Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 58

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hóa ra hôm qua lúc rảnh rỗi, Khương Như Ý đã nói với A Thược về cách làm hương lê, chỉ là nói cho vui giết thời gian thôi, ai ngờ A Thược lại thật sự ghi nhớ.

Sáng sớm hôm nay đã chạy tới, nhất định đòi dùng lê này để làm hương.

Thời tiết hôm nay có phần âm u, vừa đến rạng sáng khi bầu trời mới chỉ hơi hửng sáng thì mưa bụi đã lất phất rơi xuống. Phía chân trời mờ mịt một màu sương khói, khiến tiết trời mùa đông lại càng thêm lạnh lẽo.

Khương Như Ý vội mở cửa rộng hơn, kéo A Thược vào trong rồi xoa xoa đôi tay lạnh buốt của nàng ấy, không nhịn được mà trách: "Sao lại đội mưa chạy sang đây hửm?"

 

A Thược nhìn Khương Như Ý cười toe toét: "Không sao đâu ạ, trên đầu vẫn có mái hiên che mà, với lại mưa cũng không lớn. À đúng rồi, cái hương lê hôm qua tiểu nương tử nói, còn cần thêm gì nữa không ạ?"

Khương Như Ý nhìn nàng ấy một cái, đáp: "Còn cần bột trầm hương và bột đàn hương."

A Thược lại gần hơn: "Mấy thứ bột hương đó, chỗ tiểu nương tử chắc có sẵn chứ?"

Thấy bộ dạng háo hức của nàng ấy, Khương Như Ý không nhịn được mà bật cười. Nhìn ra ngoài trời mưa lất phất, nàng dứt khoát gật đầu. Thôi thì thời tiết thế này, đoán chừng cũng chẳng có khách, làm thử cho vui cũng tốt, coi như thêm chút thú vị.

Khương Như Ý quay người lấy một chiếc ô, bảo A Thược ôm chắc mấy quả lê, hai người cùng đi ra ngoài.

Nàng nhớ trong thư phòng bên cạnh dường như còn ít bột hương nên vào đó tìm thử, quả nhiên tìm được một hộp nhỏ, đây là thứ mua ở tiệm hương liệu khi cải tạo căn phòng thành thư phòng, lúc ấy nhất thời nổi hứng, mua về rồi cũng chẳng dùng mấy lần.

Khương Như Ý cầm chiếc hộp đựng bột hương trong tay, cùng A Thược chen dưới một chiếc ô, hai người sát lại cũng thấy ấm hơn, rồi cùng đi về phía bếp.

Trong phòng bên cạnh, Tề Phi nghe thấy tiếng động trong bếp, mắt nhắm mắt mở bước ra xem thử. Khương Như Ý liếc nhìn tay cậu, cũng may lần này không cầm then cửa làm vũ khí như trước, nhưng vẫn cầm một cây gậy khá to.

Thấy là hai người, Tề Phi đặt cây gậy xuống.

Đối diện ánh mắt nửa cười nửa không của Khương Như Ý, cậu lười biếng chỉ ra ngoài: "Trời thế này chắc chẳng có sơn tặc nào mò vào cướp, ta tưởng có chuột thôi."

Khương Như Ý kéo dài giọng "ồ" một tiếng, rõ ràng không tin lắm.

A Thược ngơ ngác nhìn Tề Phi, rồi quay đầu hỏi Khương Như Ý: "Tiểu nương tử, mùa đông thế này còn có chuột sao?"

Khương Như Ý bật cười, vỗ tay nàng ấy: "Yên tâm đi, gạo trong quán đều được đậy kín, chắc chắn không thu hút chuột đâu."

A Thược yên tâm gật đầu: "Vậy thì tốt rồi, muội sợ chuột lắm."

Tề Phi nghe hai người nói chuyện, lại nhìn đống lê trong tay họ, nhớ tới "hương lê" tiểu nương tử nhắc đến hôm qua thì nhún vai, không mấy hứng thú quay về phòng ngủ tiếp.

Khương Như Ý đóng cửa sau của bếp lại để khỏi bị gió mưa hắt vào, rồi rửa sạch lê, dùng khăn lau khô, bổ đôi, khoét bỏ phần lõi.

A Thược ngoan ngoãn đứng bên cạnh, chăm chú nhìn nàng dùng dao nhỏ khoét lõi.

Chuẩn bị xong lê, tiếp theo là chuẩn bị hương liệu.

Bột hương trong hộp đã được trộn sẵn. Trầm hương thanh nhã, u tĩnh, mùi thơm xa và kéo dài, còn đàn hương thì đậm đà, dày mùi hơn. Vì vậy trong hỗn hợp bột hương này, trầm hương nhiều hơn, đàn hương ít hơn.

Khương Như Ý lấy một chiếc thìa bạc nhỏ, múc bột hương nhét vào phần lõm của lê, rồi dùng que tre cố định nắp lê, sau đó mang đi hấp cách thủy. Hương lê chú trọng "ba lần hấp, ba lần chưng", để nước lê và bột hương hòa quyện hoàn toàn với nhau, các công đoạn này không thể lược bỏ.

Khương Như Ý và A Thược cùng ngồi trên ghế chờ lê hấp chưng xong, nàng tiện tay lấy chiếc hũ sứ nhỏ đựng siro lê đã ngâm từ hôm qua ra xem. Múc một ít hòa với nước, chia cho mình và A Thược mỗi người một chén.

Trong bếp, mùi trái cây hòa quyện với mùi gỗ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào yên tĩnh. Khương Như Ý nâng chén nước lê nóng hổi trong tay, lắng nghe tiếng mưa lách tách trên mái hiên bên ngoài, khóe môi bất giác cong lên.

Đợi đến khi lê và bột hương chưng xong, Khương Như Ý gọt vỏ lê, giã nhuyễn, dùng vải lọc ép khô nước, rồi nghiền mịn, thêm mật ong vo thành từng viên hương.

A Thược nâng một viên hương xinh xắn trên lòng bàn tay, ngắm nghía hồi lâu, rồi đưa lên ngửi: "Tiểu nương tử, thơm quá!"

Khương Như Ý cười: "Đợi khi đốt viên hương này lên, dùng lư hương trùm lại, lúc đó mới thực sự là thơm. Khi nào rảnh, ta đốt cho muội một viên thử."

"Vâng!" A Thược gật đầu, cẩn thận đặt viên hương vào hộp.

Khương Như Ý vỗ tay A Thược: "Được rồi, hương cũng đã làm xong, ăn sáng thôi."

Hương có thơm đến đâu cũng không thể ăn no được.

Khương Như Ý xoa bụng còn rỗng, chút tâm trạng mông lung trong mưa vừa rồi cũng tan biến.

A Thược nghiêm túc gật đầu: "Nghe tiểu nương tử nói thế muội cũng thấy đói rồi."

Khương Như Ý bật cười, bảo nàng ấy đi gọi Tề Phi dậy, còn mình dọn bếp rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Khi A Thược và Tề Phi vào bếp, nàng đã trộn xong nhân, đun sôi nước, bắt đầu thả hoành thánh vào nồi.

Vẫn là hoành thánh tam tiên quen thuộc, trong bát canh có trứng thái sợi, rong biển, tôm khô, phía trên rắc chút rau mùi xanh và vài giọt dầu mè. Sáng sớm mùa đông uống một ngụm, toàn thân lập tức ấm áp, hương vị đậm đà lan khắp miệng.

Khương Như Ý thở ra một hơi dễ chịu, mấy cái hoành thánh cùng nửa bát nước dùng vào bụng, dạ dày cũng trở nên thư thái.

Nàng chợt nhớ tới vị Bùi Thiếu doãn kia, thảo nào trước đây mỗi lần đến đều gọi một bát hoành thánh tam tiên, ăn nóng hổi thế này, quả thật rất dễ chịu.

Vừa nghĩ tới vị Bùi Thiếu doãn ấy, hình ảnh chàng múc một chiếc hoành thánh trắng hồng như thỏi vàng, nhai xong nuốt xuống, yết hầu theo đó khẽ chuyển động mấy lần, Khương Như Ý không khỏi khẽ ho hai tiếng, nàng vội thu lại những ý nghĩ lung tung, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía bức tranh treo trên tường.

A Thược đứng bên cạnh ân cần nhắc: "Tiểu nương tử ăn chậm thôi, cẩn thận bị sặc."

Khương Như Ý "ừ" một tiếng, thu lại ánh nhìn, cúi đầu vùi mặt thấp xuống bên bát.

...

Trong phủ Bùi Thị lang, Từ Tu mang theo một vò rượu đông, cùng Bùi Chiêu tới phủ làm khách.

Lần này, Bùi Thị lang bày yến ngay trong đại sảnh, cả gia đình ngồi cùng bàn với Bùi Chiêu và Từ Tu, trên bàn lại bày không ít món được mang về từ Khương Ký.

Bùi Thị lang cười ha hả nói: "Hai đứa các con cũng thử món nồi đất và bánh cuốn gà chiên này đi, hương vị thật sự rất ngon."

Tống thị bên cạnh tiếp lời: "Sáng nay trời mưa, ta vốn tưởng không thể đi Khương Ký mua đồ ăn, không ngờ đến trưa thì mưa tạnh, thật là trùng hợp."

Bùi Thập thì chỉ mải mê ngửi mùi thơm của thức ăn trên bàn, liên tục gật đầu. Dạo gần đây, phụ thân và a nương thường xuyên mua đồ ăn từ Khương Ký về, cậu cũng đã quen rồi. Chỉ là mỗi lần ăn đồ của Khương Ký, lúc nào cũng thấy chưa đủ.

Bùi Chiêu nhìn những món ăn quen thuộc trên bàn, lại nhìn nụ cười rạng rỡ của Tam thúc, trong mắt cũng ánh lên ý cười.

Chàng gắp một miếng cho vào miệng, rồi gật đầu: "Đồ ăn ở Khương Ký quả thật rất ngon, đa tạ Tam thúc Tam thẩm đã tiếp đãi chu đáo."

Nghe thì như khen vợ chồng Bùi Thị lang, nhưng thực chất lại là khen Khương tiểu nương tử. Từ Tu ngồi bên cạnh khẽ "hừ" một tiếng, nhìn thấy Bùi Chiêu không còn vẻ u sầu như hôm qua, thì nở nụ cười đầy ẩn ý.

Bùi Chiêu đang nâng chén nước lê mua từ Khương Ký, thong thả uống một ngụm, nghe thấy tiếng cười kia thì quay đầu nhìn sang.

Từ Tu hừ nhẹ, nhỏ giọng nói: "Sao nào, hôm nay tâm trạng lại tốt rồi à? Ta đã nói rồi mà, Khương tiểu nương tử định dọn đi, quả nhiên không phải vì huynh."

Bùi Chiêu khẽ nhướng mày, lời này của bằng hữu, giờ đây đúng là đã được chứng thực, chỉ là lại kéo theo vài vấn đề mới. Chàng chỉ khẽ "ừ" một tiếng xem như đáp lại.

Bùi Thị lang nhớ lại chuyện trước đây nghe nhi tử nói Tòng Khiêm thường xuyên tới Khương Ký, bèn hỏi thêm: "Gần đây Tòng Khiêm cũng hay đến Khương Ký ăn cơm sao?"

Bùi Chiêu đặt chén nước lê xuống, đáp: "Đúng là thường xuyên lui tới."

Bùi Thị lang gật đầu, trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều hơn.

Bùi Chiêu nhìn vị Tam thúc ngồi đối diện, nhớ tới chuyện Đường công từng nhắc qua, việc đưa Khương tiểu nương tử vào Từ Ấu cục, Tam thúc cũng có phần tham gia, trong lòng vẫn còn nghi hoặc, muốn nhân cơ hội này hỏi cho rõ.

Nhưng nhìn Từ Tu, Thập Tam lang và Tam thẩm, có những chuyện hôm nay không tiện mở lời.

Chàng tiếp tục cầm đũa, cúi đầu yên lặng ăn cơm.

Ăn xong, Bùi Thị lang sai người dọn bàn, thay bằng trà nước và bánh điểm tâm.

Nhân lúc mọi người bận rộn, Từ Tu huých khuỷu tay Bùi Chiêu: "Huynh đã bày tỏ với Khương tiểu nương tử chưa?"

Thấy chàng không nói gì, chỉ bình thản nhìn mình, Từ Tu cười hề hề, giọng mang chút trêu chọc: "Không phải chứ, Bùi Tòng Khiêm, ngày nào huynh cũng đến chỗ người ta ăn cơm, vậy mà đến giờ vẫn chưa để nàng biết tâm ý của mình sao?"

Bùi Chiêu nhớ tới bóng lưng gần như "chạy trối chết" của Khương tiểu nương tử hôm qua, bất đắc dĩ mím môi.

Nghe tiếng cười của bằng hữu bên tai, chàng khẽ nhướng mày: "Ta nghe nói trong nhà huynh đã bàn xong hôn sự, sau này có phải nên gọi huynh là quận mã rồi không?"

"Còn nữa, rốt cuộc huynh định trốn trong thành Biện Kinh tới bao giờ?"

Nghe Bùi Chiêu nhắc tới chuyện của mình, nét cười trên mặt Từ Tu lập tức cứng đờ, hắn trừng mắt nhìn Bùi Chiêu đầy tức tối.

...

Sau khi Bùi Chiêu và Từ Tu rời khỏi phủ Bùi Thị lang, trời lại bắt đầu lất phất mưa bay.

Từ Tu kéo chặt cổ áo dày, lạnh lùng chào tạm biệt Bùi Chiêu rồi quay người bỏ đi.

Bùi Chiêu nhìn bóng lưng đầy bực bội của bằng hữu, tâm trạng lại khá tốt. Chàng gọi tuỳ tùng, giữa màn mưa lất phất ấy, lên xe ngựa đi tới Khương Ký.

Do mưa lúc tạnh lúc rơi, khi Bùi Chiêu bước vào quán thì phát hiện bên trong vô cùng yên tĩnh.

Khương Như Ý đang bưng một chiếc đĩa trong tay, khe khẽ ngân nga một giai điệu rồi từ trong bếp đi ra. Trên đĩa là vài chiếc bánh nhỏ màu vàng óng, A Thược và Tề Phi đều tò mò nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh ấy. Nghe tiếng bước chân, ba người cùng lúc ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Thấy là Bùi Chiêu, Khương Như Ý ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài vẫn còn mưa lất phất, gió lạnh thổi vù vù, trời thế này mà vị Bùi Thiếu doãn kia không ngoan ngoãn ở trong nhà, lại còn có tâm trạng đi ra ngoài sao?

Nhưng hôm nay tâm trạng nàng khá tốt, trong mắt mang theo ý cười. Nàng đặt đĩa bánh bí đỏ xuống bàn, bảo A Thược và Tề Phi tự lấy ăn, rồi đi về phía Bùi Chiêu.

 

"Bùi Thiếu doãn mời ngồi, giờ này đến quán là để dùng bữa sao?"

Bùi Chiêu ngồi xuống cạnh tấm bình phong, lắc đầu: "Không phải đến ăn cơm, hôm nay phủ Tam thúc có đãi tiệc, ta ăn xong mới đến."

Khương Như Ý "ồ" một tiếng, nàng nhớ sáng nay phủ Thị lang đúng là có người tới mua đồ ăn mang về, vậy xem ra không phải là chàng đặc biệt ra ngoài, mà là tiện đường ghé qua?

Nàng vừa nghĩ vậy, lại nghe Bùi Chiêu nói tiếp: "Rời phủ Tam thúc, nghĩ rằng chắn hôm nay chỗ của Khương tiểu nương tử ít khách, nên đặc biệt ghé qua ngồi một lát."

Khương Như Ý nghẹn lời, nhìn vị "đặc biệt ghé qua" kia, thấy chàng đang mỉm cười nhìn mình, nàng chỉ có thể cười gượng, tránh ánh mắt đi.

Nàng nói: "Nếu Thiếu doãn đã dùng bữa rồi, chắc cũng không đói. Hay là dùng chút điểm tâm và đồ uống nhé?"

Bùi Chiêu nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được, cho ta loại nước lê hôm nay ở phủ Tam thúc đã uống. Còn điểm tâm... vừa rồi Khương tiểu nương tử đang làm món gì vậy?"

Khương Như Ý nhìn theo hướng chàng chỉ, nhìn sang đĩa bánh bí đỏ, cười đáp: "Là bánh bí đỏ. Dùng bí tự trồng từ mùa thu, gọt vỏ, bỏ ruột, cắt nhỏ rồi hấp chín."

"Sau khi bí hấp chín, dùng muỗng nghiền thành bột nhuyễn, trộn thêm bột nếp và đường, rồi cho vào chảo chiên. Khi hai mặt vàng đều là có thể ăn, ăn riêng hay chấm đường đều rất ngọt thơm."

Bùi Chiêu nghe xong thì cười gật đầu: "Vậy lấy bánh bí đỏ đi, đa tạ Khương tiểu nương tử."

Khương Như Ý đáp một tiếng rồi đi chuẩn bị, hôm nay ít khách nên nhiều thứ chưa làm sẵn, nhưng bánh bí đỏ thì đã chiên nhiều, nước lê cũng có sẵn.

Nhìn nàng rời đi, Bùi Chiêu quay sang bức tranh trúc treo trên tường, khẽ cười.

Đúng lúc A Thược đi ngang qua, chàng gọi lại hỏi: "Hôm nay Khương tiểu nương tử đã làm gì mà trông tâm trạng tốt thế?"

A Thược nghe vậy cũng cười: "Hôm nay tiểu nương tử làm hương lê đó, nói là khi nào rảnh thì đốt một viên lên ngửi cho thư thái."

Bùi Chiêu nghe xong, tưởng tượng cảnh nàng tĩnh tâm đốt hương lúc nhàn rỗi, một dáng vẻ dịu dàng mà chàng chưa từng thấy, không khỏi cong môi cười.

Lúc này Khương Như Ý đã bưng bánh bí đỏ và đồ uống quay lại, nghe giọng A Thược lanh lợi, nàng cũng đắc ý cười theon.

Nàng đặt đĩa bánh và chén nước xuống bàn, khi tay áo khẽ lay động, dường như còn vương chút hương ngọt nhè nhẹ.

Bùi Chiêu khẽ hít một hơi, cảm thấy tim mình cũng theo làn tay áo ấy mà rung nhẹ.

Chàng gắp một chiếc bánh bí đỏ, cắn một miếng, mềm dẻo, ngọt thanh, quả thật rất ngon. Nghĩ đến lời Từ Tu hỏi hôm trước về việc bày tỏ, ánh mắt chàng khẽ dao động.

Ăn xong bánh và uống xong nước, chàng đứng dậy đến quầy thanh toán.

Khương Như Ý nhận bạc, cười nói: "Bùi Thiếu doãn đi thong thả, trời mưa đường trơn, xin cẩn thận."

Nhưng Bùi Chiêu không lập tức rời đi ngay, mà mỉm cười nhìn nàng: "Loại mứt mật mà Khương tiểu nương tử từng làm, đã lâu ta chưa được ăn, trong lòng rất nhớ nhung. Không biết có thể phiền tiểu nương tử làm lại một ít không?"

Thấy nàng có vẻ khó xử, chàng biết mùa này trái cây khó kiếm, lại nói thêm: "Không nhất thiết phải là loại nào, tùy tiểu nương tử quyết định là được."

Khương Như Ý nghĩ một chút rồi nói: "Vậy làm mứt quýt mật, thêm ít mứt táo sơn tra, Bùi Thiếu doãn thấy sao?"

Bùi Chiêu gật đầu: "Được."

Khương Như Ý lại nói thêm: "Khi làm xong, ta sẽ báo cho Thiếu doãn đến lấy."

Bùi Chiêu gật đầu lần nữa, rồi quay người rời khỏi quán.

Đến chiều muộn, Bùi quản gia lại đội mưa tới.

Ông ấy lấy ra một chiếc hộp nhỏ được gói rất kỹ, cười nói: "Đây là hộp do a lang nhà ta gửi tới, nói rằng khi mứt làm xong, mong Khương tiểu nương tử dùng hộp này để đựng, rồi báo cho a lang."

Khương Như Ý nhìn chiếc hộp đã cũ mà chưa hẳn là cũ ấy, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, đưa tay nhận lấy xem kỹ.

A Thược đứng bên cạnh, "ủa" một tiếng: "Tiểu nương tử, cái này chẳng phải là hộp của quán mình sao? Không đúng... hình như lại hơi khác."

Khương Như Ý dùng ánh mắt ngăn A Thược nói tiếp, đợi Bùi quản gia cười ha hả rời đi, nàng lại không kìm được mà nhìn về chiếc hộp nhỏ kia.

Chiếc hộp này đúng là hồi mùa hè nàng đặt làm ở chỗ Vương công tượng, vì là lô đầu tiên nên hoa văn khác với những chiếc sau này, kích thước cũng có chút khác biệt.

Hộp được giữ gìn rất cẩn thận, nắp không dính chút bụi nào, hẳn là thường xuyên được lau chùi. Nhưng bốn cạnh hộp lại có dấu mòn sáng bóng, rõ ràng là do hay cầm trong tay, mở ra đóng vào nhiều lần.

Bên tai Khương Như Ý như vang lên những lời dịu dàng gần đây của Bùi thiếu doãn...

"Khương tiểu nương tử nói đúng, quả thật rất không nỡ."

"Trong lòng thật sự nhớ nhung."

Khương Như Ý mím môi, đặt chiếc hộp lên quầy, lấy sổ ghi chép đè lên.

Một lúc sau, nàng lại đưa tay nhấc cuốn sổ ra, trước ánh mắt khó hiểu của A Thược, nàng cầm chiếc hộp rồi quay người đi về hậu viện.

...

Sau mấy ngày mưa liên tục, cuối cùng trời cũng hửng nắng.

Nhân lúc thời tiết đẹp, Khương Như Ý sai A Thược và Tề Phi ra ngoài mua sắm, tiện thể hít thở không khí.

Gần trưa, A Thược hớn hở chạy về, mặt đầy phấn khích: "Tiểu nương tử, hôm nay muội với Tề Phi ra ngoài, nhìn thấy voi ở Tuyên Đức Môn đó, vừa to vừa cao, còn có người đánh trống nữa!"

 

Tề Phi theo sau bước vào, tay xách đầy đồ, nghe thấy lời A Thược nói cũng gật đầu xác nhận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn