Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 68

Sáng sớm trong hậu viện, Khương Như Ý cầm kim chỉ trong tay, đang may xuân phan cho mọi người trong quán ăn.

 

Xuân phan, còn gọi là “phán thắng”[1], là vật trang trí cài lên đầu vào tiết Lập Xuân, dùng lụa hoặc gấm vóc may thành những dải phan nhỏ hình dài, khi đội lên đầu sẽ theo gió nhẹ nhàng tung bay, vừa thanh thoát lại đẹp mắt.

[1] Phán thắng: là một loại đồ trang sức nhỏ, thường làm bằng giấy, lụa hoặc kim loại mỏng, cài trên đầu (tóc/mũ) vào dịp Lập Xuân

Trước kia ở Từ Ấu Cục, việc may xuân phan đều do Khương Như Ý tự tay làm. Trẻ con trong viện đội những chiếc xuân phan đủ màu sắc, chạy nhảy giữa gió xuân, có thể vui sướng suốt cả ngày.

Giờ trong quán ăn chỉ có năm người, đối với Khương Như Ý đã quen tay thì làm việc này vô cùng dễ dàng.

Nàng may xuân phan tinh xảo hơn trước, dùng những lớp lụa mỏng nhiều màu xếp chồng lên nhau, không chỉ rực rỡ bắt mắt mà hoa văn cũng rất mới lạ.

A Thược ôm một bó rau hẹ xuân đi ngang qua, thấy tiểu nương tử đang may xuân phan thì không nhịn được ghé sát lại, miệng không ngừng khen: “Đẹp quá, thật sự đẹp quá.”

Khương Như Ý cười nói: “Cái này vẫn chưa là gì đâu, nghe nói trong cung còn có xuân phan làm bằng vàng bạc, cái đó mới thật sự tinh xảo.”

A Thược nghe nói còn có loại bằng vàng bạc thì hít một hơi lạnh, nhưng sau khi ngưỡng mộ xong lại lắc đầu, chỉ vào chiếc trong tay Khương Như Ý, cười tít mắt: “Vẫn là cái tiểu nương tử may đẹp nhất.”

Đúng lúc A Viễn và A Sơn đi ngang qua, thấy tiểu nương tử đang may xuân phan, nghĩ đến trong số những chiếc xinh đẹp này cũng có phần của mình, hai người không giấu nổi vẻ mong chờ trong lòng.

Khương Như Ý thấy dáng vẻ trông đợi của ba người, không khỏi bật cười.

Khi khâu xong mũi cuối cùng, nàng dùng kéo nhỏ cắt chỉ, rồi đưa xuân phan cho ba người: “Xong rồi, mỗi người lấy một cái, hôm nay nhất định phải đội từ sáng đến tối.”

“Vâng ạ!”

Ba người A Thược vội vàng đáp, không kịp chờ đợi mà nhận lấy xuân phan, cầm trong tay xoay qua xoay lại ngắm nghía.

A Thược đặt bó hẹ xuống bàn, nói với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, để ta đeo xuân phan cho người trước nhé.”

Khương Như Ý cười: “Được.”

A Thược chọn chiếc lớn hơn một chút, kiễng chân lên cài cho Khương Như Ý. Xuân phan do nàng may không chỉ hoa văn lạ mắt mà cách phối màu cũng rất hài hòa.

A Thược không ngớt lời khen: “Tiểu nương tử đeo lên đẹp thật đó.”

Khương Như Ý lắc nhẹ đầu, cảm nhận dải xuân phan bay theo gió, cười đầy mãn nguyện.

Nàng lại giúp A Thược cài chiếc còn lại, A Thược lắc đầu qua lại, thấy mới mẻ suốt một lúc lâu.

Khương Như Ý quay sang nhìn A Viễn và A Sơn, thấy hai người đầy vẻ phấn khích, tay cứ chạm vào tóc, thấy nàng nhìn thì lại ngượng ngùng buông tay.

Khương Như Ý cười gật đầu: “Đẹp lắm.”

Nghe tiểu nương tử khen, ba người đều nheo mắt cười. Họ liếc nhìn về phía nhà bếp nơi Tề Phi đang bận rộn, trao nhau một nụ cười tinh quái, rồi cầm chiếc xuân phan còn lại chạy về phía bếp.

Không bao lâu sau, từ phía bếp vang lên tiếng cười ầm ĩ, tiếp theo là giọng nói bất lực của Tề Phi.

Nghe tiếng náo nhiệt ấy, Khương Như Ý mỉm cười vui vẻ, thu dọn những mảnh lụa vụn trên bàn, cất kim chỉ, rồi cầm bó hẹ xuân, cũng bước về hướng nhà bếp.

Đến buổi sáng, các thực khách đến quán ăn đều hào hứng bàn luận về “xuân ngưu” trước cổng cung.

“Mấy người có thấy con trâu xuân năm nay không? Làm vừa to vừa oai phong, trông rất khí thế.”

“Nghe nói năm nay do Khai Phong phủ dâng lên, Hoàng thượng rất vui, còn tự tay cầm roi đánh trâu xuân. Hôm nay ta may mắn đến sớm, còn giành được một cục đất xuân đấy, hì hì.”

Vị lang quân nói chuyện cười đắc ý, nhắc đến phần đất xuân mình giành được, vẻ mặt đầy tự hào.

Dù chỉ là đất bình thường, nhưng lại mang ý nghĩa may mắn.

Khương Như Ý đứng sau quầy nghe các thực khách trò chuyện, khẽ mỉm cười. Sáng nay A Thược cùng A Viễn, A Sơn cũng đã đi xem lễ “đánh trâu xuân” trước cổng cung, nói là người đông nghịt, chen chúc kín mít, nên chỉ kiễng chân xem một lúc rồi quay về.

Khương Như Ý vừa nghĩ như vậy, thấy chén nước trên bàn khách đã cạn, nàng bước tới rót thêm cho họ.

Vị thực khách nhìn thấy xuân phan trên đầu Khương Như Ý thì lên tiếng khen: “Xuân phan Khương tiểu nương tử đeo thật là đẹp, hôm nay trong quán trên dưới đều đeo như vậy, trông rất vui tươi. Tâm trạng tốt rồi, chỉ muốn gọi thêm mấy món nữa thôi.”

Thực khách ngồi cùng bàn cười nói: “Trương lang là thấy đồ ăn ở đây ngon, thèm nên muốn gọi thêm chứ liên quan gì đến xuân phan. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đồ ăn ở đây thật sự rất ngon, nếu có thêm chút rượu thì càng tuyệt.”

Người còn lại cũng gật đầu: “Lục huynh nói rất đúng.”

Nghe hai vị lang quân trước mặt nói vậy, đầu tiên là Khương Như Ý mỉm cười ôn hòa, sau đó giới thiệu với bọn họ: “Nếu hai vị muốn gọi thêm món, hôm nay quán có món mới là hẹ xuân. Loại này được trồng trong nhà kính mùa đông, tuy thân nhỏ nhưng hương vị rất đậm.”

“Xào hẹ xuân với trứng hoặc thịt thái sợi, chỉ cần vừa chín tới là bày ra ngay, mùi thơm bay lên bảo đảm cả gian bếp đều ngửi thấy.”

Hai vị thực khách nghe Khương Như Ý miêu tả như vậy, quả nhiên đều thấy thèm. Giữa tiết trời giá lạnh thế này, ăn nhiều cá thịt dễ ngấy, nay có món hẹ xuân tươi non, chỉ nghĩ thôi đã thấy hấp dẫn rồi.

Vị Trương lang quân vội gật đầu: “Vậy làm theo lời Khương tiểu nương tử, thêm một món hẹ xuân xào trứng đi.”

Khương Như Ý cười nói hai vị chờ một lát, rồi quay người rời đi.

Bùi Chiêu tan ca từ nha môn phủ Khai Phong, rảo bước tiến vào quán ăn, nhìn những thực khách đang ăn ngon lành, khóe môi khẽ cong lên.

Lúc này khách không nhiều lắm, chàng ra hiệu cho A Sơn đang định tới gần, tự mình đi đến chỗ quen ngồi xuống. Đúng lúc nghe Khương Như Ý đang giới thiệu món hẹ xuân non cho một bàn khách.

Trên đầu nàng cài xuân phan bằng lụa mỏng, chắc là do chính nàng may. Dải phan dài khẽ lay động theo từng câu nói, khiến nàng trông càng thêm tươi tắn sinh động.

Hai vị lang quân trẻ tuổi ngồi bàn đó vừa cười vừa nói chuyện với nàng, trong đó một người mỉm cười gật đầu, rồi thấy Khương tiểu nương tử cười tươi xoay người vào bếp.

Bùi Chiêu nhìn tấm rèm bông dày bên cạnh, khẽ nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu không rõ nguyên do, chàng đưa tay nới lỏng cổ áo một chút.

Khương Như Ý vào bếp, dặn Tề Phi làm món hẹ xuân xào trứng xong lại đi ra, vừa hay thấy Bùi Thiếu doãn đang ngồi bên cửa sổ, cổ áo hơi nới lỏng.

Nàng không nhịn được nhìn thêm vài lần, cảm thấy vị Thiếu doãn phủ Khai Phong này vai rộng eo thon, thân hình cân đối, quả thật có dáng người rất đẹp.

Đang lúc nàng lén nhìn, Bùi Chiêu đã nhìn thấy nàng đi ra, ngẩng mắt nhìn lại, bắt gặp ánh mắt nàng thì hơi nhướng mày.

Khương Như Ý bị chàng nhìn vậy, vội vàng dời mắt, bước tới cười hỏi: “Hôm nay Bùi thiếu doãn muốn dùng gì?”

Bùi Chiêu hơi nâng cằm, nhìn về phía bàn lúc nãy: “Khương tiểu nương tử vừa giới thiệu món gì cho bàn bên kia thế?”

Khương Như Ý quay đầu nhìn rồi nói: “Là món hẹ xuân mới, có thể xào trứng hoặc xào thịt sợi, Thiếu doãn cũng muốn thử chứ?”

Bùi Chiêu gật nhẹ: “Ừ, làm phiền Khương tiểu nương tử.”

Ngừng một chút, Bùi Chiêu lại nói: “Thêm một phần măng xào thanh đạm, và nồi thịt cừu hầm lúc trước.”

Khương Như Ý đáp “được”, quay người định đi thì chợt nhận ra, chẳng lẽ vị Thiếu doãn này… đang ghen?

Nàng chớp chớp mắt, quay đầu nhìn lại Bùi Chiêu, thấy ánh mắt chàng lạnh nhạt, toàn thân toát ra một hơi lạnh nhè nhẹ.

Thấy Khương Như Ý quay đầu lại nhìn mình, khí lạnh trên người chàng mới dịu xuống, ánh mắt lướt qua dải xuân phan trên tóc nàng: “Xuân phan rất đẹp.”

Nghe được lời khen của chàng, Khương Như Ý không nhịn được cong mắt cười: “Đa tạ Bùi Thiếu doãn, món ăn sẽ lên ngay.”

“Ừ.”

Bùi Chiêu nhìn nụ cười rạng rỡ của Khương Như Ý, khẽ đáp một tiếng, cảm giác bực bội vô cớ trong lòng cũng tan biến.

Chàng liếc nhìn hai vị lang quân trẻ tuổi mặc áo màu trắng nhạt kia, rồi cúi đầu nhìn chiếc áo choàng đen đặt bên cạnh mình, nhớ lại ánh mắt Khương tiểu nương tử lén nhìn mình ban nãy, thế là đưa tay lên chỉnh lại cổ áo hơi nới lỏng.

……

Sau Lập Xuân vài ngày là đến tết Nguyên Tiêu.

Do dịp Tết trước đó đã đi chơi chán trong thành rồi, nên hôm nay Khương Như Ý cho Tề Phi và A Thược nghỉ, còn mình ở lại quán làm bánh nguyên tiêu để ăn.

Thời này, bánh nguyên tiêu vẫn chưa có nhân, chỉ là những viên bột nếp đặc luộc lên, rồi cho đường trắng vào nước, gọi là “bánh trôi”.

Nhưng Khương Như Ý làm để cho mình ăn, nên theo khẩu vị đời sau, nàng làm phiên bản có nhân.

Trên bếp lửa nóng hổi, những viên bột nếp trắng bao lấy phần nhân ngọt ngào, lăn tròn trong nước sôi.

Khương Như Ý liếc nhìn sắc trời bên ngoài đã tối, thầm nghĩ giờ này ngoài phố hẳn đã treo đèn lồng, trên đường chắc đông người dạo chơi, biết đâu còn có cả quầy đoán đố đèn.

Nhắc đến đố đèn, nàng lại nhớ đến Trung Thu năm ngoái, A Thược từng nói muốn đoán đố để lấy quà. Sau đó tuy không gặp đố đèn, nhưng lại cùng nhau lên cao ngắm trăng, thả đèn hoa đăng bên sông Biện, rồi còn gặp Bùi Thiếu doãn nữa.

Nhớ đến chiếc đèn hoa đăng vẫn còn đặt trong thư phòng, Khương Như Ý bất giác mỉm cười.

Nàng nhìn nồi bánh trôi đã nổi lên trên mặt nước, biết là chín rồi, vội dùng muôi lớn vớt ra, múc vào bát sứ.

Đang múc bánh trôi vào bát, chợt nghe bên ngoài vang lên một loạt tiếng bước chân rộn ràng xen lẫn tiếng cười nói, ngay sau đó nghe thấy giọng A Thược gọi: “Tiểu nương tử!”

Giang Như Ý liếc nhìn mẻ bánh trôi vừa mới nấu xong, không nhịn được bật cười, quay đầu nhìn ra ngoài rèm cửa bếp. Quả nhiên thấy bốn người A Thược cùng với Tề Phi, A Viễn và A Sơn vui vẻ đi vào, trong tay A Thược còn xách một chiếc đèn hoa sen.

A Thược như khoe bảo vật, giơ chiếc đèn lên trước mặt Khương Như Ý: “Tiểu nương tử xem đi, đèn này đẹp không?”

Khương Như Ý nhìn nụ cười trên mặt nàng ấy, gật đầu khen: “Đẹp lắm, lấy ở đâu vậy?”

A Viễn cười chỉ sang Tề Phi: “Là phần thưởng thắng được từ trò xạ phúc trong dịp tết Nguyên Tiêu đấy.”

A Sơn cũng gật đầu thật thà.

Khương Như Ý không ngờ Tề Phi lại còn có tài này, ngạc nhiên nhìn cậu một cái. Tề Phi bắt gặp ánh mắt của nàng, tuy vẫn giữ vẻ lười nhác thường ngày nhưng trong mắt lại lộ ra ý cười, liếc sang A Thược một cái.

Khương Như Ý giơ ngón tay cái khen Tề Phi, rồi chỉ vào nồi: “Được rồi, bánh trôi vừa chín, múc ra mỗi người một bát đi. Ăn xong bánh nếp bột này rồi, năm nay chúng ta nhất định đoàn viên sum vầy.”

“Vâng!”

“Tiểu nương tử, để ta bưng bát.”

“Vậy ta đi lấy ghế.”

Mấy người đồng thanh đáp, rồi mỗi người một việc.

Khương Như Ý thấy nhàn rỗi hẳn ra, bưng bát của mình đến bàn ngồi xuống, dùng thìa múc một viên bánh trôi, thổi nguội rồi đưa vào miệng.

Cắn một cái, hương thơm ngào ngạt của mè đen hòa cùng vị ngọt thanh của bột nếp lan tỏa trong khoang miệng. Khương Như Ý hút nhẹ phần nhân mè đen đang chảy ra, vị vừa ngọt vừa thơm, nàng hài lòng gật đầu.

A Thược đặt chiếc đèn hoa sen vào phòng rồi nhanh chân quay lại, ngồi xuống cùng Tề Phi, A Viễn, A Sơn. Mấy người nhìn những viên bánh trắng mềm trong bát, tò mò cắn thử, thấy nhân bên trong chảy ra thì vội húp vào.

“Ơ? Sao bánh này lại có nhân?”

“Ngon thật! Tiểu nương tử, đây là nhân mè đen phải không?”

“Ủa, sao bát của ta khác các ngươi? Hình như là nhân đậu phộng?”

Khương Như Ý nghe vậy cười nói: “Trong nồi có cả nhân mè và nhân đậu phộng, mấy người thử xem thích loại nào.”

A Thược cảm thán: “Ôi, đây là lần đầu muội ăn bánh trôi có nhân đấy, còn ngon hơn loại tiểu nguyên tử bán mùa hè nữa.”

A Viễn nói: “Nhân mè thơm nhất, nhưng nhân đậu phộng cũng ngon.”

A Sơn gật đầu đồng ý: “Cả hai loại tiểu nương tử làm đều ngon.”

Tề Phi thì đã lặng lẽ ăn hết một bát, còn bưng cả bát lên uống cạn nước, đủ thấy cậu thích món này đến mức nào.

Khương Như Ý thấy họ ăn vui vẻ, bản thân cũng vui theo, lại múc thêm một viên chậm rãi ăn.

Trên con phố lớn náo nhiệt, hai người Bùi Chiêu và Từ Tu đi giữa dòng người đông đúc, thỉnh thoảng nghiêng người sang một bên tránh những người xách đèn lồng.

Từ Tu vừa đi vừa than thở: “Huynh nói xem vị quận vương kia nghĩ gì vậy? Đang yên đang lành ăn Tết trong hành quán không chịu, lại cứ đòi vào núi săn bắn, kết quả là bị ngã gãy chân, phải để người ta khiêng về.”

Bùi Chiêu thấy vị bằng hữu khó khăn lắm mới trốn được khỏi hành quán này, hôm nay kiên nhẫn hơn ngày thường vài phần, bình thản đáp một tiếng: “Ồ?”

Từ Tu kể từ đầu đến cuối chuyện đã xảy ra cho Bùi Chiêu nghe, giọng điệu nghe ra còn có phần hả hê.

Bùi Chiêu nhìn hắn, thấy hắn xoa mũi rồi nói: “Chẳng phải vì quận vương phải dưỡng thương, nên có thể ở lại Biện Kinh lâu hơn sao?”

Bùi Chiêu nghe vậy thì lộ ra vẻ hiểu ra. Vị bằng hữu này của chàng hiện giờ là quận mã, nếu cả nhà Ông Ninh quận chúa trở về phương Nam, đương nhiên hắn cũng phải theo về.

Bùi Chiêu gật đầu cười: “Chúc mừng.”

Từ Tu nghe lời chúc mừng không đầu không đuôi này thì bĩu môi một cái, lại nhìn Bùi Chiêu từ trên xuống dưới, chợt “ồ” một tiếng: “Lạ thật, hiếm khi thấy huynh mặc màu sáng thế này.”

Bùi Chiêu thản nhiên đáp: “Thế à?”

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đến trước cửa quán Khương Ký. Nhìn bên trong không quá đông khách, ngửi thấy mùi vịt quay thơm nức, Từ Tu hít sâu một hơi rồi bước vào trước: “Khương tiểu nương tử! Khương tiểu nương tử!”

Khương Như Ý vừa ăn xong bánh trôi bước ra, nghe tiếng gọi thì nhìn về phía cửa, thấy Bùi Chiêu và Từ Tu đang bước vào.

Nàng mỉm cười lên tiếng: “Bùi Thiếu doãn, Từ lang quân, hoan nghênh.”

Từ Tu cười tươi chào: “Khương tiểu nương tử, lâu rồi không gặp.”

Khương Như Ý cười đáp lại, rồi ánh mắt rơi vào bộ y phục màu trúc non ánh trăng trên người Bùi Chiêu, kinh ngạc chớp mắt, không nhịn được mà nhìn chàng thêm vài lần.

Có lẽ vì suốt mùa đông u ám, hoặc cũng có thể vì ngày thường chàng rất hiếm khi mặc màu sáng, nên giờ đây bộ y phục màu trúc non ánh trăng này khoác trên người càng tôn lên cho chàng vài phần phong nhã, thư sinh hơn thường ngày. Mái tóc được búi gọn bằng chiếc quan cùng màu, để lộ vầng trán đẹp mắt, kết hợp với đôi mắt hoa đào mang nét lạnh lùng, khiến Khương Như Ý không nhịn được lại nhìn thêm mấy lần.

Bùi Chiêu cảm nhận được ánh mắt của nàng, mỉm cười gọi một tiếng: “Khương tiểu nương tử.”

Khương Như Ý lưu luyến thu ánh nhìn lại, mỉm cười hỏi: “Hôm nay Bùi Thiếu doãn đổi màu y phục rồi sao?”

Bùi Chiêu gật đầu: “Ừm, Bùi quản gia nói mùa xuân mà mặc màu tối thì có phần nặng nề, chi bằng thử màu sáng xem sao. Khương tiểu nương tử thấy thế nào?”

Khương Như Ý vội gật đầu, cảm thấy gu thẩm mỹ của Bùi quản gia thật sự rất đáng tin.

Ngược lại, Từ Tu nghe cuộc đối thoại giữa hai người, lại liếc nhìn chiếc áo màu sáng trên người Bùi Tòng Khiêm, bĩu môi “hừ” một tiếng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn