Ngoài dự liệu, tin nhắn gửi đi đã mấy phút mà điện thoại vẫn im ắng.
Một bàn tay từ bên trái vươn sang, nắm lấy cánh tay hơi căng cứng của cô, nhẹ nhàng xoa bóp hai cái: “Tề Kỳ?”
Chu Hề gật đầu: “Trước đó em chưa nói với cậu ấy, nhưng không thể để cậu ấy biết chuyện từ người khác.”
Ninh Diên tán đồng gật đầu, liếc chiếc điện thoại vẫn không có động tĩnh, nói: “Có lẽ cô ấy vẫn còn ở Thành Phong.”
Ninh Diên đoán không sai. Lúc này Tề Kỳ vẫn đang ở lại phòng họp nhỏ của Thành Phong, nhưng người ngồi đối diện cô không phải lão Đặng, mà là Lâm Thanh.
“Dì Lâm, hay là vẫn nên đến bệnh viện đi ạ?” Tề Kỳ lo lắng nói.
Ăn trưa xong, vốn dĩ Tề Kỳ định cùng Diệp Du Nhiên trở về khách sạn, nhưng lại bị Lâm Thanh gọi lại, nói muốn trò chuyện đơn giản vài câu. Cô hiểu rất rõ tính tình Chu Hề, không muốn nói quá nhiều với Lâm Thanh, nhưng vì lão Đặng và mọi người đều có mặt ở đó, Tề Kỳ lại không muốn vạch trần mối quan hệ này. Suy đi tính lại, cuối cùng cô mời Lâm Thanh vào căn phòng nhỏ này.
Nào ngờ cửa vừa đóng lại, sắc mặt Lâm Thanh đột nhiên thay đổi, một tay ôm ngực bên phải, đau đớn gục xuống bàn.
Tề Kỳ lập tức nghĩ đến bệnh tình của bà, nhất thời hoảng hốt, đang định chạy ra ngoài gọi lão Đặng thì một bàn tay lạnh ngắt đã siết chặt cổ tay cô.
“Trong túi dì có thuốc, cháu lấy giúp dì, uống vào là không sao nữa.” Lâm Thanh run giọng nói.
Tề Kỳ liên tục “ồ ồ ồ” mấy tiếng, luống cuống lục trong chiếc cặp công văn Lâm Thanh tiện tay mang theo, lấy ra một hộp chia thuốc, đổ thuốc từ bên trong ra rồi đặt vào lòng bàn tay bà: “Dì cầm lấy, cháu đi lấy nước.”
“Không cần.” Lâm Thanh nhét từng viên thuốc vào miệng, hòa cùng không khí và nước bọt, cố sức nuốt một cái, vậy mà nuốt hết xuống được.
Tề Kỳ nhìn đến trợn mắt há miệng, vô thức nuốt khan một cái.
Lâm Thanh bị động tác của cô chọc cười, trên gương mặt trắng bệch thoáng hiện một nụ cười: “Bố mẹ cháu thường nói cháu vẫn y như trước, quả thật là thế.”
Tề Kỳ thu lại vẻ mặt, thấy trán bà đầy mồ hôi lạnh, vội quay người lấy hộp khăn giấy trên bàn họp đưa cho bà.
Lâm Thanh rút hai tờ nhưng không lau, chỉ siết chúng trong tay.
Thuốc không thể có tác dụng nhanh đến vậy, sắc mặt bà vẫn rất khó coi, bàn tay đè lên ngực phải mãi không buông xuống. Tề Kỳ nhìn ra bà rất đau, nhưng ngoài hơi thở có phần gấp gáp, bà không hề bật ra một tiếng rên nào.
Không hiểu sao Tề Kỳ chợt nhớ đến tháng đầu tiên mình vừa sang Mỹ. Vì đau bụng kinh, cô quấn chăn co ro trên sofa, giống như một con cá sắp chết, không ngừng thở hổn hển.
“Cậu có thể đừng rên nữa được không?” Chu Hề ngồi trong phòng khách làm báo cáo, cuối cùng cũng không nghe nổi nữa.
“Tớ đau mà.” Tề Kỳ thảm thiết nói, “Cậu đến tháng chẳng đau chẳng ngứa, căn bản không thể hiểu được nỗi khổ của tớ.”
Nói xong còn rất đúng lúc mà “ối da, ôi da” thêm hai tiếng.
Bên kia, Chu Hề phiền đến không chịu nổi, nghiến chặt răng hàm, “xoạt” một cái đẩy ghế đứng bật dậy, đi thẳng về phía cô. Bộ dạng hung hăng dữ tợn như muốn quẳng cả người lẫn chăn của cô ra khỏi căn hộ.
Tề Kỳ sợ đến im bặt, ôm chặt chăn, căng thẳng trừng mắt nhìn cô: “Cậu… cậu định làm gì?”
Nào ngờ Chu Hề chỉ hung hăng lườm cô một cái rồi đi thẳng về phòng. Sau đó, trong phòng vang lên tiếng kéo ra đóng vào của ngăn kéo…
Hai phút sau, Chu Hề nhét một viên thuốc và một cốc nước ấm vào tay cô: “Đau thì uống thuốc, nhịn thì có tác dụng quái gì.”
Tề Kỳ nhìn viên nang trong tay: “Thuốc giảm đau à? Mẹ tớ bảo đau bụng kinh không được uống thuốc giảm đau, sau này sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con.”
Chu Hề trợn mắt thật lớn, miệng chẳng chút nể nang: “Mẹ cậu nghiên cứu cơ học chứ có phải y học đâu, bà ấy biết cái quái gì!”
“Mẹ cậu mới biết cái quái gì!”
Không khí thoắt chốc đông cứng.
Nhận ra mình lỡ lời, Tề Kỳ siết chặt chăn, ánh mắt đảo lung tung, đang nghĩ xem phải lấp l**m cho qua thế nào thì nghe Chu Hề cười lạnh một tiếng: “Tớ làm gì có mẹ?”
Nói xong, cô quay người trở lại bàn làm việc, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục làm báo cáo.
Ánh sáng trắng của đèn bàn hòa với ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt không chút biểu cảm của cô, lạnh lẽo âm u, khiến người ta chỉ cảm thấy như đang ở trong một hầm băng dưới lòng đất.
Gương mặt trắng bệch trước mắt dần chồng lên gương mặt phía sau ánh sáng xanh trong ký ức. Tề Kỳ thoát khỏi dòng hồi tưởng, lại hỏi Lâm Thanh một lần nữa: “Dì Lâm, hay là vẫn nên đến bệnh viện đi ạ?”
“Không cần.” Lâm Thanh chậm rãi chống người ngồi dậy, nở một nụ cười trấn an: “Đã không sao rồi.”
Tề Kỳ nửa ngồi xổm bên cạnh bà, hạ giọng nói: “Dì à, không có gì quan trọng bằng sức khỏe đâu, dì vẫn nên nghe lời bố cháu và mọi người, đi phẫu thuật đi ạ.”
Lâm Thanh không giải thích quá nhiều với cô, chỉ dứt khoát đáp một tiếng “được”, sau đó đi thẳng vào vấn đề: “Cháu đừng căng thẳng, dì giữ cháu lại không phải để hỏi chuyện riêng của Tiểu Hề.”
Tề Kỳ khựng lại: “Vậy dì muốn hỏi gì ạ?”
“Dì hy vọng cháu có thể đứng trên góc độ của nhà đầu tư ở vòng gọi vốn trước, cho dì một vài ý kiến chuyên môn.” Lâm Thanh chống tay lên mặt bàn, ngồi thẳng người. Giọng bà tuy yếu nhưng rất rõ ràng: “Dì rất tán thành quan niệm cởi mở và chia sẻ của Tiểu Hề, nhưng suy cho cùng, con bé vẫn là một nhà đầu tư. Đưa ra lựa chọn đúng đắn, tối đa hóa lợi ích là công việc của con bé…”
Tề Kỳ dần hiểu được ý của Lâm Thanh — bà muốn phán đoán xem vòng gọi vốn lần này có ảnh hưởng đến quyền tự chủ của Thành Phong hay không.
“Dì nghĩ các cháu đều hiểu, việc có thể khiến dì đích thân đảm nhiệm vị trí cố vấn kỹ thuật của Thành Phong chứng tỏ công tác nghiên cứu phát triển của Thành Phong có ý nghĩa mang tính quyết định đối với toàn ngành. Vì vậy, với tư cách là một người lãnh đạo nghiên cứu khoa học, dì buộc phải làm rõ, sau khi Hồng Thăng tham gia, đối với Thành Phong rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu?”
Đặc biệt là trên bàn đàm phán hôm nay, Lâm Thanh đã tận mắt chứng kiến Hồng Thăng nắm giữ nhịp độ đàm phán như thế nào, dùng ưu thế tuyệt đối áp chế đội ngũ sáng lập, thậm chí cả chính bà. Điều này khiến bà nảy sinh nỗi lo ngại.
Chu Hề nói không sai, nhà khoa học có sự kiên trì của nhà khoa học. Phá vỡ thế độc quyền về thiết bị và công nghệ của các nước Âu, Mỹ, Nhật trong ngành bán dẫn là mục tiêu phấn đấu cả đời của vô số nhà nghiên cứu bán dẫn. Thế nhưng từ cuối những năm 70, nước ngoài thông qua việc phong tỏa công nghệ, tiến hành độc quyền kỹ thuật, khiến ngành bán dẫn trong nước phát triển vô cùng chật vật.
Nhưng đối với Lâm Thanh, điều đáng sợ không phải là rào cản công nghệ, mà là sự thâm nhập và kiểm soát âm thầm của tư bản, khiến những doanh nghiệp vừa có chút tiềm năng như Thành Phong cuối cùng bị các tập đoàn độc quyền nước ngoài thâu tóm, xâu xé. Đến cuối cùng, cả ngành thậm chí phổ biến hình thành quan niệm “làm không bằng mua”, khiến ngành bán dẫn nội địa vì thế bị đứt gãy suốt hai mươi năm.
“Dì muốn biết, sau khi Hồng Thăng bỏ ra một trăm triệu, Thành Phong phải giao cho họ bao nhiêu cổ phần? Sau này, liệu Hồng Thăng có khả năng không cần sự đồng ý của đội ngũ sáng lập và Z-F mà vẫn có thể bán Thành Phong cho công ty nước ngoài hay không?” Lâm Thanh hỏi thẳng.
Trước khi bước vào đây, Tề Kỳ còn tưởng bà muốn tìm hiểu tình hình của Chu Hề, hoàn toàn không ngờ hai mẹ con này, một người trong mắt chỉ có chuyện làm ăn, một người trong lòng chỉ cân nhắc đến “đất nước”, đúng là…
Tề Kỳ thở dài với vẻ mặt phức tạp, thành thật nói: “Dì Lâm, một trăm triệu cụ thể có thể đổi lấy bao nhiêu cổ phần thì còn phải xem Hồng Thăng và lão Đặng đàm phán thế nào. Nhưng nếu tính theo mức định giá hiện tại của Thành Phong, tỷ lệ cổ phần Hồng Thăng có thể nắm được chắc vào khoảng 35%.”
“35%? Có tính là nhiều không?” Lâm Thanh không hiểu.
Chỉ xét riêng về tỷ lệ, con số này dường như chưa đến một nửa, không đủ để đóng vai trò quyết định. Nhưng trên thực tế, câu trả lời của Tề Kỳ là: tính. Tỷ lệ cổ phần này đã đủ để lay chuyển vị thế của đội ngũ sáng lập.
“Nhưng thông thường, khi tổ chức đầu tư thoái vốn, họ sẽ ưu tiên cân nhắc bán lại cổ phần cho đội ngũ sáng lập.” Tề Kỳ bổ sung, “Nếu dì lo cổ phần rơi vào tay bên ngoài, có thể ghi điều khoản này vào thỏa thuận.”
“Nếu Thành Phong không có tiền mua lại thì sao?” Lâm Thanh chỉ thẳng vào vấn đề, “Hoặc nếu người khác trả giá cao hơn Thành Phong thì sao?”
Chuyện này… Tề Kỳ nhất thời nghẹn lời. Nếu thật sự xảy ra tình huống như vậy, đúng là phần lớn nhà đầu tư sẽ bán cho bên trả giá cao nhất, dù sao tổ chức đầu tư cũng đâu phải kẻ ngốc.
“Nhưng cũng chưa chắc.” Trong lòng Tề Kỳ muốn thúc đẩy thương vụ hợp tác này thành công, nên cố gắng nói theo hướng tích cực, “Nếu tổ chức đầu tư sẵn lòng cùng doanh nghiệp phát triển, hợp tác lâu dài…”
“Được rồi.” Lâm Thanh cắt ngang giả thiết tốt đẹp của cô, “Dì hiểu rồi. Tiểu Kỳ, cảm ơn cháu, làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của cháu rồi.”
“Dì đừng khách sáo ạ.” Tề Kỳ đứng dậy theo Lâm Thanh, nghe bà nói: “Tối nay dì còn một buổi tọa đàm, phải về trường trước.”
“Dì thế này mà vẫn đi tọa đàm được sao?” Tề Kỳ lo lắng hỏi.
“Không sao, bệnh này là vậy.”
Thấy bà nhất quyết muốn đi, Tề Kỳ vội nói: “Cháu bảo lão Đặng cho xe đưa dì về.”
“Không cần.” Lâm Thanh giơ tay ngăn cô lại, “Từ đây đến đó không xa lắm, dì đi bộ một chút, coi như rèn luyện sức khỏe.”
Tề Kỳ nhìn hộp thuốc bà vừa cất đi, định nói sức khỏe dì thế này còn rèn luyện gì nữa, nhưng nghĩ lại vẫn nuốt lời xuống, chỉ hờ tay đỡ bà xuống lầu.
Hai người xuống đến cửa. Trước lúc chia tay, Lâm Thanh đã bước xuống bậc thềm bỗng quay đầu lại: “À phải rồi, Tiểu Hề… có bạn trai chưa?”
“Chưa ạ.” Tề Kỳ không cần suy nghĩ đã trả lời, tiện thể càm ràm về bạn mình, “Cậu ấy là một kẻ cuồng công việc, kiếm tiền còn chẳng kịp, lấy đâu ra thời gian yêu đương.”
Lâm Thanh khẽ cười, lẩm bẩm: “Chẳng trách bà ngoại con bé nói, may mà không di truyền.”
“Dạ?” Tề Kỳ không nghe rõ.
Lâm Thanh xua tay: “Không có gì, cháu về đi, dì đi đây.”
Tề Kỳ nhìn theo bà rời đi, thấy bóng lưng thẳng tắp ấy dần đi xa, trong đầu vẫn nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi. Nếu dì Lâm thật sự vì lo Thành Phong bị tư bản khống chế mà ra tay ngăn cản vụ hợp tác thì sao…
Tề Kỳ càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này nhất định phải nói cho Chu Hề biết. Cô lấy điện thoại từ túi áo phao, mở WeChat, khựng lại hai giây rồi bật ra một câu chửi thề — Đệt!
**
Mười giây sau, Chu Hề đang ngủ mơ mơ màng màng bị điện thoại rung đánh thức. Cô chậm rãi mở mắt, bắt đầu tiếp nhận một màn tra hỏi muộn màng—
“Cậu nói cho rõ xem? Ai là anh Y?”
“Cậu không biết chữ Hán à?” Chu Hề cười lấp l**m, tiện tay chỉnh âm lượng tai nghe xuống mức thấp nhất.
“Đây là vấn đề biết chữ à?” Tề Kỳ không bị cô đánh lạc hướng, nghiến răng nghiến lợi nói, “Tớ muốn chính miệng cậu nói, ai là anh Y?”
Chu Hề quay đầu nhìn anh Y đang chăm chú trả lời email, nói: “Ninh Diên, bạn trai tớ.”
Anh Y vẫn bình thản trả lời email, nhưng khóe môi đã khẽ cong lên.
Phía Tề Kỳ thì lại nổ tung, câu hỏi dồn dập liên hồi, khiến Chu Hề nghe mà cau mày, thái dương giật thình thịch.
“Cậu hỏi nhiều quá, nhất thời tớ cũng không trả lời hết được. Hay là đợi về Bắc Thành rồi nói.”
“Về Bắc Thành cái gì? Cậu cứ đợi đấy, tớ đến tìm cậu ngay.”
“Cậu không trốn Kiều Bách nữa à?”
“Trốn cái quái gì!”
Chu Hề bất lực, quay đầu định hỏi ý Ninh Diên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt anh ra hiệu không sao.
Khoảng lặng ngắn ngủi này lại khiến Tề Kỳ nhận ra điều vi diệu: “Hai người đang ở cùng nhau?”
“Ừ.”
Tề Kỳ cười lạnh một tiếng: “Đưa điện thoại cho anh ấy.”
“Làm gì?”
“Cậu làm gì thế? Sợ tớ ăn thịt anh ấy chắc?” Giọng Tề Kỳ chẳng mấy thân thiện.
Cánh tay bị khẽ chạm một cái, Chu Hề liếc sang, thấy anh mấp máy môi nói: “Không sao.”
Chu Hề bĩu môi, đưa điện thoại sang tay anh.
“Chào cô, Tề Kỳ.” Ninh Diên lên tiếng trước, “Tôi là Ninh Diên, bạn trai của Chu Hề.”
hết chương 56.