Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1030

Chương 1030: Tôi muốn tham gia!

"Có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu? Cậu coi nơi này là nơi nào? Đây là động băng Quan Sơn của thần giới, hầu hết các Cổ Thần cũng chỉ có thể quỳ lạy ở những tòa điện phía dưới để cầu xin cơ duyên mà thôi! Tiểu hữu, nếu không phải nể mặt cậu có quen biết với Tô Thanh Họa, thì ngay cả một phần cơ duyên ở đây, hôm nay cậu cũng đừng hòng lấy đi!"

Lão giữ mộ hiển nhiên đã bị tôi chọc giận.

Tôi nói: "Tôi trêu ngài chút thôi, cơ duyên quá nhiều một mình tôi cũng chẳng lấy hết được! Chỉ là bạn của tôi thực sự cần một thân xác!"

Nhưng lão giữ mộ lại gạt đi: "Không được! Ngoại trừ bản thân cậu có thể nhận một phần cơ duyên ra, việc lấy hộ cơ duyên cho người khác là điều không thể!"

Tôi đã sớm hứa với tiền bối cổ cầm là sẽ giúp ông ấy tìm thân xác, động băng Quan Sơn rộng lớn thế này chắc chắn sẽ có thân xác phù hợp với ông ấy, chẳng ngờ lão già này lại không cho.

Tôi hỏi dồn: "Nếu đã vậy thì thôi. Tiền bối, chẳng phải ngài nói tôi có thể tùy ý chọn một phần cơ duyên sao? Tôi thấy chiếc quan tài ngọc màu xanh ở ngay chính giữa động băng kia khá ổn, tôi chọn cái đó!"

Nghe tới đây, lão giữ mộ lại ngẩn ra. Lão nhìn chằm chằm tôi rồi hỏi: "Cậu... Cậu thế mà có thể nhìn thấy chiếc quan tài đó sao? Có phải khi nãy nhị khiếu của cậu chảy máu là vì đã dùng thần thức để nhìn nó không?"

Tôi gật đầu: "Phải! Sao thế, chiếc quan tài đó không được nhìn à?"

Lão giữ mộ nhíu mày, im lặng không nói.

Tôi có một dự cảm chẳng lành, vội nói thêm: "Ngài đừng bảo là tôi không được chọn chiếc quan tài đó nhé? Tiền bối, ngài vừa mới nói là tôi có thể tùy ý chọn lựa cơ duyên mà, nếu cái đó không được chọn thì đâu còn gọi là tùy ý nữa!"

Lão giữ mộ thở dài: "Chọn cái khác đi! Chiếc quan tài đó thực sự không chọn được đâu. Cơ duyên bên trong quá lớn, một thằng nhóc phàm nhân như cậu chịu không nổi đâu. Nếu cậu cứ cưỡng ép muốn lấy, dù có mười cái mạng cũng không đủ đền!"

Tôi nhìn vào vùng hỗn độn phía trước, hỏi lại: "Tiền bối, ngài vừa nói ba ngày sau là cuộc thí luyện của tộc Cổ Thần. Nếu tôi đoán không lầm, chiếc quan tài đó chính là mấu chốt của cuộc thí luyện phải không? Có phải nếu đưa cho tôi thì cuộc thí luyện không thể tiếp tục được nữa nên ngài mới bịa ra lý do đó không?"

Lão giữ mộ lập tức lắc đầu phủ nhận: "Dĩ nhiên không phải lý do đó. Ba ngày sau thí luyện tộc Cổ Thần, họ sẽ phải tiến vào trong động băng Quan Sơn này. Nhưng chiếc quan tài đó căn bản chẳng ai dám động vào cả. Ta khuyên cậu nên sớm từ bỏ ý định đó đi! Dù sao, với thực lực của ta cũng chẳng có cách nào giúp cậu trực tiếp lấy được cơ duyên trong chiếc quan tài đó đâu."

Nghe lão nói vậy, tôi lại càng thấy hứng thú hơn. Tôi tiếp tục hỏi: "Vậy phải làm thế nào mới có thể có được chiếc quan tài ấy?"

Lão giữ mộ trả lời: "Cậu đừng mơ mộng hão huyền nữa. Lão hủ nói cho cậu biết, cách duy nhất để có được cơ duyên đó là ba ngày sau, lấy thân phận là người của ba mươi sáu gia tộc Cổ Thần để tiến vào động băng Quan Sơn thí luyện. Trong lúc thí luyện, có thể tùy ý tìm kiếm cơ duyên mình cần trong động băng. Mỗi một chiếc quan tài ở đó là một phần cơ duyên, sau khi lấy xong sẽ bị quy tắc nơi đây tác động mà phải rời khỏi cuộc thí luyện! Muốn lấy được cơ duyên trong chiếc quan tài xanh kia thì buộc phải từ bỏ tất cả cơ duyên trong những chiếc quan tài khác, dồn toàn lực để đoạt lấy nó! Từ cổ chí kim chưa một ai làm được điều đó cả! Bất cứ kẻ nào có ý đồ với cơ duyên bên trong chiếc quan tài ấy thì đều bỏ mạng ở gần đó cả rồi. Có thể nói, xương cốt thần thánh chất cao như núi xung quanh chiếc quan tài đó! Cậu mà đi thì cũng chỉ là góp thêm một bộ xương phàm trần vào núi xương đó mà thôi!"

Nói đến đây, lão giữ mộ khựng lại một chút rồi tiếp: "Mà thôi, cậu cũng chẳng đi được đâu. Bởi vì cậu vốn không phải người của ba mươi sáu gia tộc Cổ Thần, căn bản chẳng có tư cách để tham gia cuộc thí luyện động băng Quan Sơn lần này!"

Tôi nhìn về phía ba mươi sáu tấm cổ bia trên dãy núi vòng cung, trong lòng đã nảy ra một vài tính toán.

Dù thế nào, cuộc thí luyện ba ngày sau tôi nhất định phải tham gia. Nếu không, tôi căn bản chẳng thể giúp tiền bối cổ cầm tìm được thân xác ông ấy cần.

Hơn nữa, Thanh Họa chính là người của một trong ba mươi sáu tộc Cổ Thần, nếu tôi còn muốn gặp lại cô ấy, chỉ dựa vào thực lực hiện tại là không đủ.

Nếu tôi có thể có được cơ duyên trong chiếc ngọc quan xanh kia, có lẽ tình hình sẽ khác.

Có một số chuyện, tôi muốn chính miệng hỏi Thanh Họa.

Cho dù thực sự là lời từ biệt, tôi cũng muốn cô ấy tự nói cho tôi nghe.

Nếu cô ấy thực sự cảm thấy tôi không đủ tư cách, cảm thấy tôi sẽ kéo chân cô ấy, tôi cũng sẽ để cô ấy hiểu rằng Dương Sơ Cửu tôi tuyệt đối không phải kẻ kém cỏi, càng không bao giờ là gánh nặng của cô ấy!

Và quan trọng nhất, sau khi đến Thần cung, ký ức của Thanh Họa đã hoàn toàn khôi phục, tôi cần phải xác nhận xem Thanh Họa của bây giờ liệu có còn là Thanh Họa trong lòng tôi hay không.

Tất cả những điều đó tôi đều phải tự mình xác nhận.

Trong ba ngày này tôi sẽ không rời đi.

Tôi cần một thời cơ.

Sau đó, tôi ngồi đả tọa ngay bên cạnh tấm cổ bia bạch ngọc, nhắm mắt dưỡng thần, định chờ đợi ba ngày sau, khi ba mươi sáu gia tộc Cổ Thần kéo tới.

Lão giữ mộ khuyên nhủ: "Dương Sơ Cửu à, cậu ngồi đây là có ý gì? Lẽ nào thực sự muốn đợi đến lúc ba mươi sáu gia tộc đều tới, thấy một kẻ phàm nhân kiến hôi như cậu rồi tiện tay diệt sạch sao? Trong mắt ba mươi sáu tộc Cổ Thần không dung thứ cho bất kỳ phàm nhân nào bước vào nơi thánh khiết như động băng Quan Sơn này đâu! Khuyên cậu một câu, những cơ duyên ở vòng ngoài mười hai trượng chắc hẳn thần thức của cậu có thể nhìn thấy được, hãy xem xét cho kỹ rồi chọn lấy một cái mà sớm xuống núi đi! Ngay cả cơ duyên ở vòng ngoài đó thôi, cậu mang xuống hạ giới cũng đủ để xưng hùng xưng bá rồi! Suốt vạn năm qua, có biết bao đàn ông tộc Cổ Thần muốn có được sự ưu ái của cô ấy mà cô ấy còn chưa từng rung động, một kẻ phàm nhân như cậu đừng nghĩ nhiều làm gì. Chỉ riêng đám đàn ông tộc Cổ Thần ngưỡng mộ cô ấy thôi đã đếm không xuể rồi, dù là kẻ yếu nhất chỉ cần búng tay một cái cậu cũng đủ chết mấy lần rồi!"

"..."

Mặc kệ lão giữ mộ nói gì, tôi vẫn cứ đả tọa ở đó.

Những cơ duyên ở vòng ngoài tôi chẳng hề để mắt tới.

Hơn nữa có bao nhiêu chuyện tôi cần làm rõ, làm sao có thể tùy tiện lấy một phần cơ duyên rồi rời đi được?

Nếu vậy thì đã không phải là Dương Sơ Cửu tôi rồi!

Cứ như thế, tôi ngồi đả tọa ròng rã ba ngày.

Trong ba ngày này lão giữ mộ không ngừng khuyên nhủ tôi, thậm chí còn nói lão thực chất là sư huynh của ông nội tôi, ông nội tôi cũng là người tộc Cổ Thần, lão thực lòng muốn tốt cho tôi.

Nhưng tôi vẫn thủy chung không hề lay chuyển, chỉ nói: "Tiền bối, ngài không cần khuyên nữa đâu, tôi có cách để tham gia thí luyện!"

Lão hỏi: "Cậu không có tư cách, làm sao tham gia được?"

Tôi thu lại sơ đồ Thái Cực Bát Quái đang suy diễn trên tay, vốn đã có câu trả lời.

Quẻ tượng hiển thị tình hình hiện tại của tôi là vô giải, nhưng ngay sau đó lại suy tính ra một hào biến, hào biến này nói cho tôi biết rằng, cơ hội của tôi sắp tới rồi.