Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 57

Ngồi ở bàn, thực khách nghe A Thược nói vậy, vừa gật đầu vừa cảm thán: "Quán của Khương tiểu nương tử chỗ nào cũng tốt, chỉ là chỗ hơi nhỏ, nếu sau này mở được một quán lớn hơn, ta nhất định là người đầu tiên đến ủng hộ."

A Thược vừa trò chuyện xong với khách, thấy Bùi Chiêu bước vào thì vội đi tới hỏi chàng muốn ăn gì.

Bùi Chiêu chọn chỗ ngồi quen thuộc, ngẩng đầu nhìn A Thược: "Khương tiểu nương tử định dọn đi à?"

A Thược gật đầu rồi lại lắc đầu: "Tiểu nương tử chỉ mới có ý định thôi, vẫn chưa tìm được chỗ thích hợp."

Bùi Chiêu nhìn quanh một vòng trong quán nhỏ, lại liếc về phía quầy, quả nhiên không thấy bóng dáng Khương Như Ý. Ngoài ra, cũng không thấy bức tranh chàng từng cho người mang tới lần trước.

Chàng thu lại ánh nhìn, hỏi tiếp: "Hôm nay Khương tiểu nương tử hôm nay không có ở quán sao?"

A Thược gật đầu, nói sáng sớm tiểu nương tử đã đi tìm quán mới, chắc phải chiều mới về.

Nghe vậy, Bùi Chiêu khẽ hạ mắt, im lặng một lúc rồi mới gật đầu, nhận cuốn sổ tre từ tay A Thược để gọi món.

A Thược đợi chàng gọi xong thì xoay người rời đi.

Đến giữa trưa, Khương Như Ý từ bên ngoài trở về, A Thược vừa từ bếp ra hậu viện, thấy nàng thì vội chạy tới: "Tiểu nương tử về rồi."

Khương Như Ý cởi áo choàng trên người, tiện tay treo sang một bên, xoa xoa hai tay lạnh cóng, nhận lấy chén nước ấm A Thược đưa. Uống vài ngụm nước nóng hổi, cảm thấy toàn thân dần ấm lên, lúc này Khương Như Ý mới thoải mái thở ra một hơi.

Nàng cười nhìn A Thược hỏi: "Hôm nay trong quán có chuyện gì không?"

A Thược lắc đầu: "Tiểu nương tử yên tâm, có muội và Tề Phi ở đây, không có chuyện gì cả."

Nghĩ một chút, nàng ấy bổ sung: "À đúng rồi, hôm nay Bùi Thiếu doãn có tới ăn, hỏi sao tiểu nương tử không có ở quán, ta nói người đang đi tìm quán mới."

Khương Như Ý gật đầu, lại nhấp một ngụm nước.

Nàng nghe A Thược nhắc đến Bùi Thiếu doãn, nàng chợt nhớ đến bức tranh trúc mà chàng tặng mấy hôm trước.

Từ khi vào đông, nàng cùng A Thược và Tề Phi bận rộn trữ đồ ăn, lại có một số nguyên liệu mùa đông không còn, phải đi thương lượng với tiểu thương xem có thể thay thế hay vận chuyển từ phương Nam bằng đường thủy hay không.

Bận rộn liên tục đến tận hôm qua mới xong, hôm nay lại phải chạy đi tìm quán, nên nàng hoàn toàn quên mất chuyện treo tranh.

Giờ nhớ ra, Khương Như Ý bèn nói với A Thược: "Muội đi lấy bức tranh trúc mà Bùi Thiếu doãn tặng hôm trước, chúng ta treo lên."

A Thược "vâng" một tiếng, quay sang phòng bên tìm tranh, một lúc sau thfi chạy về: "Tiểu nương tử xem, có phải bức này không?"

Khương Như Ý nhận lấy, mở ra nhìn rồi gật đầu.

Nàng thay bộ áo dày chống gió trên người bằng bộ quần áo thường ngày, rồi cầm tranh, cùng A Thược ra quán phía trước.

Trong quán, mấy bàn khách thấy nàng về thì cười chào:

"Cuối cùng Khương tiểu nương tử cũng về rồi, món cá tiêu xanh hôm nay ngon quá, vừa thơm vừa tê vừa cay, chỉ là... tốn cơm quá!"

"Hôm nay tiểu nương tử tìm được quán mới chưa?"

"Dạo này thời tiết ngày càng lạnh, ta ở nhà lười nấu nướng nên thường xuyên đến quán ăn của Khương tiểu nương tử, thật sự là vừa tiện lại vừa ấm áp, huống hồ món ăn do Khương tiểu nương tử làm quả thực ngon vô cùng."

Khương Như Ý nghe khách khen món cá, cười nhắc: "Nếu khách quan thấy ngon thì dạo này nên tranh thủ ăn, qua một thời gian nữa mặt sông đóng băng, sẽ rất khó mua được cá. Còn chuyện tốn cơm... thì đúng là không có cách nào."

Vị thực khách kia nghe lời nói dí dỏm thì cười ha hả, gật đầu tán thành.

Khương Như Ý lại mỉm cười với vị khách đang khen món ăn ngon, nói: "Khách quan nói phải, hoan nghênh thường xuyên tới quán."

Đến khi có người hỏi chuyện tìm quán mới, Khương Như Ý khổ sở cười, than rằng tìm được một quán lớn phù hợp thật không dễ.

Nói chuyện xong với khách, A Thược đã mang ghế tới, hỏi Khương Như Ý treo tranh ở đâu.

Khương Như Ý nhìn quanh, chỉ vào bức tường cạnh cửa sổ: "Treo ở đó đi."

"Dạ." A Thược đặt ghế sát tường, đỡ Khương Như Ý đứng lên, để nàng tự tay treo tranh.

Chỗ treo tranh sát cửa sổ, chỗ đó vốn đặt hai chậu trúc nhỏ, giờ đã úa vàng nên bị dọn đi, thay bằng một chiếc bình lớn màu xanh nhạt.

Khương Như Ý vịn A Thược bước xuống ghế, nàng lùi lại hai bước, ngắm kỹ bức tranh.

Chỉ thấy trong tranh bóng trúc xanh um, trong quán ăn nhỏ bày biện bàn ghế và bình phong, chiếc bình hoa lớn dáng vẻ thanh nhã duyên dáng, phản chiếu ánh nắng mùa đông ngoài cửa sổ cùng tấm rèm ấm trên cửa, quả thực tôn lên vài phần khí chất thanh nhã.

Khương Như Ý nhìn vị trí treo tranh, cực kỳ hài lòng cong mắt cười.

Trong nha môn Khai Phong, Đường Cẩm xách váy bước vào phòng công văn, Bùi Chiêu ngẩng đầu lên khỏi chồng công văn, thấy là Đường Cẩm thì khẽ gật đầu.

Đường Cẩm "ủa" một tiếng, tò mò hỏi: "Hôm nay Bùi Thiếu doãn không đến quán của Khương tiểu nương tử ăn sao?"

Bùi Chiêu siết nhẹ ngón tay đang cầm giấy, rồi gật đầu: "Ừ, còn công văn chưa xem xong, lát nữa đi."

Đường Cẩm "ồ" một tiếng, cũng không nghĩ nhiều, lấy công văn rồi rời đi.

Đến chiều, một mình Bùi Chiêu rời khỏi nha môn.

Hiện giờ vào mùa đông trời tối sớm, nên thời gian tan nha môn cũng sớm hơn mùa hè, cho nên lúc này trời vẫn chưa tối hẳn.

Tuỳ tùng tiến lên cung kính hỏi: "A lang có đi Khương Ký ăn cơm không?"

Bùi Chiêu nhìn hắn, lắc đầu: "Không cần, về phủ thôi."

Tùy tùng đáp một tiếng, mặc dù trong lòng có chút thắc mắc, nhưng vẫn dừng xe ngựa ngoài cửa, đợi a lang bước vào khoang xe ngồi ổn định, thì đánh xe đi về hướng Bùi phủ.

Trong Bùi phủ, Bùi Chiêu vừa mới bước qua cổng thì nghe phía sau có tiếng bước chân. Chàng quay lại, thấy Từ Tu đúng lúc bước vào ngay sau mình.

Từ Tu vẫn nở nụ cười như ngày thường, thấy chàng về sớm thì ngạc nhiên nhìn trời rồi hỏi: "Sao hôm nay huynh không đến quán của Khương tiểu nương tử ăn cơm vậy?"

Nghe câu hỏi y hệt, Bùi Chiêu khẽ cười khổ. Đối diện bằng hữu thân thiết này, lần đầu tiên chàng lại không biết nên trả lời thế nào.

Từ Tu nhìn vẻ do dự hiếm thấy trên mặt Bùi Chiêu, lập tức nổi hứng lên.

Hắn không khách sáo, kéo Bùi Chiêu vào phòng, quay đầu dặn tuỳ tùng dâng trà, đợi trà được bưng lên, Từ Tu nhấp một ngụm, lại phát hiện trong chén không phải trà, mà là nước lá trúc.

Hắn quay sang hỏi: "Đây là loại nước lá trúc bán ở quán của Khương tiểu nương tử à?"

Bùi Chiêu gật đầu, cũng nâng chén lên uống một ngụm, cảm thấy trong thức uống thanh nhã quen thuộc hôm nay dường như lại phảng phất thêm một chút vị đắng nhè nhẹ.

Từ Tu thì thấy khá ngon, uống cạn chén rồi lại bảo tuỳ tùng rót thêm một chén nữa.

Sau đó hắn thoải mái tựa lưng vào ghế, tò mò hỏi: "Huynh còn chưa trả lời ta đấy, sao hôm nay không đến đến quán của Khương tiểu nương tử? Chẳng phải huynh đối với nàng..."

Từ Tu kéo dài giọng, không nói nốt nửa câu sau, nhưng biểu cảm trên mặt đã nói hết tất cả.

Bùi Chiêu bất đắc dĩ nhìn hắn, định nói gì đó nhưng lời nói đến bên môi lại nuốt xuống.

Một lúc lâu sau, chàng mới khẽ mím môi, hỏi lại: "Rõ ràng đến vậy sao?"

Thấy chàng thừa nhận, Từ Tu không nhịn được bật cười, rồi cảm thán: "Không ngờ, thật không ngờ."

Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không phải chuyện quá bất ngờ.

Hai người họ trai tài gái sắc, Khương tiểu nương tử tính tình hoạt bát, tay nghề nấu nướng cực tốt, Bùi Tòng Khiêm động lòng với nàng cũng là chuyện thường tình.

Nhưng nhớ đến nụ cười khổ vừa rồi của Bùi Chiêu, Từ Tu lại tò mò nhìn chàng: "Nhìn biểu hiện hôm nay của huynh... sao, cãi nhau với Khương tiểu nương tử rồi à?"

Bùi Chiêu nghe bằng hữu mới nghiêm túc được một câu đã đổi qua giọng đùa cợt, bất đắc dĩ liếc hắn một cái: "Không có."

Lần này Từ Tu thật sự khó hiểu: "Nếu không cãi nhau, vậy hôm nay huynh bị sao thế?"

Bùi Chiêu nghe hắn hỏi thì do dự một lát, thấy Từ Tu đang nhìn mình đầy tò mò, cuối cùng chàng chậm rãi mở miệng: "Nghe tiểu nữ lang trong quán nói, Khương tiểu nương tử định chuyển đi."

Từ Tu ngạc nhiên "hả" một tiếng, rồi nhìn chàng: "Cho dù nàng chuyển đi nơi khác mở quán, cùng lắm là huynh đi xa hơn vài bước, có gì phải phiền não chứ?"

Bùi Chiêu bất lực nhìn hắn.

Từ Tu chạm phải ánh mắt ấy thì lập tức hiểu ra, lộ vẻ bừng tỉnh: "Chẳng lẽ còn chuyện khác?"

Bùi Chiêu nhớ tới hôm sai quản gia mang tranh đi, lại dặn thêm mấy câu, trong mắt thoáng hiện vẻ u ám, bèn kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện cho bằng hữu nghe.

Nghe xong, Từ Tu "phụt" một tiếng cười lớn: "Nói tới nói lui, là huynh sợ Khương tiểu nương tử bị mấy câu của huynh dọa chạy à?"

"Bùi Tòng Khiêm à Bùi Tòng Khiêm, huynh cũng có lúc lo được lo mất thế này sao?"

Nghĩ đến không lâu trước đó có Trang tiểu nương tử chủ động tiếp cận, rồi những tiểu nương tử khác từng cố ý "tình cờ gặp gỡ" chàng, Từ Tu chỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Hắn nói: "Theo ta thấy, Khương tiểu nương tử không phải là người nhát gan trốn tránh. Huống chi chỉ là một câu nghe có vẻ xã giao, biết đâu Khương tiểu nương tử vốn không để trong lòng thì sao?"

Bùi Chiêu ngẩng đầu lên khỏi chén nước lá trúc, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, thấy Từ Tu nhìn chàng gật đầu chắc nịch.

Nghĩ đến bốn chữ "lo được lo mất" mà hắn vừa nói, Bùi Chiêu im lặng một lát rồi cũng bật cười tự giễu.

Có lẽ... thật sự là chàng quá lo được lo mất rồi?

Hôm nay Từ Tu đến nhanh, đi cũng nhanh, trời còn chưa tối hẳn đã phất tay rời đi, nói muốn ra ngoài thành tìm một vò rượu đông mới ủ để uống.

Bùi quản gia thấy trời đã muộn, bước vào hỏi: "A lang, có cần bảo phòng bếp chuẩn bị cơm tối không?"

Bùi Chiêu vốn định đồng ý, nhưng nghĩ đến lời Từ Tu vừa nói, bỗng đổi ý.

Chàng lắc đầu vói Bùi quản gia: "Không cần, ta đến Khương Ký một chuyến, bảo phòng bếp không cần chờ."

Bùi quản gia nghe nói a lang đến Khương Ký thì lập tức cười tươi đáp một tiếng, quay người đi thông báo cho phòng bếp, phản ứng này hoàn toàn khác với mấy tháng trước.

Bùi Chiêu nhìn theo, đầu tiên là hơi nghi ngờ nhíu mày, một lúc sau lại tự giễu lắc đầu cười.

Hôm nay xem ra, đúng là người trong cuộc thì mê muội thật.

Chàng bước ra khỏi phòng, dặn người chuẩn bị xe ngựa, ánh mắt vô tình dừng trên bụi trúc cao vút trong sân, Bùi Chiêu đưa tay nắm một nắm lá trúc, khóe môi khẽ cong lên.

Trong quán ăn, Bùi Chiêu vừa bước vào cửa thì thấy khách đã ngồi kín chỗ, không khí náo nhiệt vui vẻ vô cùng.

Trên mặt Khương Như Ý mang theo nụ cười nhẹ, nàng đang giới thiệu món lê ngào đường mới ra hôm nay cho mấy bàn khách gần đó.

Loại lê này trong triều đình gọi là quả ôn phật, chỉ có vào mùa đông, quả to hơn trái cây bình thường, vị lại thơm ngọt dễ chịu.

Lần đầu nhìn thấy loại lê này, điều Khương Như Ý nghĩ đến không phải là ăn, mà là làm hương. Ở hậu thế, danh tiếng "hương lê" nổi hơn cả trái cây, người ăn thì ít, người dùng làm hương lại nhiều.

Hôm nay có được một rổ lê, Khương Như Ý cùng A Thược và Tề Phi mỗi người ôm một quả gặm thử, phát hiện vị ngọt thanh nhiều nước, thịt quả mịn màng, ăn vào lại ngon bất ngờ.

Chỉ là số lượng lê quá nhiều, e là khó bảo quản.

Nghĩ một lúc, Khương Như Ý cắt lê thành lát mỏng, ngào đường một ít, lại làm thêm chút si rô lê. Hiện tại siro còn chưa xong, nhưng lê ngào đường đã ăn được, nên nàng dùng làm món tráng miệng để giới thiệu cho khách.

Chỉ nghe nàng cười nói: "Lê này được ngào đường trong ngày, cắt thành lát mỏng, rắc chút đường, rồi xếp xen kẽ một lớp lê một lớp đường, để chừng nửa ngày là dùng được. Vị ngọt thanh, lại rất mát miệng."

Nghe nói là món mới làm trong ngày, các thực khách hứng thú gật đầu gọi thử.

Khương Như Ý bảo A Thược mang lên, rồi ngẩng đầu cười, vừa hay nhìn thấy Bùi Chiêu bước vào thì vội đi tới.

Nàng cười gọi một tiếng "Bùi Thiếu doãn", lại liếc nhìn trời đã tối bên ngoài: "Hôm nay ngài tan làm có vẻ muộn hơn."

Bùi Chiêu nhìn gương mặt tươi sáng của nàng, khóe môi khẽ cong, "ừ" một tiếng.

Chàng ngồi xuống cạnh cửa sổ, vừa ngẩng mắt lên thì nhìn thấy bức tranh trúc xanh treo trên tường.

Bức tranh được treo rất ngay ngắn, không lệch không nghiêng, đúng ở chính giữa bức tường.

Bên cạnh đặt một chiếc bình lớn màu xanh thiên thanh, trong bình không cắm hoa, có lẽ là sợ che mất tranh, nên bình được cố ý đẩy lệch sang một bên.

Khương Như Ý theo ánh mắt Bùi Chiêu quay đầu nhìn, rồi quay lại cười: "Đa tạ Bùi Thiếu doãn tặng tranh, treo trong quán đúng là làm không gian xanh hơn hẳn."

Bùi Chiêu nhìn nàng, mỉm cười: "Thấy Khương tiểu nương tử thích, ta cũng yên tâm."

Nghe giọng điệu thân cận của chàng, ý nghĩ kỳ lạ hôm trước lại thoáng hiện trong đầu Khương Như Ý.

Nàng vội lắc đầu, rồi nói: "Hôm nay ngoài món nồi đất ra còn có lê ngào đường, rất thanh ngọt, Bùi Thiếu doãn có muốn thử không?"

Bùi Chiêu gật đầu: "Được, cứ theo ý Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý vừa cúi đầu thì nghe chàng hỏi tiếp: "Nghe nói gần đây Khương tiểu nương tử đang tìm quán lớn?"

Nàng vừa đè xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng, nghe hỏi đến chuyện quán ăn thì thở phào, gật đầu: "Đúng vậy, nhưng vẫn chưa tìm được nơi phù hợp, hơn nữa vị trí quán nhỏ này rất tốt, khó tìm được nơi phù hợp hơn. Với lại... mở ở đây lâu rồi, chuyển đi cũng thấy tiếc."

Bùi Chiêu nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Khương tiểu nương tử nói đúng, quả thực rất đáng tiếc."

Trong lòng Khương Như Ý cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, may mà chàng đã gọi món xong, nàng cất sổ tre rồi vội vàng quay vào bếp.

Trong bếp, nàng đặt đĩa lê ngào đường lên khay, cùng nồi đất đưa cho A Thược mang ra.

A Thược khó hiểu hỏi: "Tiểu nương tử còn có việc khác sao?"

Khương Như Ý vội gật đầu, sau đó cầm lấy xẻng từ tay Tề Phi tiếp tục chiên đậu phụ, lại bảo Tề Phi ra ngoài trông quán.

Một lúc sau, A Thược mang đồ ra rồi quay lại, đặt khay xuống, nói: "Tiểu nương tử, đồ ăn của Bùi Thiếu doãn đã đưa ra rồi."

Khương Như Ý gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm.

Nhưng A Thược lại nói tiếp: "À đúng rồi, Bùi Thiếu doãn bảo muội nói với tiểu nương tử là, lê ngào đường rất ngọt."

Tay đang cầm xẻng của Khương Như Ý khựng lại, trong đầu hiện lên đôi mắt đào hoa mang ý cười của Bùi Chiêu, cùng giọng nói dịu dàng khi nói câu ấy, nàng cảm thấy gò má mình nóng lên.

Bên ngoài, Bùi Chiêu nói xong câu đó, trên mặt cũng có chút nóng.

Chàng nhìn A Thược mang đồ ra rồi rời đi, lại nhìn Tề Phi lười biếng đứng sau quầy, rồi nhìn tấm rèm bếp che kín mít.

Bùi Chiêu khẽ cụp mắt, nửa phiền não nửa bất lực mà cười.

"Tiểu nương tử, tiểu nương tử, hôm nay chúng ta làm hương lê người nói hôm qua đi!"

Trong phòng, Khương Như Ý vừa thức dậy, thay đồ rửa mặt xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.

Nàng mở cửa, đầu tiên là bị gió lạnh bên ngoài thổi cho run một cái, sau đó thì nhìn thấy A Thược ôm mấy quả lê to trong lòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn