Sáng sớm, đã có người qua đường phát hiện “Khương ký” mở cửa.
Có người tò mò nhìn vào, chỉ thấy trong quán rộng rãi sạch sẽ, trước cửa đặt một tấm bình phong sang trọng, hai bên là bình hoa lớn và kệ trưng bày chạm rỗng, bàn ghế bố trí gọn gàng, nhìn một cái đã thấy khí thế.
Quan trọng nhất là, từ trong bếp thoang thoảng lan ra một mùi thịt thơm nồng.
Ban đầu hương thơm chỉ phảng phất, nhưng càng ngửi càng nồng đậm, trong mùi thịt hấp dẫn ấy còn xen lẫn hương gỗ trái cây ngọt ngào, khiến người ta không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Theo thời gian dần đến trưa, người qua lại trước cửa Khương Ký ngày càng đông, nhìn thấy quán ăn lớn vừa khai trương, thực khách lần lượt bước vào.
Trong quán rộng rãi, Khương Như Ý nhìn những vị thực khách bước vào ăn, trên mặt nở nụ cười.
Trong số đó có không ít khách quen, vừa thấy nàng thì cười ha hả chúc mừng: “Hôm nay ta đi ngang qua, không ngờ quán ăn lớn của Khương tiểu nương tử đã khai trương rồi, chúc mừng chúc mừng!”
“Quán ăn lớn của Khương tiểu nương tử thật sự rất khí thế, vừa rộng rãi lại sáng sủa, người ta vừa bước vào là đã cảm thấy thoải mái ngay.”
Khương Như Ý nghe mấy bàn khách quen nói vậy thì vội vàng cảm ơn, thấy khách đến đông, nàng lập tức dẫn họ sang một bàn lớn bên cạnh.
Khương Như Ý mỉm cười nói: “Mời các vị ngồi, hôm nay trong quán đã có thêm bàn lớn, không cần phải ghép mấy bàn nhỏ như trước nữa. Trước kia vừa bất tiện, lại dễ va chạm khi đi lại, thật sự phiền phức.”
Vừa nghe Khương Như Ý nhắc tới chuyện này, mấy vị khách quen trước mặt hiển nhiên đều từng trải qua, ai nấy lộ vẻ cảm khái, gật đầu: “Đúng vậy, giờ có bàn lớn rồi, chỗ đi lại cũng rộng rãi hơn, không còn lo bị va đụng nữa.”
Khương Như Ý gật đầu: “Chẳng phải đúng là vậy sao?”
Có vị thực khách háu ăn đã không nhịn được, nhớ lại từ lúc bước vào đã ngửi thấy mùi thơm từ bếp, nuốt nước bọt hỏi: “À đúng rồi, trong bếp của Khương tiểu nương tử đang làm món gì vậy? Sao lại thơm đến thế?”
Khương Như Ý nhướng mày, quay đầu nhìn về phía bếp, khóe môi bất giác cong lên, nhưng không trả lời ngay mà khen trước: “Khách quan đúng là mũi thính thật.”
Vị thực khách được khen cười đầy khoái chí, rồi xoa xoa mũi mình: “Đâu phải ta mũi thính, mà là món ăn trong bếp của Khương tiểu nương tử thơm quá, muốn không để ý cũng khó.”
Lời này vừa dứt, khách cùng bàn và mấy bàn bên cạnh đều bật cười, gật đầu đồng tình, rồi đồng loạt nhìn về phía Khương Như Ý, chờ nàng nói đó là món gì.
Khương Như Ý cong đôi mắt cười, đối diện ánh nhìn mong đợi của mọi người, lúc này mới nói: “Đó là món vịt quay mới của quán. Vịt được nướng trong lò treo bằng lửa trực tiếp, củi dùng là gỗ trái cây.”
“Da vịt đã được nướng giòn, bên ngoài phết mật ong và nước sốt, béo ngậy lại thơm cháy cạnh, thịt bên trong thì mềm và thơm. Ăn kèm bánh mỏng, hành sợi và củ cải, chấm thêm tương ngọt, rồi dùng bánh mỏng cuốn lại, cắn một miếng là mỡ tràn đầy miệng, hương vị đậm đà thơm ngon, đảm bảo ăn một miếng là phải khen không ngớt.”
Ục…
Xung quanh vang lên một loạt tiếng bụng réo, mấy bàn khách gần đó đều không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Nghe Khương tiểu nương tử miêu tả món vịt quay hấp dẫn như vậy, không nếm thử sao được?
Ngay lập tức có không ít người gọi thêm một con vịt quay, còn không quên quay đầu nhìn về phía bếp, vẻ mặt đầy mong chờ, hít hà mùi thơm trong không khí.
Cũng có người tò mò hỏi: “Nghe cách ăn này, có vẻ giống món bánh cuốn gà chiên trước đó?”
Khương Như Ý cười: “Khách quan nhớ giỏi thật, món bánh cuốn gà chiên trước đó, chính là làm theo cách ăn của vịt quay này.”
Nói đến đây, nàng lại làm ra vẻ tiếc nuối: “Chỉ tiếc trước đây chưa có lò chuyên nướng vịt, đành để các vị khách chịu thiệt ăn món bánh cuốn gà chiên. Nay mới có vịt quay đúng chuẩn, các vị nhất định đừng bỏ lỡ.”
“Khương tiểu nương tử, bàn ta thêm một con vịt quay!”
“Ta cũng lấy một con, thêm một con mang về ăn buổi chiều!”
Vịt quay còn ngon hơn cả bánh cuốn gà chiên? Vậy còn chờ gì nữa, phải gọi ngay một con, không thì lát nữa hết mất.
Khương Như Ý nhìn vẻ hào hứng của thực khách, mỉm cười gật đầu rồi quay vào bếp.
Trong bếp, Tề Phi đang thái vịt, nghe tiếng bước chân của Khương Như Ý, cậu ngẩng đầu lên nhìn một cái.
Cuộc trò chuyện ban nãy của Khương Như Ý với khách ngoài sảnh, cậu nghe rõ mồn một. Trong lòng không khỏi tấm tắc, khả năng thu hút khách của tiểu nương tử quả là lợi hại.
Khương Như Ý báo lại các món khách gọi cho Tề Phi, nghe bên ngoài lại có người gọi “Khương tiểu nương tử”, nàng vội đáp một tiếng rồi nhanh chóng bước ra.
A Thược đi vào, thấy Tề Phi đã thái xong một con vịt thì nhanh tay bày thịt vịt, bánh mỏng, hành sợi, củ cải sợi và tương ngọt vào một đĩa lớn, bưng ra ngoài.
Tề Phi nhìn hai người bận rộn, nhún vai cười, quay người xách thêm một con vịt, tiếp tục thái.
Trong quán ăn lớn, Khương Như Ý đón tiếp khách khứa, trên mặt từ đầu đến cuối luôn giữ nụ cười dịu nhẹ.
Ngoài cửa quán, khi Bùi Chiêu cùng Từ Tu và Ông Ninh quận chúa bước vào, vừa hay nhìn thấy Khương tiểu nương tử đang tươi cười tiếp khách.
Khương Như Ý thấy Ông Ninh quận chúa đến thì vội ra đón, trước tiên dẫn cả đoàn vào phòng riêng, rồi mới cười nói: “Hoan nghênh quận chúa ghé thăm, hôm nay là ngày đầu khai trương, được quận chúa giá lâm, quán nhỏ thật vinh hạnh.”
Lúc này Ông Ninh quận chúa đang ngồi trong phòng riêng, quan sát xung quanh, đúng là so với lần trước nàng ấy tới đã rộng rãi hơn rất nhiều.
Lại nhìn giá tre xanh đặt trong quán, tranh sơn thủy treo trên tường, cảm thấy giữa vẻ thong thả còn toát lên nét tinh tế, quả thật là một nơi rất thư thái dễ chịu.
Nghe lời nói dí dỏm của Khương Như Ý, Ông Ninh không nhịn được che miệng cười.
Nàng ấy ngẩng đầu, dịu dàng liếc nàng một cái: “Cô đấy, cái miệng của Khương tiểu nương tử thật là biết trêu người.”
Khương Như Ý mỉm cười chớp chớp mắt: “Chẳng lẽ lời ta nói không đúng à? Từ sáng mở quán đến giờ trưa, cứ cúi đầu bận rộn không ngơi tay, bây giờ gặp được quận chúa, tâm trạng như sáng sủa hẳn ra.”
Nay Ông Ninh quận chúa đã quen thân với nàng, cũng học theo chớp mắt: “Nói vậy thì sau này ta chẳng phải nên thường xuyên ghé Khương Ký ngồi chơi sao?”
Khương Như Ý vội gật đầu: “Đương nhiên là vô cùng hoan nghênh.”
Từ Tu cũng tò mò chen vào: “Thế Khương tiểu nương tử có hoan nghênh ta không?”
Khương Như Ý nhìn hắn, gật đầu: “Từ lang quân đến, đương nhiên cũng rất hoan nghênh.”
Ba người nói chuyện xong, bên cạnh còn có một người dường như không được nhắc tới là Bùi Chiêu, cũng ngẩng mắt nhìn về phía Khương Như Ý.
Khương Như Ý đối diện ánh nhìn của chàng, nơi khóe môi treo một nụ cười xã giao, khẽ gật đầu: “Bùi Thiếu doãn.”
Bùi Chiêu khẽ “ừ” một tiếng, đối diện ánh mắt đầy tò mò của Từ Tu bên cạnh, sắc mặt vẫn bình thản nói: “Chúc mừng Khương tiểu nương tử khai trương quán ăn lớn.”
Khương Như Ý mỉm cười đáp lời cảm ơn.
Lại nghe Bùi Chiêu nói tiếp: “Còn nữa, chỗ quýt mật của mấy ngày trước, khi về ta đã nếm thử rồi, hương vị rất ngon, ăn vào… cũng rất ngọt.”
Khương Như Ý nghe chàng nhắc đến quýt mật, lại nhớ đến câu “cam tâm như ăn mật ngọt” lần trước chàng nói. Nàng khẽ mím môi, vốn định quay người đi, nhưng khi thấy nụ cười nơi khóe môi chàng thì lại đổi ý.
Khương Như Ý dừng bước, nửa cười nửa không nhìn Bùi Chiêu, nói: “Bùi Thiếu doãn thích là tốt rồi, dù sao đã thu tiền của khách, nếu làm ra món mà khách không thích thì cũng không được. Bùi Thiếu doãn nói có đúng không?”
Trong lời nói mang theo chút gai góc, không chỉ Từ Tu mà ngay cả Ông Ninh quận chúa cũng ngạc nhiên nhìn hai người.
Mấy ngày không gặp, chẳng lẽ Khương tiểu nương tử và Bùi Thiếu doãn… cãi nhau rồi?
Nghe giọng điệu xa cách ấy của Khương Như Ý, nụ cười nơi khóe môi Bùi Chiêu lập tức biến thành nụ cười khổ. Chàng nhìn Khương Như Ý, bất đắc dĩ gọi một tiếng: “Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý nghe giọng chàng mang theo chút dịu dàng lại pha chút đáng thương, tim khẽ run lên, không nhịn được mà mềm lòng, vẻ mặt cố giữ bình tĩnh cũng bắt đầu lung lay.
Bùi Chiêu nhìn nàng, nói tiếp: “Hôm qua nghe quận chúa nhắc tới món vịt quay mới ở đây, nói là thơm giòn ngon miệng, nên hôm nay ta cũng muốn đến nếm thử, không biết có làm phiền Khương tiểu nương tử hay không?”
Khương Như Ý nhớ lại hôm trước A Thược hỏi vì sao không mang vịt quay cho Bùi Thiếu doãn.
Lúc này nghe trong lời chàng nói có chút tủi thân, lại thấy đôi mắt đào hoa của chàng hơi rũ xuống, dường như đuôi mắt còn ửng đỏ, cuối cùng Khương Như Ý vẫn không chống đỡ nổi.
Nàng cúi đầu nói: “Không phiền. Ba vị khách qúy xin chờ một lát, món ăn sẽ được mang lên ngay.”
Nói xong câu ấy, Khương Như Ý xoay người đi ngay, vội vã bước ra khỏi phòng riêng.
Trong phòng, Ông Ninh quận chúa và Từ Tu nhìn theo bóng nàng rời đi, rồi cùng tò mò nhìn về phía Bùi Chiêu.
Ông Ninh quận chúa hỏi: “Bùi Thiếu doãn và Khương tiểu nương tử… cãi nhau rồi sao?”
Bùi Chiêu đợi đến khi bóng Khương Như Ý khuất hẳn nơi cửa bếp mới thu ánh mắt lại, nghe vậy thì lắc đầu: “Không có.”
Từ Tu thở dài đầy cảm thông, rồi kể cho Ông Ninh quận chúa nghe chuyện lần trước Khương tiểu nương tử từ chối Bùi Chiêu.
Ông Ninh quận chúa chống cằm, nghe xong thì quay sang nhìn Bùi Chiêu đầy ngạc nhiên: “Vậy Bùi Thiếu doãn định bỏ cuộc sao?”
Bùi Chiêu nghiêm sắc mặt, trả lời rất nghiêm túc: “Không phải như quận chúa nói.”
Ông Ninh quận chúa nhìn vẻ nghiêm nghị trên gương mặt thanh lãnh của chàng, khẽ thở dài đầy ngưỡng mộ: “Bây giờ ta thật sự có chút ghen tị với Khương tiểu nương tử rồi.”
Từ Tu ở bên cạnh nghe vậy, sắc mặt thoáng biến đổi.
Lại thấy quận chúa Ông Ninh nghiêng người sang, nhẹ nhàng tiến sát Từ Tu, khẽ hỏi: “Chỉ là không biết, khi nào Từ lang mới chịu đồng ý dọn vào hành quán ở cùng ta?”
Từ Tu nhìn vẻ dịu dàng của nàng ấy, ho nhẹ một tiếng, vội vàng quay đầu lảng sang chuyện khác.
Ông Ninh quận chúa thấy vậy, lại khẽ thở dài, miễn cưỡng nở nụ cười tiếp tục trò chuyện với hắn.
Khi món ăn được dọn lên, Khương Như Ý nhìn Bùi Chiêu một cái, nói: “Đây là món vịt quay mà Bùi Thiếu Doãn vừa nhắc tới, nếu Thiếu Doãn thích, thì ăn nhiều một chút.”
Bùi Chiêu mỉm cười nhẹ, giọng ôn hòa: “Được.”
Chàng cầm một chiếc bánh mỏng, gắp thịt vịt cùng rau, chấm tương ngọt rồi cuốn lại, đưa lên miệng.
Chiếc bánh hơi dai, thịt vịt lại có thớ, người ăn lần đầu nếu không cắn đứt ngay, dễ bị dính tương lên khóe miệng, trông có phần lúng túng.
Nhưng sau khi cắn một miếng, Bùi Chiêu khẽ nhướng mày, nhìn về phía Khương Như Ý: “Quả thật là rất ngon.”
Khương Như Ý nhìn đôi môi đẹp của chàng, gật đầu: “Bùi Thiếu Doãn thích là tốt rồi.”
Chỉ thấy Bùi Chiêu ăn hết chiếc bánh cuốn thịt vịt kia, nơi khóe môi dính lại một vệt sốt màu sậm. Dưới làn da trắng sáng của chàng, vệt sốt ấy lại càng nổi bật.
Ánh mắt Khương Như Ý vô thức dừng lại ở chỗ đó, chỉ thấy chàng khẽ hé môi, dùng đầu lưỡi l**m đi chút sốt còn dính, nhưng trên da vẫn lưu lại một tầng ánh dầu mỏng. Chẳng hiểu sao Khương Như Ý lại đỏ bừng mặt.
Bùi Chiêu lại ngẩng mắt nhìn về phía nàng, khi nhận ra vẻ không tự nhiên trên gương mặt nàng, dường như chàng khẽ cười, hỏi: “Vừa rồi Khương tiểu nương tử đang nhìn gì vậy?”
Lúc này, Ông Ninh quận chúa và Từ Tu đã không còn sự gượng gạo như ban đầu, đang thân mật ăn vịt quay với nhau, hoàn toàn không để ý đến cuộc đối thoại giữa Bùi Chiêu và Khương Như Ý.
Khương Như Ý đỏ mặt, nghĩ đến việc mình vừa mới từ chối người ta, quay đầu lại đã lén nhìn, thật sự không được tử tế cho lắm.
Bùi Chiêu khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi dùng ngón tay quệt qua bên môi mình, ngay sau đó ánh mắt lộ ra vẻ bừng tỉnh.
Bùi Chiêu nhìn Khương Như Ý bằng ánh mắt sâu thẳm: “Phiền Khương tiểu nương tử xem giúp, còn không?”
Khương Như Ý đối diện ánh mắt của chàng, chỉ cảm thấy cả khuôn mặt mình nóng bừng lên, vội vàng lắc đầu: “Không còn nữa, mời Bùi Thiếu doãn… khụ, dùng tiếp.”
Nói xong câu đó, nàng vội vã quay người rời đi.
Bùi Chiêu thu ngón tay khỏi khoé môi, khẽ cụp mắt xuống. Nghĩ đến dáng vẻ hai má ửng hồng của Khương tiểu nương tử vừa rồi, chàng nhìn đầu ngón tay mình, khẽ cười một tiếng. Những u ám đè nặng trong lòng mấy ngày nay, cũng dần tan biến không còn dấu vết.
……
Ngày Đông Chí, Khương Như Ý mang theo A Thược và Tề Phi cùng nhau gói sủi cảo trong bếp.
Triều này gọi sủi cảo là “giác tử”, vì hình dạng giống cái sừng nên được đặt tên như vậy.
Khương Như Ý đứng bên bếp, tay thoăn thoắt nhào bột, cán bột rồi chia thành từng viên nhỏ. Nàng ép dẹt từng viên, cán thành những miếng bột có độ dày đều nhau, động tác vừa gọn gàng vừa nhanh nhẹn.
Tề Phi không giỏi việc ở bàn bột nên đang đứng một bên trộn nhân.
A Thược thì cười tủm tỉm ngồi bên cạnh, tự bưng một đĩa bánh sơn tra nhỏ, vừa ăn vừa nhìn hai người họ bận rộn.
Trong lúc cán vỏ, Khương Như Ý liếc nhìn đĩa bánh trong tay A Thược. Từ sau hôm bị Bùi Thiếu doãn bắt gặp ánh mắt nhìn lén kia, nàng cứ thấy sơn tra là trong lòng lại rối bời, nhưng lại không nỡ bỏ đi, thế là đem tất cả làm thành loại bánh quả sơn tra chua ngọt này, không ngờ thành phẩm lại rất thành công, nàng thì thấy bình thường, nhưng A Thược lại đặc biệt thích.
A Thược xé một miếng bánh cho vào miệng nhai ngon lành, nói với Khương Như Ý: “Bánh sơn tra tiểu nương tử làm ngon hơn cả mứt sơn tra nữa, vừa mỏng vừa dẻo, quan trọng là ăn không hề chua.”
Động tác trong tay Khương Như Ý khựng lại một chút, nàng nhắc: “Đừng ăn nhiều quá, dù sao cũng làm từ sơn tra, ăn nhiều lúc bụng đói dễ hại dạ dày.”
A Thược “vâng” một tiếng, ăn nốt cuộn bánh trong tay rồi quả nhiên không ăn nữa, đứng dậy đi rửa tay.
Khương Như Ý cán xong vỏ bánh, thấy nhân của Tề Phi cũng đã trộn xong thì phủi bột trên tay, bắt đầu gói sủi cảo. A Thược vừa rửa tay xong quay lại, ngồi bên cạnh xem nàng gói.
Chỉ thấy Khương Như Ý không biết làm thế nào, một tay đỡ vỏ bánh, dùng que tre nhỏ xúc nhân đặt vào, rồi hai tay khép mép vỏ lại, bóp vài cái, vừa buông tay ra, một chiếc sủi cảo tròn trịa đã hoàn thành.
A Thược không khỏi dụi mắt, nhìn những chiếc sủi cảo nàng gói, kinh ngạc nói: “Ôi, tiểu nương tử gói cái này hình trăng lưỡi liềm, cái kia lại giống lá liễu, đẹp thật đấy.”
Khương Như Ý cười giải thích: “Hình trăng lưỡi liềm là nhân thịt heo, hình lá liễu là nhân tam tiên. Thịt heo thì thơm, tam tiên thì ngọt thanh, làm khác hình để lát nữa ăn còn dễ phân biệt.”
A Thược liên tục gật đầu, nhìn những chiếc sủi cảo nhân thịt đầy đặn, nghe tiểu nương tử nói thơm, trong lòng đã nghĩ lát nữa nhất định phải ăn một cái thịt trước cho đỡ thèm.
Khương Như Ý gói xong phần nhân thịt, bảo Tề Phi đi luộc, còn mình tiếp tục đứng bên bàn, thong thả nặn những chiếc sủi cảo hình lá liễu.
Hôm nay là Đông Chí, phần lớn người trong thành đều ở nhà ăn lễ, quan lại thì phải vào cung tham lễ, nên buổi tối khách đến quán ăn không nhiều.
Ba người Khương Như Ý thong thả gói và luộc sủi cảo, lại xào thêm vài món, kèm một con vịt quay béo ngậy, bày hết lên bàn lớn, bên cạnh đặt hai chậu than, rồi trong tiết đông ấm áp ấy, họ quây quần ngồi ăn cùng nhau.
Khương Như Ý gắp một chiếc sủi cảo nhân thịt còn nóng hổi, thổi nguội bớt rồi cắn một miếng. Nhân thịt nêm rất vừa, nạc nhiều mỡ ít, cắn vào mềm mịn thơm ngon, nước thịt lan trong khoang miệng, ấm áp dễ chịu vô cùng.
Nàng lại gắp một chiếc sủi cảo nhân tam tiên, vừa cho vào miệng đã thấy vừa thơm vừa ngọt, đặc biệt là mộc nhĩ bên trong giòn sần sật, kết hợp với trứng gà mềm mịn, tầng lớp hương vị rõ ràng, ngon không tả xiết.
Khương Như Ý giơ ngón tay cái về phía Tề Phi, Tề Phi cười cười đáp lại.
A Thược hỏi: “Tiểu nương tử, ngày Đông Chí ăn sủi cảo có ý nghĩa gì không?”
Khương Như Ý cười với nàng ấy, khóe mắt hơi cong lên: “Tất nhiên rồi, Đông Chí ăn sủi cảo thì không bị cóng. Mùa đông năm nay lạnh lắm, ba người chúng ta ăn nhiều một chút.”
“Vâng.”
A Thược gật đầu đáp lời, lại vội gắp một chiếc sủi cảo bỏ vào miệng nhai, còn không quên đưa tay sờ sờ tai mình, rồi lại nở nụ cười.
Khương Như Ý nhìn bộ dáng của A Thược, không nhịn được bật cười. Nàng lại lấy một chiếc bánh tráng, gắp miếng vịt quay đã thái sẵn trên đĩa lớn.
Bữa ăn này, cả ba người đều ăn vô cùng thỏa mãn. Đến khi trời tối hẳn, mới ôm bụng no quay về phòng nghỉ.
Những ngày tiếp theo càng gần cuối năm, việc làm ăn trong quán càng trở nên náo nhiệt. Thậm chí có thực khách vì muốn ăn vịt quay mà lặn lội từ phía thành Đống hoặc phía thành Nam tới.
Chỉ cần nếm một miếng, ai nấy đều gật đầu không ngớt, khen ngợi Khương Như Ý hoặc A Thược hết lời.
“Nghe nói vịt quay của Khương Ký ngon chuẩn vị nhất, nên ta đặc biệt băng nửa thành tới nếm thử. Hôm nay được ăn, quả thật danh bất hư truyền.”
“Ngươi nói xem vịt quay của Khương tiểu nương tử sao lại ngon đến vậy? Những tửu lâu khác cũng có, nhưng luôn cảm thấy không bằng chỗ này.”