Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 79

Bùi Chiêu nhìn đôi mắt tròn xoe của Khương Như Ý, khóe môi lại cong lên.

Chàng đưa miếng khoai vào miệng, chậm rãi nhai, nuốt xong mới gật đầu khen: "Ừm, ngọt thơm rất ngon."

Khương Như Ý tròn mắt nhìn chàng, một lúc sau "phì" một tiếng bật cười.

Bùi Chiêu cũng cười, đôi mày mắt đẹp khẽ cong, ánh nhìn ôn hòa dừng trên đĩa khoai mài kéo sợi, chàng mở miệng khen: "Thảo nào lại đặt tên như vậy, cách ăn này quả thật rất khéo léo."

Khương Như Ý cười lắc đầu: "Không phải ta nghĩ ra đâu, chỉ là học theo người khác thôi."

Bùi Chiêu gật đầu, lại dùng đũa chỉ về bát nước lạnh: "Bát nước này là để chống dính sao?"

Khương Như Ý thấy chàng đoán ra cả điều này, lại tròn mắt, rồi nửa thật nửa đùa thở dài: "Lang quân trí dũng song toàn, thật không thú vị chút nào."

Bùi Chiêu nghe hai chữ "lang quân"[1] được nàng gọi bằng giọng như giận mà như hờn, trong đầu không nhịn được liên tưởng tới một cách xưng hô khác, tuy gần âm, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác.

[1] Lang quân (郎君) đọc gần với phu quân (夫君).

Nhìn vẻ mặt hơi hờn dỗi của nàng, gò má nàng thêm chút ửng hồng, chàng lại cảm thấy chỗ đặt túi thơm trong lòng khẽ ngứa.

Bùi Chiêu cố đè cảm giác đó xuống, nói lại lời nói khi nãy của nàng: "Khương tiểu nương tử cũng nếm thử đi, để nguội sẽ không ngon nữa."

Khương Như Ý cười nhìn Bùi Chiêu một cái, thấy chàng cũng đang nhìn mình, đôi mắt ánh lên ý cười, khiến gò má nàng hơi nóng lên.

Nàng đáp khẽ một tiếng, vội cầm đũa lên, trước tiên chấm vào bát nước lạnh, rồi thuần thục gắp một miếng khoai mài kéo sợi, xoay nhẹ giữa không trung, sợi đường theo đó mà đứt ra.

Nàng đưa miếng khoai vào miệng, "rắc" một tiếng cắn vỡ lớp đường giòn, ruột khoai bên trong mềm ngọt lan tỏa, cảm giác nóng trên mặt cũng dịu đi, ngay sau đó nàng gật đầu đầy hài lòng với tay nghề của mình: "Quả nhiên rất ngon."

Khóe môi nàng dính chút đường, hương ngọt dịu phảng phất, khẽ lan vào mũi người đối diện.

Bùi Chiêu nhìn đôi môi hồng hào ấy, chợt nhớ tới lần trước nàng bị dính nhân mè đen nơi khóe miệng, có chút ngượng ngùng rũ mắt, một lúc sau cũng khẽ cười.

"Ừm."

...

Ngày hôm sau, Khương Ký vừa mở cửa, đám nha dịch phủ Khai Phong đã ồn ào bước vào.

Trương Dịch cười lớn gọi: "Khương tiểu nương tử, có món gì ngon mau mang lên! Thiếu doãn của chúng tôi mời khách, hôm nay phải ăn cho đã!"

Khương Như Ý đang đứng sau quầy tính sổ, nghe tiếng gọi của Trương Dịch và mấy người kia, kinh ngạc ngẩng đầu khỏi sổ sách.

Khi nghe nói Bùi Thiếu doãn mời khách, Khương Như Ý cũng cười theo mọi người, vội cầm mấy quyển sổ tre nhỏ bước tới đưa cho các nha dịch gọi món.

Tuy Trương Dịch nói chuyện to tiếng nhưng lại rất tinh ý, thấy Khương Như Ý đích thân đưa sổ tới, hắn lập tức cười ha hả, hai tay nhận lấy, còn nói lời cảm ơn: "Làm phiền Khương tiểu nương tử rồi."

Các nha dịch khác thấy vậy cũng lần lượt nhận sổ tre, đồng loạt cảm ơn.

Hôm qua Khương Như Ý đã nghe nói chuyện diệt phỉ, vội xua tay nói không cần khách sáo, rồi cười tươi khen: "Các vị vất vả diệt phỉ, hiện tại quán chúng tôi đang có ưu đãi lớn mùa xuân, hôm nay tất cả món ăn đều giảm hai mươi phần trăm."

Nghe Khương tiểu nương tử giảm giá, các nha dịch lập tức phấn chấn, đồng loạt ngẩng đầu khỏi sổ tre, ríu rít cảm ơn nàng lần nữa.

Có người còn cảm thán:

"Khoảng thời gian ở bên ngoài, ta nhớ đồ ăn ở quán của Khương tiểu nương tử lắm luôn, hôm nay nhất định phải ăn cho đã mới được."

"Đúng vậy! Ngày Hàn Thực hôm đó, ta ở trên núi ăn bánh lúa mạch, giờ nghĩ lại vẫn thấy nghẹn cổ. Khi ấy chỉ mong được ăn một miếng đồ ăn của Khương ký, có đổi với thần tiên cũng không đổi!"

"Ơ, Khương tiểu nương tử, mấy món này là món mới sao? Trước đây ta chưa từng thấy."

Nghe một nha dịch hỏi, Khương Như Ý gật đầu cười: "Đúng vậy, đây là những món mới ra mắt mùa xuân năm nay, trong đó được yêu thích nhất là măng xuân, ăn vừa tươi vừa thơm lại giòn, mong các vị đừng bỏ lỡ."

Nghe nói là món mới của mùa xuân, các nha dịch đều gật đầu, bảo hôm nay nhất định phải thử. Ngoài ra, vịt quay và gà sốt thì nhất định phải gọi.

Khương Như Ý lại nói hôm nay có cá mới, có thể hấp hoặc kho đều được. Ngoài ra còn có tôm tươi rất ngon, có thể làm món tôm phù dung.

Khương Như Ý mỉm cười giải thích: "Món tôm phù dung này dùng hai nguyên liệu chính là trứng và tôm tươi. 'Phù dung' ở đây chính là lòng trắng trứng."

"Trứng chỉ lấy lòng trắng, bỏ lòng đỏ đi. Chờ dầu trong chảo nóng đến khoảng ba phần thì cho lòng trắng trứng vào chiên. Lòng trắng chiên xong trắng mịn trơn bóng, từng lớp rõ ràng, trông hệt như hoa phù dung, nếu chiên quá tay bị sém thì món này sẽ hỏng."

"Sau đó trộn phần 'phù dung' đã chiên với tôm được chẻ đôi, chiên đến hơi đỏ, rồi cho vào chảo, thêm chút nước bột loãng tạo sốt sệt, bên ngoài phủ một lớp sốt sánh mỏng trong suốt. Món tôm phù dung làm ra mềm mịn thơm ngon, vị ngọt tươi vô cùng."

Trương Dịch cùng mọi người nghe Khương Như Ý miêu tả đều không kìm được nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu: "Phải gọi món tôm phù dung này! Nghe Khương tiểu nương tử nói thế này, con sâu tham ăn trong bụng ta bị câu ra rồi."

 

Đang nói cười thì thấy Bùi Chiêu thong thả bước từ ngoài cửa vào.

Đám nha dịch đang ồn ào bỗng yên lại, đồng loạt cung kính gọi: "Bùi Thiếu doãn."

Bùi Chiêu khẽ phất tay, bảo bọn họ cứ tự nhiên, lúc này các nha dịch mới ngồi xuống, quán lại trở nên náo nhiệt như cũ.

Khương Như Ý nhìn vị Thiếu doãn mới rời đi hôm qua, hôm nay đã quay lại Khương Ký mời khách, cười bước về phía cửa gọi: "Bùi Thiếu doãn."

Bùi Chiêu mỉm cười nhìn nàng: "Khương tiểu nương tử, hôm nay làm phiền rồi."

Khương Như Ý cong mắt cười, lắc đầu: "Sao lại vậy được? Hôm nay Thiếu doãn làm chủ, chính là khách quý của quán chúng tôi, hoan nghênh còn không kịp ấy chứ."

Nghe giọng nàng mang ý cười, khóe môi Bùi Chiêu cũng cong lên: "Ồ?"

Âm thanh hỏi lại của chàng kéo dài, mang theo chút ám muội, Khương Như Ý mím môi cười.

Bùi Chiêu cũng khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía cửa, nơi những con "hàn yến" được xâu bằng cành liễu đang treo, gật đầu khen: "Quả nhiên đúng như lời Khương tiểu nương tử nói hôm qua, những con hàn yến này nặn rất sống động."

Khương Như Ý vừa đùa xong, giờ nghe chàng khen, không giấu được vẻ đắc ý, khóe môi cong lên rõ rệt.

Vì có quá nhiều khách khen những con hàn yến này, nên hai ngày nay tranh thủ lúc rảnh, Khương Như Ý lại nặn thêm mẻ mới, thay thế những con cũ trước đó.

Vì vậy, những con mà Bùi Chiêu nhìn thấy lúc này đều là vừa mới làm xong.

Khương Như Ý hỏi chàng hôm nay muốn ngồi phòng riêng hay ngồi ngoài, rồi quay đầu nhìn quán ăn đang náo nhiệt.

Bùi Chiêu cũng liếc nhìn đám nha dịch phủ Khai Phong đang vô cùng hứng khởi, suy nghĩ một chút rồi nói:
"Vào phòng riêng đi, hôm nay hiếm khi ai nấy đều vui vẻ như vậy, có ta ở đây, e là bọn họ sẽ cảm thấy gò bó."

Khương Như Ý gật đầu nói được, dặn A Viễn ra ngoài tiếp đãi các nha dịch, đồng thời treo một tấm bảng "bao trọn quán" ngay trước cửa.

Nàng quay sang Bùi Chiêu nói: "Bùi Thiếu doãn, mời vào trong."

Sau đó hai người cùng đi về phía phòng riêng.

Phía sau, các nha dịch phủ Khai Phong nhìn bóng lưng hai người sóng vai đi, thế là đưa mắt nhìn nhau, nháy mắt ra hiệu, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ "hiểu rồi".

Vì hôm nay quán được bao trọn, Khương Như Ý nói với Bùi Chiêu vài câu rồi vội vã vào bếp phụ giúp.

Tề Phi đang bận rộn, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài bếp, khó hiểu hỏi: "Tiểu nương tử không ra nói chuyện với Bùi Thiếu doãn sao? Ở đây có A Viễn và A Sơn, nhân lực đã đủ rồi."

A Viễn và A Sơn cũng gật đầu, A Viễn rất thuần thục đưa con gà đã chần nước xong cho Tề Phi, rồi cầm hành lên bắt đầu cắt khúc.

Tề Phi nhận lấy con gà, phết đều nước sốt đã pha lên thân gà, rồi bắt đầu bắt chảo đun dầu.

Còn A Sơn thì đứng bên cạnh trở vịt quay, động tác vừa vững vàng vừa thành thạo.

Khương Như Ý nhìn ba người phối hợp ăn ý như vậy, nhận ra mình thật sự không xen tay vào được, đành gật đầu rồi rời khỏi bếp, quay trở lại phòng riêng.

Bùi Chiêu thấy nàng đi rồi lại quay về thì đặt chén nước lá trúc trong tay xuống, ánh mắt mang theo ý hỏi nhìn sang.

Khương Như Ý bất đắc dĩ cười cười: "Thật sự là không chen vào được, ba người trong bếp còn chê ta vướng tay vướng chân, dứt khoát đuổi ta ra ngoài rồi."

Bùi Chiêu thấy biểu cảm bất lực trên gương mặt nàng, lại nghe trong lời nói mang ý cười thì mỉm cười rót cho nàng một chén nước, dịu giọng nói: "Vừa hay có một việc muốn hỏi nàng."

Khương Như Ý vừa ngồi xuống cạnh bàn, nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn sang chàng: "Chuyện gì vậy?"

Bùi Chiêu nói: "Mấy hôm nữa vừa hay ta phải ra khỏi thành một chuyến, tiện thể mang chút đồ đến cho Lục thúc. Nếu nàng có thứ gì muốn gửi, như đồ đạc, thư từ hay đồ ăn, ta có thể mang đi giúp nàng."

Khương Như Ý chớp chớp mắt:" Chàng định đi Từ Ấu Cục?"

Bùi Chiêu gật đầu.

Khương Như Ý ngồi trên ghế suy nghĩ một lát, quần áo thì trước Tết đã nhờ người đưa tới rồi, nhưng giờ trời đã ấm lên, có thể gửi thêm vài bộ mỏng. Đồ ăn thì có lẽ không thiếu, vậy thì gửi thêm ít bạc là được.

Mấy đứa trẻ Tiểu Lục và A Như đang tuổi lớn, chắc ăn rất khỏe, có thêm tiền thì cũng ăn uống tốt hơn.

Ngoài ra, còn mang thêm ít kẹo mạch nha, thịt khô các loại làm đồ ăn vặt.

Nghĩ xong, nàng lại thấy Bùi Chiêu đang kiên nhẫn nhìn mình.

Khương Như Ý nói: "Chàng đợi ta một lát, ta đi viết danh sách ra, rồi dựa theo đó chuẩn bị cho khỏi sót."

Vừa dứt lời, nàng đã định vội vã rời đi thì bị Bùi Chiêu đưa tay giữ lại.

Khương Như Ý dừng bước, khó hiểu nhìn chàng: "Bùi Thiếu doãn còn chuyện gì sao?"

Ngón tay Bùi Chiêu đang nắm lấy cổ tay nàng, lúc này mới nhận ra mình có phần đường đột, tai hơi đỏ lên.

Lúc này trong đầu Khương Như Ý chỉ nghĩ đến quần áo và đồ ăn vặt nên không để ý.

Bùi Chiêu khẽ ho một tiếng, nhưng vẫn không buông ra, tiếp tục nắm cổ tay nàng, ngẩng mắt dịu dàng nói: "Ta đi cùng nàng, để tránh nàng vội vàng mà quên mất thứ gì, lại càng phiền hơn."

Khương Như Ý gật đầu: "Cũng được."

Lúc này cả hai đều đang bận tâm chuyện khác, ngay cả cơm cũng không quan tâm đến, bèn cùng rời phòng khách, đi về phía hậu viện

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn