Trong quán ăn, mấy vị khách ngồi quanh chiếc bàn lớn vừa ăn vừa bàn tán chuyện sơn phỉ.
“Các ngươi có nghe chưa, năm nay vừa mới lập xuân đã nghe nói bên ngoài có sơn phỉ rục rịch rồi.”
“Ta còn nghe nói bọn chúng đang chọn thủ lĩnh mới, đám sơn phỉ này thật là ngang ngược.”
“Sao lại thế được? Mong là đừng giống năm ngoái, không thì bọn thương nhân như chúng ta lại khổ.”
Khương Như Ý nghe nhắc đến chuyện sơn phỉ, bước chân khựng lại, nàng khẽ mím môi.
Nàng nhìn về phía bàn đó, thấy toàn là người lạ, ăn mặc cũng không giống dân kinh thành, có lẽ là thương nhân đi buôn xa.
Khương Như Ý nhấc chân, đi về phía bàn của Bùi Chiêu.
Thấy nàng tới, Bùi Chiêu thu lại ánh mắt đang nhìn về phía bàn kia, hiển nhiên cũng đã nghe được cuộc trò chuyện đó.
Chàng thấy Khương Như Ý bày các món ăn trên khay ra bàn, dịu giọng nói: “Đa tạ Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý bày xong thức ăn, lại chỉ vào đĩa bánh vuông nhân táo đỏ đặt thừa trên bàn, nói với Bùi Chiêu: “Đây là bánh vuông nhân táo đỏ mới nướng hôm nay, vỏ ngoài xốp giòn, nhân bên trong không quá ngọt mà lại có hương táo rất đậm, mời Bùi Thiếu doãn nếm thử.”
Bùi Chiêu cầm một miếng lên, cắn thử, quả nhiên thấy mềm xốp thơm ngon, chàng mỉm cười: “Rất ngon, đa tạ Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của chàng, lại mỉm cười: “Nhưng món này không phải do ta làm, nếu Bùi thiếu doãn muốn cảm ơn, thì nên cảm ơn người làm bánh trong quán mới đúng.”
Thấy vẻ lanh lợi, tinh quái hiện lên trong mắt nàng, không hiểu sao Bùi Chiêu lại nhớ tới lúc nhỏ, Lục thúc từng nuôi một đàn mèo hoang trong hậu viện. Trong đó có một con mèo tam thể rất đẹp, đôi mắt tròn xoe sáng long lanh, lúc nào cũng nhìn chằm chằm người khác, nhưng hễ đưa tay muốn vuốt thì lại nhanh chóng nhảy đi, tính tình thật khiến người ta đau đầu.
Bùi Chiêu khẽ nhướng mày, thần sắc vẫn bình thường, nói: “Vậy cũng là do Khương tiểu nương tử dạy dỗ tốt, vẫn nên cảm ơn Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý không nhìn thấy được vẻ lúng túng như mình dự đoán trên mặt chàng, có chút thất vọng bĩu môi.
Thấy nàng sắp nổi giận, Bùi Chiêu hơi nghiêng người về phía trước, cách tấm bình phong bên ngoài, giọng mang theo chút bất đắc dĩ gọi nàng: “Khương tiểu nương tử.”
Nghe được ý nhượng bộ trong giọng nói của chàng, Khương Như Ý mới cong mắt cười: “Bùi Thiếu doãn tự dưng gọi ta làm gì?”
Bùi Chiêu cũng cười theo, thấy bên tai nàng có một lọn tóc con khẽ lay động, chàng khẽ siết đầu ngón tay, kìm lại ý muốn vén tóc giúp nàng.
Chàng nghiêm mặt lại, ghé sát bên tai nàng, thấp giọng nói: “Năm nay Hoàng thượng đã hạ lệnh phải triệt để tiêu diệt sơn phỉ để an dân. Ta đã chủ động xin đi, ước chừng tháng sau sẽ xuất phát.”
Khương Như Ý kinh ngạc nhìn chàng, thấy ánh mắt chàng chăm chú nhìn mình, nàng hiểu chàng làm vậy cũng là vì mình, trong lòng không khỏi dâng lên đôi phần xúc động.
Nàng lên tiếng: “Từ trước đến nay chuyện đánh dẹp sơn phỉ rất là nguy hiểm, chàng không cần vì… mà mạo hiểm lớn như vậy.”
Bùi Chiêu nghe thấy sự lo lắng trong giọng nàng, ngược lại bật cười, chàng lắc đầu, dịu dàng nói: “Dẹp phỉ là việc lợi dân, ta ở vị trí này, tất phải làm tròn bổn phận.”
Bùi Chiêu nhớ lại không lâu trước đó, khi Đường công nghe tin chàng muốn đích thân đi dẹp phỉ, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, khi ấy chàng cũng trả lời như vậy.
Nhìn biểu cảm đôi mắt tròn xoe của Khương Như Ý, cuối cùng chàng không nhịn được đưa tay ra giúp nàng vuốt thẳng lọn tóc vụn kia, cẩn thận vén ra sau tai. Thấy vành tai nhỏ nhắn kia hơi đỏ lên, trong lòng chàng cũng ngứa ngáy theo.
Bùi Chiêu lại nhớ tới năm ngoái, khi chàng lao vào căn bếp đang cháy, Khương Như Ý bị đè dưới giá gỗ, cánh tay bị mảnh sứ vỡ cắt thành từng vết, cảnh tượng ấy đến giờ vẫn khiến người ta kinh sợ.
Chàng khẽ khép mắt, từ ngày đó đã thầm nghĩ, nhất định sẽ không để chuyện tương tự xảy ra ở Biện Kinh nữa. Đặc biệt là, tuyệt đối sẽ không để nàng phải gánh chịu tai bay vạ gió thêm lần nào nữa.
Những chuyện nàng từng trải qua khi còn nhỏ… rốt cuộc vẫn phải khiến nàng hoàn toàn yên tâm thì chàng mới có thể an lòng.
Khương Như Ý cảm nhận được bầu không khí mập mờ giữa hai người, khẽ ho một tiếng, đưa tay che đôi tai đang nóng lên, lùi lại một bước.
Nàng nhẹ giọng nói: “Bùi Thiếu doãn dùng từ từ.”
Bùi Chiêu nghe nàng nói, thu lại dòng suy nghĩ, mỉm cười đáp: “Vậy mấy ngày này e là phải thường xuyên đến làm phiền Khương tiểu nương tử rồi. Tháng sau rời kinh, e rằng sẽ không còn được ăn những món hợp ý thế này nữa.”
Khương Như Ý nghe trong lời chàng mang theo sự thân mật, đặc biệt là hai chữ “hợp ý”, không nhịn được cúi đầu cười.
Chỉ là trong lòng vẫn còn đè nặng tâm sự, nàng quay người rời đi với tâm trạng trĩu nặng.
…
Buổi chiều, Đường Cẩm ghé qua quán, cũng kể cho Khương Như Ý nghe chuyện Bùi Chiêu chủ động xin đi dẹp phỉ.
Trước mặt Đường Cẩm là một đĩa vịt quay thơm ngậy, nàng ấy vừa cầm bánh mỏng lên, thuần thục cuốn một cuốn cho mình, vừa nói: “Ban đầu Đại bá ta định cho nha dịch đi, nhưng Bùi Thiếu doãn lại cho rằng nếu chỉ phái người của phủ Khai Phong thì không thể hiện được quyết tâm dẹp phỉ với Hoàng thượng, nên đã chủ động xin đi cùng.”
“Nhưng chuyện này cũng có cái lợi. Vốn dĩ lực lượng đi dẹp phỉ chỉ có phủ Khai Phong, Ty Tuần Kiểm và quân kinh kỳ. Sau đó, Hoàng thượng nghe Bùi Thiếu doãn nói chuyện tự xin đi dẹp phỉ, lại tăng thêm người của Hoàng Thành Ty, nghe nói còn âm thầm phái cả Cấm Quân nữa.”
Nghe những lời đó của Đường Cẩm, tảng đá nặng đè suốt cả buổi sáng trong lòng Khương Như Ý rốt cuộc cũng rơi xuống.
Nàng mỉm cười: “Hy vọng lần này có thể dẹp sạch giặc cướp, trả lại bình yên cho dân chúng.”
Đường Cẩm cũng cười theo: “Chẳng phải vậy sao? Đáng tiếc ta không phải nam nhi, nếu không cũng sẽ như Bùi Thiếu doãn xin đi dẹp phỉ, nhất định vừa oai phong vừa khí thế.”
Khương Như Ý nhìn vẻ mặt phấn khởi của Đường Cẩm, đưa tay chỉ lên miệng nàng ấy: “Dính nước sốt rồi kìa.”
Đường Cẩm vội lấy khăn ra lau miệng, rồi lại không nhịn được cảm thán: “Cô nói xem, vịt quay ở quán cô sao ta ăn mãi không chán vậy. Với cả lần trước ta mang một con về biếu Đại bá của ta, ông ấy cũng khen ngon vô cùng.”
Khương Như Ý nghe vậy, đắc ý nheo mắt cười. Nghĩ đến chuyện giữa nàng ấy và Đường Phi trước đó, nàng lại tò mò hỏi: “Cô với Đường Phi, dạo này thế nào?”
Đường Cẩm chớp chớp mắt: “Vẫn như trước thôi. Từ lần trước ta thấy hắn có chút kỳ lạ, gần đây thì lại bình thường hơn, nhưng vẫn không chịu đi cùng ta đến Khương Ký, mỗi lần định đi thì đều tìm cớ nói có việc.”
Khương Như Ý nhìn bộ dạng “người trong cuộc mà không hay” của Đường Cẩm, há miệng định hỏi nàng ấy có từng nghĩ tới khả năng Đường Phi thích nàng ấy hay không.
Nhưng, thôi vậy.
Tính tình Đường tiểu nương tử thẳng thắn, nếu về nhà trực tiếp hỏi Đường Phi có phải thích mình không, mà Đường Phi vì xấu hổ lại phủ nhận, chẳng phải mình thành kẻ có tội sao?
Nghĩ vậy, Khương Như Ý thức thời ngậm miệng lại, chỉ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đường Cẩm vốn là người không chịu ngồi yên, nói xong chuyện Bùi Thiếu doãn và Đường Phi, lại chuyển sang kể chuyện bát quái gần đây trong thành Biện Kinh.
“À đúng rồi, ta nghe nói dịp Tết có một vị quận vương ở hành quán vào núi săn bắn, hình như bị ngã gãy chân, phải dưỡng thương khá lâu.”
Khương Như Ý ngạc nhiên: “Thời điểm này mà vào núi săn bắn sao?”
Nàng nhớ mùa đông năm ngoái có vài trận tuyết lớn, trong núi ít người qua lại, nhiệt độ lại thấp hơn dưới chân núi, chắc hẳn tuyết đọng rất nhiều. Chọn lúc này đi săn…
Khương Như Ý nghĩ kỹ một chút, cảm thấy sở thích của vị quận vương này thật sự khá… đặc biệt.
Không ngờ đến tối, nàng lại gặp chính vị quận vương “sở thích đặc biệt” ấy.
Trong bếp, Khương Như Ý đang đứng bên bệ bếp làm món thủy tinh khoái.
Món thủy tinh khoái này là dùng cá hoặc thịt ninh trước, rồi xắt thành sợi mảnh, sau đó ninh lần nữa, để nguội cho đông lại. Thành phẩm trông hơi giống món da heo đông của đời sau.
Mùa hè năm ngoái, Khương Như Ý từng ăn món này ở chợ đêm Châu Kiều, cảm thấy hương vị tuy mềm mượt nhưng lại thiếu độ dai, nên sau khi về đã cải tiến, đổi sang dùng da heo làm nguyên liệu.
Lúc đầu, A Thược nửa tin nửa ngờ việc tiểu nương tử dùng da heo để làm món ăn: “Tiểu nương tử, dùng da heo làm đồ ăn, chẳng phải dầu mỡ lắm sao, liệu có ngon nổi không?”
Nghe vậy, Khương Như Ý lập tức giải thích cho nàng ấy nghe chỗ hay của da heo:
“Tuy nhìn da heo có vẻ nhiều mỡ, nhưng chỉ cần cạo sạch lớp mỡ bên trong thì ăn vào hoàn toàn không ngấy, cũng không có mùi lạ. Hơn nữa còn giàu collagen, ăn thường xuyên sẽ giúp da dẻ mịn màng trơn láng, rất bổ dưỡng.”
A Thược nghe tiểu nương tử nói, tuy chẳng hiểu collagen là gì, nhưng nghe đến chuyện “bổ dưỡng, tốt cho da” thì đã hiểu. Nàng ấy đánh liều ăn thử một miếng, rồi ngay lập tức mê luôn món thủy tinh quái phiên bản da heo cải tiến này.
Do sáng nay, tiểu nhị ở cửa hàng thịt mang tới miếng thịt heo tươi còn nguyên da, Khương Như Ý dùng một phần để làm thịt kho, phần còn lại thì để làm thủy tinh khoái.
Trước tiên, nàng rửa thật sạch da heo, rồi dùng muối hạt xát kỹ vài lần. Đợi khi da heo khử được bớt mùi và các chất bẩn được làm sạch hoàn toàn, nàng mới cho vào nồi luộc.
Lần luộc đầu tiên này chỉ để làm mềm da heo, sau đó phải vớt ra, dùng dao cạo sạch lớp mỡ còn bám trên bề mặt, rồi thái thành sợi thật mảnh.
Ở triều này, dù là thủy tinh khoái hay gỏi cá, đều rất coi trọng việc thái sợi mảnh như tơ, mỏng và trong suốt. Nhưng theo Khương Như Ý, ngoài việc nhìn đẹp mắt ra, cách thái như vậy còn giúp dễ dàng ninh ra phần chất keo bên trong hơn.
Nàng cho phần da heo đã thái sợi trở lại nồi, lọc bỏ tạp chất trong nước dùng đã ninh lần đầu, rồi đổ lại vào nồi để ninh lần hai. Khi thêm muối và túi gia vị đã chuẩn bị vào, nồi bắt đầu sôi ùng ụ, nước dùng dần trở nên sánh đặc, mùi thơm tươi ngọt của thịt lan tỏa ra từ trong nồi.
A Viễn và A Sơn vừa bước vào bếp đã đồng thanh thốt lên: “Thơm quá!” Nghe A Thược nói tiểu nương tử đang làm thủy tinh khoái, hai người tò mò nhìn vào nồi một cái, nuốt nước miếng rồi lại tiếp tục ra ngoài làm việc.
Đợi khi phần nước sánh đặc đã ninh xong, Khương Như Ý đổ từ nồi sang một chiếc khuôn đáy phẳng, đậy nắp lại rồi đem ra ngoài để nguội. Thời tiết lúc này, nước trong nồi nhanh chóng nguội đi, đông lại thành dạng thạch.
Nàng cắt khối thạch màu trắng ngà mịn màng thành từng miếng hình thoi, rưới lên một muỗng nước sốt và ớt, rồi gắp một miếng nếm thử.
Món thủy tinh khoái này khi ăn vào mát lạnh, mềm mượt mà vẫn có độ dai, mang hương vị thịt đậm đà, lại thêm nước sốt cay thơm tê tê, Khương Như Ý hít hà mấy tiếng, ngon đến mức không dừng đũa được.
Nàng lấy một đĩa nhỏ, chia riêng cho mình một phần, còn đĩa lớn thì để trên bếp, dặn A Thược và Tề Phi ai rảnh thì ăn.
Còn nàng ôm đĩa nhỏ, ăn một cách ngon lành.
Đến khi ăn xong, Khương Như Ý vẫn còn thòm thèm, l**m nhẹ môi, rồi xoay người đi ra khỏi bếp.
Bên ngoài cửa quán, một bóng dáng phong nhã tiêu sái dừng bước trước cửa, quay đầu hỏi tùy tùng bên cạnh: “Lần trước Ông Ninh nhắc đến vịt quay, là mua ở quán này sao?”