Thanh Quận Vương nhìn chiếc thố nhỏ tinh xảo trước mặt, tò mò bị k*ch th*ch đến cực điểm, không cần tùy tùng bên cạnh động tay, hắn tự mình mở nắp.
Một mùi thịt thanh mát nhưng lại vô cùng đậm đà lập tức bốc lên, xộc thẳng vào mũi, Thanh Quận Vương hít một hơi, vội cúi xuống nhìn, bên trong là thịt viên.
Thịt viên to cỡ nửa nắm tay, bên trong còn có nước trong veo, lấp lánh ánh mỡ, đang bốc hơi nghi ngút, mùi thơm hấp dẫn chính là từ đó tỏa ra.
Khương Như Ý mỉm cười giới thiệu: “Thịt viên bát bảo, mời quận vương nếm thử.”
Thanh Quận Vương ngửi mùi thơm, tò mò ngẩng lên: “Món này làm từ thịt heo sao?”
Thấy Khương Như Ý lại bày vẻ úp mở, lòng tò mò của hắn càng bị khơi gợi. Hắn vội cầm thìa, múc một viên thịt đưa vào miệng.
Chỉ một lát sau, đôi mắt đẹp lập tức sáng lên: “Ồ, không chỉ có thịt heo, dường như bên trong còn có củ năng và măng.”
“Thứ ăn vào mềm xốp mà thơm béo này… chẳng lẽ là hạt thông? Sao ăn lại không hề tanh, mà trong vị thịt còn có một chút mặn đặc biệt?”
Khương Như Ý nghe Thanh Quận Vương vừa ăn vừa bình phẩm, dù trước đó cố ý giữ bí mật, lúc này cũng không khỏi khâm phục vị giác của hắn.
Nàng giải thích tỉ mỉ: “Thịt viên này đúng là làm từ thịt heo, phải dùng dao băm thành dạng nhuyễn mịn, gân phải được loại bỏ kỹ, chỉ giữ phần thịt nhuyễn. Hơn nữa tuyệt đối không được băm, như vậy nhân mới thơm và mềm mượt.”
“Bên trong đúng như quận vương đoán, có thêm củ năng và măng. Măng chỉ lấy phần ngọn non rất nhỏ, như vậy mới đủ mềm và giòn. Hạt thông, nấm hương cùng hai thứ kia đều được băm nhỏ, rồi thêm nước gừng, trộn đều với thịt nhuyễn. Còn vị mặn đặc biệt ấy…”
Khương Như Ý chỉ tay về phía bếp, cười đắc ý: “Là dùng dưa muối tự chế của quán, khắp Biện Kinh cũng không tìm được hương vị giống vậy đâu.”
“Gộp tất cả nguyên liệu vào một viên thịt, mới tạo nên thố thịt viên bát bảo này, quận vương thấy thế nào?”
Thanh Quận Vương nghe Khương Như Ý nói xong, chỉ có thể “chậc chậc” hai tiếng, khâm phục đến mức không nói nên lời.
Thịt viên bát bảo, khó trách lúc vừa mở nắp, ngoài mùi thịt còn có một hương vị thanh tươi đặc biệt như vậy.
Hắn lại múc thêm một thìa nhân thịt, quả nhiên mềm mịn trơn tru, đúng như Khương tiểu nương tử nói, thịt được thái bằng dao như thế này, ăn vào quả thật tinh tế hơn hẳn.
Thanh Quận Vương vừa ăn vừa tấm tắc khen ngợi: “Trù nghệ và sự khéo léo của Khương tiểu nương tử, thật khiến bản vương khâm phục.”
Khương Như Ý cười tủm tỉm xua tay: “Không dám, không dám.”
Thanh Quận Vương cũng bật cười, hắn lại dùng thìa múc thịt viên, nhưng vừa múc đã thấy đáy: “Ăn nhanh vậy đã hết rồi?”
Thanh Quận Vương vẫn còn chưa thỏa mãn, lau miệng, xoa xoa bụng, dù rất luyến tiếc cũng chỉ đành đặt thìa xuống.
Hắn hỏi: “Món thịt viên bát bảo này của Khương tiểu nương tử, ngày mai có thể bán rồi chứ?”
Khương Như Ý hỏi lại: “Quận vương thấy còn chỗ nào cần cải thiện không?”
Thanh Quận Vương nhấm nháp một chút rồi nói: “Món này của Khương tiểu nương tử, nếu xếp thứ hai thì chẳng ai dám xưng thứ nhất.”
Nghe vậy, Khương Như Ý không nhịn được cười đắc ý, gật đầu: “Được, ngày mai sẽ bán.”
Thanh Quận Vương xoa bụng cười: “Ngày mai bản vương nhất định sẽ tới sớm.”
Khương Như Ý nhìn vị quận vương gần như sắp dọn đến ở luôn tại Khương Ký này có phần bất lực. May mà quận vương gia sản dồi dào, nếu đổi sang người thường, chỉ vì một miếng ăn mà tiêu bạc như nước, e rằng nàng mới thật sự có tội.
…
Quả nhiên, sang ngày hôm sau, thực khách đến quán đều nhìn thấy trên thực đơn tre nhỏ có thêm món “thịt viên bát bảo”.
Một vị khách chỉ vào đó, tò mò hỏi A Thiệu: “Ồ? Đây là món mới của Khương Ký sao? Mấy hôm trước ta còn chưa thấy.”
A Thược gật đầu đáp: “Khách đến thật đúng lúc, đây là món mới hôm nay, thịt viên bát bảo, dùng thịt heo, măng non, củ năng và hạt thông, chính tiểu nương tử đích thân làm, ngay cả quận vương nếm rồi cũng khen ngon.”
Không chỉ vị khách kia, mà cả mấy bàn xung quanh nghe vậy cũng lập tức động lòng.
Món do Khương tiểu nương tử tự tay làm, nhất định phải thử.
Lại còn được quận vương đích thân khen ngợi, sao có thể bỏ qua?
Vị khách kia cười nói: “Không hổ là Khương tiểu nương tử, món ăn làm ra đến quận vương cũng khen không ngớt.”
Một bàn khác gật đầu phụ hoạ: “Quan trọng là cái tên cũng hay, thịt viên bát bảo, nghe đã thấy phú quý, bàn ta cũng gọi một phần.”
A Thược cười đáp, quay vào bếp, rất nhanh đã bưng thố ra.
Thực khách vừa mở nắp, thổi bớt hơi nóng rồi nếm thử một miếng, chỉ cảm thấy thịt viên bát bảo trơn mượt tươi ngon, mềm xốp dễ ăn, thực sự rất ngon.
Không biết từ lúc nào, danh tiếng món “thịt viên bát bảo” của Khương Ký lan truyền khắp nơi. Không chỉ ngon mà còn là “quận vương đích thân chọn”, ai chưa ăn thì nhất định phải đến Khương Ký ăn thử.
Lần đầu Khương Như Ý nghe thấy năm chữ “quận vương đích thân chọn”, nàng dừng tay tính sổ, kinh ngạc nhìn A Viễn.
A Viễn gật đầu chắc chắn: “Đúng vậy, bây giờ bên ngoài đều truyền như vậy.”
A Sơn ngơ ngác hỏi: “Tiểu nương tử, món này đúng là đã mời quận vương nếm thử, nhưng sao lại thành ‘quận vương đích thân chọn’?”
Theo hắn thấy, ngoài món này, quận vương còn rất thích vịt quay, sườn kho và xíu mại nếp nữa.
Khương Như Ý cũng thấy câu hỏi này của A Sơn rất hay, bản thân nàng cũng mù mờ chẳng hiểu gì.
Thực ra, vị quận vương kia gần như không có món nào là không thích ăn cả. Nếu vậy thì chẳng phải món nào cũng có thể gọi là “quận vương đích thân chọn” sao?
Khương Như Ý tưởng tượng cảnh mỗi món ăn đều được gắn năm chữ “quận vương đích thân chọn” bay lơ lửng phía trên, không nhịn được bật cười một mình.
Nàng lắc đầu xua đi hình ảnh buồn cười trong đầu, nói với A Viễn: “Kệ họ đi, qua một thời gian, khi có món mới ra, chắc họ sẽ nhanh quên thôi.”
A Viễn và A Sơn gật đầu, nhìn dáng vẻ bình thản của tiểu nương tử mà trong lòng càng thêm khâm phục.
Chỉ có A Thược là tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, chúng ta lại sắp có món mới sao?”
Tề Phi vừa bước ra khỏi bếp, nghe vậy thì bất lực nhìn sang. Khương Như Ý quay đầu bắt gặp ánh mắt “tham ăn” của nàng ấy, không nhịn được mà bật cười.
Nàng quay lại nói với A Thược: “Đợi thêm chút nữa đi, khi trời ấm hơn rồi tính.”
“Vâng!”
A Thược nghe vậy thì vui vẻ gật đầu, trong lòng bắt đầu mong chờ.
…
Chẳng bao lâu, ngay cả chính Thanh Quận Vương cũng nghe nói đến chuyện “quận vương đích thân chọn”.
Không những không phản cảm, hắn còn lấy làm vinh dự.
Bên chiếc bàn vuông nhỏ trong quán, Thanh Quận Vương phe phẩy quạt, đắc ý nói với Khương Như Ý: “Không phải bản vương khoe, nhưng thứ gì bản vương thấy ngon, thì chưa từng có ai nói là không ngon cả.”
Khương Như Ý nhìn chiếc quạt trong tay Thanh Quận Vương, lại liếc ra ngoài trời vẫn còn se lạnh, không khỏi cảm thấy vị quận vương này đúng là kiểu “chuộng phong độ hơn nhiệt độ”. Dù thời tiết đã ấm lên đôi chút, nhưng người thường vẫn mặc áo bông mỏng, sáng sớm hay tối muộn còn phải khoác thêm áo ngoài. Vậy mà vị trước mặt đã cầm quạt phe phẩy rồi.
Dẫu vậy, với câu nói vừa rồi của hắn, Khương Như Ý lại rất tán đồng, cười tủm tỉm gật đầu: “Khẩu vị của quận vương đương nhiên là rất tốt.”
Trong lúc nói chuyện, nàng lại nhìn chiếc bàn nhỏ trước mặt. Từ lần đầu Thanh Quận Vương tới đây, hắn không thích ngồi phòng riêng, mà lại thích ngồi dãy bàn nhỏ sát cửa sổ này, quả thực chẳng có chút dáng vẻ của một vị quận vương.
Trong khi hai người trò chuyện, đã có mấy bàn gọi món “thịt viên bát bảo được quận vương đích thân chọn”, A Thược nhanh nhẹn bưng đồ đi qua.
Thanh Quận Vương nhìn từng bàn bốc khói nghi ngút của thịt viên bát bảo, lại không nhịn được cảm thán với Khương Như Ý: “Món thịt viên bát bảo này chắc không rẻ đâu nhỉ? Bán kiểu này, chẳng phải rất nhanh là có thể mua lại quán này, rồi đổi thành tửu lâu lớn sao?”
Khương Như Ý nghe Thanh Quận Vương nói vậy, dù trong năm nay nàng cũng từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng vẫn lắc đầu: “Quận vương quá khen rồi, giá của quán này e là không hề rẻ, hơn nữa chủ nhân của Thanh Nguyệt Lâu cũng chưa chắc đã chịu bán.”
Thanh Quận Vương phe phẩy quạt, liếc Khương Như Ý một cái, thấy nàng ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười, không khỏi “chậc chậc” hai tiếng, càng thấy vị Khương tiểu nương tử này thật lợi hại.
Trước cửa quán ăn, Bùi Chiêu và Từ Tu cùng bước vào.
Bùi Chiêu vừa nghe Từ Tu lải nhải bên tai, vừa theo thói quen nhìn về phía quầy. Không thấy Khương Như Ý, chàng hơi bất ngờ rồi thu ánh mắt lại.
A Thược vừa bưng xong món cho một bàn khách, ngẩng đầu lên nhìn thấy hai người thì rất tự nhiên chỉ về phía Khương Như Ý: “Bùi Thiếu doãn tìm tiểu nương tử nhà chúng tôi sao? Tiểu nương tử ở bên kia kìa.”
Bùi Chiêu nhìn theo hướng tay A Thược chỉ, thì thấy bên cửa sổ sáng sủa, Khương Như Ý đang cười nói với Thanh Quận Vương.
Từ Tu cũng nhìn theo, thấy Thanh Quận Vương thì ngạc nhiên: “Ơ, sao hắn cũng ở đây? Hơn nữa trông còn rất thân với Khương tiểu nương tử nữa, Bùi Tòng Khiêm, chuyện này là sao?”
Bùi Chiêu nghe giọng Từ Tu đầy thắc mắc, không trả lời, chỉ khách sáo nói lời cảm ơn với A Thược, rồi bước về phía hai người kia.
Bên cửa sổ, Khương Như Ý vừa nói xong chuyện tửu lâu với Thanh Quận Vương, đang chuẩn bị rời đi. Ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy Bùi Chiêu và Từ Tu đang đi tới.
Nàng mỉm cười gọi: “Bùi Thiếu doãn, Từ lang quân.”
Bùi Chiêu mỉm cười “ừ” một tiếng, rồi quay sang Thanh Quận Vương chắp tay thi lễ, sau đó chọn một bàn trống ngồi xuống.
Thấy Bùi Chiêu ngồi ở bàn ngoài, Khương Như Ý có chút ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay Bùi Thiếu doãn ngồi ở ngoài sao?”
Bùi Chiêu ngẩng đầu, dịu dàng cười với nàng: “Lâu rồi không ngồi bàn vuông nhỏ này, hôm nay bỗng nhiên thấy nhớ.”
Nghe câu nói ấy, đầu tiên là Khương Như Ý sững người, sau đó bật cười khẽ.
Hôm nay chàng mặc áo màu trắng ngà ánh trăng, tóc vẫn được búi gọn bằng quan, để lộ vầng trán rộng đẹp. Khi mỉm cười như thế, toàn thân toát lên vẻ ôn hòa hiếm thấy.
Khương Như Ý không nhịn được nhìn thêm vài lần, cảm thấy dáng vẻ ôn nhu như ngọc của chàng thật sự rất đẹp.
Bùi Chiêu nhướng mày: “Khương tiểu nương tử đang nhìn gì vậy?”
Khương Như Ý cười với chàng, hạ giọng khen: “Bùi lang quân mặc bộ áo trắng ngà này, thật sự rất đẹp.”
Nghe nàng hạ giọng, mang theo nụ cười mềm mại gọi “Bùi lang quân”, Bùi Chiêu chỉ cảm thấy như có lông vũ lướt qua tim, ngứa ngáy khó diễn tả.
【Lời tác giả】
Thanh Quận Vương , Từ Tu: Bị nhét “cơm chó” ngay trước mặt.
Bùi Chiêu: Chuyện thường ngày thôi mà. (mỉm cười)