Chương 1029: Thần kiếp của Thanh Họa
Trước tiên cứ thử dò xét xem sao.
Tôi lấy lại bình tĩnh, có Sát Thần gia trì, lập tức tung thần thức ra tìm kiếm.
Tôi cố gắng xuyên qua sự phong tỏa của những sợi xích vàng, xuyên qua lớp ngọc xanh để nhìn xem thứ bên trong chiếc quan tài là gì.
Nhưng vừa mới thử một chút, tôi bỗng cảm thấy linh hồn mình như thể sắp bị rút cạn.
Tôi vội vàng rút thần thức về, dùng Sát Thần bảo vệ, liều mạng giữ vững bản tâm.
Dù vậy, huyết mạch trong người tôi vẫn cuộn trào kịch liệt, không kìm được mà phun ra một ngụm máu tươi!
Lực phản phệ này quá đỗi khủng khiếp.
Không lẽ Mặc Thánh kia thực sự muốn chiếc quan tài này?
Ông ta đúng là biết cách hại tôi mà!
Loại quan tài này, dù có tìm thấy cũng tuyệt đối không thể mang đi khỏi đây, mà nếu có mang đi được, e rằng tới đâu sẽ gây ra thảm họa tới đó.
Chẳng rõ lão Mặc Thánh định làm cái gì nữa!
Nhưng nghĩ lại, làm sao ông ta lại biết được về chiếc quan tài xanh bên trong động băng Quan Sơn?
Bí mật này e rằng chỉ có người từng đến đây, tận mắt nhìn thấy mới có thể biết được.
Chẳng nhẽ trước kia Mặc Thánh cũng từng tới nơi này?
Xem ra, một vài lời lão nói với tôi trước đó chưa chắc đã là thật.
Chuyện quan tài xanh cứ để sau hãy bàn.
Tôi mở mắt ra, thu hồi thần thức.
Tôi đưa tay quẹt đi vệt máu đang chảy xuống từ khóe miệng và mũi.
Phản phệ từ thứ bên trong quan tài xanh kia quả thực quá mạnh!
"Tiểu hữu! Vạn dặm tìm tới đây, phải chăng là để tìm người?"
Sau lưng tôi đột nhiên vang lên một giọng nói.
Tôi theo bản năng quay đầu lại nhìn nhưng chẳng thấy bóng người nào. Phía sau chỉ có một tấm bạch ngọc cổ bia.
"Không cần tìm nữa, lão hủ ở đây!"
Từ trong tấm bia có một ông già râu dài, mặc trường bào màu vàng bước ra. Ông cụ trông có vẻ tiên phong đạo cốt, tuy chỉ là một linh thể nhưng thực lực tuyệt đối không hề yếu.
Tôi chắp tay hành lễ: "Tiền bối, xin hỏi ngài xưng hô thế nào?"
Ông cụ đáp: "Đã vào vào cổ bia thì là hồn bia, đứng bên cạnh động băng Quan Sơn này chính là người giữ mộ!"
Người giữ mộ?
Hóa ra là vậy!
Ông ấy chính là người canh giữ động băng Quan Sơn này, vậy thì chắc chắn vô cùng am hiểu nơi đây. Là người giữ mộ luôn túc trực tại chỗ này, hẳn ông ấy cũng biết hành tung của Thanh Họa!
Tôi lập tức hỏi: "Tiền bối nói không sai, tôi tới đây đúng là để tìm người! Ngài có từng thấy một người cô gái mặc áo xanh đi ngang qua đây không?"
Ông cụ râu dài cười nói: "Có thấy,"
Nghe thấy vậy, tôi vội bước tới hỏi: "Tiền bối, vậy giờ cô ấy đang ở đâu?"
Ông cụ trả lời: "Về nhà rồi."
Tôi giật mình: "Về nhà?"
Ông cụ gật đầu giải thích: "Đã tìm được tới tận đây, hẳn tiểu hữu Sơ Cửu cũng biết thân phận thực sự của cô ấy không phải người hạ giới, mà là Cổ Thần! Cô ấy về nhà, dĩ nhiên là trở về gia tộc của cô ấy ở tộc Cổ Thần! Có lẽ cậu và cô ấy quen biết nhau ở hạ giới, bất luận là nhân giới hay nơi các cậu gọi là tiên vực Côn Luân thì trong mắt tộc Cổ Thần cũng đều chỉ là phàm nhân mà thôi. Cô ấy vào Thần cung, đi tới bước này thì ký ức của tộc Cổ Thần đã hoàn toàn khôi phục. Thế nên lúc này cô ấy đã trở về gia tộc. Những trải nghiệm trong những năm qua đối với cô ấy mà nói chẳng qua chỉ là Thần kiếp của mình mà thôi! Thân phận con gái nhà họ Tô ở tiên vực Côn Luân hay những gì trải qua tại Viêm Hạ, mọi thứ, bao gồm cả cậu, đều chỉ là một phần trong thần kiếp của cô ấy!"
Thần kiếp sao?
Tôi chắp tay: "Cảm ơn tiền bối đã cho tôi biết. Nhưng tôi muốn hỏi là gia tộc của Thanh Họa ở tộc Cổ Thần nằm ở đâu?"
Ông cj giữ mộ khựng lại: "Tiểu hữu, cậu có thể đuổi theo tới tận đây, lão hủ cũng hiểu cậu tình sâu nghĩa nặng với cô ấy. Thế nhưng lão hủ đã nói rồi, cậu chỉ là một phần trong thần kiếp của cô ấy. Giờ cô ấy đã vượt qua thần kiếp, nghĩa là cậu đã trở thành quá khứ. Nhà họ Tô ở tộc Cổ Thần không phải nơi cậu có thể tới, mà dù tôi có nói cho cậu biết, dựa vào bản lĩnh của cậu cũng chẳng thể đến được!"
Những lời của lão giữ mộ khiến lòng tôi chùng xuống.
Tuy nhiên, tôi vẫn hỏi tiếp: "Những lời này là do Thanh Họa nhờ ngài chuyển lời tới tôi?"
Lão giữ mộ trả lời: "Cô ấy không nói nhiều như vậy, chỉ bảo tôi hãy thay cô ấy chăm sóc cậu. Tộc Cổ Thần hiện giờ đang rất loạn, những gì ta nói đều là sự thực. Dù cậu là cháu nội của Dương Thiên Tượng đi chăng nữa thì cũng vẫn là phàm nhân. Cậu có thể tới trước tấm bia này đã là rất có thiên phú. Vừa nãy cậu cũng đã nhìn vào động băng Quan Sơn, cứ từ trong đó chọn lấy một chiếc quan tài, nhận lấy một phần cơ duyên rồi rời đi thôi! Cơ duyên ở đây ngay cả cao thủ tộc Cổ Thần cũng chưa chắc đã lấy được. Thân xác phàm trần như cậu có thể chạm tới đã là rất khó khăn, cậu phải biết trân trọng cơ hội này. Biết tiến biết lùi, biết đâu sau này cậu thực sự có thể bước chân vào tộc Cổ Thần!"
Tôi lại đáp: "Cơ duyên đối với tôi không quan trọng đến thế. Tôi đến động băng Quan Sơn chỉ là để lần theo dấu chân của Thanh Họa. Nếu đã tới đây mà không thể tìm thấy cô ấy, chuyến đi này của tôi chẳng còn ý nghĩa gì."
Lão giữ mộ nhíu mày, đi tới vỗ vai tôi: "Tiểu hữu Sơ Cửu, chuyện của tộc Cổ Thần vô cùng phức tạp, ngay cả bản thân Tô Thanh Họa cũng không thể tự quyết định vận mệnh của bản thân. Hơn nữa, sau khi trải qua thần kiếp trở về Thần tộc, cô ấy đương nhiên có sứ mệnh của riêng mình. Sự tồn tại của cậu chỉ khiến đạo tâm của cô ấy không vững, chỉ làm hại cô ấy mà thôi, hiểu không?"
Từng câu từng chữ của người này đều muốn tôi rời đi.
Nhưng, sự tồn tại của tôi thực sự sẽ khiến Thanh Họa dao động đạo tâm, làm hại cô ấy sao?
Lão giữ mộ nói tiếp: "Được rồi, tiểu hữu Sơ Cửu, tôi biết quên đi một người không dễ, cần có thời gian. Nhưng cậu cũng phải hiểu cho nỗi khổ tâm của Tô Thanh Họa, cô ấy không muốn gặp cậu ở đây cũng là để bảo vệ cậu. Một khi để người của tộc Cổ Thần biết đằng sau cô ấy còn có sự hiện diện của cậu, cậu sẽ trở thành cái thóp để các thế lực khác trong tộc nắm thóp, thậm chí là để ép buộc cô ấy. Tiểu hữu, lão hủ chỉ có thể nói đến thế thôi! Nơi này ba ngày sau sẽ mở ra cuộc thí luyện của tộc Cổ Thần. Trong vòng ba ngày cậu nhất định phải rời khỏi đây, nếu không với thực lực của các cao thủ tộc Cổ Thần, họ muốn b*p ch*t một phàm nhân chỉ nhờ vào một tấm da hồn Cổ Thần mới đến được đây chỉ là chuyện búng ngón tay mà thôi!"
Lão giữ mộ này biết không ít chuyện, ngay cả chuyện da hồn cũng biết.
Tôi sẽ không dễ dàng rời đi như vậy.
Tuy nhiên, để trấn an lão, tôi liền hỏi: "Cơ duyên ở đây chỉ có thể lấy một phần thôi sao?"
Lão giả ngẩn ra: "Cậu... Cậu muốn bao nhiêu?"
Tôi đáp: "Thời hạn ba ngày, có phải tôi lấy được bao nhiêu thì sẽ là bấy nhiêu không? Tôi có một người bạn cũng giống như ngài, là một linh thể, ngài xem có thể giúp ông ấy tìm một thân xác không?"