa thành cột lôi điện, nện thẳng về phía lão ta.

Hàn Kỳ vẫn dùng loại sóng âm đó để ngăn chặn lôi pháp của tôi.

Tuy nhiên, ngay sau cột lôi điện ấy, quanh người tôi xuất hiện bốn phân thân. Bốn phân thân chia ra các hướng khác nhau lao vào Hàn Kỳ, nhưng quanh người lão cũng xuất hiện bốn phân thân tương ứng.

Phía phân thân đánh nhau vô cùng náo nhiệt.

Còn bản thân tôi thì lao thẳng tới Hàn Kỳ, toàn bộ sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi và cổ thần huyết mạch trong người đều đang sôi sục.

Tôi ngưng tụ hai sức mạnh này vào một nắm đấm, nện về phía Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ tung ra một chưởng để đỡ đòn của tôi.

Nhưng lão ta không biết rằng trong chiêu thức của tôi còn ẩn chứa ám kình. Dù trong chiêu thức của lão cũng có sóng âm ám kình, nhưng ám kình trong nắm đấm của tôi lấy Sát Thần làm nền tảng.

Sức mạnh Sơn Thần đội trời đạp đất đó, đặc biệt là sức mạnh Dương Sát Chúc Âm bên trong, trực tiếp đánh tan sóng âm ám kình của Hàn Kỳ.

Một chưởng của Hàn Kỳ không thể ngăn được một quyền của tôi.

Quyền của tôi bùng nổ sức mạnh Chúc Âm, nện thẳng vào lồng ngực Hàn Kỳ.

Sát khí và lực lượng Huyền Thiên Ám Lôi nổ tung. Một tiếng nổ lớn vang lên, trời đất đều run rẩy.

Hàn Kỳ bị một quyền này của tôi đánh văng ra xa hàng trăm mét trên không trung mới giữ được thăng bằng.