Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 69

Đợi hai người ngồi xuống, Khương Như Ý cười hỏi hôm nay muốn ăn gì: “Hai vị lang quân đến thật đúng lúc, hôm nay trong quán không đông, lại vừa có vịt quay mới ra lò, hai vị có muốn gọi một con không?”

 

Từ Tu vừa nghe thấy có vịt quay thì gật đầu: “Không giấu gì Khương tiểu nương tử, hai ngày nay ta thèm món này lắm. Trong hành quán thì thứ ngon gì cũng có, chỉ là không có món vịt quay mới ra lò như ở chỗ tiểu nương tử thôi.”

Khương Như Ý nghe vậy không nhịn được bật cười, xem ra vị Từ lang quân này sống ở hành quán cũng khá sung túc.

Đợi Từ Tu gọi xong món, Khương Như Ý quay sang hỏi Bùi Chiêu: “Bùi Thiếu doãn có muốn gọi thêm gì không?”

Ánh mắt Bùi Chiêu lại dừng ở bên môi nàng, dường như hôm nay nàng không đánh son, đôi môi mang sắc hồng tự nhiên, phía dưới còn vương chút màu đen, có lẽ là nhân mè.

Chàng hơi ngượng, vội thu lại ánh mắt lại, giơ tay chỉ nhẹ: “Chỗ này… có dính chút gì đó.”

Khương Như Ý ngẩn ra, đưa tay lau, phát hiện là nhân mè dính trên môi, vội vàng lau đi, hơi xấu hổ cười: “Đa tạ Bùi Thiếu doãn đã nhắc.”

“À đúng rồi, hôm nay là tết Nguyên Tiêu, ngoài các món thường ngày còn có bánh trôi nếp, bên trong có nhân mè và nhân đậu phộng, hai vị lang quân có muốn thử không?”

Nghe nàng nhắc đến nhân mè, ánh mắt Bùi Chiêu khẽ động, lại liếc qua môi nàng một cái, rồi mỉm cười gật đầu: “Vậy cho ta nhân mè, đa tạ Khương tiểu nương tử.”

Nghe giọng nói dịu dàng của chàng, Khương Như Ý bất giác thấy mặt hơi nóng, đáp một tiếng “xin chờ một lát”, rồi quay người rời đi.

Bên cạnh, Từ Tu nhìn hai người “đưa mắt đưa tình”, dứt khoát quay mặt đi. Đợi Khương Như Ý đi rồi, hắn mới quay lại, tò mò hỏi: “Bùi Tòng Khiêm, huynh bày tỏ với Khương tiểu nương tử rồi à?”

Bùi Chiêu nhớ lại lần trước sau khi đưa hộp mứt mật, nàng có ý né tránh mình, bèn lắc đầu: “Vẫn chưa.”

Từ Tu “xì” một tiếng, cảm giác chua chua vì “ăn cơm chó” lúc nãy lập tức biến mất, lại vui vẻ cười hì hì như thường.

Trong bếp, A Thược thấy Khương Như Ý nhóm lửa nấu bánh trôi, không khỏi thắc mắc nhìn qua: “Tiểu nương tử vừa nói ăn no rồi mà, sao giờ lại nấu thêm?”

Khương Như Ý chỉ ra ngoài: “Là nấu cho khách mới đến.”

A Thược theo hướng nàng chỉ nhìn ra ngoài, thấy Bùi Thiếu doãn đang ngồi ngoài kia thì “ồ” một tiếng, không làm phiền tiểu nương tử nữa, còn tiện tay kéo cả A Viễn và A Sơn đang tò mò tiến  lại xem đi chỗ khác.

Khương Như Ý nhìn hành động của A Thược, tay đang nấu bánh trôi khựng lại một chút, bắt đầu tự hỏi liệu giữa mình và Bùi Thiếu doãn có rõ ràng đến vậy không, đến cả A Thược cũng nhìn ra?

Nàng liếc ra ngoài, rồi lại cúi đầu nhìn những viên bánh trôi nổi lên trong nồi, theo làn nước lên xuống nhấp nhô. Xung quanh yên tĩnh, chỉ nghe tiếng nước sôi ùng ục, Khương Như Ý thấy bánh trôi phồng lên và nổi hẳn, nàng vội lấy muôi lớn múc ra hai bát, rồi khẽ thở dài.

Đến tối muộn hơn, sau khi Bùi Chiêu và Từ Tu dùng xong bữa, Từ Tu đã rời đi trước.

Khương Như Ý đến bàn bên cạnh dọn dẹp bát đĩa, Bùi Chiêu đang cầm chén uống nước, quay đầu nhìn về phía nàng.

Đợi Khương Như Ý dọn xong, A Thược đã nhanh chân đi tới, tiếp lấy công việc trong tay nàng: “Tiểu nương tử nghỉ đi, để muội dọn cho.”

Khương Như Ý gật đầu, đưa khay lớn đầy bát đĩa cho A Thược, rồi quay sang nhìn Bùi Chiêu, mỉm cười: “Bùi Thiếu doãn ăn có ngon không?”

Bùi Chiêu gật đầu: “Ừ.”

Lúc này trời đã tối hẳn, trong quán cũng không còn nhiều khách, chắc là đều ra ngoài phố ngắm đèn hoa cả rồi.

Dưới ánh đèn lay động, nhìn Khương tiểu nương tử đang mỉm cười dịu dàng trước mặt, Bùi Chiêu nhớ đến câu hỏi ban nãy của Từ Tu, bỗng mở lời: “Hôm nay là Nguyên Tiêu… Khương tiểu nương tử có muốn cùng ta ra ngoài dạo chơi một lát không?”

Khương Như Ý nhìn chàng một cái, dáng vẻ hôm nay chàng mặc áo màu sáng thực sự rất đẹp, hơn nữa… giữa hai người bọn họ cũng đã đến lúc nên có một lời kết rõ ràng rồi.

Nàng khẽ cụp mắt xuống, gật đầu: “Được.”

Nàng bảo Bùi Chiêu chờ mình một lát, rồi vào bếp rửa tay, sau đó vào phòng khoác thêm một chiếc áo choàng viền lông, rồi mới quay lại.

Thấy Bùi Chiêu đang đứng ở cửa, lặng lẽ đợi mình, trong lòng Khương Như Ý bất giác nhói lên, nàng cố nặn ra một nụ cười, bước tới: “Bùi Thiếu doãn, đi thôi.”

Hai người cùng bước ra khỏi quán, sánh vai nhau men theo con phố đi về phía trước. Quả nhiên hôm nay đèn đuốc sáng trưng, khắp các ngã đường đều thắp hoa đăng, trên cây còn treo đủ loại đèn lồng nhỏ đủ màu sắc.

Gió đêm từng cơn thổi qua, làm tóc người bay rối tung, tuy là gió xuân nhưng thổi vào mặt vẫn thấy lạnh, xung quanh lại vô cùng náo nhiệt, đâu đâu cũng là tiếng nói cười.

Khương Như Ý đi tới đầu một ngõ nhỏ, dưới gốc cây du lớn khuất gió, thấy nơi này người qua lại không nhiều, nàng hít sâu một hơi, dừng bước, quyết định mở lời nói cho rõ ràng.

“Bùi Thiếu doãn.”

Không ngờ bên tai cũng đồng thời vang lên một giọng nói: “Khương tiểu nương tử.”

Khương Như Ý hơi sững lại, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Bùi Chiêu dưới ánh đèn. Nàng thở dài: “Bùi Thiếu doãn nói trước đi.”

Bùi Chiêu liếc nhìn dòng người thỉnh thoảng đi qua xung quanh, gió đêm thổi tới khiến đứng nơi đầu phố này càng thêm lạnh, chàng chu đáo bước lên nửa bước, chắn gió lạnh thổi về phía nàng.

Khương Như Ý cảm nhận được chàng đến gần, mặt hơi nóng lên, thấp giọng nói một tiếng cảm ơn. Dường như nhận ra bầu không khí có phần ám muội, nàng vội cười chuyển đề tài: “Đa tạ Bùi Thiếu doãn, vừa rồi ở trong quán vẫn chưa kịp hỏi, không biết món bánh trôi nếp đó có hợp khẩu vị không?”

Bùi Chiêu gật đầu: “Rất ngon.”

Khương Như Ý cũng gật đầu theo, vừa định nói “ngon là được”, lại thấy chàng như tiến thêm một bước nhỏ, cúi đầu nhìn nàng, nụ cười của nàng lập tức cứng lại.

Bên tai vang lên tiếng hơi thở rất khẽ, một lúc lâu sau, chàng chậm rãi nói: “Ta mến mộ Khương tiểu nương tử, hẳn là với sự thông minh của tiểu nương tử, nàng đã sớm biết rồi.”

Trái tim Khương Như Ý bỗng đập mạnh vài cái, nàng gượng cười, hơi quay đầu đi, giả vờ như gió lớn nên không nghe thấy lời chàng.

Nàng khẽ ho một tiếng, nói: “Lúc nãy Bùi Thiếu doãn ăn bánh trôi nếp, chẳng lẽ không cảm thấy khác với bánh trôi ở nơi khác sao? Bên trong có nhân mè đen đó. Nhân mè đen nhìn thì bình thường, nhưng làm lại rất công phu, phải nghiền thật mịn, rồi thêm đường, thêm dầu mà nhào thành viên…”

Nàng vừa nói, vừa mỉm cười ngẩng đầu nhìn chàng, nhưng vừa nhìn đã thấy đôi mắt chứa đầy bất đắc dĩ xen lẫn chút uất ức.

Những lời trong miệng nàng lập tức không thể nói tiếp được nữa, nàng đưa tay kéo nhẹ áo choàng trên người, lại cúi đầu xuống: “Bùi Thiếu doãn, hay là chúng ta đi tiếp nhé?”

Bùi Chiêu gật đầu: “Được.”

Hai người tiếp tục sóng vai đi về phía trước, người đi đường phía trước ngày càng đông, trong đám đông bỗng vang lên tiếng reo hò, Khương Như Ý và Bùi Chiêu nhìn về phía đó, thì ra có người đoán trúng câu đố đèn.

Khương Như Ý mỉm cười: “Sáng nay, A Thược cũng mang về một chiếc đèn đấy.”

Nói đến đây, nàng chợt nhớ tới chiếc đèn hoa đăng năm ngoái chàng sai người đưa tới. Trên đó bóng trúc lay động, cùng với bức tranh sau này, e rằng đều là do chàng vẽ.

Khương Như Ý thở dài một tiếng, cuối cùng không thể giả vờ được nữa, nàng ngẩng đầu nói: “Không giấu gì Bùi Thiếu doãn, khi ta còn nhỏ ở Từ Ấu Cục, ta thường nghĩ, nếu phụ thân không làm việc ở nha môn Khai Phong thì sẽ thế nào?”

Nàng tránh ánh mắt của chàng, tiếp tục cúi đầu bước đi: “Có lẽ phụ thân vẫn thích uống rượu quê, trong nhà vẫn không có nhiều tiền, chỗ ở cũng xa xôi, nhưng ít nhất… cả gia đình vẫn có thể bình an ở bên nhau.”

Khương Như Ý nhìn cảnh phố xá rực rỡ đèn đuốc, trước mắt dường như hiện lên hình ảnh khi còn nhỏ, phụ thân và a nương dắt nàng ra ngoại ô du ngoạn, khóe môi nàng cong lên một nụ cười khẽ.

Sau đó ở Từ Ấu Cục, tuy nàng không phải là Khương tiểu nương tử thật sự, nhưng một mình đơn độc ở nơi xa lạ, nàng vẫn sống rất cẩn thận, thường xuyên cảm thấy sợ hãi và bối rối.

Khi ấy nàng luôn nghĩ, nếu phụ thân và a nương còn ở bên, hẳn họ sẽ yêu thương, che chở nàng như châu như ngọc, giống như Đường Cẩm hay Ông Ninh quận chúa vậy, để nàng lớn lên vô tư không lo nghĩ gì.

Khương Như Ý khẽ nhắm mắt.

Nàng tiếp tục nói: “Cho nên sau này, ta chỉ muốn kinh doanh tốt quán ăn này, sống một cuộc đời bình an, mong Bùi Thiếu doãn có thể hiểu cho.”

Bùi Chiêu nhìn Khương Như Ý đang cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm như màn đêm, rất lâu không nói gì.

Nói xong những lời ấy, Khương Như Ý quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn biểu cảm của Bùi Chiêu.

Một lúc sau, thấy bên cạnh vẫn không có động tĩnh, nàng lén ngẩng mắt nhìn sang. Đúng lúc đó, Bùi Chiêu cũng cúi đầu nhìn nàng, trên mặt lại mang biểu cảm như trút được gánh nặng: “Thì ra… là vì nguyên do này. Ta còn tưởng… Khương tiểu nương tử chán ghét ta.”

Khương Như Ý nghe giọng điệu như thở phào của chàng, kinh ngạc nhìn chàng.

Nhưng lại thấy Bùi Chiêu nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm: “Chuyện sơn phỉ năm ngoái, quả thật là sơ suất của phủ Khai Phong. Ta xin đảm bảo với Khương tiểu nương tử, sau này tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa.”

Chàng nghiêm túc hứa với nàng: “Khương tiểu nương tử cứ yên tâm.”

Khương Như Ý chớp mắt ngạc nhiên, cảm thấy chủ đề của hai người dường như đã lệch đi đâu đó.

Khương Như Ý cố gắng kéo lại: “Bùi Thiếu doãn, vừa rồi chúng ta nói là…”

Không ngờ Bùi Chiêu đã khẽ bật cười một tiếng, rồi tiếp tục bước về phía trước: “Đêm nay dường như có không ít gian hàng đoán đèn, Khương tiểu nương tử thích chiếc nào, ta nhất định sẽ cố gắng.”

Khương Như Ý nghe chủ đề bị chàng dẫn lệch hoàn toàn, nhìn bóng lưng chàng sải bước đi phía trước, tức giận giậm chân một cái, dứt khoát quay người đi về phía quán ăn.

Khương Như Ý giận dỗi nói: “Đa tạ ý tốt của Bùi Thiếu doãn, không cần phiền nữa.”

Thấy nàng nổi giận, Bùi Chiêu vội quay lại đuổi theo, giọng vừa bất lực vừa chiều chuộng: “Được, đều theo ý của Khương tiểu nương tử.”

Khương Như Ý trừng mắt nhìn chàng một cái, rồi lại quay đầu đi, nhìn dòng người và con phố náo nhiệt trước mắt, khóe môi lại khẽ cong lên.

Sau khi qua tết Nguyên Tiêu, cuối cùng thời tiết cũng dần ấm lên. Nhìn lớp băng trên sông Biện dần tan, nơi góc tường và trên cành cây cũng bắt đầu lộ ra chút xanh non, Khương Như Ý cởi bỏ chiếc áo lông dày, thay sang áo bông cổ hẹp tay hẹp, đứng trong bếp chỉ huy A Sơn làm bánh vuông nhân táo đỏ.

Món bánh này là hai hôm trước A Thược nằng nặc đòi ăn.

Vì mùa đông không thường làm bánh, nên nghe A Thược nói vậy, Khương Như Ý cũng thấy thèm. Hôm qua ra ngoài, vừa hay nhìn thấy trên phố có người bán táo đỏ, nàng lập tức mua một giỏ mang về, hôm nay rảnh rỗi nên chỉ huy A Sơn bắt đầu làm món này.

“Vỏ cứng bên ngoài của táo phải bỏ đi, hạt bên trong cũng phải lấy ra, sau đó cho vào nồi nấu.”

“Đợi nấu chín rồi thì nghiền táo thành nhuyễn, rồi cho vào nồi xào lửa nhỏ, nhất định phải xào cho khô nước, như vậy khi làm bánh, phần nhân bên trong mới không bị sụp xuống.”

“Phần vỏ thì không có gì cần chú ý, chỉ cần nhào cho thật mịn, lát nữa nướng lên ăn sẽ ngon hơn.”

Nghe lời Khương Như Ý dặn, A Sơn cười hiền hậu: “Tiểu nương tử yên tâm, ta nhớ hết rồi.”

Khương Như Ý nhìn A Sơn cầm xẻng đảo nhân một cách vững vàng, yên tâm gật đầu, rồi bước ra khỏi bếp, để mặc hắn tự mình nghiên cứu tiếp.

Tề Phi nghe tiểu nương tử chỉ A Sơn các kỹ thuật làm bột thì liếc nhìn sang bên này. Sao cậu cứ cảm thấy, từ khi trong quán có thêm hai người làm, tiểu nương tử lại càng lúc càng lười hơn thì phải? Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ cho cậu phải mất công nghiên cứu mấy việc bếp bánh.

Trong quán ăn, A Viễn vui vẻ đẩy xe vịt quay, con dao nhỏ trong tay vung lên gọn gàng dứt khoát. Nghe tiếng khách xung quanh liên tục tán thưởng, hắn chỉ khiêm tốn cười cười.

A Thược thì tất bật qua lại, vừa nghe khách gọi món, vừa bưng đồ ăn đã làm xong đặt lên bàn.

Khương Như Ý nhìn quán ăn trước mắt bận rộn mà đầy sức sống, cúi đầu gảy nhẹ mấy cái trên bàn tính, khẽ nheo mắt một cách ung dung, cảm thấy cuộc sống như thế này thật sự rất tốt.

Nàng đang chống cằm bằng một tay, đứng sau quầy, cười tủm tỉm nhìn quanh quán ăn, rồi lại ngắm cảnh phố xá bên ngoài cửa sổ. Vừa quay đầu lại thì thấy Bùi Chiêu bước vào từ ngoài cửa.

Khương Như Ý nhìn chàng hôm nay đổi sang mặc áo màu sơn lam, ánh mắt lại vô thức lướt xuống cổ chàng, nhưng đã thấy chàng mỉm cười nhìn lại mình, tiện tay chỉnh lại vạt áo.

Ánh mắt nàng theo động tác tay của chàng, cũng bất giác dừng lại trên cổ áo. Đến khi kịp phản ứng, nàng vội cúi đầu xuống, lại thấy Bùi Thiếu doãn đã đi thẳng tới trước mặt mình.

Thấy chàng không ngồi xuống mà đứng trước quầy, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “Bùi Thiếu doãn có việc gì sao?”

Bùi Chiêu lắc đầu, giọng nói tự nhiên thân mật như giữa người nhà: “Hôm nay rảnh rồi à?”

Khương Như Ý cười gật đầu, đáp một tiếng: “Vâng.”

Ngay sau đó nàng lại phản ứng lại, rõ ràng mấy ngày trước mình vừa từ chối lời tỏ tình của chàng, sao giờ nhìn lại còn có vẻ thân mật hơn trước thế?

Khương Như Ý đang tự phản tỉnh trong lòng, A Sơn vén rèm bước ra, vừa đi vừa nói: “Tiểu nương tử, bánh vuông nhân táo đỏ kia nướng xong rồi…”

A Sơn vừa ngẩng đầu thấy Bùi Thiếu doãn đang đứng trước mặt Khương Như Ý, còn mỉm cười nói chuyện thì lập tức dùng tay bịt miệng, quay đầu chạy thẳng về bếp.

Khương Như Ý đang định hỏi bánh vuông nhân táo đỏ thế nào, thấy hắn quay lại vào trong thì ngơ ngác chớp mắt mấy cái. Đúng lúc đó, bên tai nàng vang lên tiếng cười khẽ của Bùi Chiêu.

Thấy Khương Như Ý nhìn sang, Bùi Chiêu thu lại nụ cười, ghé sát bên tai nàng, khẽ nói: “Người làm trong quán nàng, quả là rất biết điều.”

Khương Như Ý trừng mắt nhìn chàng một cái: “Bùi Thiếu doãn vẫn nên mau ngồi xuống đi, ta còn phải đi làm việc. Cẩn thận lát nữa đến muộn lại không còn chỗ.”

Bùi Chiêu nhướng mày nhìn nàng, thuận theo gật đầu: “Được, đa tạ Khương tiểu nương tử nhắc nhở.”

Chàng khẽ phất tay áo màu xanh nhạt, thấy ánh mắt nàng lại vô thức liếc về phía mình, không khỏi đắc ý cười, rồi quay người sải bước về chỗ ngồi.

Trong bếp, A Sơn thấy tiểu nương tử đi vào, vội hỏi: “Tiểu nương tử, bánh vuông nhân táo đỏ sắp nướng xong rồi, lát nữa tiểu nương tử nếm thử xem hương vị có chuẩn chưa, còn cần chỉnh sửa gì không.”

Khương Như Ý gật đầu: “Được.”

Khi món nồi đất và các món xào Bùi Chiêu gọi đã làm xong, vừa hay bánh vuông nhân táo đỏ của A Sơn cũng nướng xong. Khương Như Ý thổi bớt hơi nóng, cắn thử một miếng, bánh mềm xốp, nhân táo thơm ngọt đậm đà, rất ngon.

Khương Như Ý mỉm cười khen A Sơn: “Hương vị rất ổn, nếu lần sau làm cho khách nữ ăn, có thể tăng thêm chút độ ngọt.”

A Sơn vội gật đầu: “Tiểu nương tử, ta nhớ rồi.”

Khương Như Ý “ừ” một tiếng, bảo mấy người A Thược tự lấy bánh vuông nhân táo đỏ mà ăn, còn mình bưng đồ ăn đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi bếp, lại nghe bên ngoài có khách đang nhắc đến chuyện sơn phỉ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn