Khương Như Ý ngồi bên quầy hàng nhỏ, đang cùng với A Thược nhặt những quả thực hình đào, hình táo, rồi cho vào một chiếc giỏ tre nhỏ đặt bên cạnh.
Chiếc giỏ tre này không lớn lắm, chỉ chừng hai bàn tay người lớn chụm lại, nó được đan dày bằng những nan tre mài nhẵn bóng, phía trên có một quai xách hình bán nguyệt. Lúc này, trên quai còn quấn một vòng lụa màu, trông không chỉ đẹp mà còn rất rực rỡ, đầy không khí lễ hội.
Khương Như Ý xếp những quả thực hình đào, nho, táo… xen kẽ vào trong giỏ tre nhỏ, rồi đặt một “quả thực tướng quân” oai phong lẫm liệt ở vị trí dễ thấy nhất, làm cho cả giỏ đầy ắp, trông vô cùng bắt mắt.
Còn những quả thực hình hoa thì lại được đóng gói theo kiểu khác. Nàng dùng những chiếc hộp nhỏ giống loại đã dùng dịp Đoan Ngọ trước, làm bằng giấy hoa văn có gân, kèm nắp cùng chất liệu, nhìn tinh xảo và sang trọng.
Khương Như Ý cho những quả thực hình hoa rực rỡ sắc màu ấy vào hộp, vừa mới bày ra đã lập tức thu hút ánh nhìn của các nữ lang xung quanh.
Một tiểu nương tử mặc áo hồng bước tới, chỉ vào hộp quả thực hình hoa, tò mò hỏi Khương Như Ý: “Trong hộp này cũng là quả thực sao? Sao nhìn màu sắc mỗi cái lại khác nhau như vậy, có phải có gì khác biệt không?”
Khương Như Ý mỉm cười, giải thích với nàng ấy: “Đúng là quả thực, nhưng vì màu sắc của hoa khác nhau, nên nhân bên trong cũng khác, vì thế quả thực mới được làm thành nhiều màu.”
Thấy mọi người xung quanh đều tò mò nhìn lại, nàng giới thiệu tỉ mỉ hơn: “Hoa sen màu hồng là nhân đậu đỏ, hoa mẫu đơn có nhụy vàng là nhân táo đỏ trộn óc chó, còn hoa cúc vàng thì là nhân đậu xanh thanh mát.”
“Nếu tiểu nương tử chưa biết mình thích ăn nhân nào, có thể mua một hộp đã phối sẵn mang về nếm thử.”
Tiểu nương tử áo hồng nghe nói có nhiều loại nhân như vậy, vốn đang phân vân không biết chọn loại nào thì vội vàng gật đầu, mua một hộp quả thực hình hoa. Nàng ấy còn lấy ra một chiếc cầm trong tay, thích thú ngắm nhìn mãi không thôi.
Người qua đường xung quanh thấy vậy, lập tức có thêm mấy người sai nha hoàn trả tiền, cầm hộp quả thực hình hoa, vui vẻ rời đi.
Ngoài ra, những giỏ quả thực bày đầy ắp kia lại càng được các lang quân, nữ lang lớn tuổi hơn và bọn trẻ con yêu thích.
Mỗi khi có người bị giỏ quả thực hấp dẫn mà lại hỏi giá, hầu như đều sảng khoái mua hẳn một giỏ, xách trên tay mang đi.
Vì chi phí làm quả thực không cao, nguyên liệu lại đều là đồ có sẵn trong tiệm ăn nên Khương Như Ý định giá không đắt.
Một giỏ “hoa quả mùa bội thu” đầy ắp, bên trong có hơn hai mươi món quả thực các loại, kèm cả chiếc giỏ tre nhỏ, chỉ bán tám mươi văn tiền. Còn hộp quả thực hình hoa đựng trong hộp tinh xảo thì bán đắt hơn một chút, giá một trăm văn tiền.
Trẻ con vốn ham ăn, thấy người lớn trả tiền xong, xách giỏ tre nhỏ đi về phía trước thì vội vươn tay lấy một miếng quả thực hình táo, dùng hai tay cầm lấy, ăn ngon lành say sưa, còn không quên ngẩng đầu lên, nhe răng cười với Khương Như Ý.
Khương Như Ý thấy vậy cũng mỉm cười đáp lại.
Sau khi thu tiền bạc xong, tính toán sơ qua số thu trong ngày, tâm trạng nàng rất tốt, bèn quay sang nói với A Thược: “Muội đi nói với Tề Phi một tiếng, tối hôm nay tiệm mình đóng cửa sớm, nếu muốn ra cổng hoàng thành xem lầu hoa, hoặc đi dạo phố thì cứ tự đi, lát nữa muội cũng đi cùng đi.”
A Thược “Dạ” một tiếng, lắc đầu trước: “Muội không đi dạo đâu, tối nay ở đây cùng tiểu nương tử bày quầy bán quả thực.”
Nói xong thì quay vào trong tiệm, một lúc sau lại bước nhanh ra, nói với Khương Như Ý: “Tề Phi nói hắn cũng không ra ngoài, muốn ở lại cùng muội và tiểu nương tử.”
Khương Như Ý nghe hai người đều không muốn ra ngoài thì cũng tùy họ.
Nàng gật đầu với A Thược: “Vậy được, lát nữa bày xong quầy, chúng ta cùng vào hậu viện đọc thoại bản, vừa ăn vừa trò chuyện.”
A Thược vui vẻ đáp một tiếng, vừa đếm số hộp nhỏ và giỏ tre trên quầy, trong lòng đã bắt đầu mong chờ câu chuyện mà tiểu nương tử sẽ đọc.
Cứ thế bày quầy thêm một lúc, lại có thêm mấy lượt khách mua những hộp quà quả thực. Trong ánh đèn lay động, Khương Như Ý ngẩng đầu lên, vừa hay trông thấy hai bóng dáng thướt tha quen thuộc đang đi về phía này.
Trang Tam nương và Đinh Ngũ nương sóng bước song song phía trước, phía sau là các nha hoàn đi theo, trên tay mỗi người đều xách đèn lồng, cẩn thận soi đường cho hai vị tiểu nương tử.
Hôm nay hai vị tiểu nương tử đều trang điểm vô cùng lộng lẫy, trên người là áo váy mới tinh, đeo trang sức tinh xảo, trên trán còn dán hoa điền. Một người cao quý tao nhã, một người dịu dàng kiều diễm, hai mỹ nhân váy áo tung bay, như thơ như họa, khiến người ta nhìn mà thấy đẹp mắt vô cùng.
Khương Như Ý nhàn nhã thưởng thức cảnh mỹ nhân, nào ngờ các nàng ta lại đi thẳng về phía này, rất nhanh đã dừng lại trước quầy hàng.
Nàng nở nụ cười, lên tiếng chào hai người: “Hai vị nữ lang muốn mua quả thực sao?”
Đinh Ngũ nương liếc nhìn tiểu nương tử đang bày quầy, phát hiện người đó lại chính là Khương tiểu nương tử thì lập tức kinh ngạc mở to mắt.
Nàng ấy còn nhớ lần ở bên ngoài Đại Tướng Quốc Tự trước đó, dường như vị Khương tiểu nương tử này cũng đang bày quầy, hình như là hộp quà bánh ú nhỉ?
Khương Như Ý thấy Đinh Ngũ nương nhìn mình thì cong mắt cười: “Đinh tiểu nương tử, đã lâu không gặp.”
Đinh Ngũ nương cũng vội mỉm cười đáp lại: “Khương tiểu nương tử, thật trùng hợp, lại gặp tiểu nương tử bày quầy rồi.”
Nghe vậy, Khương Như Ý không nhịn được bật cười một tiếng, cúi đầu nhìn quầy hàng trước mặt mình, thầm nghĩ chẳng lẽ đây chính là duyên phận?
Trang Tam nương cũng đã nhận ra Khương Như Ý.
Nàng ta nhớ lại lần cùng Tống phu nhân du ngoạn ở Kim Minh Trì không lâu trước đó, Tống phu nhân còn đặc biệt chào hỏi vị Khương tiểu nương tử này. Trên đường về, Tống phu nhân lại khen tay nghề của Khương tiểu nương tử rất tốt, bánh nếp và nước ô mai nàng làm đều hợp khẩu vị bà ấy, nhìn thần thái lúc ấy quả thật là vô cùng yêu thích.
Vì vậy Trang Tam nương cũng khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển sang nhìn quầy hàng nhỏ bày trước mặt.
Ban đầu, nàng ta chỉ định mua hai món quả thực cho có không khí, nào ngờ vừa nhìn một lượt đã bị những món quả thực ngũ sắc trên quầy làm hoa cả mắt.
Nàng ta kinh ngạc ngẩng đầu lên, liếc nhìn Khương Như Ý một cái.
Khương Như Ý đoán nàng ta nhất thời khó chọn lựa, lập tức hòa nhã mỉm cười, hỏi: “Trang tiểu nương tử muốn mua quả thực sao? Nếu là nữ lang mua về ăn, ta đề cử loại hình hoa này, không chỉ dáng vẻ xinh xắn hợp cảnh, bên trong còn kẹp nhân, đều là vị ngọt, hôm nay bán rất chạy.”
Đinh Ngũ nương đứng bên cạnh nghe Khương Như Ý nói vậy, tò mò ghé nhìn vào trong hộp quà, trong lòng có chút dao động.
Nàng ấy quay đầu nhìn Trang Tam nương, hỏi: “Đúng là trông vừa tinh xảo lại vừa đẹp, Tam nương có muốn mua một hộp không?”
Trang Tam nương ngẩng đầu lên khỏi hộp quà, vẻ mặt điềm đạm gật đầu: “Lấy một hộp quả thực hình hoa đi, đến cả Tống phu nhân cũng khen Khương tiểu nương tử không ngớt, hẳn là hương vị cũng rất khá.”
Đinh Ngũ nương cũng vội vàng lên tiếng: “Ta cũng muốn một hộp hình hoa này.”
Khương Như Ý nghe Trang Tam nương nhắc tới Tống thị, tay cầm hộp quà khựng lại một chút, khá bất ngờ chớp chớp mắt, nàng lại vô tình có thêm một vị khách sao?
Khương Như Ý đậy nắp hộp quà lại, hai tay nâng lên đưa cho hai người, dặn dò trên đường nhớ cẩn thận đừng để xóc vỡ. Nhận bạc xong, nàng tiễn mắt nhìn hai vị nữ lang rời đi.
Lại nghe Đinh Ngũ nương vừa đi vừa nhỏ giọng than phiền với Trang Tam nương: “Hôm nay đi xa thế này, Tam nương có muốn về không? Ta mệt lắm rồi, xin phép không bồi tiếp nữa.”
Trang Tam nương nhìn nàng ấy một cái, nói: “Chẳng phải hôm nay cô muốn xem lầu hoa sao? Hay là xem xong rồi hãy cùng về?”
Đinh Ngũ nương nghi ngờ nhìn Trang Tam nương: “Ta còn đang muốn hỏi cô đây, rõ ràng ngoài phố Đông không xa cũng dựng lầu hoa, sao hôm nay Tam Nương cứ phải đến tận thành Tây để xem? Chẳng lẽ muốn gặp ai đó?”
Mặt Trang Tam nương hơi ửng đỏ, vội vàng ngăn lời nàng ấy lại: “Đừng nói bậy, chỉ là nghe nói năm ngoái lầu hoa ở khu này đặc biệt đẹp, nên mới muốn tới xem thôi.”
Đinh Ngũ nương bán tín bán nghi: “Thật sao?”
Phía sau quầy, Khương Như Ý nghe cuộc đối thoại của hai vị tiểu nương tử, từ xa liếc nhìn về hướng nha môn phủ Khai Phong, lúc này trên mặt chợt hiện ra vẻ chợt hiểu.
Hôm nay là lễ Thất Tịch, những lang quân và tiểu nương tử thường ngày ở trong nhà đều sẽ ra phố náo nhiệt.
Vị Bùi Thiếu doãn kia tính tình thanh lãnh, không thích chen vào những chỗ ồn ào như vậy, chưa chắc hôm nay đã ra ngoài. Nhưng chuyện này, ai mà nói chắc được?
Huống chi nếu tan ca, thế nào cũng phải đi qua mấy con phố bên ngoài phủ Khai Phong, đến lúc đó thấy đèn đuốc lấp lánh, bóng sáng lay động như sao rơi xuống nước, hai vị tiểu nương tử xinh đẹp như hoa, nói không chừng lại tình cờ gặp chàng…
Khương Như Ý nhớ tới đôi mắt đào hoa hơi hẹp của Bùi Chiêu, tuy tính tình có phần lạnh lùng, nhưng phẩm hạnh đoan chính, thanh nhã, quả thực xứng danh một bậc quân tử.
Trong nhà chàng không có trưởng bối, vì vậy cũng bớt đi không ít phiền phức, lại giữ chức Thiếu doãn phủ Khai Phong, tiền đồ rộng mở. Nghĩ như vậy, quả thật là một mối lương duyên hiếm có, chẳng trách các tiểu nương tử lại để ý đến chàng…
Khương Như Ý nghĩ tới đây, không nhịn được mím môi cười nhẹ, thầm nghĩ trong triều đại này, vị Bùi Thiếu doãn kia dù là với Trang Tam nương hay với Đinh Ngũ nương hay thẹn thùng, đều rất xứng đôi.
Nàng liếc nhìn con phố đèn lửa phồn hoa trước mắt, rồi lại cúi đầu nhìn sạp hàng nhỏ của mình. Thôi vậy, nghĩ mấy chuyện đó làm gì, nàng vẫn nên chuyên tâm làm ăn, bày sạp bán quả thực thì hơn.
Khương Như Ý chỉ là thuận miệng nghĩ vậy, nào ngờ Trang Tam nương và Đinh Ngũ nương lại thật sự tình cờ gặp được vị Bùi Thiếu doãn kia.
Vừa rẽ qua một ngã rẽ phía trước thì thấy Bùi Chiêu và Từ Tu đang từ trong đám đông đi về phía này. Dường như Từ Tu rất hứng thú với mọi thứ xung quanh, miệng không ngừng nói gì đó.
Bùi Chiêu vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày, nhìn con phố ồn ào náo nhiệt, hơi nhíu mày, cảm thấy có phần ồn ào.
Từ Tu chỉ vào một sạp hàng ven đường được dựng bằng lụa màu, nói: “Bùi Tòng Khiêm, có phải bên kia bán ma ha lạc[1] không? Chậc chậc, không chỉ chạm khắc tinh xảo, huynh xem phần bệ phía dưới còn được vẽ màu nữa kìa.”
[1] Ma ha lạc: một loại tượng búp bê nhỏ bằng đất nung hoặc gỗ, thường bán trong dịp Thất Tịch.
Bùi Chiêu liếc nhìn về phía sạp hàng đó, rồi thu hồi ánh mắt, gật đầu: “Ừ.”
Đồ vật buôn bán trong triều này đều được chế tác rất dụng tâm. Đừng nói chỉ là loại được tô màu như thế này, thứ quý hơn còn có gắn hạt vàng, ngà voi, thậm chí cả ngọc phỉ thúy, cũng chẳng có gì lạ.
Từ Tu tấm tắc khen mấy câu: “Không hổ là Biện Kinh, náo nhiệt hơn những nơi khác nhiều. Huynh nhìn xem, các tiểu nương tử trên phố cũng đặc biệt xinh đẹp kiều diễm.”
Bùi Chiêu chợt dừng bước, nghe vậy khẽ nhíu mày, liếc nhìn hắn một cái.
Từ Tu cũng ý thức được lời mình có phần khinh bạc, vội ngậm miệng xua tay, không nói tiếp chủ đề này nữa.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, nào ngờ thật sự có hai vị tiểu nương tử ở đối diện dừng lại, ngay sau đó, bên tai vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc xen lẫn vui mừng: “Bùi Thiếu doãn?”
Từ Tu nghe thấy giọng nói đó, tò mò nhìn về phía trước, rồi lại quay sang nhìn Bùi Chiêu.
Bùi Chiêu liếc Từ Tu một cái, cũng mang theo vài phần nghi ngờ, ngẩng mắt nhìn về phía trước.
Dưới gốc cây bạch quả phía trước có hai vị nữ lang đang đứng, trong đó có một người trông có vẻ quen mắt nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Trên gương mặt hai người đều mang nụ cười đầy kinh ngạc và vui mừng, dường như trong ánh mắt còn ẩn chút e thẹn, Bùi Chiêu thu hồi ánh nhìn lại.
Trang Tam nương không ngờ tối nay thật sự có thể gặp được Bùi Thiếu doãn, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, mở lời nói: “Bùi Thiếu doãn, không ngờ lại gặp được ngài ở đây.”
Đinh Ngũ nương ở bên nghe vậy, ngạc nhiên liếc nhìn Trang Tam nương. Tam nương từng gặp Bùi Thiếu doãn khi nào? Sao nàng ấy chưa từng nghe nói qua nhỉ?
Bùi Chiêu nhìn vị nữ lang trông có phần quen mắt kia, chỉ hơi lễ phép gật đầu.
Từ Tu thì đã nhận ra tiểu nương tử đứng bên trái, chính là người đã gặp ở Kim Minh Trì không lâu trước đó, lại nhìn sang người bên phải với vẻ mặt e thẹn, trong mắt hắn hiện lên vẻ trêu chọc, sau đó thì có vài phần ghen tỵ.
Sao các tiểu nương tử trong thành Biện Kinh đều thích kiểu người lạnh lùng như Bùi Tòng Khiêm chứ, thật là đáng tiếc, đáng tiếc.
Bùi Chiêu không nhìn thấy dáng vẻ lắc đầu thở dài kia của Từ Tu, chàng chỉ chào hỏi hai người, rồi bước ra ngoài một bước, định rời đi.
Trang Tam nương chủ động lên tiếng mời: “Hôm nay Bùi Thiếu doãn cũng ra ngoài xem lầu hoa sao? Nếu Thiếu doãn cũng đi, chi bằng chúng ta cùng kết bạn đồng hành nhé?”
Vừa nói xong, vành tai Trang Tam nương đã hơi nóng lên, may mà đứng trong ánh chiều tà, lại ở dưới bóng cây nên người ngoài khó mà nhận ra.
Bùi Chiêu lắc đầu: “Ta không định đi xem lầu hoa.”
Ánh mắt chàng lướt qua hộp quà trong tay nha hoàn đứng phía sau hai người, bước chân hơi khựng lại một chút: “Hai vị nữ lang, có phải vừa mua hộp quà ở quán ăn không?”
Trang Tam nương không hiểu vì sao Bùi Thiếu doãn lại hỏi như vậy, chỉ mỉm cười lắc đầu: “Không phải ở quán ăn, chỉ là một sạp nhỏ ven đường thôi.”
Bùi Chiêu liếc nhìn chiếc hộp, trên đó rõ ràng in một chữ “Khương” nho nhỏ.
Chàng không hỏi thêm, chỉ thản nhiên nói: “Ta và bằng hữu còn có việc, hai vị nữ lang cứ tự nhiên.”
Trang Tam nương và Đinh Ngũ nương nhìn nhau một cái, cùng thở dài thất vọng, nhưng cũng chỉ đành gật đầu, nhìn theo Bùi Chiêu và Từ Tu cáo từ rời đi.
Trước cửa tiệm ăn nhỏ, Khương Như Ý thấy các hộp quà quả thực trên sạp đã bán gần hết thì gom những hộp còn lại về một chỗ, dự tính lát nữa sẽ thu dọn.
Bùi Chiêu và Từ Tu đi tới trước quán, vừa liếc mắt đã thấy dưới ánh đèn lồng sáng rực, dáng vẻ thong dong tự tại của Khương tiểu nương tử khác hẳn với sự náo nhiệt xung quanh.
Từ Tu tò mò chỉ về phía Khương Như Ý: “Ủa, chẳng phải đó là Khương tiểu nương tử à? Sao hôm nay không mở quán mà lại đổi sang bày sạp thế?”
Bùi Chiêu cũng có chút nghi ngờ, nhưng nhìn sạp hàng quen thuộc ấy, chẳng hiểu sao trong mắt chàng lại hiện lên ý cười.
Khương Như Ý thấy lại có khách bước đến thì nhanh chóng ngẩng đầu nhìn sang, đến khi nhận ra là Bùi Chiêu và Từ Tu, nàng cười tươi chào hỏi: “Bùi Thiếu doãn, Từ lang quân, nếu hôm nay hai vị đến ăn cơm thì e là không đúng lúc rồi, hôm nay quán đóng cửa sớm.”
Vừa nói, Khương Như Ý vừa đưa tay chỉ về phía quán ăn phía sau lưng.
Bùi Chiêu và Từ Tu vốn định ghé vào dùng bữa, nghe nàng nói quán hôm nay đóng sớm thì không khỏi liếc nhìn nhau một cái.
Khương Như Ý áy náy mỉm cười: “Quầy này cũng sắp thu dọn rồi, nếu hai vị lang quân muốn dùng bữa, có thể sang tửu lâu bên cạnh xem thử.”
Bùi Chiêu cúi đầu nhìn những hộp quà bánh quả thực trên sạp của nàng, không vội rời đi mà mở miệng hỏi: “Hôm nay việc buôn bán của Khương tiểu nương tử thế nào?”
Khương Như Ý cong mắt cười nói: “Đa tạ Bùi Thiếu doãn quan tâm, hôm nay những hộp bánh quả này bán rất được.”
Vốn nàng chỉ định bày sạp cho có không khí ngày lễ, tiện thể cảm nhận sự náo nhiệt của Thất Tịch triều này, không ngờ những hộp bánh quả thực ấy lại bán chạy đến vậy.
Số còn lại Khương Như Ý dự định lát nữa mang vào hậu viện ăn cùng A Thược và Tề Phi.
Không biết có phải vì ánh đèn chiếu rọi hay không, từ góc nhìn của Bùi Chiêu, chỉ thấy đêm nay đôi mắt của Khương tiểu nương tử đặc biệt long lanh, nụ cười của nàng rạng rỡ sáng sủa, so với hai vị tiểu nương tử vừa gặp ban nãy thì nhiều hơn vài phần thong dong, nhẹ nhõm.
Bùi Chiêu cũng khẽ cong mắt cười theo nàng: “Vậy thì chúc mừng Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý cười híp mắt cảm ơn chàng, đợi hai vị lang quân bụng đói rời đi, nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên trời, dứt khoát thu dọn sạp hàng, đi vào hậu viện cùng A Thược.
Trong hậu viện, ánh trăng như nước đổ xuống, ba người ngồi dưới giàn mát, tâm trạng vui vẻ bày các món ăn lên bàn đá trước mặt.
Ở triều đại này, nhà quyền quý đều sẽ dựng “lầu hoa” vào ngày Thất Tịch, bày hoa quả, bánh trái, rượu nếp và đủ loại đồ ăn lên lầu, đốt hương cầu khấn, gọi là “cầu khéo tay”.
Tuy hậu viện này không có lầu hoa, nhưng Khương Như Ý lại khắc mấy quả hoa, dùng dao nhỏ tỉ mỉ khắc lên bề mặt quả những hình hoa, cánh hoa lớp lớp chồng lên nhau, mỏng như cánh ve, sống động như thật.
A Thược và Tề Phi nhìn tay nghề ấy của Khương Như Ý, đều kinh ngạc thốt lên khen ngợi.
Thậm chí Tề Phi còn lấy một tấm ván gỗ, cùng nhiều thanh tre nhỏ, phủ lên trên một lớp đất mỏng, cẩn thận chia ra thành hình ruộng đồng, lại dùng tre dựng thành dáng ngôi nhà. Bên cạnh nhà còn đặt cuốc, cào cùng mấy nông cụ khác, làm ra trông vô cùng sinh động.
A Thược không nhịn được trầm trồ: “Tiểu nương tử nhìn kìa, tấm mô hình ruộng của Tề Phi đẹp quá.”
Khương Như Ý cũng nhìn qua một cái, gật đầu tán thành: “Không tệ không tệ, quả thật rất đẹp.”
Tề Phi được Khương Như Ý và A Thược khen ngợi, có chút ngượng ngùng cười cười, trong đôi mắt vốn lười biếng lại lộ ra mấy phần đắc ý.
A Thược bày đầy thức ăn trên bàn đá, lấy một miếng bánh hình hoa sen, giục Khương Như Ý đọc thoại bản.
“Chẳng phải tiểu nương tử nói sẽ đọc thoại bản sao? Mau đọc đi.”
Trước đó nghe Khương tiểu nương tử đọc quyển thoại bản chí quái kia, tuy trong lòng A Thược sợ hãi nhưng lại không nhịn được mà vẫn cứ nghe.
Mỗi lần lấy hết can đảm nghe được hai trang, nàng ấy lại sợ đến mức túm chặt lấy tay áo của Khương Như Ý, nhưng lại chẳng chịu bỏ đi giữa chừng, càng nghe càng nghiện.
