Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 87

"Vâng ạ."

A Thược đáp một tiếng rồi chạy đi gọi Tề Phi cùng A Viễn, A Sơn ra ăn trái cây.

Khương Như Ý vừa chuyển giỏ tre tới bên giếng nước thì đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện từ xa vọng lại: "Trái cây tiểu nương tử vừa mua ở ngoài phố về ấy, ta thấy trên quả còn dính lá xanh nữa kìa, trông mọng nước lắm, nhìn là biết tươi ngon."

Tề Phi cùng A Viễn, A Sơn nghe A Thược nói vậy thì bước nhanh tới, nhìn những loại trái cây chen chúc trong giỏ, mấy người đều thốt lên kinh ngạc: "Ôi, tiểu nương tử mua nhiều loại thật đấy."

Lúc này Khương Như Ý mới chợt nhận ra mình mua hơi nhiều, nhưng cũng chẳng sao. Dù gì trong quán cũng đông người, lúc rảnh rỗi ăn vài quả, một hai ngày là hết.

Khương Như Ý mỉm cười nói: "Mua nhiều thì ăn được nhiều, trái cây cũng không no bụng, cũng không ảnh hưởng đến việc lát nữa ăn sáng đâu."

Nghe nàng nói không ảnh hưởng đến bữa sáng, A Thược và mấy người đều bật cười.

Mấy ngày nay trời ấm dần, bữa sáng ở Khương Ký thường là cháo trắng ăn kèm món mặn và bánh nếp hấp như xíu mại.

Khương Như Ý sợ bọn họ ngày nào cũng ăn cháo sẽ ngán, nên ngoài cháo ngọt còn nghĩ ra vài món cháo mặn, mỗi buổi sáng đổi kiểu nấu cho mọi người ăn.

Trứng bắc thảo cắt một nửa miếng to, một nửa băm nhỏ, thịt thăn thái sợi mỏng, thêm gừng sợi nấu thành cháo bắc thảo thịt nạc mặn thơm đậm đà.

 

Cá tươi sáng sớm mới vớt từ sông lên, thái lát, ướp chút rượu và tiêu, rồi cho thẳng vào nồi cháo đang sôi, làm thành cháo cá tươi nấu nhanh, ăn trơn mềm sảng khoái.

 

Tôm bóc vỏ ướp tương tự, lại ra vườn hái hai cây cải thìa còn đọng sương sớm, rửa sạch, thái nhỏ, thêm nấm hương băm và đậu xanh, nấu thành cháo tôm thập cẩm vừa tươi vừa thơm.

 

Những món cháo thay đổi hằng ngày khiến A Thược và mọi người nhìn mà hoa cả mắt. Mấy hôm nay, sáng nào ai nấy cũng mong tiểu nương tử nấu cháo, ngược lại Khương Như Ý đối diện ánh mắt ngưỡng mộ ấy lại thấy hơi ngượng.

A Sơn múc nước từ giếng lên, ôm cái giỏ, chất phác cười với Khương Như Ý: "Tiểu nương tử chờ chút, để ta mang vào bếp rửa trái cây."

Khương Như Ý gật đầu, dặn thêm: "Đào, mơ và mận thì chọn quả mềm trước, anh đào mua không nhiều nên cứ rửa hết đi, những quả còn cứng để thêm một hai ngày nữa ăn sẽ ngon hơn."

A Sơn làm theo lời dặn, làm theo lời Khương Như Ý dặn chọn quả rồi ôm vào bếp rửa. Đợi rửa xong mang ra, Khương Như Ý và mọi người ngồi trong sân, đón làn gió sớm mát lành, ăn trái cây tươi ngon, lòng dạ thỏa mãn mà khẽ nheo mắt cười.

Ăn xong quả đào nhỏ trong tay, Khương Như Ý lại đưa tay lấy một quả mơ, không nhịn được mà cảm thán: "Không biết vì sao, ta cứ cảm thấy năm nay thời gian trôi qua nhanh thật sự."

A Thược nghĩ một chút rồi gật đầu tán thành: "Đúng vậy, sắp tới Lập Hạ rồi, năm nay món ốc xào tương, muội còn chưa ăn đủ đâu."

Nghe góc nhìn "đậm chất ăn uống" của A Thược, Khương Như Ý bất lực liếc nàng một cái.

A Viễn thì lộ vẻ phấn khích: "Đợi đến mùa hè, tiểu nương tử lại làm đào vàng ngâm đường đúng không?"

Trước đây, khi còn làm ở quán của Dương lang quân bên cạnh, A Viễn và A Sơn cũng từng được chia một hai lần đào vàng đóng hũ, hương vị mát lạnh ngọt ngào ấy đến nay vẫn còn khiến họ nhớ mãi.

Tề Phi và A Thược thì đã quen ăn rồi nên không còn thấy lạ.

A Thược cười tươi nói với A Viễn: "Không chỉ có đào ngâm đâu, mùa hè tới, quán mình còn có đồ uống đá, sữa đông hoa quế và bánh trôi lạnh nữa. Riêng đồ uống đá thôi đã có mấy loại, thêm đá vào uống vừa mát lạnh vừa giải ngấy."

"Còn sữa đông hoa quế, đựng trong chén sứ trắng hoa văn đẹp mắt, phía trên rưới một lớp mật hoa quế trong veo. Chưa cần ăn, chỉ nhìn thôi đã thấy tinh xảo đẹp mắt rồi."

"Lại còn những viên băng lãnh do tiểu nương tử làm nữa, màu sắc rực rỡ, bên trong có nhân trái cây, thứ nào cũng vừa đẹp vừa ngon. Tề Phi, huynh nói đúng không?"

Tề Phi rất hợp tác gật đầu: "Đúng vậy."

A Viễn và A Sơn nghe A Thược kể, nhìn nhau một cái, cùng lúc nuốt khan một ngụm nước bọt.

Khương Như Ý thấy vẻ tự hào trên mặt A Thược, cười tủm tỉm đặt hạt mơ xuống, vừa lau tay vừa nói với A Viễn và A Sơn: "Đợi thêm một thời gian nữa, trời nóng hẳn lên, ta sẽ cho hai cậu nếm thử trước."

"Vâng!"

A Viễn và A Sơn vội vàng gật đầu, nghĩ tới những món giải nhiệt chỉ nghe kể chứ chưa từng thấy này, trong lòng họ bắt đầu mong ngóng đến mùa hè rồi.

Khương Như Ý nhìn mấy người hễ nhắc tới ăn là ánh mắt sáng lên, chớp chớp mắt, nghĩ thầm: hay là nhân mấy hôm nay, làm luôn bánh lạnh Lập Hạ cho mọi người ăn nhỉ?

Đến ngày Lập Hạ, Khương Như Ý dậy từ sớm vào bếp, bắt đầu làm bánh lạnh.

Cách làm bánh lạnh rất đa dạng: có loại dùng xôi nếp hấp chín rồi kẹp nhân, có loại dùng bột nếp hòa nước nhào bột rồi rưới nước ngọt lên trên. Nghe nói cách làm chính tông nhất là "dùng nếp kẹp mè làm bánh lạnh".

Vì thế, Khương Như Ý cũng chọn cách làm truyền thống này.

Nếp đã được ngâm từ tối hôm trước, sáng nay thay nước lạnh một lần rồi cho lên bếp hấp chín. Trong lúc hấp nếp, nàng bắt đầu rang mè.

Mè đen và mè trắng được ngâm sơ, rồi trộn chung cho vào chảo, nên dùng chảo đáy dày để nhiệt phân bố đều. Trước tiên đun lửa nhỏ để hơi nước trong mè bốc đi, sau đó tăng lên lửa vừa lớn để rang.

Vì đáy chảo dày, dẫn nhiệt đều, nên mè không dễ bị cháy.

Khương Như Ý kiên nhẫn đảo liên tục, khi mè bắt đầu tiết dầu, trong chảo thỉnh thoảng vang lên tiếng nổ tí tách, nàng lập tức dập tắt lửa, múc mè ra rồi nghiền thật mịn.

Mè rang xong đã tỏa mùi thơm nồng, nay nghiền nhỏ, hương mè đặc trưng lại càng xộc thẳng vào mũi. Hai màu đen trắng trộn lẫn vào nhau, nhìn rất đẹp mắt.

Đồng thời, nếp hấp chín được để nguội bớt, cho thêm đường vào trộn đều. Nghĩ tới việc A Thược và mọi người đều thích vị ngọt, Khương Như Ý cho thêm chút đường.

Sau đó, cho nhân đậu đỏ mịn vào giữa phần nếp trộn đường, bên ngoài lăn một lớp mè, rồi dùng dao cắt thành từng miếng nhỏ. Sau khi làm xong, Khương Như Ý cầm thử một miếng bánh lạnh, nếm thử.

 

Vừa cho vào miệng, chỉ thấy bánh lạnh ngọt thơm mềm mịn, nhân bên trong thì mịn màng, vừa miệng, lớp mè bên ngoài ăn vào có cảm giác bùi bùi, sạn nhẹ. Nếp để nguội còn dẻo hơn lúc nóng, ba tầng khẩu cảm đan xen trong khoang miệng, rõ ràng mà hài hòa, quả nhiên là cách làm chính thống, danh bất hư truyền.

Khương Như Ý ăn liền hai miếng bánh lạnh, sau đó mới đặt đũa xuống.

Ngoài loại bánh lạnh làm từ nếp, nàng còn làm thêm bánh lạnh từ kê vàng, cũng cắt thành từng khối vuông vức y hệt, bên trên cắm một que tre nhỏ. Những que tre này chính là số mua về mấy hôm trước để ăn ốc xào tương, giờ vẫn còn dư khá nhiều, dùng c*m v** bánh lạnh thì vừa tiện, cầm lên là ăn được ngay.

Bởi vậy, trong ngày hôm ấy, A Thược, Tề Phi và những người khác mỗi lần đi ngang qua chiếc bàn lớn trong bếp đều thuận tay cầm một miếng bánh lạnh, vừa làm việc vừa nhấm nháp ngon lành, cảm giác làm việc cũng hăng hái hơn hẳn.

Trong quán, có thực khách nhân dịp Lập Hạ cũng gọi bánh lạnh, ai nấy đều cười khen: "Bánh lạnh do Khương tiểu nương tử làm vừa mềm vừa dẻo lại ngọt, hơn nữa còn có mùi mè rất thơm, hoàn toàn không giống bánh của những nơi khác."

Khương Như Ý mỉm cười gật đầu, chỉ vào lớp mè bọc bên ngoài bánh lạnh: "Mè này phải rang trên lửa lớn trước rồi lại nghiền nhỏ, sau đó mới lăn bánh qua, như vậy mới nếm được hương thơm ấy."

Có người lại nói: "Ta thì thấy bánh lạnh làm từ kê vàng ngon hơn, tuy hương thơm không đậm bằng loại bọc mè, nhưng màu sắc và hình thức lại thắng hơn hẳn."

Cũng có khách nghe hai bên nói vậy mà do dự, không biết nên chọn loại nào.

Khương Như Ý cười khẽ, mở lời gợi ý: "Hay là khách quan gọi mỗi loại nửa phần, ghép lại một đĩa, nếm thử cả hai hương vị xem sao?"

Vị thực khách đang phân vân nghe vậy thì bật cười, liên tục gật đầu khen chủ ý của Khương tiểu nương tử hay.

Khương Như Ý nhận lấy lời khen, rồi vào bếp dặn A Thược bày cả hai loại bánh lạnh ra một đĩa, bưng lên cho bàn khách bên ngoài.

Hễ khách nào gọi bánh lạnh, nhìn thấy những miếng bánh cắt vuông vắn, màu sắc tươi sáng bắt mắt, lại còn cắm que tre trên mặt, dù chưa ăn đã không ngớt lời khen ngợi.

 

Cùng lúc đó, Khương Như Ý còn nhận được một tin vui khác.

Đó là vào buổi chiều rảnh rỗi, quản sự Thanh Nguyệt Lâu sai một tiểu nhị mang lời nhắn tới. Tiểu nhị kia tuổi không lớn, nhưng trông rất lanh lợi, vừa gặp Khương Như Ý đã cười nói: "Đến chúc mừng tiểu nương tử."

Khương Như Ý chớp mắt, nhìn tiểu nhị quen mặt ấy, trước tiên bảo A Thược vào bếp bưng một đĩa bánh lạnh ra, đợi A Thược đặt bánh lên bàn, nàng mới tò mò hỏi: "Không biết là chuyện vui gì?"

Tiểu nhị nhìn đĩa bánh trắng vàng, vuông vức, cắm que tre trước mặt, không nhịn được nuốt nước bọt, chọn một miếng bọc mè cho vào miệng. Nếm được mùi mè thơm nồng cùng nhân đậu đỏ ngọt mềm, mắt cậu ta sáng lên, sau đó lại ngượng ngùng cười với Khương Như Ý: "Đa tạ Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý cười xua tay, ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.

Tiểu nhị ăn xong miếng bánh, dùng tay lau miệng, rồi nói một hơi: "Lúc trước tiểu nương tử có hỏi về việc mua lại tòa lầu cũ, quản sự đã viết thư cho chủ nhân. Sáng nay nhận được hồi âm, nói rằng nếu tiểu nương tử thật lòng muốn mua thì có thể bàn bạc, đợi chủ nhân trở về, ngài ấy muốn gặp mặt Khương tiểu nương tử một lần."

Nghe tiểu nhị nói xong, Khương Như Ý thoáng sững người, ngay sau đó là niềm vui dâng lên trong lòng. Nghĩa là... chuyện nàng muốn mua lại tòa lầu cũ của Thanh Nguyệt Lâu đã có hy vọng?

Trên mặt nàng mang nụ cười nhẹ nhàng, hỏi tiểu nhị: "Nên như thế, chủ nhân quý lâu suy nghĩ rất chu đáo. Chỉ là không biết khi nào chủ nhân trở về?"

Tiểu nhị thấy Khương tiểu nương tử vẫn giữ được vẻ bình tĩnh điềm đạm như thường, không khỏi khâm phục nhìn nàng, rồi đáp: "Nghe quản sự nói, ước chừng chỉ mấy hôm nữa thôi."

Sau khi tiểu nhị truyền xong lời, Khương Như Ý bảo A Thược gói đĩa bánh lạnh ấy cho cậu ta mang về. Tiểu nhị vui vẻ nhận lấy, cảm ơn rồi rời đi.

Nhìn theo bóng tiểu nhị khuất xa, Khương Như Ý mới l**m l**m đôi môi khô khốc, quay lại bàn dài rót cho mình một chén nước uống vài ngụm, trong đầu nàng vẫn còn cảm giác không chân thực.

Chuyện mua tửu lâu này... xem như đã thành được một nửa rồi sao?

Nàng còn đang nghĩ ngợi thì A Thược đã tiễn xong tiểu nhị, vội vàng chạy trở lại. Trong bếp, Tề Phi cùng A Viễn và A Sơn cũng thò đầu ra, mấy đôi mắt cùng lúc dõi về phía Khương Như Ý.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn