Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 78

Trong bếp, Khương Như Ý vừa bước vào, A Thược đã theo sau.

Thấy Khương Như Ý nhìn mình, A Thược cười híp mắt nói: "Tiểu nương tử định làm món gì vậy? Để muội phụ một tay."

Từ khi quán tuyển thêm người, Khương tiểu nương tử không còn thường xuyên trực tiếp nấu món chính nữa. Ngược lại, những lúc rảnh rỗi lại hay làm đồ ăn vặt hoặc bánh trái để bọn họ thưởng thức cho đỡ thèm.

Vì thế, cứ thấy nàng vào bếp là A Thược biết hôm nay lại có đồ ngon.

Khương Như Ý nghe A Thược nói vậy, đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng ấy: "Chỉ có muội lanh lợi, hôm nay chúng ta làm khoai mài kéo sợi."

 

"Vâng!"

A Thược vội đáp một tiếng, nhớ lại lần trước Khương Như Ý làm món khoai mài kéo sợi, không chỉ ngọt thơm ngon miệng, mà lúc gắp bằng đũa còn kéo được những sợi đường dài óng ánh. Khi đó nàng ấy còn thi với Tề Phi xem ai kéo được sợi dài hơn, thực sự rất thú vị.

Khương Như Ý nhìn vẻ mặt háo hức của A Thược, cũng nhớ lại chuyện đó. Sau cùng, Tề Phi thấy A Thược quá hiếu thắng nên cố ý "nhường" để nàng ấy thắng. Nhìn dáng vẻ phấn khởi hôm nay, hơn phân nửa lại muốn thi với ba người kia thêm lần nữa.

Đang nghĩ vậy, nàng đã thấy A Thược chủ động lấy mấy củ khoai mài nhỏ, múc nước rửa sạch, gọt vỏ, rồi đặt lên thớt, đứng bên quan sát Khương Như Ý làm việc.

Ở đời sau, món phổ biến hơn thường là khoai lang kéo sợi.

Khoai lang vàng óng phủ một lớp đường trong mỏng bên ngoài, cắn một miếng là nghe "rắc" một tiếng, lớp đường vỡ ra, bên trong mềm mịn ngọt mật. Lớp đường trong veo bên ngoài kết hợp với ruột khoai ngọt bùi, là món tráng miệng hợp với mọi lứa tuổi.

Nhưng thời này chưa có khoai lang, nên dùng khoai mài thay thế. Khương Như Ý đã làm món này hai lần rồi, cảm thấy hương vị cũng rất ổn.

Khoai mài dùng loại bở, cắt thành khối vừa ăn, chiên trong dầu trước, rồi phủ lên một lớp bằng đường đã nấu.

Nàng cho khoai đã cắt vào một chậu lớn, rắc bột năng, trộn đều từ dưới lên trên cho từng miếng phủ bột, rồi đun dầu nóng khoảng sáu bảy phần thì cho vào chiên.

Chiên khoai không cầu kỳ gì, chỉ cần chiên chín bên trong, lớp tinh bột bên ngoài tự nhiên tạo thành vỏ bọc, khi ăn giòn bên ngoài mềm bên trong, lúc phủ đường cũng không dễ vỡ.

Khi khoai đã chiên xong, Khương Như Ý vớt ra, đổ bớt dầu trong chảo, rồi cho nước và đường vào, bắt đầu nấu nước đường.

Cách làm nước đường không khó, chỉ cần kiên nhẫn, đợi khi nước đường nổi bọt to, rồi bọt dần nhỏ lại, màu từ trắng đục chuyển sang màu ngà, thì cho khoai vào đảo đều rồi múc ra.

A Thược thấy Khương Như Ý bày món khoai mài kéo sợi đã làm xong ra đĩa thì vội vàng ghé lại ngửi ngửi, cảm thán: "Thơm quá đi!"

Rồi nhìn phần còn lại trong nồi, chẳng cần Khương Như Ý nói, nàng ấy đã tự giác đi lấy bát nước lạnh, chuẩn bị mấy đôi đũa, cười tươi bày sẵn trên bàn chờ.

Ngoài sân, mưa vẫn rơi lất phất, trong bếp tỏa ra mùi ngọt thơm, xen lẫn tiếng cười nói vui vẻ.

Lúc này, Bùi Chiêu bước vào hậu viện, ngửi thấy mùi thơm, nghe thấy tiếng cười, trong mắt hiện lên ý cười.

A Sơn hơi lúng túng nói: "Bùi Thiếu doãn chờ một lát, ta đi gọi tiểu nương tử."

Bùi Chiêu gật đầu: "Làm phiền rồi."

Nghe giọng nói dễ gần của vị Thiếu doãn phủ Khai Phong, A Sơn vội quay người chạy vào bếp gọi người. Chẳng bao lâu sau, Khương Như Ý vội vã bước ra. Khi nhìn thấy Bùi Chiêu đứng thẳng người ở trước cửa, nàng khó tin mà chớp mắt mấy lần.

Khương Như Ý quay đầu nhìn về phía bếp, nơi vẫn vang lên tiếng cười vui vẻ của đám người A Thược, nàng mỉm cười rồi quay sang nói với A Sơn: "Cậu vào ăn cùng họ đi, món kéo sợi để nguội thì sẽ không ngon nữa."

A Sơn gật đầu, quay vào bếp.

Lúc này Khương Như Ý mới bước đến gần Bùi Chiêu, thấy chàng mỉm cười, nàng cũng khẽ cười đáp: "Trời còn mưa, Bùi Thiếu doãn vào trong tránh mưa trước đi."

Bùi Chiêu nhìn Khương tiểu nương tử đang mỉm cười dịu dàng trước mắt, trái tim lang bạt nhiều ngày bỗng chốc yên tĩnh lại.

Chàng mỉm cười nhìn Khương Như Ý gật đầu: "Được, làm phiền Khương tiểu nương tử rồi."

Khương Như Ý lắc đầu nói không sao cả, dù sao cũng là do người làm trong quán trực tiếp dẫn người vào hậu viện. Nhưng cũng không thể trách A Sơn, là do bình thường nàng chưa dặn dò kỹ mà thôi.

Bởi hậu viện vốn được hợp nhất giống như phía trước quán, lại được tu sửa mở rộng thêm, cho nên hiện giờ trong hậu viện có một phòng khách chuyên dùng để tiếp khách.

Nói là phòng khách, nhưng diện tích cũng không lớn, ở giữa bày một chiếc bàn tròn lớn, hai bên đặt mấy cái giá, trên giá để vài bình lọ lặt vặt, mấy đĩa hoa quả khô và kẹo mạch nha. Trên tường treo vài bức họa mua ngoài phố, dọc tường còn đặt mấy chiếc ghế, trông vừa nhàn nhã vừa tùy ý.

Bùi Chiêu đứng dưới hành lang thu ô lại, mưa không lớn, nhưng trên ô vẫn đọng không ít nước. Khi gấp ô lại, nước mưa theo mép ô chảy xuống, làm ướt cả tay áo.

Khương Như Ý nhìn theo tay áo của chàng, ánh mắt dừng lại trên bộ y phục. Khác với bộ hắc y nghiêm nghị ngày xuất thành, hôm nay chàng lại thay sang bộ áo rộng mềm mại, màu xanh lam nhạt mà mấy lần trước từng mặc. Trong cơn mưa xuân lất phất, trông chàng càng thêm nho nhã, thanh tú.

Ánh mắt Khương Như Ý dừng lại trên y phục của chàng một hồi lâu, rồi mới lưu luyến thu về.

Bùi Chiêu như cảm nhận được ánh nhìn ấy, khẽ nhướng mày, khóe môi không tiếng động cong lên.

Chỉ nghe Khương Như Ý nhẹ giọng hỏi: "Bùi Thiếu doãn về từ khi nào vậy?"

Bùi Chiêu ôn hòa đáp: "Vừa mới về sáng nay."

Chàng dựng chiếc ô dựa bên tường ngoài, rồi theo Khương Như Ý bước vào phòng khách. Vừa ngẩng đầu là nhìn thấy mấy bức tranh treo trên tường.

Những bức tranh ấy được Khương Như Ý tiện tay mua trong mấy ngày sắm đồ Tết: nào là cá chép, chữ Phúc, nào là cây hồng trĩu quả... vẽ gì thì cũng đều mang ý nghĩa tốt lành, nếu xét kỹ về kỹ pháp thì chẳng có gì đặc biệt.

Bùi Chiêu đứng tại chỗ, ngẩng đầu chăm chú ngắm nhìn những bức tranh ấy, Khương Như Ý không khỏi nhớ tới bức tranh trúc xanh thanh nhã treo ở phía trước quán, gương mặt bất giác hơi nóng lên.

Khương Như Ý khẽ ho một tiếng, vội ngắt dòng "thưởng thức" của Bùi Chiêu, mời ngồi xuống: "Khụ... đều là tranh mua ngoài phố dịp Tết, chỉ để xem cho vui thôi, không đáng ngắm kỹ. Bùi Thiếu doãn mời ngồi, có muốn dùng gì không? Hay vẫn nấu một ấm nước lá trúc?"

Hiếm khi thấy Khương Như Ý lúng túng như vậy, Bùi Chiêu thu ánh mắt lại, nhìn về hướng bếp hỏi: "Vừa rồi Khương tiểu nương tử đang làm món gì?"

Khương Như Ý đáp: "Là khoai mài kéo sợi, món này phải ăn lúc còn nóng mới ngon, Bùi Thiếu doãn có muốn nếm thử không?"

Nói đến đây, nàng chợt nghĩ ra điều gì đó, trong mắt thoáng hiện lên vẻ tinh nghịch.

Bùi Chiêu chỉ suy nghĩ thoáng qua rồi gật đầu: "Vậy thì làm phiền Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý vội xua tay, mời chàng ngồi đợi một lát rồi tự mình đi vào bếp.

Trong bếp, bốn người A Thược đang kéo sợi đường, trẻ con đến mức so xem ai kéo được sợi dài hơn.

Thấy Khương Như Ý vào lấy đĩa, A Thược vội đặt đũa xuống, nói: "Tiểu nương tử muốn lấy khoai mài kéo sợi à? Để muội múc rồi mang sang cho tiểu nương tử và Bùi thiếu doãn."

Khương Như Ý gật đầu, lại dặn A Thược nấu thêm một ấm nước lá trúc mang sang phòng khách. Sau đó nàng quay lại phòng, lần này vẻ mặt đã nghiêm túc hẳn, hỏi Bùi Chiêu về chuyện chuyến đi bắt sơn phỉ vừa rồi.

Bùi Chiêu biết nàng vẫn còn vướng mắc trong lòng nên không giấu giếm, kể rõ ràng từ việc xác định nơi ẩn náu của sơn phỉ, cách nha môn Khai Phong phối hợp với quan binh bao vây, cho đến lúc bắt được thủ lĩnh.

Dù đã biết chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, nhưng khi nghe tới những đoạn căng thẳng, Khương Như Ý vẫn cảm thấy tim mình đập dồn dập. Đến lúc nghe kể lại cuộc trò chuyện của các nha dịch phủ Khai Phong đêm Hàn Thực hôm đó, trong lúc còn lo lắng, nàng lại không nhịn được mà mỉm cười.

Nàng nhìn sang Bùi Chiêu nói: "Lúc nãy Bùi Thiếu doãn đi vào là đi thẳng qua sân, chắc chưa nhìn thấy mấy con yến Hàn Thực kết bằng cành liễu treo ở cửa chính quán ăn đâu, dạo này khách nào nhìn thấy cũng khen không ngớt."

Bùi Chiêu thấy nàng rạng rỡ vui vẻ như vậy, cũng mỉm cười gật đầu: "Những con yến Hàn Thực do Khương tiểu nương tử nặn ra, hẳn là sống động như thật. Hôm nay ta lại bỏ lỡ mất, quả là một điều đáng tiếc."

Khương Như Ý lắc đầu: "Hôm nay không thấy cũng không sao, hôm khác xem lại là được."

Bùi Chiêu nhìn nàng một cái thật sâu, cũng cười gật đầu: "Khương tiểu nương tử nói rất đúng."

Khi lời nói trong lòng đã được giãi bày, tâm trạng của Khương Như Ý nhẹ nhõm hơn không ít. Nàng nhìn Bùi Chiêu hỏi: "Nghe như vậy thì... nạn sơn phỉ lần này thật sự có thể dẹp yên hoàn toàn rồi sao?"

Bùi Chiêu suy nghĩ một chút, chàng biết rằng xét về sự thông minh, Khương tiểu nương tử không hề thua kém nam tử, thế là cẩn thận phân tích cho nàng nghe: "Đợt sơn phỉ này manh nha từ đầu năm nay, thanh thế rất lớn, khiến lòng người hoang mang, vì thế Hoàng thượng mới hạ lệnh điều binh diệt phỉ."

"Hiện giờ thủ lĩnh sơn tặc đã bị bắt, thế lực mà hắn chiếm giữ cũng sẽ dần bị điều tra ra. Huống chi chủ lực đã sa lưới, đám sơn phỉ còn sót lại mất đi đầu não thì chẳng khác nào ruồi mất đầu, không đáng lo."

Khương Như Ý gật đầu, theo cách nói của Bùi Thiếu doãn, tàn dư sơn phỉ cũng chẳng còn gây ra được sóng gió gì: "Như vậy, trong mắt bách tính, xem như nạn sơn phỉ đã hoàn toàn dẹp yên rồi."

"Còn những kẻ còn sót lại khác, cứ âm thầm bắt giữ dần là được."

Nghe Khương Như Ý nói vậy, Bùi Chiêu ngẩng mắt nghiêm túc nhìn nàng, cảm khái gật đầu: "Khương tiểu nương tử quả nhiên thông minh, suy nghĩ giống hệt ta."

Khương Như Ý cong môi cười: "Thật sao? Bùi Thiếu doãn quá khen rồi."

Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng nụ cười rạng rỡ kia lại ánh lên vài phần đắc ý, rõ ràng rất hưởng thụ lời khen ấy.

Bùi Chiêu liếc nhìn Khương Như Ý ngồi cách mình không xa, hôm nay vì trời mưa nên ánh sáng trong phòng có phần tối, nhưng mỗi khi nàng cười, lại rực rỡ như thể cả gian phòng cũng sáng lên theo.

Chàng không kìm được mà nhớ tới chiếc túi thơm còn đặt trong ngực áo. Trong túi có bùa bình an nên không phẳng phiu, một góc túi thỉnh thoảng cọ vào vạt áo, khiến lòng người ngưa ngứa khó tả.

Bùi Chiêu cúi đầu khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ qua vị trí đặt túi thơm bên ngoài lớp áo.

Đang nói chuyện thì A Thược bưng đĩa khoai mài kéo sợi cùng ấm nước lá trúc vừa nấu xong đi vào.

Hôm nay trời không quá lạnh, nên khoai mài vẫn còn nóng hổi, A Thược đặt đĩa khoai và một bát nước lạnh nhỏ lên bàn tròn lớn trong phòng, rồi quay người lui ra.

Khương Như Ý cong môi cười tinh nghịch, chỉ về phía bàn: "Mời Bùi Thiếu doãn nếm thử món khoai mài kéo sợi này, để nguội là không còn ngon nữa đâu."

Bùi Chiêu nghe tên món, lại nhìn nụ cười trên mặt Khương Như Ý, khẽ nhướn mày hỏi: "Khoai mài kéo sợi, cái tên này, hẳn là có lai lịch gì chứ?"

Khương Như Ý cười như không cười: "Lát nữa Bùi Thiếu doãn sẽ biết."

Bùi Chiêu bất đắc dĩ nhìn nàng, cầm đũa gắp một miếng khoai. Khi nhấc lên, những sợi đường trong suốt kéo dài từ đĩa lên không trung, chàng ngẩng mắt, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Khương Như Ý.

Bùi Chiêu bất lực gọi: "Khương tiểu nương tử."

Nghe sự dịu dàng pha lẫn bất lực trong giọng nói ấy, Khương Như Ý vội thu lại nụ cười rạng rỡ, nhưng khóe môi vẫn không kìm được mà khẽ cong lên.

"Sao Bùi Thiếu doãn không ăn?"

Ngay sau đó, chỉ thấy chiếc đũa trong tay Bùi Chiêu xoay nhẹ một vòng giữa không trung, những sợi đường dài lập tức đứt ra.

Khương Như Ý lập tức mở to mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn