Tề Phi nhìn dáng vẻ này của A Thược, đã mấy lần bất đắc dĩ lên tiếng ngăn cản.
Khương Như Ý lại cảm thấy chuyện ấy rất bình thường.
Nghe kể chuyện ấy mà, càng sợ lại càng muốn nghe, càng nghe lại càng nghiện. Có lúc nghe đến đoạn đáng sợ, ban đêm trùm chăn không ngủ được, cũng không dám đi vệ sinh một mình, mấy chuyện này vốn là bình thường thôi.
Dưới giàn mát, Khương Như Ý vào trong phòng lấy thoại bản rồi quay ra, tiếp tục đọc từ chỗ dừng lại lần trước.
Mỗi khi đọc đến đoạn đáng sợ, A Thược ôm chặt lấy cánh tay Khương Như Ý, hoảng hốt kêu lên một tiếng “Tiểu nương tử”, Khương Như Ý dừng lại một lát, đợi nàng ấy bình tĩnh rồi mới đọc tiếp.
Tề Phi cảm thấy hơi bất lực với hành động của hai người họ, nhưng vẫn ngồi vững trên ghế không đi, chờ Khương Như Ý đọc tiếp thoại bản.
Trong hậu viện thỉnh thoảng truyền ra tiếng nói cười của ba người, dưới ánh trăng Thất Tịch, giàn mát trở nên náo nhiệt, tiếng cười vui vẻ không ngớt.
Khác với sự náo nhiệt bên Khương Như Ý, ở một nơi khác, trong tửu lâu đèn đuốc sáng trưng, Bùi Chiêu và Từ Tu đang yên tĩnh ăn món đồ ăn.
Trên bàn bày đầy món ngon, không chỉ có xíu mại nếp, há cảo pha lê, còn có thịt cừu nướng, dạ dày heo nhồi, bánh kim ngân, cá vược hấp, cùng các món khô xào và một bình rượu nhỏ.
Từ Tu nhấc bình rượu lên, tự rót cho mình một chén đầy. Nhìn xíu mại nếp trên bàn trông cũng khá đẹp mắt, hắn tò mò gắp một cái bỏ vào miệng, sau đó thì xị mặt xuống.
Hương vị không ngon bằng đồ của quán Khương Ký làm.
Hắn lại nhìn há cảo pha lê, vỏ không đủ mỏng, hoàn toàn mất đi tinh túy của hai chữ “pha lê”. Món ăn thì còn tạm ăn được, nhưng gọi cả bàn thế này mà giá tiền lại gấp ba lần Khương Ký.
“Đắt thật đấy.”
Từ Tu thở dài một hơi, bắt đầu hối hận vì đã đề nghị hôm nay mình mời khách.
Bùi Chiêu gắp một đũa cá vược, quay đầu thấy vẻ mặt bằng hữu than ngắn thở dài thì khóe môi khẽ cong lên.
Từ Tu thở than xong, dứt khoát đặt đũa xuống: “Huynh nói xem, sao tối nay quán của Khương tiểu nương tử lại đúng lúc không mở cửa chứ?”
Bùi Chiêu nhìn hắn rồi lên tiếng: “Sao thế, tiêu từng ấy tiền rồi bắt đầu thấy xót à?”
Từ Tu dùng ánh mắt đầy oán niệm nhìn Bùi Chiêu: “Đúng vậy, ta đâu có giống huynh, riêng tiền bổng lộc mỗi tháng đã tiêu không hết. Nếu ta tiêu hết tiền, còn phải chìa tay xin các bậc trưởng bối trong nhà.”
Nói tới đây, Từ Tu bỗng nhiên lại mở miệng với vẻ mặt đầy tò mò nhiều chuyện: “Chậc chậc, ta nói này, huynh cũng nên cưới một tân nương đi. Ngần ấy tiền bạc, cũng nên có vị nương tử trong nhà tiêu giúp huynh… khụ, thay huynh quản lý mới phải chứ?”
Bùi Chiêu nghe bằng hữu nói vậy, khẽ nhướng mày: “Không cần huynh bận tâm.”
“Còn nữa, nếu tiêu hết tiền rồi, về nhà là được, hà tất phải cứ bám mãi ở Biện Kinh không chịu đi?”
Từ Tu bị bằng hữu chọc trúng tâm sự, khí thế lập tức yếu đi vài phần, hồi lâu sau mới “hừ” một tiếng từ trong miệng.
Hai người đang trò chuyện thì bỗng nghe thấy bên ngoài tửu lâu truyền đến tiếng huyên náo náo nhiệt. Bùi Chiêu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hóa ra là lầu hoa ngoài hoàng thành đã thắp sáng đèn.
Chỉ thấy trên lầu hoa treo đầy gấm vóc, lúc này bỗng rực sáng, đèn đuốc huy hoàng. Bốn góc lầu hoa treo những chiếc đèn bát giác lớn, phía dưới nối thành một dải đèn lồng tròn nhỏ, ánh đèn bên trong chiếu ra, phản chiếu trên mặt sông Biện hơi lay động, đẹp như mộng ảo.
Bên tai, Từ Tu buông tiếng trầm trồ khe khẽ.
Bùi Chiêu nhìn dòng người đen đặc trên phố, trong đầu không khỏi hiện lên dáng vẻ của Khương tiểu nương tử lúc trước.
Nghĩ đến nàng lúc này chắc đã thu dọn sạp hàng, đang ngồi dưới giàn mát trong hậu viện, thong thả ăn hoa quả ngắm trăng. Không phải chen chúc ngoài phố, quả thật thoải mái. Bùi Chiêu nghĩ đến đây, trong mắt không khỏi hiện lên chút ý cười..
Ở hậu viện, ba người Khương Như Ý đang đọc thoại bản cũng mơ hồ nghe thấy tiếng reo hò truyền đến từ bên ngoài.
A Thược ngoảnh đầu lại, tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”
Khương Như Ý đặt quyển thoại bản trong tay xuống: “Đi, ra ngoài xem thử.”
Chốc lát sau, ngoài phố, A Thược chỉ tay về phía lầu hoa ở đằng xa, phấn khích kêu lên trước: “Tiểu nương tử, tiểu nương tử nhìn kìa, lầu hoa thắp đèn lên đẹp quá đi!”
Khương Như Ý nhìn lầu hoa được đèn nến chiếu sáng ở phía xa, ánh đèn lay động trong mắt. Nghe A Thược hưng phấn reo hò, nàng không khỏi mỉm cười. Ừm, quả thật là đèn nến rực rỡ khắp trời, đẹp đến mê người. Cũng may đêm nay không ra phố chen chúc với người khác.
Khương Như Ý quay đầu nhìn cánh cửa tiệm ăn khép hờ, trong đầu lại vô thức nghĩ, không biết vị Bùi Thiếu doãn kia giờ đã ăn cơm chưa.
……
Qua Thất Tịch không lâu thì có một trận mưa lớn trút xuống. Sau khi bị cơn mưa ấy gột rửa, cái nóng mùa hè tan biến sạch sẽ, thời tiết chính thức bước sang thu.
Trong bếp, Khương Như Ý đang đứng trước bếp lò, dạy Tề Phi cách xử lý sườn và xương ống heo.
“Xương này cần rửa qua nước sạch trước, rồi cho vào nồi nước lạnh, đợi nước sôi thì hớt bọt, sau đó lại rửa qua nước ấm một lần nữa.”
Nàng vừa nói, vừa lấy chiếc vá lớn bên cạnh, vớt sườn đã chần nước trong nồi lên, rồi cho vào một chiếc chậu lớn sạch sẽ.
Tề Phi lười biếng gật gật đầu, đáp một tiếng là đã biết. Cậu xách một ấm nước ấm ở bên cạnh lại, đổ vào trong chậu, tay cầm một đôi đũa dài, bắt đầu xả rửa lớp bọt bẩn bám trên sườn.
Đôi đũa dài này cũng là Khương Như Ý đặc biệt đặt làm từ chỗ Vương công tượng. Không chỉ dài hơn đũa tre thông thường, mà phần cuối còn được khắc từng vòng hoa văn, chuyên dùng để chống trượt.
Ban đầu Tề Phi còn cảm thấy đũa dài thế này nhất định là khó dùng, nhưng sau khi nấu nướng thử mấy lần, cậu mới phát hiện lúc gắp đồ từ nồi nóng quả thật rất tiện lợi, không thể không bội phục sự khéo léo và tinh tế của Khương Như Ý.
Khương Như Ý nhìn dáng vẻ của cậu thì đắc ý mỉm cười. Nếu nói đôi đũa dài này có nhược điểm gì, thì chính là không chịu nhiệt cho lắm, thường phải chuẩn bị thêm vài đôi, kẻo bị sức nóng làm cong vênh, đến lúc đó sẽ không gắp được đồ nữa.
Nàng quan sát động tác xả rửa sườn của Tề Phi, hài lòng gật đầu. Nàng phát hiện ở phương diện nấu nướng, Tề Phi không chỉ học đâu hiểu đó, mà còn rất cẩn thận.
Ví dụ như sườn này, sau khi chần nếu gặp nước lạnh thì thịt sẽ co lại, làm giảm độ mềm ngon. Còn xương ống heo thì lại phải hết sức chú ý, tránh để trong lúc rửa làm trôi mất tủy xương, như thế thì đúng là phí của trời.
Thấy bên Tề Phi không có vấn đề gì, Khương Như Ý rửa sạch tay, bắt đầu tiếp tục cân nhắc các loại đồ uống nóng.
Từ khi sang thu, nhất là buổi tối trời bắt đầu se lạnh, khách đến ăn nếu được uống một chén đồ uống nóng hổi, quả thật là một sự hưởng thụ.
Khương Như Ý thử hâm nóng mấy loại đồ uống lạnh trước kia, phát hiện sau khi làm nóng, nước ô mai thì hơi chua, không còn sảng khoái như uống lúc mùa hè, canh đậu xanh vốn để thanh nhiệt giải nóng, cũng không còn thích hợp.
Hiện giờ ngoài nước tía tô nóng, nàng còn bổ sung thêm nước lá trúc, nước hoa hồng đường đỏ và chè nhãn nhục tuyết nhĩ.
Những chiếc chén sứ trắng mua trước kia vẫn tiếp tục dùng. Chè nhãn nhục tuyết nhĩ được ninh sánh dẻo, cho vào bát sứ trắng, bên trên điểm xuyết thêm kỷ tử đỏ và từng lát bách hợp, không chỉ đẹp mắt chẳng kém gì món sữa đông quế hoa, mà hương vị còn ngọt thơm mềm dẻo, lại có tác dụng dưỡng nhan làm đẹp, nếu mang ra bán, nhất định sẽ rất được các tiểu nương tử ưa chuộng.
Khương Như Ý múc chè nhãn nhục tuyết nhĩ đã nấu xong ra ba bát, nàng và Tề Phi mỗi người uống một bát trước, bát còn lại để dành cho A Thược.
Lúc này Tề Phi đã rửa sườn xong xuôi, thắng đường tạo màu, cho thêm gia vị cay thơm rồi đặt lại lên bếp hầm. Nhìn thấy bát chè nhãn nhục tuyết nhĩ tinh xảo cầu kỳ kia, cậu vội lau sạch tay rồi đi về phía bàn ngồi xuống.
Khương Như Ý cầm một chiếc thìa sứ nhỏ trong tay, múc từng miếng tuyết nhĩ trong bát, thổi bớt hơi nóng rồi đưa vào miệng, nhấp từng ngụm nhỏ. Tuyết nhĩ được ninh đúng độ, vừa vào miệng đã cảm nhận rõ chất keo sánh mịn, lại thêm đường phèn nên vị ngọt thơm dễ chịu, quả thực rất ngon.
Tề Phi bưng bát lên uống một ngụm, rồi bất ngờ quay đầu nhìn Khương Như Ý, gật đầu nói: “Ngon thật. Trước đây ở trại sơn phỉ, làm gì được ăn món nào tinh tế cầu kỳ như thế này.”
Khương Như Ý bất lực nhìn cậu một cái, trong lòng nghĩ thầm: chẳng phải vậy sao, làm gì có chuyện một đám sơn phỉ thô kệch tụ lại với nhau ăn chè nhãn nhục tuyết nhĩ chứ.
Tề Phi còn bận nhớ tới nồi sườn kho trên bếp, ăn vội mấy miếng rồi đặt bát xuống, đứng dậy quay lại trước bếp lò.
Đúng lúc ấy A Thược từ bên ngoài trở về, vừa ngửi thấy mùi thơm trong bếp thì hai mắt sáng rực lên: “Thơm quá! Tiểu nương tử, hôm nay ăn sườn kho tàu sao?”
Khương Như Ý quay đầu nhìn A Thược đang bước nhanh vào, mỉm cười gật đầu: “Ăn sườn kho tàu thì đúng rồi, nhưng không phải ta làm, mà là Tề Phi nấu lần đầu.”
Nghe lời Khương Như Ý, A Thược nghi ngờ liếc nhìn về phía bếp.
Tề Phi liếc nàng ấy một cái: “Sao nào, sợ ta nấu không ngon à?”
A Thược đáp ngay: “Tất nhiên rồi, sườn kho tàu do tiểu nương tử làm mới là ngon nhất. À đúng rồi tiểu nương tử, mấy cái nồi đất người dặn mua, muội đã mua về rồi.”
Nghe nhắc tới nồi đất, Khương Như Ý lập tức đứng dậy, không giấu được vẻ sốt ruột mà đi tới xem. Nhân tiện nàng chỉ vào cái bát trên bàn: “Chè nhãn nhục tuyết nhĩ vừa nấu xong đó, nếm thử xem sao.”
“Vâng.” A Thược đáp một tiếng, nhìn bát chè tuyết nhĩ đẹp mắt trên bàn thì ngồi xuống, múc một thìa nếm thử, rồi gật đầu liên tục: “Ngon lắm tiểu nương tử, người định đưa vào bán trong quán sao?”
Khương Như Ý gật đầu: “Đúng vậy.”
Nàng cúi xuống nhìn những chiếc nồi đất A Thược mang về, cầm một cái lên xem kỹ thành trong của nồi, rồi lại đặt một chiếc khác lên bàn, đậy nắp kiểm tra độ kín, kiểm tra xong xuôi, nàng mới hài lòng gật đầu.
“Không tệ, tuy nhỏ hơn nồi đất thông thường, nhưng không vì thế mà thợ làm quoa loa bớt xén, chất lượng đều đạt yêu cầu.”
Lô nồi đất này là Khương Như Ý đặt làm riêng, không chỉ kích thước nhỏ hơn nồi trong các quán bình thường, mà chiều cao cũng thấp hơn khá nhiều.
Lúc đầu nghe Khương Như Ý muốn đặt một mẻ nồi đất như vậy, thợ làm vô cùng khó hiểu. Nhưng thấy nàng trả tiền sòng phẳng, số lượng đặt lại nhiều, người thợ gật đầu ngay, nhận lấy việc này.
Lúc này, thấy Khương Như Ý đã kiểm tra xong nồi đất, A Thược và Tề Phi đều tò mò tiến lại gần.
Khương Như Ý thấy hai người cứ nhìn mình chằm chằm, không nhịn được bật cười, hỏi: “Hai người nhìn ta làm gì thế?”
Nói rồi, nàng đưa tay chỉ vào bát sứ trên bàn: “Không uống chè nhãn nhục tuyết nhĩ nữa à?”
A Thược bèn hỏi: “Tiểu nương tử đặt làm mẻ nồi đất này, là định cho ra món mới sao?”
Khương Như Ý bảo A Thược cứ tiếp tục ngồi ăn, rồi gật đầu coi như trả lời. Khoản thời gian trước đó, sau khi cổ tay bị thương, nàng rảnh rỗi không có việc gì làm nên tiện thể suy nghĩ thử vài món ăn mới.
Hiện nay trong quán, các món chủ yếu là món xào và món hấp, như tôm sông xào nhỏ, thịt cừu xào lửa mạnh, hay món gà hấp lá sen mà Tề Phi rất giỏi. Món chiên và món hầm tuy cũng có, nhưng hai loại này vừa tốn công lại đòi hỏi tay nghề đầu bếp, nếu chỉ có một người thì rất dễ không xoay xở kịp, khiến ra món chậm trễ.
Vì vậy, Khương Như Ý mới đặt làm mẻ nồi đất này, dự định tung ra các món nồi đất đặc trưng cho mùa thu đông.
A Thược và Tề Phi nghe kế hoạch của nàng thì đồng loạt gật đầu, cảm thấy chủ ý của tiểu nương tử nghe qua đã thấy rất đáng tin.
Đã quyết thì làm ngay, Khương Như Ý xắn tay áo lên, chuẩn bị thử làm trước vài món.
Trước tiên, nàng dùng nước ấm rửa sạch những chiếc nồi đất mới mua, rồi cho gạo và nước vào nấu cháo loãng, để nước gạo thấm vào thành nồi, có thể hiệu quả ngăn nồi bị nứt khi dùng.
Nếu cầu kỳ hơn, còn phải ngâm nồi đất trong nước gạo qua một đêm, sau đó rửa sạch, rồi quét một lớp dầu mỏng lên thành trong.
Nhưng lúc này Khương Như Ý cần dùng gấp nên bỏ qua các bước sau. Sau khi rửa sạch nồi, nàng lại bắc chảo khác đun dầu, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu.
Trước hết cắt thịt cừu thành miếng, đậu phụ cắt lát dày, cho hành gừng tỏi vào chảo phi thơm, rồi chuyển tất cả sang một chiếc nồi đất.
Ngao tươi được giao từ sáng sớm đã nhả sạch cát, cho vào chảo thêm rượu và nước tương nhạt đảo sơ, rồi đổ sang nồi đất, thêm nước vào bắt đầu om.
Đùi gà tươi lọc bỏ xương, chần sơ qua nước sôi, rồi cho nấm hương khô đã ngâm mềm, cải thìa, hành lá vào, xếp gọn gàng trong nồi đất, sau đó múc thêm một thìa tương đậu nành. Vì cải thìa dễ ra nước nên không cần thêm nước, chỉ cần để lửa nhỏ mà ninh từ từ là được.
Ngoài ra, nàng còn gom nấm tươi, miến, đậu phụ và sò điệp khô vào chung một nồi, chậm rãi hầm nấu để từng loại nguyên liệu tiết ra hương vị riêng, hoà quyện vào nhau. Đợi đến khi hầm xong thì thành một nồi đậu phụ nấm kho nồi đất thơm ngon, vị ngọt thanh tự nhiên.
Theo từng động tác nhanh nhẹn của Khương Như Ý, hết nguyên liệu này đến nguyên liệu khác khiến người ta hoa cả mắt lần lượt được cho vào nồi đất. Bên trong nồi sôi ùng ục, bọt nước lăn tăn, dần dần một mùi hương hòa quyện lan tỏa khắp gian bếp, khiến người ta thèm thuồng không chịu nổi.
A Thược ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ nồi đất, ngay cả bát chè nhãn nhục tuyết nhĩ trên bàn cũng chẳng buồn ăn nữa. Nàng ấy đặt thìa xuống, chỉ mòn mỏi chờ món trong nồi chín, đồng thời không nhịn được nuốt nước miếng liên tục.
Ước chừng đã đến lúc, Khương Như Ý dùng tấm vải bông dày lót tay, lần lượt nhấc những nồi đất đang hầm, đang om, đang ninh trên bếp xuống.
A Thược đã sớm chuẩn bị sẵn miếng lót nồi bằng tre trải lên bàn, nhìn Khương Như Ý đặt nồi đất lên bàn rồi mở nắp ra.
Chỉ trong khoảnh khắc, hương thơm của đủ loại món ăn tràn ngập phía trên bàn. Nắp nồi đất kín khít, nay đã được hầm đủ lửa trên bếp, thịt cừu và thịt đùi gà mềm non vô cùng, từng con ngao đều há miệng, vị tươi ngon xộc thẳng lên mũi.
Nước tiết ra từ cải thìa và đậu phụ ngọt thanh, hòa cùng vị đậm đà của tương đậu nành, tạo nên hương vị mặn mà, tươi ngon.
Nấm và miến hút trọn vị ngọt của sò điệp khô, kết hợp với đậu phụ mềm mịn, ăn cái nồi chay này thậm chí còn ngon hơn cả món thịt nữa ấy chứ.
Khương Như Ý cầm một chiếc bát nhỏ, nếm thử từng nồi đất một, rồi hài lòng gật đầu.
Trước đây Tề Phi chỉ biết thịt gà thịt vịt mềm ngon, nay đầu tiên là được nếm món sườn kho tàu và xương ống kho tương đậm đà, giờ lại thấy thêm những món nồi đất mùa thu phong phú đa dạng thế này, trong lòng càng thêm bội phục Khương Như Ý.
A Thược thì không nghĩ nhiều như vậy, nàng ấy vừa ăn các món nồi đất vừa liên tục gật đầu: “Thịt cừu ngon, nấm với đậu phụ cũng ngon, sao trên con ngao còn giữ được cả một vũng nước ngọt thế này? Còn thịt đùi gà nữa, từ trước tới nay muội chưa từng ăn miếng nào mềm như vậy.”
A Thược và Tề Phi cùng ngẩng đầu lên hỏi: “Tiểu nương tử, ngày mai mở bán luôn mấy món nồi đất này được chứ?”
Khương Như Ý đặt đũa xuống, xoa xoa cái bụng đã ăn gần no, đối diện với ánh mắt mong chờ của hai người, cười tươi gật đầu một cái: “Được, ngày mai bán.”
Ngày hôm sau, thực khách đến quán ăn thấy quán cho ra mắt món nồi đất mới, quả nhiên ai nấy đều gọi một phần để nếm thử.
Cái gì? Món nồi đất này lại có nhiều kiểu đến vậy, từ mặn đến chay, từ thịt đến hải sản, món nào cũng đủ cả?
Không biết rốt cuộc hầm kiểu gì mà nguyên liệu vừa tươi vừa mềm, ngay cả nước dùng cũng đậm đà vô cùng, ngon đến mức chẳng nỡ bỏ phí dù chỉ một giọt.
Khương Như Ý nhìn những chiếc nồi đất được mang trả lại vào bếp lúc muộn, bên trong đến cả nước canh cũng đã bị uống sạch không còn giọt nào, không khỏi ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Mức độ được ưa chuộng của món nồi đất mùa thu này, quả thật có phần vượt ngoài dự liệu của nàng.
Không ngờ, đây mới chỉ là bắt đầu.
Những thực khách đã ăn nồi đất ở Khương Ký, ngày thường tụm năm tụm ba bàn tán với nhau:
“Trương huynh, hôm nay huynh có đi ăn nồi đất ở Khương Ký không? Nếu chưa đi, đợi đến bữa chiều cùng nhau đi nhé?”
“Thế thì tốt quá, nồi đất đùi gà hầm của Khương Ký, vừa mềm rục vừa thấm vị, lại thoang thoảng mùi tương, thật sự khiến người ta nhớ mãi không quên.”
“Ta lại thích món ngao hầm cải tiến mới kia hơn, thịt ngao đã tươi ngon rồi, bên trong còn cho thêm một ít miến và tỏi băm, cước canh ngọt lành thấm đẫm vào sợi miến, cuốn cùng là sốt tỏi ăn một miếng thôi cũng đủ khiến người ta xuýt xoa.”
Cũng có người đặc biệt tới mua món đậu phụ nấm hầm, rồi đóng gói mang về: “Trong nhà có bậc trưởng bối quen ăn chay, trước đây tình cờ nếm thử món đậu phụ nấm hầm do Khương tiểu nương tử làm, thực sự nhớ mãi không quên, nên đặc biệt dặn ta mua mang về.”
Khương Như Ý nhìn vị khách trước mặt, vội vàng bảo A Thược đổi nồi đất sang bát lớn, đậy nắp cẩn thận rồi đặt vào hộp đựng thức ăn, đưa cho khách.
Nàng áy náy nói với đối phương: “Tiếc là số lượng nồi đất không đủ trong tiệm, đành phải phiền khách dùng bát lớn thế này để mang về.”
Vị khách kia cũng cười, tỏ ý thông cảm, rồi bổ sung thêm: “Ngày mai ta nhất định sẽ mang bát và hộp đựng này trả lại cho Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý mỉm cười với khách, gật đầu đáp được. Hiện giờ nàng đã mua thêm một mẻ hộp đựng và bát đĩa mới, cũng không lo thiếu dùng, chỉ là phải ghi nhớ cho rõ ràng, hơi phiền một chút mà thôi.
Khương Như Ý tiễn mắt theo vị khách mang đồ về rời đi, nghe có người gọi một tiếng “Khương tiểu nương tử”, nàng vội vàng đáp lại rồi đi tới, hỏi khách hôm nay muốn dùng món gì.
Khi Bùi Chiêu bước vào, cảnh chàng nhìn thấy chính là dáng vẻ bận rộn không ngừng của Khương Như Ý, nhưng trên gương mặt vẫn luôn mang một nụ cười nhàn nhạt, kiên nhẫn trò chuyện với khách.
***



