Quan Hệ Ngày Đêm - Hạ Mạt Thu

Chương 55

Ánh nắng trải khắp mặt đất, đến cả gió bắc cũng trở nên ấm áp, khẽ v**t v*, trêu đùa gương mặt những người qua đường. Quả là một ngày đẹp trời.

Giữa trạm xe buýt người đến người đi, Ninh Diên nhìn vào đôi mắt ngập tràn ý cười của Chu Hề, trong lòng dâng lên một niềm vui khe khẽ khó tả.

“Tại sao bây giờ lại tin?” Anh biết rõ còn cố hỏi.

Chu Hề lại vô cùng phối hợp, thoải mái đáp: “Bởi vì em đang nhớ anh.”

Ninh Diên siết mạnh lòng bàn tay cô, nơi lồng ngực như bị cô khơi lên một ngọn lửa ngọt ngào.

Một chiếc xe buýt vào trạm, van điện phát ra tiếng xì, cửa trước cửa sau đồng loạt mở ra. Hành khách lên xuống, bóng người chen chúc qua lại.

“Đi ăn trước đã.” Ninh Diên lên tiếng. Giữa tiếng xe cộ và người qua lại ồn ào, giọng anh vẫn nghe rõ ý cười.

**

Xe của Ninh Diên đỗ ngay bên đường cách đó không xa. Tài xế vừa thấy cô liền lịch sự chào: “Cô Chu.”

Chu Hề mỉm cười đáp lại. Khi cúi người vào xe, khóe mắt cô lướt qua bánh sau, ánh mắt dừng lại hai giây.

Ninh Diên lên xe từ phía bên kia, dặn tài xế: “Đến Bảo Duyệt.”

Xe chậm rãi lăn bánh. Anh mở một chai nước soda đưa cho cô, lại hỏi câu đã hỏi lúc vừa gặp mặt: “Đói chưa?”

“Cũng ổn.” Chu Hề uống nước xong, nghiêng đầu nhìn anh: “Bây giờ chẳng phải anh nên ở sân bóng sao?”

“Sau khi đưa họ qua đó, anh lại quay về.” Ninh Diên không hề có ý định giấu giếm.

Vừa hay, câu trả lời này cũng xác nhận phát hiện ban nãy của Chu Hề — mấy hôm nay Nam Thành đều có thời tiết đẹp, đường sá sạch sẽ khô ráo, nhưng lúc vừa lên xe, cô thấy lốp xe ướt, nhìn kỹ còn có cả vụn băng bám trên đó. Nếu cả buổi sáng Ninh Diên chỉ đợi ở khách sạn hoặc khu vực gần khu công nghiệp thì không thể nào dính vụn băng được. Chỉ có một khả năng, anh đã cùng bạn bè đến sân golf ở vùng ngoại ô xa trước, sau đó mới quay ngược về Nam Thành.

“Anh cũng chẳng ngại đi đi về về.” Ngoài miệng Chu Hề tỏ vẻ chê, nhưng trong lòng lại biết rõ khoảnh khắc bất ngờ nhìn thấy anh, cô đã rất vui.

Ninh Diên không vạch trần sự khẩu thị tâm phi của cô, chỉ chẳng mấy để tâm nói: “Cũng được, không tính là xa.”

Đi đi về về mất hơn hai tiếng mà còn không tính là xa? Chu Hề liếc anh một cái, hỏi: “Buổi sáng bên đó không có việc chính à?”

Là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại đầy khẳng định. Với tính cách và từng trải của hai người, sẽ không xảy ra chuyện hoang đường kiểu từ đây quân vương chẳng thiết triều sớm. Anh đã lựa chọn quay lại, ắt hẳn đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.

Quả nhiên, Ninh Diên thoải mái nói: “Không có việc gì, sáng nay đều là bạn bè rất thân, chỉ tụ tập với nhau thôi.”

“Tụ tập riêng?” Chu Hề khẽ nhướng mày.

Ninh Diên hiểu cô đang nghĩ gì, nhưng vẫn thong thả giải thích: “Là tụ tập riêng, nhưng thân phận của em khi qua đó chỉ là Chu tổng của Hồng Thăng.”

Chu Hề “ồ” một tiếng, tin rằng anh tự biết chừng mực nên không hỏi thêm nữa, mà chuyển chủ đề: “Sáng nay lúc gặp Thành Phong, em nhận được một tin khá tốt, anh có muốn nghe không?”

“Phiếu của Nhiếp Khôn đã bị em thu về rồi.” Ninh Diên nói thay cô đáp án.

Khoảng hai tiếng trước, anh nhận được điện thoại của Quý Úc Đồng: “Lão đại, Hồng Thăng đã giải quyết xong MG rồi. Nhiếp Khôn công khai tung tin sẽ ủng hộ Hồng Thăng vào Vân Diễn. Chiêu gõ núi dọa hổ này của Chu tổng quả thật diễn rất hay.”

Bên ngoài đều đồn số phiếu của KR và Hồng Thăng ngang nhau, nhưng đó đều là thỏa thuận riêng mà các thành viên hội đồng quản trị đạt được với hai bên, chẳng ai đem ra công khai. Một là để tránh công khai đối đầu với phía còn lại, hai là không nói chắc như đinh đóng cột, lỡ có chuyện gì xảy ra thì vẫn còn đường xoay xở.

Thế nhưng MG lại phá vỡ luật chơi ngầm ấy. Ngay trước thềm cuộc họp hội đồng quản trị, MG công khai đứng về phía Hồng Thăng, rõ ràng muốn đối đầu với KR. Mục đích chính là nhắc nhở những cổ đông nhỏ vẫn còn do dự rằng, Hồng Thăng có MG ủng hộ thì tỷ lệ cổ phần đã đủ sức đối đầu với KR, để họ cân nhắc cho kỹ xem có đáng vì nể mặt KR và Ninh Diên mà gây khó dễ cho Hồng Thăng hay không.

Điều càng đáng suy ngẫm hơn là trong giới đều đồn Nhiếp Khôn tham lam như Thao Thiết. Cuộc đàm phán tối qua, biết bao người chờ xem anh ta sẽ hét giá trên trời thế nào, nào ngờ cuối cùng lại chỉ nhận được lời lấy lòng ngoan ngoãn của anh ta: “MG sẽ vô điều kiện tán thành việc Hồng Thăng trở thành cổ đông, đồng thời sau này cũng sẽ ủng hộ họ tiến vào hội đồng quản trị.”

“Nghe giọng điệu của anh ta thì Hồng Thăng sẽ giúp MG tranh một vị trí quan sát viên độc lập.” Ninh Diên nói.

“Cũng không phải không được.” Chu Hề nghịch chai nước trong tay, thản nhiên nói: “Chỉ là một quan sát viên độc lập thôi, không ảnh hưởng được đại cục.”

Việc MG bị gạt khỏi hội đồng quản trị đã là chuyện chắc chắn. Nhiếp Khôn muốn làm quan sát viên độc lập chẳng qua vì sợ bị loại hoàn toàn khỏi cuộc chơi, ngoài ra ít nhiều cũng là để vớt vát chút thể diện.

Ninh Diên rất thích sự chắc chắn như thể nắm toàn cục trong tay này của cô, nửa thật nửa đùa cảm thán: “Nói vậy thì KR có phản đối hay không cũng chẳng ảnh hưởng được đại cục của Chu tổng.”

“Giờ anh mới biết à?” Chu Hề bị ánh nắng chiếu đến hơi nheo mắt: “Vậy Ninh tổng hay là đừng phản đối nữa, thuận nước đẩy thuyền tặng em một ân tình đi?”

Ninh Diên không mắc câu, hỏi ngược lại: “Thế chẳng phải công sức trước đó của Chu tổng đều uổng phí rồi sao?”

“Có gì đâu? Trên đường tiến về phía trước, ai mà chẳng đi vòng đôi chút?”

“Con đường Chu tổng đi, chẳng có bước nào là đường vòng cả.” Ninh Diên giơ tay chắn hờ ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào cho cô, ánh mắt lẫn động tác đều dịu dàng, nhưng từng câu từng chữ nói ra lại đầy ẩn ý sắc bén: “Trịnh Quốc Phú 23,8%, Tam Lập 12%, Tả Văn 9,3%, MG 5,4%… Chu tổng từng bước từng bước, chính xác không sai, chẳng lệch chút nào, ép đến mức anh muốn thuận nước đẩy thuyền tặng em một ân tình cũng chẳng dám.”

Dãy số Ninh Diên vừa đọc chính là tỷ lệ cổ phần những người này nắm giữ tại Vân Diễn. Theo tình hình hiện tại, chỉ cần Hồng Thăng thuận lợi tiếp nhận cổ phần của Trịnh Quốc Phú, cộng thêm ba bên còn lại đã công khai đứng về phía mình, Hồng Thăng sẽ nắm giữ 50,5% cổ phần, vượt quá một nửa, đồng nghĩa với việc trong những quyết sách quan trọng sau này, Hồng Thăng sẽ nắm quyền quyết định.

Làm cổ đông? Làm thành viên hội đồng quản trị?

Ngay từ đầu Ninh Diên đã nhìn ra tham vọng của cô không chỉ dừng ở đó. Thứ cô muốn chưa bao giờ là lá phiếu phản đối hay tán thành trong tay họ, mà là quyền lên tiếng tuyệt đối đối với những quyết sách quan trọng của Vân Diễn.

“Chu tổng đã ép anh đến tận mép vực rồi, còn dụ anh tự mình nhảy xuống, không phúc hậu chút nào.” Anh thuận tay đang che nắng cho cô, búng nhẹ lên trán cô một cái.

Chu Hề bị đau, kéo tay anh xuống, có thù tất báo búng liền hai cái lên mu bàn tay anh: “Ninh tổng có thể không nhảy, tiếp tục ngoan cố chống cự.”

Ninh Diên giữ lấy ngón tay cô: “Thắng thua còn chưa ngã ngũ, Chu tổng đừng vui mừng quá sớm.”

Tài xế ngồi phía trước nghe hai người lời qua tiếng lại đầy mùi giương cung bạt kiếm, không nhịn được lén liếc gương chiếu hậu, muốn nhìn rõ tình hình phía sau. Nào ngờ lại thấy hai người nhìn nhau, khóe mày khóe môi đều phảng phất ý cười, nhìn xuống dưới nữa còn thấy hai bàn tay đang đan vào nhau… Chỗ nào giống đang cãi nhau chứ?

**

Xe chạy một mạch về phía đông, trong lúc trò chuyện đã đến Bảo Duyệt.

Ninh Diên đã đặt món từ trước, hai người ngồi xuống chưa bao lâu, các món ăn lần lượt được dọn lên bàn.

Trong phòng riêng không còn người ngoài, Ninh Diên ngước mắt nhìn cô: “Sáng nay mọi chuyện thuận lợi chứ?”

“Anh hỏi phương diện nào?”

“Em muốn nói phương diện nào?” Ninh Diên múc cho cô một bát canh.

Chu Hề gắp một miếng măng đông bỏ vào miệng, nhai gần xong mới nói: “Về chuyện hợp tác thì không có vấn đề gì lớn. Nền tảng hiện tại của doanh nghiệp này trông khá bình thường, nhưng tiềm năng không tệ, em định trước mắt rót cho họ một trăm triệu.”

Cô nuốt hết miếng măng còn lại, uống một ngụm canh rồi nói tiếp: “Còn về phương diện khác, bà ấy vẫn gần như trước đây, rất bình tĩnh, rất lý trí, cũng rất chuyên nghiệp, đúng chất một nhà khoa học.”

“Còn em thì sao?” Ninh Diên hỏi.

“Em á?” Chu Hề đặt thìa canh xuống, đắc ý nói: “Đương nhiên là càng bình tĩnh, càng lý trí, càng chuyên nghiệp, cực kỳ nhà tư bản.”

Thấy anh ngẩn ra nhìn mình, Chu Hề nhếch khóe môi: “Sao? Không tin à?”

“Tin.” Ninh Diên nói: “Anh biết chắc chắn em sẽ làm rất tốt.”

Chu Hề liếc anh một cái: “Thế anh còn chạy về làm gì?”

“Anh quay về không phải vì muốn an ủi em, mà là nghĩ rằng nếu em muốn chia sẻ tình hình buổi sáng, anh có thể làm người nghe.” Ninh Diên nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn.

Ninh Diên chưa từng lo cô sẽ không xử lý ổn thỏa tình hình sáng nay. Lâm Thanh sẽ không ảnh hưởng đến cô, bất kể là quyết định hay cảm xúc. Bởi vì cô là Chu Hề, cô biết mình muốn gì, vẫn luôn biết.

Từ mười bảy năm trước, lần đầu tiên cô chạy đến trường của cha đưa giấy thông báo học phụ đạo, đến khi tuổi còn nhỏ đã biết gây quỹ để đóng học phí, rồi đến trước khi cắt đứt quan hệ với gia đình ấy vẫn không quên đòi khoản tiền cấp dưỡng mà mình đáng được nhận…

Có lẽ còn phải sớm hơn nữa. Con đường đời của cô cũng giống như những quyết định đầu tư cô từng đưa ra, không mê mang, không do dự. Mỗi bước đều tỉnh táo, chính xác, mỗi bước đều rõ ràng, kiên định.

Ninh Diên khẽ siết tay cô, đột nhiên nhắc lại chuyện ban nãy: “Còn em? Vừa rồi vì sao lại đang nhớ anh?”

“Chẳng phải anh nói rồi sao? Muốn anh làm người nghe.” Ban nãy, khi từ khu công nghiệp đi ra, cô bỗng rất muốn tìm một người nghe mình kể về màn thể hiện “xuất sắc” sáng nay, mà người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Ninh Diên.

“Chiều hôm qua em biết bà ấy sẽ đến nên đặc biệt bảo Diệp Du Nhiên lôi lỗ hổng trong hợp tác sản xuất – nghiên cứu của trường D ra để làm khó…” Ngực cô tựa vào mép bàn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, sinh động kể lại sáng nay mình đã phát huy đặc chất nhà tư bản một cách nhuần nhuyễn thế nào, không chút nương tay mà tranh thủ kiếm lợi từ Lâm Thanh, lợi dụng thân phận người phụ trách Dự án Củng cố Nền tảng của bà để giúp Thành Phong loại bỏ gánh nặng trường D một cách không chê vào đâu được, rồi lại dẫn dắt lão Đặng và mọi người bám chắc lấy viện nghiên cứu làm chỗ dựa, đưa vào mối hợp tác mới.

“Hơn nữa, sáng nay em còn bóng gió châm chọc bà ấy mấy lần.” Chu Hề kể lại cho Ninh Diên nghe từng lời mỉa mai mà chỉ cô và Lâm Thanh mới hiểu, sau đó nói: “Bà ấy muốn làm nhà khoa học, em hiểu, em cũng không trách bà ấy vì đã không làm tròn trách nhiệm. Nhưng những lời bà ấy từng nói khiến em rơi nước mắt, khiến em đau buồn khổ sở suốt bao nhiêu năm cũng là sự thật. Bây giờ vừa hay em trả lại nguyên vẹn cho bà ấy.”

Nói xong, cô nhướng mày nhìn Ninh Diên: “Có thấy em nhỏ nhen lắm không?”

“Ai quy định em nhất định phải rộng lượng?” Ninh Diên nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa tình cảm, cảm thấy cô của khoảnh khắc này sống động, linh hoạt đến đáng yêu.

Cô không phải một mặt trời chỉ biết mãi mãi tỏa sáng rực rỡ. Cô còn là một chú nhím nhỏ biết để lộ chiếc bụng mềm mại trước mặt anh, là một tiểu tinh linh sẽ dẫn tay anh đến v**t v* những chiếc xúc tu của mình.

Ninh Diên bật cười từ tận đáy lòng, ngón cái khẽ v**t v* tay cô: “Hề Hề, thật ra anh cũng có…”

Điện thoại anh đặt trên bàn rung lên ù ù, là Kiều Bách gọi tới.

Chu Hề rút tay về: “Nghe điện thoại trước đi.”

Ninh Diên gật đầu, tạm ngừng câu chuyện, cầm điện thoại lên. Vừa bắt máy, giọng Kiều Bách đã oang oang truyền tới: “Rốt cuộc bao giờ cậu mới về?”

Ninh Diên ước chừng: “Ít nhất còn phải một tiếng nữa.”

“Còn một tiếng nữa! Sao cậu không bảo mai hẵng về luôn đi?”

Ninh Diên nhìn Chu Hề đang thong thả ăn món tráng miệng, nghiêm túc nói: “Cũng không phải không được.”

Kiều Bách nghẹn họng, mãi một lúc sau mới gào lên: “Cậu còn được đằng chân lân đằng đầu à? Cuộc tụ tập do cậu đứng ra tổ chức, bản thân lại chạy mất, bỏ cả đám anh em ở đây, cậu thấy thế có thích hợp không?”

“Quả thật không thích hợp.” Ninh Diên thành khẩn nhận sai.

“Cậu còn biết là không thích hợp? Thế mà còn một tiếng nữa?” Kiều Bách càng nói càng tức: “Tôi nói cho cậu biết, vừa rồi lúc ăn trưa, anh em đều bảo nếu cậu còn không cút về thì từ nay tất cả các cuộc tụ tập, có cậu thì không có bọn tôi!”

“Cậu bảo nó, còn không về nữa thì tuyệt giao!”

“Mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã chạy về Nam Thành, chắc chắn có chuyện. Các cậu đừng không tin, tên này biết đâu lại chạy về Nam Thành hú hí với cô nào rồi.”

“Phụ nữ? Mẹ kiếp, bao nhiêu năm nay cậu từng thấy bên cạnh cậu ta có phụ nữ à?”

“Sao lại không? Cái cô gì ấy…”

Ninh Diên nghe bọn họ qua điện thoại càng nói càng chẳng đâu vào đâu, bất lực nhíu mày. Anh đang định nói với Kiều Bách rồi cúp máy thì trong điện thoại đột nhiên vang lên một giọng đàn ông sang sảng: “A Diên, nghe anh Trang nói này, nếu chú thật sự đi hú hí thì dẫn một em gái xinh đẹp về đây, mấy anh sẽ tha cho chú. Còn nếu không dẫn về được, bên lão Chung đã chuẩn bị sẵn cho chú ba chai Mao Đài năm 82 rồi đấy.”

“Đúng, em gái với Mao Đài, bảo cậu ta chọn một.” Phía sau lại vang lên một trận ồn ào.

Ninh Diên ngước mắt nhìn “em gái” vừa ăn xong món tráng miệng, đang dùng khăn ướt lau tay, nở nụ cười khổ: “Tôi chọn Mao Đài.”

“Xì! Không có tiền đồ!” Vẫn là giọng đàn ông sang sảng ban nãy.

Điện thoại chắc đã bị ném trả về tay Kiều Bách, nhưng anh ta vẫn chỉ mải nói chuyện với đám người bên kia: “Lão đại, anh thật sự đánh giá cao cậu ta quá rồi đấy. Cậu ta mà dẫn được em gái về à?”

“Trai trẻ cũng được, chỉ cần cậu ta thích thì mấy anh đều chúc phúc.” Có người ở phía sau hét bừa.

Tiếng cười của Kiều Bách hòa lẫn với một tràng cười ầm ĩ truyền tới, chỉ nghe anh ta nói với Ninh Diên: “Ninh Diên, cậu nghe thấy chưa? Mấy anh đã hạ tiêu chuẩn cho cậu rồi đấy. Bất kể là em gái hay em trai, chị gái hay anh trai cũng được, chỉ cần cậu dẫn được về đây, ba chai Mao Đài của lão Chung, tôi uống thay cậu.”

Ninh Diên lười đôi co nhảm nhí với bọn họ, ném lại một câu “Lát nữa nói tiếp” rồi cúp máy, mỉm cười với Chu Hề vừa lau tay xong: “Chắc uống chút rượu rồi, đang quậy linh tinh thôi.”

Chu Hề đặt khăn ướt lên bàn, hỏi: “Tửu lượng của Kiều Bách tốt lắm à?”

“Cũng được, sao thế?”

“Ba chai Mao Đài uống nổi không?” Chu Hề lại hỏi.

Ninh Diên sững ra, đôi mắt đen lập tức sáng lên, khóe môi cũng cong thành ý cười: “Em muốn cậu ta uống ba chai?”

“Ba mươi tuổi mà gọi là em gái thì đúng là hơi giả vờ trẻ, nhưng em nhỏ hơn anh năm tuổi, nói sao cũng tính là em gái.” Chu Hề đứng dậy trước, từ trên cao nhìn xuống anh: “Đi thôi, tối nay xem Kiều tổng tu Mao Đài.”

Hàm ý trong những lời này, hai người đều ngầm hiểu mà không cần nói ra. Ninh Diên đứng lên, nắm lấy tay cô, cúi xuống bên tai cô thì thầm: “Bọn họ không phải người trong giới, cũng sẽ giữ bí mật giúp chúng ta.”

Chu Hề đưa tay xoay mặt anh lại, giữ cằm ép anh cúi đầu xuống, hôn mạnh lên môi anh, cắn nghiền một hồi lâu, mãi đến khi đôi môi anh bị chà đến đỏ ửng mới buông ra, sau đó bá đạo nói: “Đã dám đóng dấu thì không sợ bị người ta nhìn thấy.”

Đôi môi nóng rát, Ninh Diên rũ mắt nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cô, lại cúi đầu xuống, cắn lấy môi cô, quyết tâm phải đóng cái dấu này sâu hơn một chút…

Thế nên lúc lên xe, tài xế liếc thấy đôi môi đỏ quá mức của ông chủ, thầm nghĩ: Bảo Duyệt còn làm món Tứ Xuyên à? Cay đến mức môi ông chủ đỏ thành thế kia.

Rời khỏi câu lạc bộ, xe nhanh chóng chạy lên đường cao tốc ra khỏi thành phố. Trong khoang xe yên tĩnh, Chu Hề ngáp liền mấy cái, định chợp mắt một lát. Nhưng mí mắt vừa khép lại, cô chợt giật mình nhớ ra điều gì đó, lập tức mở bừng mắt.

“Sao thế?” Ninh Diên hỏi.

“Quên mất một chuyện.” Vừa nói, cô vừa cầm điện thoại lên, chuyển sang WeChat, suy nghĩ giây lát rồi gõ một dòng: “Nói cho cậu biết một chuyện, anh Y chính là Ninh Diên, ngoài ra…”

Ngón tay cô khựng lại một chút, sau đó nhập tiếp: “Bây giờ bọn tớ là người yêu của nhau.”

hết chương 55.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn