Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 88

Khương Như Ý nhìn vẻ mặt căng thẳng của A Thược và mấy người kia, vốn trong lòng nàng vẫn còn cảm thấy chuyện này có phần không chân thực, lúc này lại lên tiếng giải thích với họ trước vài câu: "Là quản sự Thanh Nguyệt Lâu cho người mang lời nhắn tới, nói rằng chuyện mua lại tửu lâu lần trước, chủ nhân Thanh Nguyệt Lâu đã đồng ý ở trong thư rồi. Chuyện này xem như... mới bàn thành được một nửa thôi."

Nói đến đây, chính Khương Như Ý cũng bật cười trước.

A Thược và những người khác nhìn nhau, trên mặt đều lộ rõ vẻ kích động, A Thược hỏi: "Tiểu nương tử, vậy chẳng phải chúng ta sắp có thể mở tửu lâu của riêng mình rồi sao? Cả hậu viện nữa, tiểu nương tử cũng định mua luôn phải không?"

Vừa nghe câu hỏi ấy, Tề Phi, A Viễn và A Sơn cũng đồng loạt nhìn sang.

Khương Như Ý nhìn vẻ mong đợi của A Thược, rồi lại nhìn mấy người Tề Phi, trong lòng cũng bỗng nhiên đập mạnh từng nhịp.

Trong số họ, nàng và A Thược đều không còn nhà, tuy Tề Phi vẫn còn quê cũ, nhưng cũng khó lòng quay về, A Viễn và A Sơn thì từ trước tới nay đều ở trong quán, tuy chưa từng hỏi han, nhưng e rằng mỗi người đều có một đoạn quá khứ buồn riêng.

Vì vậy, khi biết nàng dự định mua lại cả tửu lâu lẫn hậu viện, A Thược và mọi người thậm chí còn kích động hơn cả nàng.

Nghĩ đến đây, Khương Như Ý gật đầu thật mạnh: "Mua, tửu lâu và hậu viện mua chung một lượt. Đến lúc đó trước sau đều là của chúng ta, mọi người muốn ở phòng nào thì ở phòng đó, muốn bày biện gì thì bày."

Nghe vậy, mấy người đều nở nụ cười, A Viễn vội vàng xua tay: "Chỗ ở tiểu nương tử sắp xếp cho bọn ta đã rất tốt rồi, không cần đổi đâu."

A Sơn ngây ngô gật đầu: "A Viễn nói đúng."

Tề Phi từng ở cả trong gian chứa đồ cạnh bếp, vốn không để tâm ở đâu. Nghe những lời này của Khương Như Ý, trong nụ cười của cậu càng thêm ấm áp.

A Thược nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên ưu tiên sở thích của Khương Như Ý, bèn hỏi: "Đợi mua được tửu lâu rồi, tiểu nương tử muốn sửa sang lại những gì?"

Khương Như Ý nhìn A Thược, suy nghĩ cẩn thận rồi nói: "Hay là... chúng ta cũng dựng một cái cổng lớn trang hoàng lộng lẫy giống như các tửu lâu lớn?"

Câu nói vốn chỉ là tiện miệng, nhưng vừa thốt ra, trong lòng nàng lại thật sự bắt đầu rung động.

Nếu dựng lên một cái cổng lớn rực rỡ ngoài cửa, hẳn sẽ vô cùng bắt mắt. Người qua đường chỉ cần đi tới đầu phố là nhìn thấy ngay, tòa nhà cũ của Thanh Nguyệt Lâu tuy hơi cũ, nhưng vốn đã rất bề thế, mời thợ tới sơn sửa lại một phen, dù không dám nói là nhất, nhưng cũng tuyệt đối là rất tốt.

"Đến lúc đó, chúng ta sửa sang cả tầng hai. Tầng một làm đại sảnh, tầng hai làm nhã gian, còn tầng trên cùng có sân thượng, có thể dùng để ngắm trăng."

Nhớ lại Trung Thu năm ngoái, nàng từng dẫn A Thược và Tề Phi tới Thanh Nguyệt Lâu ngắm trăng, Khương Như Ý vẫn luôn có ấn tượng sâu sắc. Khi ấy nàng đã thầm nghĩ, nếu nhà mình cũng có một sân thượng để leo cao ngắm trăng bất cứ lúc nào thì tốt biết mấy.

A Thược và những người khác nghe nàng nói, mừng đến mức không biết nói gì, chỉ liên tục gật đầu tỏ ý tán thành.

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ mong chờ ấy, tưởng tượng cảnh tương lai mở một tửu lâu lớn đàng hoàng, vừa nói vừa cười không ngớt.

Có lẽ đúng là "người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái", nên hôm nay bánh lạnh Lập Hạ bán cũng đặc biệt chạy. Không ít thực khách trưa đã ăn rồi, tối còn quay lại mua thêm, vì vậy Khương Như Ý quyết định bán thêm vài ngày, tiện thể báo tin này cho những khách tối đến mua bánh.

Khách nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá, ngày mai ta nhất định lại tới mua."

Khương Như Ý cười đáp: "Hoan nghênh khách quan thường xuyên ghé thăm," rồi lại nhắc thêm: "Bánh lạnh làm từ nếp, buổi tối ăn nhiều quá e khó tiêu, khách quan cũng nên để ý."

Thực khách gật đầu: "Vâng, đa tạ Khương tiểu nương tử nhắc nhở."

Khương Như Ý nhìn khách vui vẻ rời đi, nàng đứng sau quầy, chống cằm suy nghĩ một lát về chuyện tửu lâu, rồi lại nhớ tới con mèo con mà Bùi Cục trưởng đã sính, khóe mắt cong lên đầy ý cười.

Ngày hôm sau, Khương Như Ý làm rất nhiều bánh lạnh, một phần để bán trong quán, phần còn lại cho vào giỏ tre nhỏ, rồi ra khỏi thành đi đến Từ Ấu Cục.

Năm ngoái lúc vào thành cũng là mùa hè, giờ đây, nhìn cảnh vật ngoài thành cỏ cây tươi tốt, suối nước róc rách, Khương Như Ý không khỏi bùi ngùi cảm thán.

Người đánh xe quay đầu cười nói: "Khương tiểu nương tử không hay ra khỏi thành nhỉ? Ngoài thành tuy vắng vẻ chút, nhưng phong cảnh rất đẹp. Lúc rảnh rỗi, tiểu nương tử cũng nên ra ngoài dạo chơi nhiều hơn."

Hôm nay người đánh xe là người quen, nên thỉnh thoảng trò chuyện với Khương Như Ý vài câu, bầu không khí vô cùng thong thả.

Khương Như Ý mỉn cười, không giải thích thêm, chỉ thuận lời gật đầu: "Quả thật phong cảnh rất đẹp."

Đến trước cổng Từ Ấu Cục, nàng trả tiền xe, đẩy cửa bước vào.

Hôm nay Từ Ấu Cục rất yên tĩnh, Bùi Cục trưởng đang tự tay chuẩn bị thức ăn cho mèo trong bếp, nghe nói Khương Như Ý đến thì vội vàng bước ra, vài bước đã tới trước mặt nàng: "A Ý, con tới rồi."

"Meo~"

 

Con mèo con ấy chỉ lớn cỡ bàn tay, toàn thân lông tơ mềm mịn, đôi mắt trong veo sạch sẽ.

Khương Như Ý nhìn kỹ càng, quả nhiên giống hệt lời Bùi Thiếu doãn mô tả, là một chú mèo tam thể xinh đẹp.

Nàng ngẩng đầu cười hỏi: "Đây chính là con mèo con được nhắc trong thư lần trước phải không ạ?"

Bùi Cục trưởng cười híp mắt gật đầu: "Phải đó, ngoan lắm, A Ý ôm thử xem."

Khương Như Ý gật đầu, cẩn thận đón mèo con từ trong lòng ông, nhẹ nhàng xoa cái đầu lông xù, lại dè dặt xoa cái bụng mềm mềm, trong lòng mềm ra như nước.

Khương Như Ý mỉm cười cảm thán: "Con mèo con này đẹp thật đấy, tính tình lại dịu dàng, quấn người như vậy, trong số mèo tam thể đúng là hiếm thấy."

Bùi Cục trưởng nghe vậy thì cười ha hả: "Còn không phải vậy à?"

Lại nghe Khương Như Ý hỏi trên thư "sính mèo" đã in dấu chân chưa, ông gật đầu, trước tiên bảo nàng ngồi nghỉ, rót cho nàng chén nước, rồi quay vào phòng lấy tờ thư ra, đắc ý đưa cho nàng xem.

Khương Như Ý nhận lấy nhìn thử, quả nhiên thấy trên nét chữ quen thuộc có thêm một dấu chân mèo béo ú. Nàng cúi đầu xuống, vừa khéo đối diện với đệm thịt hồng hồng mũm mĩm của mèo con trong lòng.

Nàng cong mắt cười: "Thật tốt quá."

Bùi Cục trưởng nhìn tờ "sính mèo", đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "Đúng rồi, nghe Tòng Khiêm nói, tờ thư này là con với nó bàn bạc viết ra à?"

Vốn chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng Khương Như Ý vừa đối diện với gương mặt tròn trịa luôn cười tủm tỉm của ông, chẳng hiểu sao mặt lại hơi nóng lên. Nàng cụp mắt gật đầu, khóe môi cong nhẹ: "Vâng."

Không đợi Bùi Cục trưởng hỏi thêm, Khương Như Ý vội đổi đề tài: "Đúng rồi, sao không thấy Tiểu Lục với A Như đâu? Giờ này vẫn chưa dậy sao?"

Bùi Cục trưởng lắc đầu: "Mấy đứa nó theo Trương Đại lang ra bờ sông rồi, chắc cũng sắp về."

Trương Đại lang chính là đầu bếp mới được mời tới Từ Ấu Cục, trước đó từng có nhắc đến trong thư.

Khương Như Ý vuốt phần lông đen trên đầu mèo con, tò mò hỏi: "Gần đây đám Tiểu Lục thường ra bờ sông lắm sao?"

Nghe nàng hỏi vậy, Bùi Cục trưởng bật cười: "Đúng vậy, không biết sao hai tháng nay trong ngoài thành Biện Kinh nổi lên phong trào xuống sông mò ốc, ngoài việc mò ốc mang về nhà ăn, còn mang vào thành bán nữa."

"Trương Đại lang dẫn đám Tiểu Lục bắt được không ít, mang đi bán đổi lấy tiền mua thịt heo tươi về. Làm theo cách con để lại, nấu sườn kho và bánh bao thịt tương cho lũ trẻ ăn."

Khương Như Ý không ngờ món ốc xào tương của mình lại vô tình giúp bọn trẻ ở Từ Ấu Cục được ăn ngon hơn, trong lòng cảm thấy đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Nàng lại nói với Bùi Cục trưởng: "Tuy ốc ngon thật, nhưng sang tháng Năm thì không còn thích hợp để ăn nữa. Nếu sau này còn ra sông, chi bằng bắt cá tôm, nấu canh hoặc hấp cách thủy, cho thêm hành gừng thái sợi, nước tương thanh, cuối cùng rưới một lượt dầu nóng, hương vị sẽ rất ngon."

Bùi Cục trưởng vừa nghe vừa nuốt nước bọt, liên tục gật đầu đồng ý.

Khương Như Ý lấy số bánh lạnh mình mang tới ra, nhờ Bùi Cục trưởng chia cho những đứa trẻ không ra ngoài nếm thử trước, còn nàng thì đi một chuyến ra bờ sông gọi đám người Trương Đại lang trở về.

Từ Ấu Cục được xây trên một khoảng đất bằng ở ngoại ô, phía sau giáp với một con sông nhỏ, nước sông nối liền với dòng suối trên núi nên trong vắt sạch sẽ. Vì mực nước không quá sâu cho nên bọn trẻ trong Từ Ấu Cục thường hay ra bờ sông bắt ít cá tôm mang về cải thiện bữa ăn.

Khương Như Ý không xa lạ gì với con sông ấy, nàng men theo bờ sông chậm rãi đi tới, tiện thể ngắm phong cảnh hai bên bờ. Những cây liễu ven sông xanh tốt um tùm, cành liễu dài rủ xuống mặt nước, thỉnh thoảng tạo nên từng vòng sóng gợn lăn tăn. Đi được một lúc, nàng nghe thấy tiếng cười quen thuộc theo gió vọng lại từ phía xa.

Khương Như Ý cong môi cười, bước chân nhanh hơn, lại đi thêm một đoạn nữa, quả nhiên nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc.

Bảy tám đứa trẻ đang vây quanh một thiếu niên, ríu rít nói cười. Thiếu niên ấy trông cũng chỉ lớn hơn Tề Phi và bọn A Viễn một chút, trong tay cầm một chiếc lưới, trong lưới lại có tới mấy con cá lớn.

Tiểu Lục với khuôn mặt tròn mũm mĩm nhìn vào trong lưới, vui mừng reo lên một tiếng. Nghe thấy tiếng bước chân, bọn họ đều quay đầu nhìn về phía Khương Như Ý, mắt Tiểu Lục sáng bừng lên: "A Ý tỷ tỷ!"

A Như nghe thấy giọng Tiểu Lục thì vội vàng quay sang nhìn Khương Như Ý, dang hai tay đòi nàng bế.

Khương Như Ý bế A Như đã nặng hơn năm ngoái không ít lên, rồi cười đi tới chỗ Tiểu Lục, xoa xoa đầu cậu bé. Chỉ chớp mắt một cái, nàng đã bị bọn trẻ vây kín xung quanh.

"A Ý tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây?"

"A Ý tỷ tỷ, muội nhớ tỷ lắm."

Khương Như Ý cười lần lượt xoa đầu từng đứa trẻ nhỏ, rồi đưa mắt nhìn sang Trương Đại lang.

Mặc dù Trương Đại lang chưa từng gặp Khương Như Ý, nhưng nghe tiếng gọi của đám Tiểu Lục, cũng đoán ra thân phận của vị tiểu nương tử đang mỉm cười rạng rỡ trước mặt. Khuôn mặt thiếu niên hơi đỏ lên, vội vàng chào một tiếng: "Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý gật đầu với Trương Đại lang: "Hôm nay ta có mang theo ít bánh lạnh, lát nữa Trương tiểu lang quân cũng về nếm thử nhé."

Nói xong, nàng lại đưa tay chỉ về phía chiếc lưới lớn trước mặt: "Số cá này là Trương tiểu lang quân vừa mới kéo lưới lên sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn