Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 65

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

A Thược bưng món đi ngang qua, nghe thấy lời cảm thán của khách, đắc ý gật đầu: “Đó là đương nhiên, món ăn do tiểu nương tử nhà chúng tôi làm, ai đã ăn qua cũng đều khen ngon cả.”

 

Nàng ấy lại quay sang vị khách ở bàn bên cạnh, nói thêm: “Ví như loại củi dùng để quay vịt này, tiểu nương tử nhà chúng tôi nói là dùng gỗ cây ăn quả, nên khi nướng lên đặc biệt có mùi thơm ngọt.”

Nghe A Thược nói, các vị thực khách đều gật đầu, tranh thủ lúc chưa đóng cửa cuối năm mà cố ăn thêm vài con, nếu không đến Tết sẽ không còn được ăn nữa.

Khương Như Ý nhìn cảnh làm ăn náo nhiệt cuối năm này, trong lòng vừa bất ngờ vừa không kìm được vui mừng, chớp chớp mắt đầy phấn khởi.

Nghe tiếng ồn ào xung quanh, nàng cúi đầu nhìn sổ sách, cảm thấy với cái đà này, số tiền bỏ ra để sửa sang quán ăn chắc chẳng bao lâu nữa sẽ thu hồi được.

……

Qua tiết Lạp Bát, đã gần đến cuối năm.

Trên phố, A Thược cầm một tấm bùa đào trong tay, hưng phấn vẫy Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, người xem ở đây có bán bùa đào này, ôi, trên đó còn vẽ hình người nữa!”

Khương Như Ý nhìn tấm bùa đào trong tay nàng ấy, thấy chữ viết bên trên, không nhịn được cười.

Nàng giải thích: “Trên đó vẽ hai vị thần Úc Lũy và Thần Trà, không phải người thường đâu.”

“Ồ.”

A Thược nghe giải thích, nửa hiểu nửa không gật đầu, cầm bùa đào lật qua lật lại xem, dáng vẻ vô cùng mới mẻ.

Khương Như Ý tò mò hỏi: “Trước đây muội chưa từng thấy bùa đào làm từ gỗ đào sao?”

A Thược gật đầu rồi lại lắc đầu: “Có thấy rồi, nhưng bên trên đều khắc chữ, muội không biết đọc.”

Khương Như Ý nghe vậy thì hiểu ra, thấy nàng ấy thích, nàng dứt khoát chọn vài tấm bùa đào cùng câu chúc, rồi trả tiền cho người bán.

Người bán thấy Khương Như Ý trả tiền dứt khoát thì cười nói vài câu chúc lành: “Năm mới sắp đến, chúc tiểu nương tử mạnh khỏe bình an.”

Khương Như Ý cũng cười đáp: “Cũng chúc lang quân làm ăn phát đạt.”

Người bán bùa đào nghe vậy thì vội vàng chắp tay cười, nhìn theo Khương Như Ý và A Thược rời đi.

Sau đó hai người lại dạo phố một lúc, mua không ít đồ Tết, tay xách nách mang, vui vẻ trở về quán.

Trong quán, Tề Phi thấy Khương Như Ý và A Thược xách đồ trở về, có chút bất lực nhìn sang.

Cậu đưa tay nhận bớt đồ từ tay hai người, không nhịn được nói: “Tiểu nương tử bớt mua lại đi, đây đã là chuyến thứ ba xách đầy đồ rồi. Chẳng lẽ tiểu nương tử định mua hết hàng Tết của cả Biện Kinh sao?”

Khương Như Ý nghe vậy, ngạc nhiên chớp mắt, lúc này mới chợt nhận ra dường như mình đã mua rất nhiều?

Nàng cúi đầu nhìn những thứ trong tay: ngoài bùa đào và bản đào, còn có cà khô, bầu khô, rau răng ngựa, riêng kẹo nha dính răng đã mua mấy loại, tròn có, dẹt có; thêm nữa là rau trồng trong nhà ấm, đèn lồng đủ màu sắc, pháo cuộn giấy, cùng vô số món linh tinh chẳng mấy dùng được.

Hình như… đúng là hơi nhiều thật?

Khương Như Ý bật cười, quay sang nhìn A Thược đang đầy vẻ hứng khởi, nói với Tề Phi: “Mua nhiều thì mua nhiều thôi, sắp Tết rồi mà, vui là được.”

Tề Phi nhìn nụ cười trên gương mặt Khương Như Ý và A Thược, cuối cùng cũng bật cười theo. Sau khi cười xong, cậu bất lực xách đồ, đi về phía kho chứa đồ.

Ngày hai mươi bốn tháng Chạp, Khương Như Ý cùng A Thược và Tề Phi tiễn Táo quân trong quán ăn.

Khương Như Ý bảo A Thược dán tranh Táo Mã đã mua lên cửa bếp, còn mình dùng đũa chấm rượu nếp ngọt bôi lên cửa bếp, gọi là “làm Táo quân say”.

Sau khi Khương Như Ý bôi xong rượu nếp, A Thược đưa kẹo nha đã mua qua. Khương Như Ý nhận lấy, ăn một miếng trước, rồi A Thược và Tề Phi cũng mỗi người lấy một miếng.

Khương Như Ý nhai kẹo nha ngọt lịm, nhìn cánh cửa bếp vì bôi rượu nếp mà sẫm màu đi một vòng, trông giống như đứa trẻ ăn xong mà chưa lau miệng, không khỏi cong mắt cười.

A Thược nghiêng đầu khó hiểu, hỏi:“Tiểu nương tử đang cười gì vậy?”

Khương Như Ý thu ánh mắt khỏi cửa bếp, cong cong đôi mắt quay sang A Thược, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là đột nhiên lại muốn ăn vịt quay thôi.”

A Thược nghe vậy thì gật đầu lia lịa: “Dạ dạ, muội cũng muốn ăn.”

Hai người cùng nhìn sang Tề Phi, cậu đành thở dài nhận mệnh, quay người đi xách vịt. Khương Như Ý và A Thược liếc nhìn nhau, nụ cười càng rạng rỡ hơn.

Sau khi tiễn Táo quân xong, quán ăn của Khương Như Ý chính thức đóng cửa nghỉ Tết.

Quận chúa Ông Ninh và Đường Cẩm đều sai người mang lễ mừng năm mới đến. Khương Như Ý tò mò mở ra xem, thấy hai người không hẹn mà cùng tặng những món son phấn mà các tiểu nương tử thường dùng. Màu sắc không chỉ đẹp, lại còn được đựng trong những lọ nhỏ xinh xắn, đặt trong hộp tinh xảo, trông vô cùng bắt mắt.

Đầu tiên là Khương Như Ý cảm ơn người mang lễ đến, sau đó lại tự tay làm những món bánh mà hai người kia yêu thích, nhờ họ mang về đáp lễ.

Nàng đưa tay đóng cửa quán, ngồi xuống bên bàn lớn, nhìn A Thược và Tề Phi trước mặt, hiếm khi lộ ra vẻ nghiêm túc.

A Thược và Tề Phi ngồi đối diện nàng, nhìn nhau một cái, trong lòng đều có chút thắc mắc.

Khương Như Ý nghiêm túc nói: “Hôm nay ta gọi hai người đến là muốn hỏi, giờ đã gần cuối năm rồi, hai người có muốn về thăm nhà không?”

Thấy hai người đều lộ vẻ kinh ngạc, nàng lại nói thêm: “Nếu muốn về thì không cần lo lắng gì, dù sao quán đã đóng cửa rồi, về nhà cũng không sao.”

A Thược vội lắc đầu: “Muội không về, tiểu nương tử cũng biết, nhà muội không còn ai nữa, nếu không muội cũng chẳng phải một mình rời quê đi xa.”

Tề Phi thấy Khương Như Ý và A Thược đều nhìn mình, cũng không cần nghĩ đã lắc đầu: “Tình cảnh nhà ta tiểu nương tử cũng biết, ta giống A Thược, cũng không về.”

Lời vừa dứt, xung quanh hiếm khi rơi vào im lặng. Ba người dường như đều chạm tới nỗi buồn riêng, ngay cả A Thược vốn luôn vui vẻ cũng cúi đầu xuống.

Khương Như Ý nhìn hai người một lúc, đột ngột vỗ bàn cái “bộp”, dứt khoát nói: “Được! Nếu đều không về, vậy thu dọn một chút, ba người chúng ta cùng nhau ăn Tết.”

A Thược và Tề Phi đều ngẩng đầu nhìn nàng, thấy Khương Như Ý đang mỉm cười nhìn mình, nhướng mày hỏi: “Thế nào?”

A Thược lập tức đáp: “Được ạ!”

Tề Phi cũng vội gật đầu: “Nên như vậy.”

Ba người nói xong thì cùng bật cười, bầu không khí lại trở nên ấm áp như thường. A Thược đã hăng hái đứng dậy, cầm chổi bắt đầu tổng vệ sinh cuối năm.

Trong quán bận rộn không ngừng, ba người làm việc đến tận đêm.

Đêm xuống yên tĩnh, A Thược cầm một chiếc đèn dầu, gõ cửa phòng Khương Như Ý.

Khương Như Ý mở cửa, thấy A Thược thì định mời nàng ấy vào, nhưng A Thược lắc đầu, chỉ đưa chiếc đèn vào: “Tiểu nương tử, theo phong tục ở quê muội, đặt một ngọn đèn dầu dưới giường gọi là ‘chiếu hư hao’, có thể cầu năm mới bình an.”

Khương Như Ý mỉm cười nhận lấy, vỗ nhẹ vai nàng ấy: “Biết rồi, ngủ sớm đi.”

A Thược gật đầu: “Tiểu nương tử cũng ngủ sớm nhé ạ.”

“Ngày mai dậy ta làm bánh bao nhân thịt heo cho muội ăn.”

“Vâng ạ.”

Những lời nói nhỏ nhẹ tan vào màn đêm mùa đông, tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, Khương Như Ý nghe tiếng đóng cửa phòng bên cạnh, mới mỉm cười đóng cửa lại.

……

Mấy ngày quán đóng cửa, hiếm khi Khương Như Ý được ngủ nướng.

Sáng đêm Giao thừa, nàng vừa mới tỉnh giấc thì nghe ngoài kia vang lên giọng A Thược đầy phấn khích: “Tiểu nương tử, mau dậy đi, ngoài trời có tuyết rơi!”

Nghe vậy, Khương Như Ý vội mặc đồ, xuống giường, xỏ giày đi ra ngoài. Mở cửa ra, quả nhiên trước mắt là một màu trắng xóa, ngay sau đó một luồng khí lạnh ập tới, nàng vội kéo cao cổ áo.

Bữa sáng hôm ấy, ba người vẫn ăn như thường lệ: hoành thánh tam tiên, thêm bánh bao nhân thịt heo và tam tiên, cùng đậu phụ khô ngũ vị do Khương Như Ý tự ướp.

Trong buổi sáng yên tĩnh của đêm giao thừa, ăn một bữa nóng hổi khiến toàn thân ấm áp hẳn lên.

Khương Như Ý thấy A Thược liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ, thì chủ động thu bát sau khi ăn xong: “Muội ra ngoài chơi đi, để ta rửa bát cho.”

“Vâng ạ.”

A Thược đáp một tiếng, vui vẻ chạy ra sân, lúc thì sờ tuyết dưới đất, lúc lại thổi nhẹ lên cành cây, nhìn những bông tuyết rơi xuống như muối, vui vẻ cười vang.

Khương Như Ý rót cho mình một bát nước đường đỏ hoa hồng, nghe tiếng cười ngoài sân, tay cầm cốc nước nóng, cũng không khỏi mỉm cười.

Ngoài sân vang lên tiếng A Thược: “Tiểu nương tử ra đây nhanh, chúng ta cùng đắp sư tử tuyết đi!”

Khương Như Ý đặt bát nước xuống, đáp: “Đến đây.”

Nàng cúi người bốc từng nắm tuyết dày, cùng A Thược đắp hai con sư tử tuyết trong sân. Đắp xong, nàng lùi lại nửa bước nhìn, rồi quay vào bếp lấy đậu đen, gắn lên làm mắt sư tử.

Khương Như Ý nghiêng đầu nhìn con sư tử tuyết ngộ nghĩnh bên cạnh mình, cảm thấy tay nghề của nàng và A Thược quả thật cũng không tệ.

Nhìn sang con còn lại, thần thái lại có phần nghiêm nghị, khiến người ta không kìm được mà nhớ tới vị Bùi Thiếu doãn kia.

Khương Như Ý tiện tay bẻ một nhánh cây cong cong bên cạnh, vẽ cho con sư tử tuyết nghiêm túc ấy một cái miệng cong lên. Nhìn con sư tử tuyết vốn đứng đắn nay trở nên ngộ nghĩnh, lại liên tưởng tới vị Bùi Thiếu doãn kia, Khương Như Ý không khỏi bật cười một cách “không được tử tế” cho lắm.

A Thược khó hiểu quay đầu lại: “Tiểu nương tử cười gì vậy?”

Khương Như Ý cong cong khóe môi, lắc đầu đáp: “Không có gì, muội chơi tiếp đi.”

Nàng nhìn A Thược đang đầy hứng khởi, lại nhắc nhở: “Đừng chơi mệt quá, tối nay còn phải thức đón giao thừa đó. Cẩn thận đến lúc đó không chịu nổi lại ngủ gật.”

A Thược vội gật đầu, chơi thêm một lúc nữa, nàng ấy mới vào nhà thay đồ, rửa tay, rồi ôm một bát nước nóng uống.

Đến chiều, vị Bùi Thiếu doãn ấy lại sai người mang đến một chiếc đèn tuyết.

Trên mặt Bùi quản gia mang theo nụ cười, đặt chiếc hộp trong tay xuống trước mặt Khương Như Ý, rồi mở nắp ra.

Một luồng khí lạnh tỏa ra từ bên trong, Khương Như Ý cúi đầu nhìn, thấy bên trong là một chiếc đèn tuyết tinh xảo trong suốt, chỉ cỡ lòng bàn tay nhưng được làm vô cùng tinh tế, trông như một chiếc đèn thật.

Bên thành và đáy hộp có thiết kế khoang ngăn, bên trong đặt băng đá để tránh cho đèn tuyết bị tan.

Khương Như Ý không nhịn được cảm thán: “Quả thật là tỉ mỉ chu đáo, món đồ lại tinh xảo vô cùng.”

Bùi quản gia cười vui vẻ: “Vẫn chưa hết đâu, Khương tiểu nương tử có thấy bấc đèn bên trong không? Đợi trời tối, tiểu nương tử châm lửa vào bấc, rồi đặt cả chiếc hộp này vào trong tuyết, có thể sáng suốt cả đêm.”

Khương Như Ý kinh ngạc: “Lại tinh diệu đến vậy sao?”

Thấy Bùi quản gia gật đầu, nàng cúi xuống ngắm chiếc đèn tuyết thêm một hồi, trong lòng thật sự rất thích, không ngớt lời khen ngợi.

Khương Như Ý ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Phiền quản gia về nói giúp ta cảm tạ Bùi Thiếu doãn. Nhân dịp đêm Giao thừa, chúc Bùi Thiếu doãn năm mới mọi sự hanh thông, bình an thuận lợi.”

Bùi quản gia cười gật đầu: “Ta nhớ rồi, nhất định sẽ truyền đạt lại nguyên lời của Khương tiểu nương tử đến a lang nhà ta.”

Khương Như Ý mỉm cười, đích thân tiễn ông ấy ra cửa, rồi mới quay lại sân.

Trong hoàng cung, các quan phụ trách nghi lễ đã đeo mặt nạ, mặc trang phục sặc sỡ, tay cầm kim thương và cờ rồng, xếp thành hàng chỉnh tề, chuẩn bị cử hành nghi lễ Đại Nặc để trừ tà đuổi dịch.

Bùi quản gia cúi đầu vội vã bước tới, ghé sát tai Bùi Chiêu nói nhỏ: “Chiếc đèn tuyết mà a lang dặn, đã đưa đến cho Khương tiểu nương tử rồi. Khương tiểu nương tử rất thích, còn chúc a lang năm mới thuận lợi bình an.”

Bùi Chiêu khẽ “ừ” một tiếng, quản gia lập tức cúi đầu rời đi.

Giữa không khí náo nhiệt trong cung, Bùi Chiêu quay đầu nhìn về phía tường thành bên ngoài. Nghĩ đến lời nhắn vừa rồi, ánh mắt vốn lạnh lẽo thường ngày của chàng chợt tràn ngập ý cười

……

Trong cung đang bận rộn tổ chức Đại Nặc, thì ở bên này, ba người Khương Như Ý lại đang hăng hái chuẩn bị bữa cơm tất niên.

Lửa trong bếp cháy rực, nàng lấy mỡ tôm cho vào chảo, rồi đặt những lát đậu phụ cắt dày vào chiên từ từ. Khi hai mặt đậu phụ chuyển sang màu vàng óng, rắc thêm hành hoa và thù du, thế là thành món đậu phụ mỡ tôm vàng thơm nức.

Tiếp đó, cá được cắt thành khúc nhỏ, ướp muối trước, rồi cho vào chảo chiên sơ, sau đó thêm rượu và nước tương thanh, đun sôi trên lửa lớn, rồi hạ nhỏ lửa hầm từ từ. Khi cá đã thấm vị, lại bật lửa lớn thu nước, trên bề mặt cá phủ một lớp nước sốt sánh đậm, hương thơm bốc lên nức mũi.

Ngoài ra còn có con ba ba tươi mà Khương Như Ý mua mấy ngày trước. Nàng không dám tự tay làm thịt nên giao cho Tề Phi, thấy Tề Phi làm nhanh gọn, cắt tiết, chặt khúc, làm sạch đâu ra đó, Khương Như Ý không khỏi giơ ngón cái khen ngợi.

Ba ba được cho vào chảo xào lớn lửa, thêm nước tương thanh và nửa bát nước dùng gà, cả gian bếp lập tức tràn ngập hương thơm.

Khương Như Ý nhìn A Thược và Tề Phi quay đầu nhìn sang thì đắc ý cười, cảm thấy lần mua sắm đồ Tết này thật quá đúng đắn.

Tiếp đó, nàng còn làm món sườn xào chua ngọt mà A Thược thích.

Ngoài ra, nàng mua thêm hẹ vàng và bạc hà trồng trong nhà ấm. Hẹ vàng dùng để xào thịt sợi, bạc hà thì ngắt thành lá nhỏ, nhúng bột rồi chiên giòn. Thêm vào đó là vịt quay mới ra lò.

Khi cả bàn cơm tất niên phong phú được bày ra, món nào món nấy đều hấp dẫn đến hoa mắt, mùi thơm khiến người ta không ngừng nuốt nước bọt..

Khương Như Ý gọi A Thược và Tề Phi ngồi xuống, ba người quây quần bên bàn ăn ấm áp, chỉ cảm thấy đêm Giao thừa năm nay, thật sự đặc biệt ấm áp và viên mãn.

A Thược quay sang Khương Như Ý nói: “Đêm nay là đêm Giao thừa, tiểu nương tử hãy ước một điều đi.”

Khương Như Ý mỉm cười nhìn nàng ấy: “Có phải sinh nhật đâu, sao lại phải ước nguyện?”

A Thược vẫn kiên trì: “Tất nhiên là phải ước rồi, cả năm mới có một lần đón Tết, chẳng phải nên nói ra mong ước cho năm sau và những năm về sau hay sao?”

Nghe A Thược nói đến “năm sau” và “sau này”, trong đầu Khương Như Ý bỗng hiện lên đôi mắt hoa đào lạnh lẽo của Bùi Chiêu. Nàng vội lắc đầu, nếu nói về mong ước tương lai… trong đầu nàng lại hiện lên một hình ảnh mơ hồ.

Nàng cúi mắt cười, rồi ngẩng lên nói: “Vậy thì mong quán ăn của chúng ta làm ăn phát đạt, năm sau tuyển thêm vài người chạy bàn và người thái vịt quay, để cả hậu viện đều có người ở.”

Nói xong câu đó, cả ba người đều bật cười.

Ba người cầm đũa lên, không chờ nổi nữa mà gắp lấy các món ăn phong phú trên bàn.

Ăn được nửa bữa, Khương Như Ý chợt nhớ đến chiếc đèn tuyết.

Nàng bảo A Thược và Tề Phi cứ ăn tiếp, còn mình đi ra sân, cúi người châm bấc đèn trong chiếc đèn tuyết.

Trong đêm đông, gió lạnh thấu xương thổi vào mặt khiến chóp mũi tê buốt đỏ ửng. Khương Như Ý nhìn bấc đèn dần cháy sáng, ánh sáng lan tỏa làm cả chiếc đèn tuyết trở nên lung linh trong suốt. Ánh đèn lay động phản chiếu trong mắt nàng, trên môi hiện lên một nụ cười dịu nhẹ.

Trong nhà, A Thược và Tề Phi gọi:“Tiểu nương tử, mau vào đi, ngoài trời lạnh lắm!”

Khương Như Ý quay đầu đáp: “Ta vào ngay.”

Nàng lại cúi đầu nhìn ngọn lửa đang lay động, đưa tay chạm nhẹ chiếc đèn tuyết tinh xảo, rồi xoa xoa chiếc mũi đỏ vì lạnh, nhanh chân chạy vào nhà.

Khi ba người đã quét sạch cả bàn thức ăn, ai nấy đều thỏa mãn ôm bụng, tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng pháo “lốp bốp”, Khương Như Ý quay đầu nhìn, nghe âm thanh dường như vọng lại từ phía hoàng thành.

Trong đêm, Bùi Chiêu cũng nghe thấy tiếng pháo náo nhiệt ấy, sau lưng chàng là cảnh bá quan nâng chén chúc tụng, trước mắt là hoàng cung đèn đuốc rực rỡ. Chàng đứng trong đêm lạnh, ngẩng đầu nhìn xa về phía ngoài cổng cung.

Bùi quản gia ân cần đưa một chén nước nóng tới: “A lang lạnh rồi phải không? Uống chút nước cho ấm người.”

Bùi Chiêu nhận lấy chén từ tay ông ấy, cúi đầu uống một ngụm, rồi hơi nhướng mày: “Là nước lá trúc sao?”

Bùi quản gia mỉm cười: “Vâng. Mang lá trúc từ trong phủ chúng ta vào, vừa rồi ta nhờ Ngự thiện phòng cho một ấm nước nóng, tuy hương vị không bằng nấu đúng cách, nhưng cũng tạm uống được.”

Bùi Chiêu nắm chặt chén trong tay, uống thêm vài ngụm. Khi uống cạn chén, chàng đưa lại cho quản gia:“Hương vị không tệ, ông có lòng rồi.”

Bùi quản gia cười hiền hậu, cẩn thận cất chén đi, rồi cũng giống a lang, quay đầu nhìn về phía cổng cung, nơi tiếng pháo Tết đang vang rộn ràng…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn