Khóe môi Bùi Chiêu cong lên, đôi mắt đào hoa vốn lạnh lẽo nay tràn đầy ý cười dịu dàng: “Đa tạ Khương tiểu nương tử khen.”
Khương Như Ý vừa nói xong ba chữ “Bùi lang quân”, không hiểu sao mặt lại hơi nóng lên.
Nàng liếc nhìn Từ Tu ngồi bên cạnh, mỉm cười nói: “Mời Bùi lang quân và Từ lang quân ngồi chơi đợi một chút. Hôm nay có món mới là thịt viên bát bảo, ta mang mỗi người một thố nhé?”
Từ Tu đã để mắt tới thố trắng trên bàn Thanh Quận Vương từ sớm, hít hít mũi, lập tức gật đầu.
Bùi Chiêu cũng gật: “Được, làm phiền rồi.”
Khương Như Ý mỉm cười với chàng, quay vào bếp.
Bùi Chiêu nhìn theo bóng lưng nàng biến mất sau rèm bếp, lúc này mới thu ánh mắt lại, khách sáo gật đầu với Thanh Quận Vương: “Thanh Quận Vương, thật trùng hợp.”
Thanh Quận Vương nhớ lại dáng vẻ vừa rồi Bùi Chiêu nói chuyện cười với Khương Như Ý, không khỏi nhướng mày.
Hắn nhớ năm ngoái gặp vị Bùi Thiếu doãn này, tính tình lạnh lùng nghiêm nghị, sao hôm nay như đổi thành người khác vậy?
Thanh Quận Vương phe phẩy quạt: “Bùi Thiếu doãn, hôm nay quả thật rất trùng hợp.”
Rồi lại nhìn Từ Tu, cười tủm tỉm gọi: “Hôm nay muội phu cũng ở đây à?”
Từ Tu nhìn vị quận vương tính tình tùy hứng này, còn “không đứng đắn” hơn cả mình, chỉ thấy ê răng, miễn cưỡng gật đầu một cái.
Bùi Chiêu lại đột nhiên lên tiếng: “Không hẳn là hôm nay trùng hợp, ta vốn thường xuyên tới Khương Ký dùng bữa.”
Thanh Quận Vương sững người một chút, rồi mới hiểu ra Bùi Thiếu doãn đang trả lời câu nói “hôm nay thật trùng hợp” vừa rồi của mình.
Hắn quay đầu nhìn về phía nhà bếp một cái, rồi lại quay sang Bùi Chiêu, có chút bất ngờ: “Vậy sao? Bản vương thật không ngờ, với tính cách thanh lãnh của Bùi Thiếu doãn, lại thích ra ngoài quán ăn dùng bữa như vậy.”
Ngoài lối đi, A Thược đang bưng hai chén đồ uống đi tới, nàng ấy đưa một chén nước lá trúc cho Bùi Chiêu, còn một chén ngọt đưa cho Từ lang quân, cười hì hì nói: “Đây là tiểu nương tử dặn, đặc biệt nấu cho Bùi Thiếu doãn.”
Bùi Chiêu cám ơn A Thược một tiếng, cầm chén nước lá trúc thổi nhẹ, rồi cúi đầu nhấp một ngụm.
Chàng cầm chén trong tay, gật đầu với Thanh Quận Vương: “Ừm. Đồ ăn ở chỗ Khương tiểu nương tử làm rất ngon.”
Thanh Quận Vương liếc nhìn chén nước trong tay Bùi Chiêu, chỉ cần nhìn là biết vừa mới nấu xong, hơi nóng vẫn còn tỏa ra.
Hắn nhìn chén ấy thêm một lúc, rồi lắc nhẹ cây quạt trong tay, quay đầu sang chỗ khác, dời sự chú ý về phía bàn đồ ăn trước mặt.
…
Ngày Thượng Tị, Khương Như Ý dậy từ sớm, quyết định dẫn A Thược đến Đại Tướng Quốc Tự dạo chơi.
Ở triều này, Thượng Tị đã không còn náo nhiệt và long trọng như thời trước, địa vị giảm sút nhiều.
Nhưng tháng ba trời ấm, người ra ngoài dạo xuân vốn đã rất đông. Khương Như Ý dặn dò Tề Phi, A Viễn và A Sơn vài câu, nói buổi trưa sẽ về, trước khi đi còn mang theo một hộp kẹo gừng vừa làm sáng nay.
Kẹo gừng này là lát gừng áo đường, cách làm rất đơn giản: gừng tươi rửa sạch, gọt vỏ, thái lát rồi phủ đường.
Trước tiên ngâm gừng nhiều lần trong nước để giảm bớt vị cay, sau đó cho nước và đường vào nồi, thả gừng vào nấu lửa nhỏ, rồi đảo đều.
Công đoạn đảo cần kiên nhẫn, phải chờ trong nồi nổi lên bọt trắng, gừng cong lại, trở nên nửa trong suốt, lúc đó mới dùng xẻng đảo nhanh liên tục.
Khi để nguội, bên ngoài lát gừng sẽ phủ một lớp đường trắng, ăn vào vị ngọt xen chút cay nhẹ, rất hợp làm đồ ăn vặt đầu xuân, vừa ngon vừa ấm bụng.
Trong bếp, nghe Khương Như Ý dặn dò xong, Tề Phi gật đầu: “Tiểu nương tử cứ yên tâm mà đi, trong quán có ta trông coi, không có chuyện gì đâu.”
A Viễn và A Sơn ngày thường ngoài Khương Như Ý ra, người họ khâm phục nhất chính là Tề Phi, cũng gật đầu bảo nàng cứ yên tâm đi chơi đi, họ sẽ trông quán cẩn thận.
Khương Như Ý thấy vậy cũng an tâm, cười nói: “Được, lúc về sẽ mua đồ ngon cho mấy người.”
Tề Phi, A Viễn và A Sơn nghe vậy đều cười lên, A Thược cũng cười.
Khương Như Ý về phòng thay y phục, rồi cầm hộp kẹo gừng, cùng A Thược lên xe ngựa, hướng về Đại Tướng Quốc Tự.
Xuống xe, nhìn cổng chùa quen thuộc cùng những nhành liễu non nhú mầm bên tường, Khương Như Ý không khỏi lộ vẻ cảm khái.
A Thược chỉ vào đoạn tường phía trước: “Tiểu nương tử, người nhìn cây liễu bên phải kìa. Năm ngoái người còn bày sạp bán bánh ú pha lê ở đây nữa.”
Khương Như Ý quay đầu cười với nàng ấy: “Không chỉ bánh ú, còn có bánh hồ mỏng giòn và đậu phụ khô ngũ vị. Khi đó buôn bán rất tốt, một giỏ bánh hồ mỏng, buổi sáng là bán hết.”
Vừa đi, Khương Như Ý vừa kể cho A Thược nghe chuyện mình mới tới Biện Kinh, bày sạp trước Đại Tướng Quốc Tự.
A Thược nghe say mê, nghe đến chuyện mỗi gói mười cái bánh hồ mỏng còn có thể giảm giá, ngày nào cũng có người đến sớm xếp hàng, không khỏi thốt lên: “Tiểu nương tử thật giỏi.”
Khương Như Ý cười: “Sau đó tiền để bày quán bán ở chợ đêm Châu Kiều cũng kiếm từ đó.”
“Ơ, Khương tỷ tỷ?”
Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên, Bùi Thập chạy tới, thấy đúng là Khương Như Ý, cậu cười rồi dụi mắt: “Ta còn tưởng mình nhìn nhầm, Khương tỷ tỷ, đúng là tỷ rồi!”
Khương Như Ý vừa nhắc đến bánh hồ mỏng giòn, thấy Bùi Thập thì không nhịn được cười. Khi mua bánh hồ một gói mười cái, vị tiểu lang quân này đúng là không ít lần ghé mua.
Nàng nhìn Bùi Thập cười đáp: “Bùi tiểu lang quân, thật trùng hợp.”
Bùi Thập hỏi: “Khương tỷ tỷ cũng đến cầu bùa bình an sao?”
Khương Như Ý chớp mắt, lúc này mới nhớ ra, mỗi năm sau tiết Kinh Trập, Đại Tướng Quốc Tự đều phát bùa bình an cho khách hành hương, cầu mong năm đó bình an thuận lợi.
Nàng lắc đầu cười nói: “Chỉ đến dạo chơi thôi, Bùi tiểu lang quân đến đây cầu bùa bình an à?”
Bùi Thập vội xua tay: “Không phải ta, ta đi cùng mẫu thân. Khương tỷ tỷ, chúng ta cùng vào nhé.”
Nghe nói đi cùng Tống phu nhân, Khương Như Ý hiểu ra, gật đầu, rồi cùng A Thược đi vào trong chùa.
Vừa bước qua cổng, làn khói hương lượn lờ cùng tiếng mõ vang lên, khiến lòng người tự nhiên lắng lại.
Bùi Thập nhỏ giọng nói: “Khương tỷ tỷ, mẫu thân ta ở bên kia kìa.”
Khương Như Ý nhìn theo hướng Bùi Thập chỉ, thấy Tống thị dẫn theo hai tỳ nữ đứng phía sau, đang mỉm cười trò chuyện với tăng nhân. Trên tay bà cầm một lá bùa màu vàng, hẳn là đã cầu xong bùa bình an, nét mặt đầy vui vẻ.
Bùi Thập và Khương Như Ý cùng đi tới, Tống thị vừa thấy nàng, lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ, dẫn theo tỳ nữ bước nhanh lại: “Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý vội mỉm cười đáp lễ: “Tống phu nhân, thật trùng hợp, hôm nay lại gặp nhau ở đây.”
Tống thị nhìn Khương Như Ý, từ sau lần gặp ở phủ Thị lang, bà ấy càng thấy nàng hợp mắt hơn.
Trong giọng nói Tống thị mang theo sự thân mật: “Hôm nay tranh thủ trời đẹp nên ta tới Đại Tướng Quốc Tự dạo một vòng, tiện thể cầu bùa bình an. Khương tiểu nương tử cũng đến cầu bùa sao?”
Khương Như Ý vốn chỉ định đi dạo cho vui, nhưng nghe Tống thị nói vậy, lại thấy A Thược đứng bên cạnh tỏ vẻ hiếu kỳ, bèn gật đầu.
Tống thị lập tức nhường chỗ, để n Khương Như Ý đi cầu trước.
Khương Như Ý cười cảm ơn, đưa hộp kẹo gừng cho A Thược giữ, rồi bước đến trước mặt vị tăng nhân đang phát bùa.
Vị tăng thấy lại có một nữ lang đến, chắp tay niệm một tiếng Phật hiệu: “Xin hỏi nữ thí chủ muốn cầu nhân duyên hay cầu bình an?”
Khương Như Ý khựng lại, ngẩng đầu nhìn những lá bùa treo phía sau, thấy tuy đều là giấy vàng nhưng chi tiết có khác nhau.
Nàng mỉm cười: “Cầu bình an, làm phiền tiểu sư phụ.”
Vị tăng nhân kia gật đầu, xoay người lấy một lá bùa bình an mang tới, đưa tay trao cho Khương Như Ý.
“Đa tạ.”
Khương Như Ý nhận lấy, cảm ơn rồi đặt ít bạc lẻ cúng dường.
Khi Khương Như Ý cầm lá bùa đã gấp lại quay về, A Thược tò mò ghé xem, rồi nghiêm túc nói: “Tiểu nương tử nhớ giữ cho kỹ nhé. Nghe nói bùa bình an của Đại Tướng Quốc Tự rất linh, năm nay tiểu nương tử nhất định sẽ bình an.”
Khương Như Ý chợt nhớ đến chuyện sơn phỉ năm ngoái, ban đầu không để tâm lắm, giờ nghe A Thược nói, nàng vô thức siết chặt lá bùa hơn.
Nàng khẽ đẩy A Thược: “Muội cũng đi cầu một lá đi, tự mình cầu mới linh.”
“Vâng, tiểu nương tử cầm hộ nhé.”
A Thược đưa lại hộp kẹo gừng rồi chạy đi cầu bùa.
Khương Như Ý cất lá bùa vào túi thơm bên người, ngẩng đầu thì thấy Tống thị đang tò mò nhìn chiếc hộp trong tay nàng.
Thấy nàng nhìn lại, Tống thị chỉ vào hộp hỏi: “Đây là đồ ăn Khương tiểu nương tử mang theo sao?”
Khương Như Ý cười, mở hộp đưa tới: “Là kẹo gừng mới làm sáng nay, tuy là kẹo nhưng có vị cay nhẹ của gừng, mời phu nhân nếm thử.”
Tống thị gật đầu, lấy một miếng ăn thử, rồi mỉm cười nhận xét: “Ngọt ngọt, đúng là có chút cay, ngon lắm.”
Nói rồi, bà ấy lại chỉ vào chiếc hộp, cười: “Ta nhìn thấy chiếc hộp này thấy quen lắm, dường như từng thấy ở chỗ Tam lang rồi. Hỏi ra mới biết quả nhiên là đồ từ quán của Khương tiểu nương tử.”
“Tam lang” trong lời Tống thị chính là Bùi Chiêu.
Bùi Thập cũng đang ăn một miếng kẹo gừng, nghe vậy thì nhìn kỹ chiếc hộp rồi gật đầu chắc chắn: “Đúng là rất giống cái hộp mứt của a huynh. Hóa ra hộp mứt a huynh thường mang theo là mua từ quán của Khương tỷ tỷ.”
Khương Như Ý nghe hai mẹ con họ nói vậy thì hơi sững người lại, rồi cúi đầu cười nhẹ. Nàng không ngờ Bùi Thiếu doãn lạnh lùng nghiêm túc như vậy, lại mang theo hộp mứt bên người.
Nghĩ đến lúc mùa đông mình trả lại hộp mứt cho chàng, còn nói những lời từ chối, bây giờ nghĩ lại, thật là…
Đúng lúc ấy A Thược cầu xong bùa, vui vẻ quay lại: “Tiểu nương tử, chúng ta đi dạo chơi nhé.”
Khương Như Ý thu lại dòng suy nghĩ, gật đầu với A Thược, mỉm cười từ biệt Tống thị và Bùi Thập: “Không làm phiền phu nhân và Bùi tiểu lang quân nữa.”
Tống thị mỉm cười thân mật: “Khi nào rảnh, Khương tiểu nương tử ghé phủ chơi nhé.”
Khương Như Ý cười đáp một tiếng “được”, rồi rời khỏi chính điện, thong thả dạo quanh trong chùa.
Trong chùa người qua lại tấp nập, ngoài người đến dâng hương, xin quẻ, còn có nhiều người mang theo đồ ăn đi chơi, hoặc ra phía sau xem bia đá.
Hai người dạo quanh tiền điện trước, rồi sang viện bên xem chuông sáng.
Trên bậc thềm cao cao, một chiếc chuông lớn bằng đồng đang treo lơ lửng, dáng vẻ trang nghiêm, cổ kính. Đúng lúc giao giữa giờ Tỵ và giờ Ngọ, các tăng nhân bắt đầu gõ chuông. Tiếng chuông trầm hùng vang lên từng hồi, lan tỏa ra xa, dư âm còn văng vẳng bên tai rất lâu không dứt.
Sau khi tiếng chuông dừng lại, Khương Như Ý dẫn A Thược ra khỏi sân bên, dạo quanh phố bên ngoài, mua một ít kẹo và trái cây khô ở các sạp hàng.
Thấy thời gian đã gần đến trưa, người trên phố ngày càng đông, Khương Như Ý cùng A Thược lên xe ngựa quay về quán.
Vừa xuống xe trước cửa quán, Khương Như Ý đã thấy Đường Cẩm và Đường Phi đang đứng đợi, vẻ mặt đầy lo lắng.
Thấy Khương Như Ý bước xuống xe, mắt Đường Cẩm sáng lên, lập tức kéo Đường Phi chạy tới: “Khương tiểu nương tử, cuối cùng cô cũng về rồi!”
Khương Như Ý thấy vẻ mặt sốt ruột của Đường Cẩm, ngay cả Đường Phi vốn điềm tĩnh cũng lộ vẻ căng thẳng, bèn hỏi ngay: “Có chuyện gì vậy?”
A Thược cũng bước xuống từ xe, nhìn hai người họ một cái, rồi xách đồ đã mua, nói với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử cứ nói chuyện với Đường tiểu nương tử, muội mang đồ vào trước.”
Khương Như Ý gật đầu, Đường Cẩm kéo nàng quay lại lên xe ngựa, vừa ra hiệu cho phu xe đánh xe đi, vừa giải thích: “Hôm nay Bùi Thiếu doãn sẽ rời thành.”
Thấy Khương Như Ý lộ vẻ kinh ngạc, Đường Cẩm hạ giọng nói nhỏ: “Nghe nói là mật lệnh của Hoàng thượng, phải rời thành trong bí mật, không được để lộ ra ngoài.”