Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 80

Vì không phải là lần đầu đến hậu viện, mà lần này đi vào thẳng thư phòng nên Bùi Chiêu tỏ ra rất tự nhiên.

Chàng nhìn quanh thư phòng một lượt, bày biện nơi đây tinh tế hơn phòng khách khá nhiều, không chỉ có giá sách và bàn viết, trên bàn còn đặt bút, mực, nghiên, chắc là dùng khi để ghi chép sổ sách.

Trên bệ cửa sổ đặt một chậu trúc nhỏ, có lẽ mới được tưới nước sáng nay, lá trúc đan xen vươn lên đầy sức sống. Ngoài ra, cách đó không xa bên tay phải còn có một đĩa hạt dưa.

Nghĩ tới cảnh thường ngày Khương Như Ý vừa ghi mấy dòng sổ sách, vừa tiện tay bóc hạt dưa nhâm nhi, Bùi Chiêu không kìm được mỉm cười.

Quay đầu nhìn về phía giá sách, phần lớn là sách dạy nấu ăn và thoại bản, ngoài ra còn có chiếc đèn hoa đăng mà năm ngoái chàng sai người mang đến.

Bùi Chiêu nhìn thoáng qua chiếc đèn hoa đăng, thấy nó được đặt ở vị trí khá dễ thấy, nghĩ rằng nàng hẳn là thích, khóe môi chàng lại cong lên thêm vài phần.

Nhưng khi quay đầu lại thì thấy Khương Như Ý đang nửa cười nửa không nhìn mình, còn khẽ lắc lắc cổ tay vẫn bị chàng nắm.

Dù Khương Như Ý có chậm hiểu đến đâu, bị chàng nắm cổ tay suốt dọc đường như vậy, lúc này cũng đã phản ứng lại.

Là người đến từ thời hiện đại, Khương Như Ý vốn không thấy chuyện này có gì. Chỉ là Bùi thiếu doãn lại cứ nắm tay nàng không buông, quả thật vượt ngoài dự liệu.

Khương Như Ý nhìn nụ cười nơi khóe môi chàng, câu "Giờ Bùi Thiếu doãn có thể buông tay rồi chứ" vừa đến bên môi, lại đổi thành: "Nếu Bùi Thiếu doãn không buông ra, có biết còn có một cách nắm tay khác không?"

Thấy Bùi Chiêu ngạc nhiên nhìn mình, nàng mím môi cười, cố ý tinh nghịch ghé sát bên tai chàng thì thầm: "Mười ngón đan xen."

Câu này vừa thốt ra, nàng cười tươi nhìn chàng, chờ xem dáng vẻ e thẹn hay bất lực của Bùi Chiêu.

Nhưng không ngờ, Bùi Chiêu lại thật sự nghiêm túc cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi buông tay đang nắm cổ tay nàng, chuyển sang nắm lấy tay nàng, từng ngón đan vào nhau, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Là thế này sao?"

Bàn tay hai người có kích thước khác nhau, lúc này lại khít chặt vào nhau, có thể cảm nhận rõ sự khô ráo và ấm áp nơi lòng bàn tay chàng.

Khương Như Ý vốn chỉ định trêu chàng một chút, nhưng khi bắt gặp ánh mắt mỉm cười của chàng, lại thêm việc hai người đang nắm tay nhau, mặt nàng bất giác nóng lên. Nàng chợt cảm thấy hành động của mình hình như có chút "tự chui đầu vào lưới".

Khương Như Ý cố ý làm vẻ mặt nghiêm lại, nhướng mày nhìn chàng: "Bùi Thiếu doãn tùy tiện nắm tay nữ lang như vậy, không biết theo luật thì sẽ bị xử phạt thế nào?"

Bùi Chiêu lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chút, một lúc lâu sau mới nói: "Nếu bị xem là kẻ háo sắc, bị tố cáo lên nha môn, theo luật sẽ bị đánh roi."

Mắt Khương Như Ý mở to, kinh ngạc nhìn chàng, nhưng thấy chàng nói xong, khóe mắt khóe môi đều cong lên, nàng mới biết chàng đang trêu mình, muốn giận mà lại không nhịn được cười.

Bùi Chiêu nhìn dáng vẻ vừa giận vừa cười của nàng, cũng khẽ cười theo. Chàng khẽ cúi người, thấp giọng nói: "Ta chỉ một lòng một dạ với Khương tiểu nương tử, không phải kẻ háo sắc, cũng sẽ không tùy tiện nắm tay nữ lang khác."

Khương Như Ý cảm nhận được hơi thở ấm áp bên tai, lại nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực chàng, không hiểu sao cổ họng có chút khô, nàng nuốt khan một cái, ngẩng đầu cười gượng với chàng. Bỗng nhiên nhớ ra, tuy trong phòng chỉ có nàng và Bùi Chiêu, nhưng ngoài tiền sảnh còn cả một quán đầy người.

Nghĩ tới ánh mắt dịu dàng, giọng nói thì thầm của chàng, rồi lại nghĩ tới đám đông bên ngoài, Khương Như Ý vội vàng rút tay ra, đi tới trước bàn sách, khẽ ho một tiếng: "Ta viết danh sách trước đã, xin Bùi Thiếu doãn chờ một lát, sắp xong rồi."

Bùi Chiêu thấy dáng vẻ nàng đỏ mặt mang theo chút lúng túng, đầu ngón tay khẽ xoa vào nhau, cũng hiểu lúc này chưa phải lúc thích hợp.

Chàng gật đầu cười: "Được, nếu có thứ gì khó mua, lát nữa ta sẽ sai người đi mua, nàng cứ viết là được."

Động tác viết của Khương Như Ý khựng lại, nàng ngẩng đầu liếc chàng một cái, trong ánh mắt mang theo chút hờn dỗi.

Thấy chàng vẫn giữ vẻ ung dung tự tại như lúc mới bước vào, nàng đành chịu thua, mím môi, tập trung viết lên tờ giấy trước mặt.

Đợi đến khi các nha dịch phủ Khai Phong ăn xong rời đi, Bùi Chiêu và Khương Như Ý đã từ thư phòng trở lại phòng riêng từ lâu.

Khương Như Ý quay trở lại quầy, vội vàng sai A Thược đi mua những thứ trong danh sách. Còn Bùi Chiêu thì ngồi đó thong thả ăn cơm, từ đầu đến cuối khóe môi đều cong lên, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Trước quầy, Bùi Chiêu đưa túi bạc cho Khương Như Ý, mỉm cười nói: "Hôm nay đa tạ Khương tiểu nương tử chiêu đãi."

Khương Như Ý ước lượng túi bạc trong tay, nở nụ cười rạng rỡ. Nhìn gương mặt dễ khiến người ta vui mắt kia, tâm trạng nàng cũng phơi phới hơn vài phần.

Khương Như Ý cười tươi nói: "Bùi Thiếu doãn không cần khách khí, hoan nghênh lần sau lại đến."

Bùi Chiêu gật đầu cười: "Nhất định."

Phía sau, các nha dịch phủ Khai Phong nhìn cảnh Thiếu doãn nói chuyện vui vẻ với Khương tiểu nương tử, ai nấy đều trao nhau ánh mắt "hiểu ý không cần nói".

Sau khi cất kỹ túi bạc, Khương Như Ý tiễn mọi người rời đi. Nghĩ đến số tiền kiếm được trong thời gian này khi tính sổ sáng nay, nàng vui vẻ quay vào bếp, bảo Tề Phi và mấy người mau đi nghỉ ngơi.

...

Hai ngày sau, giàn dưa leo mà Khương Như Ý mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng được dựng xong.

Bản vẽ giàn dưa là do nàng tự tay vẽ, chiều cao không lớn, chỉ ngang cằm người trưởng thành. Tề Phi, A Viễn và A Sơn cầm tre dựng giàn rất nhanh, lại cẩn thận buộc chặt các mối nối bằng dây thừng.

Khương Như Ý đứng bên tường nhìn, rất hài lòng. Giờ trong tiểu viện của nàng vừa có giếng nước, vườn rau, lại có mái che bàn ghế, lúc rảnh ngồi dưới mái che, đón gió, nhìn rau quả trong vườn xanh tốt, thật sự rất thư thái.

Nếu nói có điều gì không ổn, thì chính là quán ăn và tiểu viện này đều là thuê. Sau này nếu trả lại, e rằng sẽ rất tiếc nuối.

Bên cạnh, A Thược cùng A Viễn và A Sơn đang nhỏ giọng bàn chuyện về dưa leo.

"Giờ đã dựng giàn dưa leo rồi, đến mùa hè có thể ăn dưa tự trồng rồi nhỉ?"

"Dưa hái tại chỗ ăn ngay thì giòn lắm, lúc hái còn có hoa vàng nhỏ trên đó, rửa sơ bằng nước giếng, cắn một miếng là vừa giòn vừa ngon."

Khương Như Ý ngồi dưới mái che, vốn trong lòng có chút bâng khuâng, nghe bọn họ nói vậy thì không nhịn được bật cười.

Nhắc đến dưa leo, ngoài ăn sống và xào, cách ngon nhất vào mùa hè vẫn là trộn lạnh.

Rửa sạch dưa, cắt bỏ hai đầu, đặt lên thớt lớn, dùng dao đập dập rồi cắt thành từng khúc. Sau đó thêm chút muối, xì dầu nhạt và giấm đen, thêm một thìa tỏi băm. Nếu thích mè thì rưới thêm một thìa sốt mè, trộn đều rồi ăn một miếng, chua thơm k*ch th*ch vị giác, là món giải ngấy tuyệt vời mùa hè.

 

Ngoài ra, ở đời sau còn có một món trộn nổi tiếng gọi là "dưa leo áo tơi".

 

Dùng dao cắt đều hai bên quả dưa nhưng không cắt đứt, đến khi hai bên thành những lát mỏng, nhấc lên thì quả dưa xòe ra như lò xo, rất thử thách tay dao.

Khương Như Ý từng luyện suốt một mùa hè, ban đầu nàng dùng đũa đặt hai bên để chặn dao không cắt đứt, về sau khi đã thành thạo, không cần dùng đũa nữa mà vẫn có thể cắt nhanh và đẹp.

Nghĩ đến những chuyện trước đây, rồi lại tưởng tượng mùa hè năm nay có thể ăn món dưa leo "áo tơi", Khương Như Ý không khỏi mỉm cười mãn nguyện.

Đang suy nghĩ thì A Thược từ ngoài quán quay vào, bước nhanh tới nói: "Tiểu nương tử, Đường tiểu nương tử đến rồi."

Khương Như Ý gật đầu với A Thược: "Ta biết rồi."

Nàng lập tức đứng dậy, nhanh chóng đi ra phía trước quán.

Trong quán hôm nay vẫn vô cùng náo nhiệt.

Đường Cẩm ngồi ở một góc gần cửa sổ khá yên tĩnh, thấy Khương Như Ý bước vào thì cười tươi vẫy tay: "Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý cười đi tới, thấy hôm nay nàng ấy có vẻ đặc biệt vui, không khỏi nhìn kỹ thêm vài lần.

Khương Như Ý hỏi: "Hôm nay Đường tiểu nương tử muốn ăn gì? Vịt quay, măng, hay dùng chút điểm tâm và long nhãn tuyết nhĩ?"

Đường Cẩm suy nghĩ rồi lắc đầu: "Hôm nay không đói, chỉ cần bánh nếp và long nhãn tuyết nhĩ thôi. Nếu Khương tiểu nương tử không bận, ngồi xuống trò chuyện cùng ta nhé?"

Khương Như Ý gật đầu, nàng sai A Thược vào bếp, rồi ngồi xuống đối diện Đường Cẩm, nhìn nàng ấy một cái rồi hỏi: "Hôm nay trông Đường tiểu nương tử... có vẻ đặc biệt vui?"

Bị Khương Như Ý nhìn ra, đầu tiên là Đường Cẩm mở to mắt đầy ngạc nhiên, sau đó hé miệng, biểu cảm hiếm khi lại trở nên ngại ngùng.

Khương Như Ý chớp mắt, càng thêm thắc mắc nhìn nàng ấy, chợt trong lòng lóe lên suy đoán, kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ... là chuyện liên quan đến Đường lang quân?"

Đường Cẩm không ngờ Khương Như Ý đoán trúng, dứt khoát cười thừa nhận: "Ừ, hôm qua lúc chạng vạng, Đường Phi đột nhiên đến tìm ta, nói rằng chàng thích ta..."

Nói đến đây, mặt Đường Cẩm lại đỏ lên, xấu hổ cắn môi, không nói tiếp nữa.

Khương Như Ý bật cười: "Vậy thì phải chúc mừng Đường tiểu nương tử rồi."

Nghe lời chúc mừng chân thành của Khương Như Ý, lại thấy nụ cười trên mặt nàng, Đường Cẩm cũng không kìm được mà cười theo.

Cười xong, nàng ấy lại cúi đầu, tay nắm nhẹ vạt áo: "Ta thật sự không ngờ, Đường Phi lại nói ra những lời như vậy."

Khương Như Ý thì không thấy bất ngờ, e là đúng kiểu 'người trong cuộc thì rối, người ngoài cuộc lại sáng suốt' mà thôi.

Hai người có tình ở bên nhau, người ngoài nhìn đều hiểu, nhưng đến chính họ lại không nhận ra, hoặc có nhận ra cũng không dám nói ra.

Trong lúc hai người trò chuyện, A Thược đã bưng bánh nếp và long nhãn tuyết nhĩ tới, còn chu đáo mang thêm cho Khương Như Ý một chén nước tía tô.

Đường Cẩm cầm một miếng bánh nếp trong tay, mới ăn hai miếng đã tò mò hỏi tiếp: "Đúng rồi, còn chuyện của cô với Bùi Thiếu doãn thì sao rồi? Bùi Thiếu doãn định khi nào đến nhà hỏi cưới?"

Khương Như Ý vừa uống một ngụm nước tía tô thì bị câu này làm sặc, ho sặc sụa, liên tục xua tay. Hỏi cưới? Sao nàng không hề hay biết chuyện giữa mình và Bùi Thiếu doãn đã tiến triển tới mức đó rồi?

Đường Cẩm thì đã khôi phục lại nụ cười tươi như trước.

Nàng ấy nhìn Khương Như Ý một cái rồi nói: "Cô đừng giấu ta, tuy hôm đó ta không đến, nhưng trong nha môn đã truyền khắp rồi."

Khương Như Ý nói cũng bắt đầu lắp bắp: "Truyền... truyền cái gì?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn