Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 56

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bùi Chiêu gật đầu: “Ừ, làm phiền Khương tiểu nương tử, vẫn là phần nồi đất như mọi khi.”

 

Khương Như Ý đáp một tiếng, tuy trong lòng hơi thấy bất ngờ, nhưng nghĩ có lẽ giờ này Bùi Thiếu doãn cũng đang đói.

Nàng mỉm cười bảo chàng chờ một lát rồi vào bếp bắt đầu nhóm lửa nấu ăn.

Trong quán chỉ có vài bàn khách lác đác. Vì còn sớm nên mọi người không vội, người thì trò chuyện, người thì ung dung nhấm nháp đĩa đậu hũ khô ngũ hương trên bàn.

Từ nhà bếp vang lên tiếng xẻng chạm vào thành chảo, ngay sau đó là tiếng nước sôi sùng sục. Mùi thức ăn lẫn với hơi khói nhè nhẹ dần lan khắp không gian.

Bùi Chiêu nghe tiếng người nói cười, nghe âm thanh đời thường giản dị ấy, ánh mắt dừng trên tấm rèm nhỏ bên cửa sổ, trên đó thêu hoa sen dây uốn lượn. Dần dần, trước mắt chàng hiện lên cảnh tượng năm xưa, khi còn nhỏ, một nhà ba người đi chơi ngoại ô.

Trong biệt viện ngoài thành, sáng sớm, cậu bé Bùi Chiêu dậy rất sớm, mặc bộ đồ mới, cầm cung tên phụ thân đưa, trong lòng tràn đầy mong chờ chuyến đi săn trong núi.

Phụ thân cười nói: “Dạo này Tòng Khiêm luyện cưỡi bắn cung không tệ, lát nữa vào núi chắc chắn săn được thỏ hoặc nai.”

Hôm đó tâm trạng của mẫu thân cũng khá tốt, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho chàng, hiếm khi nở nụ cười. Nhưng khi nhìn thấy cây cung trong tay chàng, bà ấy lại nhíu mày.

Mẫu thân hỏi: “Phu quân, hôm nay ra ngoài chơi, mang cung tên làm gì?”

Phụ thân vỗ vai chàng, rồi quay sang nhìn a nương giải thích: “Hôm nay đầu hạ nên trời không nóng lắm, thú trong núi lại nhiều, nhân dịp Đoan Ngọ, để Tòng Khiêm luyện tay săn vài con, tối mang về thêm món.”

Mẫu thân nghe lời của phụ thân, nhưng mày lại càng nhíu chặt hơn.

Bà lên tiếng: “Phu quân cũng biết hôm nay là Tết Đoan Ngọ, chúng ta vào núi là để du ngoạn, sao lại còn phải làm những chuyện không đâu vào đâu như vậy?”

Phụ thân nghe vậy, không kiềm được mà nhíu mày, ông cúi xuống nói với cậu bé Bùi Chiêu năm ấy: “Con cùng quản sự lên xe ngựa trước đi, mang cung và ống tên chuyển sang chiếc xe phía trước. Ta và a nương của con ngồi chiếc phía sau, lát nữa sẽ theo kịp.”

Tiểu Bùi Chiêu mím chặt môi, nhìn sắc mặt căng thẳng của phụ thân và mẫu thân, gương mặt non nớt trắng bệch. Nhưng chàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, thẳng lưng theo quản gia bước ra ngoài.

Ngay khi bước ra khỏi cửa, chàng nghe tiếng phụ thân cố nén giọng:“Cưỡi ngựa bắn cung sao lại là việc vô bổ? Phu nhân nói vậy thật quá đáng.”

Mẫu thân hừ lạnh: “Cái gì mà cưỡi ngựa bắn cung, phu quân không cần nói những chuyện đó với một phụ nhân như ta. Hôm nay đã là vào núi du ngoạn, thì đừng làm thêm những việc vô ích khác.”

Giọng phụ thân cao lên: “Đó sao lại là vô ích? Phu nhân quản con như vậy, chẳng phải quá nghiêm khắc sao?”

“Chàng dám nói ta nghiêm khắc? Những bức họa linh tinh của chàng ta không quản, giờ đến chuyện của nhi tử ta cũng không được xen vào sao?”

Từ căn phòng phía sau truyền ra tiếng cãi vã ngày càng lớn, Bùi quản gia lau mồ hôi trên trán, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười rồi nói: “A lang, chúng ta đi cất cung tên trước đi. Đợi cất xong đồ rồi, lang quân và nương tử… chắc cũng bàn xong chuyện mà ra thôi.”

Tiểu Bùi Chiêu ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên, nghiêm túc gật đầu: “Ừ, xưa nay a nương thích gọn gàng sạch sẽ, ta sẽ đặt cung tên thật ngay ngắn, để a nương khỏi bận lòng.”

Quản gia “Vâng” một tiếng, vội vàng nhận lấy cung và ống tên trong tay chàng, bước chân hấp tấp đi ra ngoài biệt viện. Cho đến khi sắp xếp cung tên ngay ngắn xong xuôi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Chiêu mới lại khôi phục vẻ vui tươi hớn hở.

Chàng đứng ngoài xe ngựa chờ mãi chờ mãi, nhưng vẫn không thấy phụ thân và a nương bước ra. Thế mà chàng vẫn kiên trì đứng nguyên tại chỗ, cố gắng mở to mắt, nhìn vào trong biệt viện.

Một lúc sau, Bùi quản gia quay lại, bế chàng lên xe: “Lang quan bảo ta đưa a lang vào núi trước, người và nương tử sẽ đến sau.”

Tiểu Bùi Chiêu quay đầu nhìn cung tên xếp ngay thẳng, buồn bã thốt một tiếng “ồ…”, có chút thất vọng, nhưng cũng không còn cách nào khác. Chàng lại nhìn vào biệt viện lần nữa, rồi buông rèm, ngồi vào trong xe.

Chiếc xe ngựa lăn bánh, rồi dần tăng tốc, tiến sâu vào trong núi.

Những ngày này mưa nhiều, cỏ cây hai bên đường mọc um tùm, tiểu Bùi Chiêu vén rèm nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy trong bụi cỏ có thỏ chạy vụt qua. Nghĩ đến việc lát nữa có thể săn thỏ, đôi mắt chàng sáng lên đầy háo hức.

Khi xe vòng qua khúc cua và đi lên một đoạn bằng phẳng, đột nhiên phía sau vang lên một tiếng nổ lớn, ngay sau đó là tiếng ngựa hí thảm thiết.

Bùi Chiêu nghi hoặc quay đầu nhìn về đoạn đường vừa đi qua, chỉ thấy bụi đất cuồn cuộn bốc lên, trời đất mịt mù vàng xám, giống như một tai họa kinh hoàng giáng xuống trong nháy mắt.

Bên tai vang lên giọng run rẩy của Bùi quản gia: “Đường… đường núi sạt lở rồi… lang quân và nương tử còn ở trên xe phía sau… lang quân và nương tử …”

Những lời phía sau dần chìm vào trong tiếng nức nở của Bùi quản gia.

Tiểu Bùi Chiêu đứng sững, gương mặt nhỏ dần mất hết huyết sắc, nhìn màn bụi mù phía chân núi, dường như chàng đã hiểu ra điều gì.

Tiếng ầm ầm vẫn vang lên không dứt Bùi quản gia bỗng hoàn hồn, vội đẩy chàng vào trong xe, giục ngựa chạy thẳng về phía trước.

Trong khoang xe tối tăm, tiểu Bùi Chiêu chỉ nghe được tiếng ầm vang bên ngoài, cùng tiếng bánh xe nghiền trên đường núi, thân người bé nhỏ cuộn lại thành một cục, hai tay bịt chặt lấy đôi tai.

“Bùi Thiếu doãn?”

Trong quán ăn, một giọng nói mềm mại mà tươi sáng vang lên bên tai.

Ý thức của Bùi Chiêu như được kéo trở lại, chàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của tiểu nương tử trước mặt, ánh mắt cũng dần trong lại.

“Khương tiểu nương tử.”

Khương Như Ý chỉ vào nồi đất trước mặt chàng, cười nói: “Phần nồi đất của Bùi Thiếu doãn đã xong, mời dùng bữa.”

Nàng nhìn kỹ sắc mặt chàng, lại hỏi thêm: “Trông sắc mặt của Bùi Thiếu doãn không tốt lắm… có phải sáng nay vội đến phủ Thị lang nên chưa kịp dùng điểm tâm không?”

Bùi Chiêu cầm thìa, khẽ “ừ” một tiếng, đuôi mắt hơi ửng đỏ.

Khương Như Ý gật đầu, mang khay rời đi. Một lát sau, nàng lại bước nhanh trở lại, đặt trước mặt chàng một chén nước nóng.

Bùi Chiêu nhìn chén nước đang bốc hơi, khẽ nhướng mày, hơi khó hiểu.

Khương Như Ý cười giải thích: “Đây là nước đường đỏ hoa hồng mới có vào mùa thu của quán, mời Bùi Thiếu doãn nếm thử.”

Bùi Chiêu cầm lên, nhấp một ngụm, vị ngọt dịu lan ra, xen lẫn hương hoa nhè nhẹ, rõ ràng là thứ các cô nương ưa thích. Nhưng… cũng không tệ.

Khi hơi ấm lan xuống cổ họng, cơ thể vốn căng cứng của chàng dần thả lỏng.

Trong đôi mắt trầm tĩnh lại hiện lên chút ý cười, chàng ngẩng đầu, khẽ gật: “Ừm, rất ngọt.”

Chàng cầm chén nước, ánh mắt mang theo ý cười, giọng nói cũng dịu hơn, mềm hơn khác hẳn với ngày thường. Âm cuối hơi nâng lên, khiến người nghe khẽ rung động rồi lại tan vào không khí.

Khương Như Ý nghe giọng chàng, khẽ cụp mắt, ánh nhìn vô tình lướt qua yết hầu chàng đang nhẹ nhàng chuyển đồng.

Khương Như Ý lập tức dời mắt, ho nhẹ một tiếng, thấy chàng không gọi thêm món gì, thì vội vàng quay đi.

Bùi Chiêu nhìn theo bóng lưng gần như “bỏ chạy” ấy, một lúc lâu sau mới bật cười khẽ.

Chàng cúi đầu nhìn lại chén nước, trong đó còn lững lờ vài cánh hoa đỏ sẫm, vị ngọt vẫn còn đọng nơi đầu lưỡi.

Chàng uống hết chén nước ấm, khóe môi khẽ cong.

Trong bếp, Khương Như Ý nhớ lại cảnh vừa rồi, không khỏi cảm thấy hai má nóng bừng. Vừa rồi… giọng nói và ánh mắt của Bùi Thiếu doãn, chẳng lẽ có ý gì khác?

Ý nghĩ này vừa mới nảy lên, Khương Như Ý nhanh chóng lắc đầu, cảm thấy mình quả thực nghĩ quá nhiều rồi, có lẽ chỉ là vì chén nước đường đỏ hoa hồng kia đặc biệt ngon mà thôi?

Khương Như Ý tự rót cho mình một chén, đợi hơi nóng tan đi, cảm giác nóng trên mặt cũng dịu xuống.

Nàng nhanh chóng uống một ngụm nước, rồi lập tức mỉm cười hài lòng, cảm thấy thức uống đường đỏ hoa hồng do mình pha quả thực có hương vị rất không tệ.

Đến buổi chiều, A Thược nằm mãi cũng chán, cuối cùng vẫn không nghe lời mà xuống giường.

Nàng ấy chạy tới trước mặt Khương Như Ý, nói: “Tiểu nương tử, muội thật sự đã khỏe rồi, nằm mãi trên giường buồn chết mất, tỷ cứ để muội làm việc đi!”

Khương Như Ý thấy tinh thần của A Thược khá hơn, lại đưa tay sờ trán nàng ấy, xác nhận không còn sốt nữa mới gật đầu đồng ý.

Nhìn A Thược vui vẻ bước ra quán, nhanh nhẹn dọn bàn, chào khách, Tề Phi đứng một bên nhìn, trên mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Khương Như Ý cũng bật cười theo, mặc kệ nàng ấy, còn mình quay về quầy tính sổ sách.

Qua hết Trùng Dương, ngay sau đó là vào đông.

Từ khi lập đông, gió bắc thổi vù vù mấy ngày liền, nhiệt độ hạ hẳn xuống, ba người trong quán đều mặc thêm áo bông dày.

Lúc này loạt nồi đất theo chủ đề đã xoay đủ một vòng, Khương Như Ý gỡ tờ quảng cáo giảm giá xuống.

Dù hoạt động kết thúc, nhưng ngoài những khách quen trước đây, nhờ loạt món nồi đất gây tiếng vang mà còn thu hút thêm không ít khách mới, điều này khiến Khương Như Ý khá bất ngờ.

Giờ đây quán lúc nào cũng đông kín khách, ba người bận đến chân không chạm đất, nhưng tiền bạc thu vào cũng như nước chảy không ngừng.

Đến cuối tháng kiểm sổ, Tề Phi nhìn Khương Như Ý cười rạng rỡ, uể oải ghi xong nét bút cuối cùng rồi đặt bút xuống.

Tề Phi nói: “Tiểu nương tử đừng cười nữa, dạo gần đây nhiều khách hỏi ta khi nào quán mình thêm bàn, giờ ngày nào cũng phải xếp hàng, thật sự không tiện.”

Khương Như Ý nghe Tề Phi nhắc đến chuyện này, đôi mày đang giãn ra lại hơi hạ xuống.

Do việc buôn bán quá tốt, sau khi vào đông nàng đã kê thêm mấy bàn ghế, nhưng diện tích quán có hạn, bàn nhiều thì lối đi lại chật chội.

Vì vậy trước mắt cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ đành để khách chịu khó chờ hoặc mang về.

Nhưng chuyện đó để sau, dù sao cũng không thể bạc đãi cái bụng của mình. Ăn nồi đất nhiều cũng ngán, Khương Như Ý muốn đổi sang món khác.

Nàng sai Tề Phi ra ngoài mua hai con cá ô về, định làm một món cá ô tiêu xanh.

 

Cá ô chính là cá lóc đời sau, có thể dùng làm cá luộc cay hay cá dưa chua, đều rất ngon.

Tuy triều này chưa có ớt, nhưng Khương Như Ý phát hiện ngoài tiêu hoa và tiêu Tứ Xuyên, lại còn có tiêu xanh.

Nàng chỉ huy Tề Phi làm sạch cá, lọc thịt ra, đặt lên thớt rồi dùng dao thái thành từng lát “cánh bướm”.

Trong bếp, Khương Như Ý kiên nhẫn chỉ dạy Tề Phi: “Miếng cá phải mỏng, nhát đầu không cắt đứt, nhát thứ hai mới cắt rời.”

“Lúc xuống dao phải cắt xéo, như vậy miếng cá sẽ to hơn, ăn cũng dai mềm hơn.”

Tề Phi làm theo, cắt được một lát, giơ lên soi ánh sáng. Miếng cá mỏng đến mức trong mà không rách, hai miếng dính liền như cánh bướm, quả nhiên to hơn kiểu cắt bình thường.

Khương Như Ý hài lòng gật đầu: “Đúng rồi, cứ làm như vậy.”

Tề Phi đã quen với những ý tưởng nấu ăn mới lạ của nàng, nhìn lát cá trong tay mà không khỏi thán phục, rồi tiếp tục chăm chú thái.

Khương Như Ý để Tề Phi làm, còn mình lấy ra một hũ dưa chua, mở nắp.

Một mùi chua nồng lập tức lan ra, khiến A Thược tò mò lại gần ngửi, chỉ ngửi thôi đã thấy chua thơm k*ch th*ch vị giác.

A Thược hỏi: “Tiểu nương tử, lát nữa dưa này nấu chung với cá à?”

Khương Như Ý gật đầu rồi lại lắc đầu: “Dùng thì có dùng, nhưng không nấu chung với cá. Ta sẽ nấu với đầu và xương cá trước, rồi vớt ra, cái này gọi là ‘mượn vị’.”

A Thược nửa hiểu nửa không, nhưng nghe thôi cũng thấy chắc chắn ngon.

Khương Như Ý nhìn vẻ mong chờ của nàng ấy, không nhịn được cười. Nàng gắp ra một ít dưa chua, thêm chút nước dưa, rồi đậy lại hũ.

Đợi Tề Phi thái xong cá, đang ướp cá với gừng, rượu và muối, Khương Như Ý bắt đầu phi dầu, xào thơm hành gừng và dưa chua, rồi đổ vào nồi một bát nước lớn, cho đầu và xương cá vào, chậm rãi hầm.

Trong bếp, mùi chua thơm lan tỏa, nước canh sôi sùng sục, dần dần chuyển sang màu trắng sữa đậm đà.

Ước chừng đã đủ, Khương Như Ý vớt xương và dưa ra, để nước dùng tiếp tục sôi, rồi đổ chút bột khô vào bát, trộn với cá đã ướp.

Món cá này yêu cầu trộn xong phải thả ngay vào nồi, nếu để lâu cá sẽ dính lại, ăn không ngon.

Khi những lát cá mỏng trong suốt được thả vào nồi, nhìn chúng chuyển từ trong sang trắng, nàng lập tức vớt ra.

Sau đó rắc tiêu xanh lên trên, rồi dội dầu nóng vào.

Chỉ nghe tiếng “xèo xèo”, hương tê cay của tiêu theo dầu nóng thấm vào từng miếng cá, tỏa ra mùi thơm nức.

A Thược và Tề Phi ngửi thấy mùi đó, thèm đến mức hít hít mũi, A Thược vội lấy bát đũa bày ra bàn, lại xới ba bát cơm, đợi Khương Như Ý ngồi xuống, không chờ nổi mà gắp cá ăn ngay.

“Xì… khụ khụ khụ, cay quá.”

A Thược mới ăn một miếng đầu tiên đã bị cay đến mức ho sặc sụa mấy tiếng, nàng ấy vừa dùng tay quạt trước miệng, vừa vội vàng đứng dậy đi tìm nước uống.

Tề Phi vốn nghe tên món ăn đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng không ngờ vừa ăn một miếng cá lóc tiêu xanh vẫn bị vị cay làm giật mình. Thế nhưng sau cái cay ấy, hương vị tê cay thơm nồng lan tỏa khắp vị giác, khiến người ta càng nhai càng thấy nghiện.

Ngay cả A Thược, sau khi uống liền mấy ngụm nước, lại ngồi xuống, thèm thuồng gắp thêm cá.

Tề Phi nhìn nàng ấy đầy khó hiểu: “Sao, không chê cay nữa rồi à?”

A Thược đáp: “Cay thì cay thật, nhưng món cá tiêu xanh này tiểu nương tử làm ngon quá.”

Khương Như Ý nghe A Thược cảm thán thì nheo mắt cười.

Nàng ăn một miếng cá, chỉ thấy thịt cá mềm mịn, dai ngon, kết hợp với vị chua thơm của dưa cải và cái tê cay của tiêu, quả thực rất k*ch th*ch vị giác.

Nàng lại múc một muỗng canh cá chan lên cơm, Nhìn nước canh trắng đục, đậm đà thấm vào từng hạt cơm, Khương Như Ý vừa ăn cá cay thơm, vừa ăn cơm chan canh.

Chẳng mấy chốc, ba người ăn như cuốn gió, no căng bụng.

Đến tối muộn, Bùi quản gia lại bất ngờ mang một bức tranh đến.

Không biết có phải vì đến nhiều lần hay không, thái độ của Bùi quản gia đối với Khương Như Ý trở nên vô cùng thân thiện.

 Ông ấy cười nói: “A lang nhà ta bảo mang bức tranh này đến, mong Khương tiểu nương tử nhận cho.”

Khương Như Ý nghe câu nói không đầu không đuôi ấy thì có chút khó hiểu, bèn mở cuộn tranh ra. Đập vào mắt là một rừng trúc xanh biếc, trông lại rất hợp với bóng trúc in trên chiếc đèn hoa đăng lần trước.

Nàng ngẩng đầu hỏi: “Trúc trong tranh này là trúc trong phủ của quý phủ sao?”

Bùi quản gia cười đáp: “Cái này thì ta không rõ, chỉ nghe a lang nói rằng giờ đã vào đông, cây cỏ đều khô héo, nên gửi bức trúc xanh này đến để thêm chút sắc xanh cho quán.”

Khương Như Ý vốn không định nhận, nhưng nghe nói là để treo trong quán, lại nghĩ đến mấy chậu trúc gạo kia đã úa vàng, lá khô héo, nên cũng có chút động lòng. Lại nghĩ, có lẽ vị Bùi Thiếu doãn kia vốn thích trúc, nên mùa đông cũng muốn treo tranh trúc để ngắm?

Nghĩ vậy, nàng gật đầu nhận lấy.

Bùi quản gia nói tiếp: “A lang còn nói, quán ăn này cách phủ không xa, nếu Khương tiểu nương tử có rảnh, lúc nào muốn ngắm trúc thì cứ đến phủ làm khách.”

Khương Như Ý nghe vậy chỉ cười nhẹ, cũng không để lời này trong lòng, đáp: “Bùi Thiếu doãn khách sáo rồi.”

Bùi quản gia thấy đã hoàn thành nhiệm vụ, thế là chắp tay cáo từ rời đi.

Ngày hôm sau, khi Bùi Chiêu bước vào quán ăn, thì thấy A Thược đang trò chuyện với một bàn khách.

“Tiểu nương tử nhà chúng tôi đang tìm một quán lớn hơn, đợi tìm được chỗ phù hợp, sau này có thể sẽ dọn đi.”

Nghe A Thược nói vậy, bước chân của Bùi Chiêu bỗng khựng lại, trên mặt đầy vẻ bất ngờ, ánh mắt hướng về phía A Thược đang nói chuyện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn