Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1165

Chương 1165: Mượn kiếm trảm sát

Một tay Hàn Kỳ nâng cây cổ cầm của sư phụ tôi, tay kia lấy ra viên đan Cực Cảnh rồi nuốt chửng.

Thực tế, trong những năm bế quan, ngoài việc cố gắng đột phá cảnh giới để kéo dài tuổi thọ, Hàn Kỳ còn không ngừng luyện chế loại đan dược đặc biệt này. Uy lực của đan Cực Cảnh chính là sau khi nuốt vào, nó có thể nâng thực lực của lão lên cấp mười lăm trong thời gian ngắn.

Mà trong các cảnh giới cổ thần của giới Cổ Thần, cấp mười lăm chính là đỉnh cao trong truyền thuyết.

Đan dược vừa vào cơ thể, trường khí toàn thân Hàn Kỳ bùng phát dữ dội. Từng luồng sức mạnh khủng khiếp khiến hư không xung quanh nứt toác thành những vệt dài.

Tôi đứng giữa không trung gần núi sau thành Thần Vụ, vậy mà bị luồng khí tức này chấn cho lùi lại liên tục. Trường khí từ cây cổ cầm của sư phụ kết hợp với trường khí đỉnh cao của cấp mười lăm, nhất thời đã tạo nên một áp lực cực lớn đè nặng lên tôi.

Hàn Kỳ thu hồi toàn bộ phân thân về lại bản thể, tôi cũng để các phân thân của mình quay về trong người.

Trong quá trình lùi lại, tôi dùng kiếm Thiên Sư ngưng tụ lại Kiếm Cương Hủy Diệt.

Thế nhưng lần này, liên tiếp năm kiếm chém ra cũng không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Hàn Kỳ.

Đứng lơ lửng giữa không trung, Hàn Kỳ cười lạnh: "Dương Sơ Cửu, cậu được bồi dưỡng đến cấp mười bốn, xem ra lão quỷ Cổ Cầm và Dương Thiên Tượng đã dồn không ít vốn liếng vào người cậu. Chỉ tiếc là năm xưa lão quỷ Cổ Cầm đã chết trong tay ta, bao nhiêu năm trôi qua, tên đồ đệ như cậu cũng sẽ phải chết dưới tay ta mà thôi. Uy thức chiêu thức của cậu đúng là đủ mạnh, nhưng trước mặt cấp mười lăm thì vẫn còn quá yếu. Giữa cấp mười bốn và cấp mười lăm vốn dĩ có một ngăn cách trời vực, chỉ dựa vào chiêu thức của nhóc con cậu thì không bước qua nổi đâu."

Kiếm Cương Hủy Diệt không có tác dụng, chẳng lẽ phải dùng đến chiêu đó sao?

Tổ Ấn Hỗn Độn?

Đây chính là quân bài tẩy cuối cùng của tôi, hơn nữa trước khi đạt tới cấp mười lăm, đáng lẽ tôi vẫn chưa thể phát huy hoàn toàn uy lực của chiêu đó.

Thế nhưng, để báo thù cho sư phụ, tôi quyết định liều một phen.

Tôi hít sâu một hơi, tay bắt đầu kết ấn, miệng chuẩn bị niệm chú.

Nhưng ngay lúc này, Hàn Kỳ đứng giữa không trung, đem cây cổ cầm chắn ngang trên cao. Ngón tay lão chỉ mới đặt lên dây cầm, một luồng sóng âm cường hãn khôn cùng đã bùng nổ, sóng âm đó tràn tới như sóng thần, không đơn thuần chỉ là sự chấn động về trường khí mà còn là sự công kích trực diện vào linh hồn.

Trong nhất thời, thần niệm của tôi có chút mơ màng, Sắc Nhân Ấn định ngưng tụ lại không cách nào thành hình. Thực lực cấp mười lăm cộng thêm thần khí cổ cầm mà sư phụ tôi từng dùng, uy lực này quả thực quá mạnh mẽ.

Tôi đành phải kết ấn trước để giữ vững trường khí của bản thân. Ít nhất phải để thần niệm ổn định lại đã. Muốn xuất chiêu, thần niệm bắt buộc phải tỉnh táo.

Thế nhưng lúc này, từ bốn phương tám hướng đều vang lên những tiếng cầm vô tận. Tiếng cầm này khiến tôi như rơi vào biển sâu thăm thẳm, rơi vào giữa cơn cuồng phong bão táp.

Hàn Kỳ cười lạnh: "Nhóc con, đến đây là kết thúc rồi."

Lão đặt một ngón tay lên dây đàn rồi gảy nhẹ, sóng âm trên dây cầm ngưng tụ lại nơi đầu ngón tay Hàn Kỳ thành một thanh lợi kiếm. Khi thanh lợi kiếm này xuất hiện, dù chưa phóng ra đã xé rách hư không xung quanh thành nhiều vết rạn.

Cảnh tượng hoành tráng này khiến những kẻ khác nhà họ Hàn đứng xem phải há hốc mồm kinh ngạc.

Mấy lão trưởng lão nhà họ Hàn lại khôi phục dáng vẻ cao ngạo lúc trước. Đặc biệt là đại trưởng lão Hàn Ngự, lão ta nói: "Mấy người hoảng loạn cái gì? Thấy chưa, lão tổ của chúng ta vừa nãy chỉ là chơi đùa với tên Dương Sơ Cửu kia một chút thôi. Lúc này mới là thực lực chân chính của lão tổ. Lão tổ đã đột phá, đã ở cổ thần cấp mười lăm rồi. Cho dù Cổ Thánh có đến cũng chưa chắc đã là đối thủ của lão tổ chúng ta."

Mấy trưởng lão bên cạnh lập tức phụ họa theo.

"Đúng thế, lão tổ của chúng ta chính là đệ nhất giới Cổ Thần."

"Nhà họ Hàn chúng ta nhất định sẽ xưng bá giới Cổ Thần."

"..."

Bên này, tôi tuy bị vây trong cơn bão sóng âm của Hàn Kỳ nhưng lại tình cờ nghe được tiếng reo hò phấn khích của đám trưởng lão nhà họ Hàn và đương nhiên tôi cũng xác định được phương hướng của bọn chúng.

Hàn Kỳ ngưng tụ ra một thanh lợi kiếm bằng sóng âm, muốn nhất kích tất sát lấy mạng tôi.

Lão cười dữ tợn: "Tuổi còn nhỏ mà đã đạt tới cảnh giới này, giết cậu xong rồi đoạt xá, thì cơ duyên và thiên phú của cậu, tất cả sẽ là của Hàn Kỳ ta. Ha ha ha..."

Hàn Kỳ cười điên cuồng, búng mạnh ngón tay một cái, thanh lợi kiếm lập tức chém về phía tôi.

Tốc độ của lợi kiếm cực nhanh.

Gần như chỉ trong nháy mắt, nó đã xuyên qua cơn bão sóng âm, khi nó sắp đâm vào lồng ngực tôi, đột nhiên Huyền Thiên Ám Lôi quanh người chuyển động, tôi biến mất khỏi vị trí mũi kiếm chỉ vào.

Thanh lợi kiếm không đâm trúng tôi, nhưng sau khi bay đi hàng trăm mét, nó đã xuyên thủng lồng ngực của đại trưởng lão nội tộc nhà họ Hàn, Hàn Ngự.

Hàn Ngự và các trưởng lão khác vẫn còn đang mải xem náo nhiệt, chờ xem cảnh tôi bị chém chết, không ngờ náo nhiệt lại xảy ra ngay trên người mình. Máu của Hàn Ngự thậm chí còn bắn tung tóe lên người mấy lão trưởng lão khác.

Khí thế trên lợi kiếm bùng phát, trực tiếp đánh nát cơ thể của Hàn Ngự, đủ loại mảnh vụn văng đầy mặt mấy lão trưởng lão kia. Đám trưởng lão đó ai nấy đều bị dọa cho hồn bay phách lạc.

Còn tôi thì đã đứng vững ở vị trí cách đó hàng chục mét. Đương nhiên, đây là sự tính toán của tôi.

Vừa rồi dù bị sóng âm vây hãm, nhưng tôi khẳng định rằng với sự giúp đỡ của Huyền Thiên Ám Lôi, tôi có thể dịch chuyển tức thời. Bởi vì sức mạnh lôi điện này đã đạt tới mức độ cực mạnh, chạm tới cấp độ pháp tắc. Đã chạm tới quy tắc thì đương nhiên có thể dùng lôi pháp làm gốc để dịch chuyển.

"Đại... Đại trưởng lão... Mất rồi..."

"Lão tổ..."

Mấy lão trưởng lão còn lại lắp bắp không nói nên lời.

Tôi nhìn lão tổ nhà họ Hàn đang đứng trên không trung, nói: "Hàn Kỳ, tiếp tục ra tay đi chứ. Trưởng lão nội tộc của ông vẫn còn mấy người nữa mà, tôi thấy ông cứ ra tay một thể, chém chết hết bọn họ luôn đi."

Nói rồi, tôi cố ý dùng pháp dịch chuyển tức thời để thay đổi vị trí, khiến bản thân mình, Hàn Kỳ và mấy lão trưởng lão kia nằm trên một đường thẳng.

Chỉ cần Hàn Kỳ ra tay, tôi sẽ né tránh, và đám trưởng lão đó sẽ lãnh đủ.

Mấy trưởng lão đều hoảng loạn tìm cách lẩn trốn, nhưng tôi cứ dùng dịch chuyển tức thời bám theo bọn chúng, khiến chúng không thể nào né tránh nổi.

Lão tổ nhà họ Hàn thì căn bản chẳng quan tâm đến sự sống chết của đám trưởng lão nội tộc đó.

Nhà họ Hàn sở dĩ có nhiều cấp mười hai, mười ba như vậy thực chất là liên quan đến đan dược do lão tổ luyện chế.

Những viên đan dược luyện chế thất bại được ném cho con cháu nhà họ Hàn, ai ăn mà không chết thì có thể thăng cấp.

Đám trưởng lão nội tộc này chỉ là những kẻ ăn mà may mắn không chết, hơn nữa còn ổn định được cảnh giới mà thôi.