Xe ngựa lao nhanh về phía phủ Khai Phong, trong khoang xe yên tĩnh đến lạ thường. Tin tức đến quá đột ngột, đè nặng trong lòng mọi người, không ai lên tiếng.
Khương Như Ý vén rèm xe lên, nhìn những con phố bên ngoài đang vụt qua nhanh chóng. Trong đầu nàng như lại hiện lên cảnh tượng năm xưa, lúc còn nhỏ cùng phụ thân và a nương ra ngoại thành du ngoạn. Nàng khép mắt lại trong lặng lẽ, buông tay thả rèm xuống.
Đến phủ Khai Phong, Đường Cẩm kéo Khương Như Ý xuống xe, hai người bước nhanh vào trong nha môn. Thấy Trương Dịch và những người khác vẫn còn ở đó, Đường Cẩm mới vỗ ngực thở phào: “May mà còn kịp, Khương tiểu nương tử, đi theo ta.”
“Làm phiền rồi.”
Khương Như Ý gật đầu với Đường Cẩm, cả hai đi về phía hậu viện của nha môn.
Trong thư phòng, Bùi Chiêu đang cẩn thận kiểm tra hồ sơ liên quan đến sơn phỉ.Lần này mật lệnh của Hoàng thượng ban xuống quá gấp, có vài hồ sơ chưa kịp xem kỹ, chỉ có thể mang theo để đọc dần trên đường.
Bên cạnh, tùy tùng đã giúp chàng sắp xếp xong các quyển hồ sơ, gom lại thành một chỗ thì nghe Bùi Chiêu dặn dò kỹ lưỡng: “Chuyến này đi gấp, ngươi về báo cho Bùi quản gia và Tam thúc một tiếng, bảo họ đừng lo. Còn nữa, cũng ghé chỗ Khương tiểu nương tử một chuyến, nói rằng ta sẽ sớm quay về, bảo nàng không cần lo lắng.”
Tùy tùng không yên tâm nói: “A lang, để thuộc hạ đi theo cùng ngài chuyến này đi.”
Bùi Chiêu lắc đầu: “Không cần, ngoài những người trên danh nghĩa đi cùng, Hoàng thượng còn bí mật phái cấm quân đi theo bảo vệ, hẳn sẽ không xảy ra sai sót. Ngược lại, trong thành Biện Kinh cần phải để lại người ứng phó.”
Trong lúc nói, Bùi Chiêu đưa tay vào ngực áo, chạm đến một chiếc hộp nhỏ trơn nhẵn, ấm áp. Ban đầu chàng định nhờ tùy tùng đưa cho Khương tiểu nương tử, nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào chiếc hộp, trong lòng chàng lại đổi ý.
Chàng cúi mắt cười nhẹ, đầu ngón tay vuốt nhẹ lên mặt ngoài bóng mịn của chiếc hộp, rồi buông tay xuống.
Thôi vậy, đợi khi trở về, lại nhờ Khương tiểu nương tử giúp làm thêm một ít mứt mật cũng chưa muộn.
Tùy tùng thấy a lang dường như còn có điều muốn dặn mà lại im lặng, không khỏi nghi hoặc nhìn chàng: “A lang còn gì phân phó nữa không?”
Bùi Chiêu nghĩ một lát rồi nói: “Tuy năm nay sơn phỉ chỉ hoạt động bên ngoài thành, nhưng vẫn phải đề phòng chuyện từng xảy ra ở quán ăn năm ngoái. Khoảng thời gian này nếu không có việc gì, bảo Bùi quản gia thường xuyên ghé Khương Ký một chút, ban đêm cũng cho người của chúng ta chú ý thêm.”
“Vâng.” Tùy tùng vội vàng gật đầu: “Thuộc hạ nhớ rồi.”
Đúng lúc ấy, cửa thư phòng bị đẩy từ bên ngoài vào, Bùi Chiêu nghi ngờ ngẩng đầu nhìn ra cửa, thì thấy Đường Cẩm kéo Khương Như Ý bước vào.
Lần này, trên mặt Bùi Chiêu thật sự lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chàng lập tức bước nhanh tới, nhìn thấy vạt áo nàng hơi xộc xệch, hơi thở cũng có chút gấp gáp, giọng nói dịu dàng lại mang theo ý cười: “Khương tiểu nương tử?”
Khương Như Ý ngẩng đầu lên, đối diện đôi mắt tràn ngập ý cười của Bùi Chiêu, lại nghe giọng chàng ôn hòa bình thản như thế, sống mũi nàng bất giác cay lên.
Khoảng thời gian sau khi vào xuân, chàng thường mặc những bộ y phục màu nhạt khác nhau, phối với ngọc quan ôn nhuận búi tóc lên, cả người thanh nhã tuấn tú, giống hệt một vị công tử phong lưu tao nhã nơi nhân gian.
Nhưng hôm nay lại khác, chàng thay một bộ hắc y bó gọn nơi cổ tay, bên hông đeo binh khí, trên cánh tay và vai còn có hộ giáp, toàn thân toát lên vài phần lạnh lẽo, nghiêm nghị, mang theo sát khí.
Khương Như Ý khẽ hít mũi một cái, cố gắng giữ cho giọng nói bình ổn, mỉm cười nói với chàng: “Nghe nói Bùi Thiếu doãn sắp ra khỏi thành, cho nên hôm nay cố ý đến tiễn.”
Bùi Chiêu đặt thanh kiếm trong tay xuống bàn, đưa tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc rối rơi xuống bên tai nàng. Đầu ngón tay chàng vô tình lướt qua vành tai nhỏ xinh của nàng, hơi ấm từ tay chàng khiến Khương Như Ý cúi đầu khẽ run.
Bùi Chiêu nhìn chằm chằm vành tai trắng nõn của nàng một lát, rồi dịu dàng mỉm cười: “Đa tạ Khương tiểu nương tử.”
Chàng hơi cúi người xuống, ghé sát tai nàng, nhỏ giọng nói: “Khương tiểu nương tử không cần lo lắng, lần này đi diệt phỉ, phủ Khai Phong chỉ là hỗ trợ, sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Khương Như Ý khẽ gật đầu, mím môi nhìn chàng: “Ta hiểu.”
Người của phủ Khai Phong phần lớn đều là nha dịch, vốn không giỏi việc diệt phỉ, lực lượng chủ yếu chắc chắn vẫn là quân Kinh Kỳ.
Bùi Chiêu thấy Khương Như Ý gật đầu, tuy không quá bất ngờ nhưng vẫn thoáng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó khóe môi cong lên cười: “Khương tiểu nương tử quả thật thông tuệ.”
Nghe trong giọng chàng mang theo ý cười, cuối cùng Khương Như Ý cũng yên tâm hơn phần nào, nàng cũng mỉm cười đáp lại. Nàng nghĩ ngợi một chút, lấy ra chiếc bùa bình an cất trong túi thơm, đưa tới trước mặt Bùi Chiêu.
Khương Như Ý nói: “Đây là bùa bình an ta cầu được ở Đại Tướng Quốc Tự sáng nay. Vừa hay Bùi Thiếu doãn phải ra khỏi thành, xin người nhận lấy bùa này, mong lang quân bình an trở về.”
Bùi Chiêu nghe nàng nói vậy, không hiểu sao lại nhớ đến giọng điệu nàng từng gọi mình là “Bùi lang quân” mấy hôm trước.
Chàng cúi mắt nhìn bùa bình an kia, thấy đó là một chiếc túi nhỏ, rõ ràng là vật mang theo bên mình, bên trong lộ ra lá bùa màu vàng rất dễ thấy.
Bùi Chiêu đưa tay nhận lấy, dường như còn vương lại một chút hương thơm ngọt ngào, tai hơi ửng đỏ: “Đa tạ, ta xin nhận.”
Khương Như Ý trao xong lá bùa, trái tim vốn treo lơ lửng cũng dần buông xuống, nàng nở nụ cười: “Vậy chúc Bùi Thiếu doãn đi sớm về sớm.”
Bùi Chiêu bỗng lên tiếng gọi nàng: “Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn chàng: “Bùi Thiếu doãn còn chuyện gì sao?”
Bùi Chiêu từ trong ngực lấy ra chiếc hộp mứt, đặt vào trong tay Khương Như Ý, thấy gò má nàng bỗng nhiên ửng đỏ, dường như chàng cũng nhớ ra điều gì, mỉm cười nói với nàng: “Ta vốn tính đợi sau khi trở về mới làm phiền Khương tiểu nương tử, nay đã nhận bùa bình an của nàng, vậy chiếc hộp nhỏ này xin nhờ Khương tiểu nương tử thay ta giữ giúp.”
Khương Như Ý sờ sờ gò má đang nóng của mình, vốn chỉ là một chiếc hộp bình thường thôi, nhưng nghe chàng nói như vậy, lại cứ như hai người đang trao đổi tín vật đính ước…
Khương Như Ý mím môi liếc nhìn Bùi Chiêu, thấy trong mắt chàng mang theo ý cười thì khẽ ho một tiếng, gật đầu nhận lấy: “Ừm… lần này vẫn làm mứt mơ khô nhé, Bùi Thiếu doãn thấy sao?”
Bùi Chiêu gật đầu, mỉm cười đáp: “Đều được.”
Khương Như Ý cất kỹ chiếc hộp, nghiêm mặt lại, khẽ cúi người hành lễ: “Chuyến này lên đường, chúc Bùi Thiếu doãn bình an.”
Bùi Chiêu cũng trở nên nghiêm túc.
Chàng lùi lại nửa bước, chắp tay trước người, trịnh trọng đáp lễ: “Hôm nay đa tạ Khương tiểu nương tử đã đến tiễn.”
Khương Như Ý mím môi: “Bùi lang quân bảo trọng.”
Bùi Chiêu dịu dàng mỉm cười với nàng, đưa tay cầm lấy thanh kiếm trên bàn, nói một câu “bảo trọng”, rồi đẩy cửa thư phòng, sải bước rời đi.
Trên hành lang nối ra tiền viện, Đường Phi nhìn Bùi Chiêu bước ra, vẻ mặt có phần phức tạp: “Bùi Thiếu doãn thượng lộ bình an.”
Bùi Chiêu vỗ nhẹ vai hắn, thấp giọng nói một tiếng cảm tạ, rồi bỗng mở miệng: “Nếu trong lòng Đường lang quân có điều do dự, chi bằng cứ buông tay mà làm. Cứ mãi trước lo sau nghĩ, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến quyết đoán.”
Đường Phi nghe xong, cả người sững sờ tại chỗ. Khi hoàn hồn lại, bóng dáng Bùi Chiêu đã khuất ngoài cửa viện.
Đường Phi hé miệng, quay đầu nhìn về phía thư phòng.
…
Sau đó, mưa lất phất kéo dài mấy ngày liền. Đến hôm nay trời vừa quang đãng thì tiết trời lại trở lạnh.
Trong quán ăn, Khương Như Ý đang cúi đầu xem sổ sách, rất lâu vẫn chưa lật sang trang mới.
Từ sau ngày rời phủ Khai Phong trở về, Khương Như Ý luôn cảm thấy trong lòng nặng nề, làm chuyện gì cũng chẳng có tinh thần.
Không chỉ riêng nàng, mà cả A Thược, Tề Phi, A Viễn và A Sơn cũng nói chuyện nhỏ nhẹ hẳn đi, sợ làm phiền đến nàng. Thấy vậy, Tề Phi dứt khoát nhét sổ sách nửa tháng nay cho Khương Như Ý, để nàng ra hậu viện chậm rãi xem, tránh cảnh khách khứa ra vào tấp nập phía trước khiến nàng thêm phiền lòng.
A Thược bưng một chén nước uống hoa hồng đường đỏ nóng, đẩy cửa đi vào: “Tiểu nương tử có khát không, có lạnh không? Uống chút đồ nóng cho dễ chịu nhé.”
Khương Như Ý thấy dáng vẻ dè dặt của A Thược, không khỏi bật cười.
Nàng đưa tay nhận lấy chén nước, kéo A Thược ngồi xuống bên cạnh: “Ta không sao đâu, mấy người không cần phải như vậy.”
A Thược thấy trên mặt tiểu nương tử lại có nụ cười, mới thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy nói: “Bọn muội đều biết, tiểu nương tử là đang lo cho Bùi Thiếu doãn, sợ ngài ấy gặp nguy hiểm.”
Lần này Bùi Thiếu doãn đối đầu với bọn sơn phỉ, nghe nói đám sơn phỉ ấy vô cùng hung ác, không chỉ cướp bóc dân lành, chiếm đoạt thôn xóm, mà ngay cả thương đội có thuê hộ vệ cũng dám ra tay cướp đoạt.
Tiểu nương tử sao có thể không lo lắng cho được?
Khương Như Ý đối diện với vẻ mặt đầy lo âu của A Thược, vội mỉm cười lại với nàng ấy, nói rằng mình không sao cả. A Thược nhìn kỹ lại khuôn mặt tiểu nương tử một lần nữa, lúc này mới thật sự yên tâm.
A Thược nói: “À đúng rồi, lần trước tiểu nương tử nói đợi trời ấm lên sẽ nghiên cứu thêm vài món ăn mới, là món gì vậy ạ?”
Nghe A Thược hỏi đến chuyện này, trong lòng Khương Như Ý khẽ động.
Hiện giờ món bán chạy nhất trong quán ngoài vịt quay ra, chính là các loại nồi đất. Mùa lạnh thì còn ổn, nhưng chừng hai tháng nữa bước vào mùa hè, thời tiết nóng lên, những món ăn thu đông này sẽ không còn thích hợp để bán tiếp nữa.
Vì vậy, Khương Như Ý mới tính nhân lúc xuân sang, đưa ra vài món mới thanh mát, dễ ăn. Nhắc đến món xuân, đương nhiên không thể thiếu măng xuân.
Trong lòng đã có quyết định, Khương Như Ý mỉm cười với A Thược, nói: “Hôm nay thử làm một món măng xuân ôm dầu nhé.”
Trong bếp, Khương Như Ý tự tay chọn ra vài củ măng xuân từ trong giỏ.
Số măng này là sáng sớm nay người bán rau vừa mang từ ngoài thành vào, củ măng thấp tròn, lớp vỏ bên ngoài chồng lên nhau, màu vàng nhạt, được làm sạch rất kỹ.
Khương Như Ý bóc bỏ phần vỏ cứng bên ngoài, cắt bớt phần gốc già, rồi dùng dao chặt thành khúc. Khi cắt, nàng phát hiện quả nhiên măng rất non, không hề bị xơ cứng, loại măng như vậy khi xào sẽ không bị đắng, vị chát cũng ít hơn.
Nàng đun một nồi nước, chần sơ măng rồi vớt ra ngâm lại trong nước lạnh, sau đó đun nóng dầu, bắt đầu xào lửa lớn.
Đã gọi là măng om dầu, món này chú trọng nhất là dầu nhiều và sốt đậm vị. Cho măng vào chảo phi thơm hành gừng, đảo đều đến khi bề mặt hơi xém vàng, thì cho nước sốt đã pha sẵn cùng đường vào. Đường gặp dầu chuyển sang màu đường nâu, hòa cùng nước sốt bám đều lên từng miếng măng, mùi thơm lan tỏa khắp bếp.
Tiếp đó, nàng cho vào nửa bát nước, đậy nắp chảo lại, bắt đầu om.
Trong bếp thỉnh thoảng vang lên tiếng củi lửa lách tách, chờ đến khi om xong, nước sốt và vị đường nâu đã thấm vào từng miếng măng, rồi lại dùng lửa lớn để cô đặc nước sốt, món măng om dầu giòn non tươi ngon ấy cuối cùng cũng được bày ra khỏi nồi.
Trong đĩa, nước sốt đậm đà bao lấy những khúc măng xuân giòn mềm, còn phảng phất mùi đường nâu ngọt nhẹ. Dùng đũa gắp một miếng đưa vào miệng, chỉ cảm thấy măng tươi non, giòn sật, vị ngọt thanh lan tỏa.
Măng xuân phủ sốt sánh đậm, ăn kèm với một bát cơm trắng nóng hổi, hương thơm tràn đầy trong khoang miệng.
Khương Như Ý lại xào thêm hai món đơn giản, cộng thêm nồi đất có sẵn trên bếp và món măng om dầu này, mấy người ăn mà không ngừng gật gù khen ngon.
A Viễn nói: “Tiểu nương tử làm món măng om dầu này ngon thật đấy ạ, giờ trời đã ấm dần lên rồi, đương nhiên chỉ muốn ăn mấy món tươi non, giòn mềm như thế này thôi.”
A Sơn và A Thược cũng gật đầu, vô cùng đồng tình với lời của A Viễn.
Tề Phi cũng gật đầu nói: “Ăn nồi đất và vịt quay suốt cả mùa đông rồi, cũng nên đổi khẩu vị một chút.”
Khương Như Ý nghe bốn người đều cùng chung suy nghĩ với mình, nuốt miếng măng xuân giòn non trong miệng xuống, mỉm cười nói: “Đã đổi khẩu vị, vậy thì chi bằng đổi nhiều món luôn.”
“Măng xuân là một món, ngoài ra còn có rau hương xuân (tương xuân) vừa nhú chồi trên cây, xà lách và cải bó xôi đầu mùa xuân, rồi cả củ niễng (củ măng nước) mới chuyển từ ngoài thành vào.”
“Có thể thái sợi xào với thịt, cắt khúc om, chần qua rồi trộn dầu mè tỏi băm, hoặc trộn với bột trứng đem chiên. Nhiều kiểu chế biến như vậy, chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của đủ loại khách.”
Khương Như Ý nghĩ một lát, dứt khoát quyết định: “Không bằng nhân dịp ra món mới này, làm một đợt khuyến mãi mùa xuân đi.”