Khương Như Ý vừa ngẩng đầu lên thì cũng nhìn thấy Bùi Chiêu đang bước vào quán.
Nàng liếc nhìn ánh mặt trời chói chang ngoài cửa, có hơi không quen việc vị Bùi Thiếu doãn này lại chọn lúc ban ngày để tới ăn cơm.
Khương Như Ý đi về phía bên này, tuy lúc này trong quán vẫn còn khá đông thực khách, nhưng nhóm khách đầu tiên đã ăn xong, lục tục rời đi, mấy bàn cạnh cửa sổ đã trống ra.
Khương Như Ý gọi A Thược cùng nhau dọn dẹp bàn ghế, rồi chờ Bùi Chiêu gọi món.
Bùi Chiêu đảo mắt nhìn quanh một vòng trước, sau đó mới ngẩng lên nhìn Khương Như Ý: “Gần đây Khương tiểu nương tử có cho ra món mới à?”
Hiện nay số lần Bùi Chiêu tới Khương Ký ngày càng nhiều, chàng cũng dần đoán ra quy luật. Hễ trong tiệm cho ra món mới, nhóm thực khách kia đều vô cùng ủng hộ, gần như mỗi bàn đều phải gọi một hai phần.
Nhưng hôm nay lại có chút khác thường.
Bùi Chiêu liếc nhìn mấy bàn bên cạnh, thấy trên bàn bày đến ba bốn loại nồi đất, trong lòng hơi ngạc nhiên, rồi quay sang nhìn Khương Như Ý.
Khương Như Ý biết vị Bùi Thiếu doãn này thích yên tĩnh, nàng vươn tay kéo tấm bình phong ở bên cạnh lại, giúp chàng ngăn cách với bàn bên cạnh đang ồn ào. Lúc này nghe Bùi Chiêu hỏi, nàng gật đầu: “Đúng là có cho ra món mới, nồi đất mùa thu. Bùi Thiếu doãn có muốn gọi hai ba món nếm thử không?”
Thấy trên mặt Bùi Chiêu lộ vẻ khó hiểu, nàng lại giải thích thêm: “Nồi đất nhìn thì chiếm chỗ, nhưng vì được đặt làm riêng nên phần ăn chỉ nhỉnh hơn một món bình thường một chút. Hơn nữa, cách chế biến phong phú, dùng nồi đất hầm thì thịt và rau mềm thơm hơn hẳn so với xào, hấp hay chiên, nên khách rất thích gọi nhiều món. Vả lại, tụ tập ngồi ăn chung cũng vui hơn.”
Bùi Chiêu xuyên qua tấm bình phong có hoa văn mờ ảo nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy không ít người ghép mấy cái bàn lại với nhau, năm sáu người quây quanh bàn, rôm rả ăn nồi đất.
Chàng không khỏi nhìn Khương Như Ý sâu thêm một lúc: “Cách Khương tiểu nương tử ghép bàn lại với nhau, quả thực rất khéo.”
Khương Như Ý không ngờ vị Bùi Thiếu doãn này lại khen nàng, nàng cũng có phần đắc ý mỉm cười, cảm thấy ý tưởng ghép mấy bàn nhỏ thành bàn lớn của mình quả thật không tệ. Trước kia vào mùa hè còn chưa rõ, nay sang thu, khách ngồi quây quần đông lên, ưu điểm thể hiện ra ngay.
Khương Như Ý cân nhắc khẩu vị của chàng, đề cử nồi đất thịt cừu và nồi đậu phụ nấm, lại bưng một bát cơm gạo và một bát trà lá trúc lên.
Bùi Chiêu cầm bát trà nóng, thấy hơi nước bốc lên, bên trong một màu xanh biếc khẽ lay động, uống vào có chút thanh nhẹ, bất ngờ gật đầu nhìn nàng: “Rất ngon.”
Khương Như Ý cười cười: “Bùi Thiếu doãn thích là tốt rồi.”
Bùi Chiêu lại đưa tay chỉ tấm bình phong bên cạnh: “Đa tạ Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý lại mỉm cười.
Ngày thường gặp những vị khách thích yên tĩnh, nàng cũng sẽ kéo bình phong lên, khách chỉ cảm thấy vị nữ lang mở quán này chu đáo tỉ mỉ, rất ít người giống như chàng, còn đặc biệt mở miệng cảm ơn. Khương Như Ý mím môi cười xong, lại đáp một câu Bùi Thiếu doãn không cần khách sáo.
Đồng thời, trong lòng nàng không khỏi dấy lên chút tò mò. Từ khi quen biết đến nay, vị Bùi Thiếu doãn này dường như rất ưa thanh tĩnh, thường chọn lúc vắng người để đến ăn. Nhưng tiếp xúc lâu, nàng lại thấy chàng không hẳn là người tính tình cô độc như mình từng nghĩ..
Nếu không phải do bản tính, thì phần nhiều là có nguyên do khác.
Khương Như Ý lắc đầu, thu lại dòng suy nghĩ đã bay đi xa. Thấy bàn bên cạnh có khách vừa ăn xong, nàng khẽ gật đầu với Bùi Chiêu một cái, rồi đi qua tính tiền cho khách.
Thu tiền xong, nàng quay lại thì thấy vị Bùi Thiếu doãn kia đã lặng lẽ bắt đầu ăn nồi đất.
……
Không biết có phải vì món nồi đất này quả thực rất có đặc sắc hay không, dạo gần đây trong thành Biện Kinh có không ít người đều nghe nói Khương Ký cho ra mắt món nồi đất mùa thu, ai nấy cũng tò mò nên đều đến gọi vài nồi để thử.
Vì đã có kinh nghiệm từ lần giá đỗ và đào vàng ngâm trước đó, đối với việc tiếng tăm của nồi đất lan truyền ra ngoài, Khương Như Ý sớm đã chuẩn bị tâm lý, lại tới chỗ thợ thủ công đặt làm thêm một lô nồi đất nhỏ.
Thế nhưng lần này lại khác với hai lần trước.
Có lẽ vì nồi đất được xem là món chính, lại nhiều loại nên khách đến đều rủ nhau năm sáu người một nhóm.
Bởi vậy mấy ngày nay, những chiếc bàn vuông nhỏ trong quán đều được ghép lại thành bàn lớn, khách ngồi quây quần quanh một bàn, tiếng nói cười rộn ràng không dứt, vô cùng náo nhiệt.
Đợi bận rộn qua một trận, tranh thủ lúc rảnh rỗi nghỉ ngơi thì nghe A Thược ở bên cạnh cảm thán: “Haiz, tiểu nương tử, giá mà quán mình rộng hơn chút thì tốt biết mấy. Giờ khách toàn ngồi bàn lớn, người qua người lại, thật sự xoay xở không nổi.”
Khương Như Ý nghe tiếng thở dài của A Thược, cũng thấy lời nàng ấy nói rất có lý. Bàn lớn khiến quán chật chội và ồn ào hơn, may mà trong quán có sẵn bình phong, những khách thích ngồi bàn nhỏ đến ăn, nàng đều bảo A Thược dùng bình phong ngăn cách.
Nếu có được một quán ăn lớn hơn, nàng có thể tách riêng khách thích bàn nhỏ và bàn lớn, còn có thể ngăn ra vài gian nhã toạ để chuyên tiếp đãi những khách thích yên tĩnh.
Nhưng nếu thuê chỗ khác rộng hơn, Khương Như Ý lại tiếc vị trí đẹp thế này.
Nàng vươn tay vỗ nhẹ lên vai A Thược: “Trước mắt cứ vậy đã, tuy có chật chút, nhưng cũng chưa đến mức không ngồi nổi.”
A Thược cũng biết thuê chỗ khác là không hợp lý, hơn nữa mái che và vườn rau phía sau mới dựng được mấy tháng, nàng ấy càng không nỡ chuyển đi.
A Thược gật đầu với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử yên tâm, ban ngày muội nhất định không lười biếng, hễ thấy khách đi là dọn bàn ngay, cũng giục Tề Phi làm món nhanh hơn.”
Khương Như Ý gật đầu: “Được, tối nay ta làm sườn xào chua ngọt cho muội, ăn no rồi mới có sức làm việc.”
Nghe nói tối nay có món mới, A Thược lập tức gật đầu lia lịa.
Hai người đang trò chuyện thì đúng lúc có khách mới vào quán, hô một tiếng gọi món. A Thược đáp lời, tinh thần hăng hái bước tới.
Mấy ngày nay ở phủ Khai Phong, Bùi Chiêu cũng nhìn thấy những chiếc nồi đất nhỏ quen mắt ấy.
Trương Dịch cùng mấy nha dịch ngồi quây quần ở một góc bàn trong bếp công, hào hứng mở nắp hộp thức ăn, cẩn thận bưng nồi đất còn nóng hổi bên trong ra.
Bên cạnh đã có người không chờ nổi, đưa tay nhấc nắp nồi lên, một làn hương thơm ngào ngạt lập tức tỏa ra từ trong nồi đất. Mấy người ngồi đó đều thèm thuồng hít hà mấy cái, rồi không chần chừ nữa, cầm đũa thò vào nồi.
Ăn một miếng xong, Trương Dịch và mấy người chỉ cảm thấy cả người ấm hẳn lên, thoải mái thở dài một hơi.
Một nha dịch cảm thán: “Trước là món lương bì, giờ lại tới nồi đất này. Sao món ăn của Khương tiểu nương tử làm lại ngon đến thế chứ?”
“Đúng thế còn gì! Từ khi Khương Ký mở cửa, ta cứ dăm bữa nửa tháng lại phải đi ăn một lần. Nương tử nhà ta nói, cái eo của ta cũng to lên không ít rồi.”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên một tràng tiếng cười rộ.
Nha dịch kia cũng cười, tiếp lời: “Nhưng nương tử ta cũng chẳng ít lần tới Khương Ký, nàng ấy nói thích nhất là uống món chè nhãn nhục tuyết nhĩ do Khương tiểu nương tử làm.”
Mấy nha dịch đang nói chuyện vô cùng hào hứng, thấy Bùi Chiêu và Vương thuộc quan đi vào thì vội vàng đứng dậy cung kính hành lễ: “Bùi Thiếu doãn.”
Bùi Chiêu nhàn nhạt gật đầu, phất tay ra hiệu cho mấy người ngồi xuống tiếp tục ăn, ánh mắt liếc thấy trên bàn là hộp thức ăn và nồi đất quen mắt: “Đem từ Khương Ký về à?”
Đám người Trương Dịch vội vàng gật đầu, kể từ sau chuyện sơn phỉ lần trước, bọn họ phát hiện Bùi Thiếu doãn cũng thường xuyên tới Khương Ký, hơn nữa dường như còn khá quen thuộc với Khương tiểu nương tử.
Một nha dịch thấy Bùi Thiếu doãn nhìn về phía nồi đất trên bàn thì nhanh nhảu đáp: “Đây là món nồi đất mùa thu mới ra của Khương Ký, ngon lắm ạ, Bùi Thiếu doãn có muốn ăn cùng không?”
Bùi Chiêu lắc đầu: “Không cần, các người cứ ăn đi.”
Mấy nha dịch thấy vậy, cũng lần lượt đáp một tiếng, tiếp tục cầm đũa thò vào nồi đất.
“Chậc chậc, nồi đất này vẫn còn nóng hổi, Khương tiểu nương tử thật là chu đáo, nắp nồi đậy kín, hơi nóng không thoát ra được, ăn vào cứ như vừa mới nấu xong vậy.”
Trương Dịch đắc ý nói: “Cái này các người không biết rồi, đây chính là đãi ngộ đặc biệt chỉ phủ Khai Phong chúng ta mới có. Khương tiểu nương tử nói, vì cảm tạ chuyện sơn phỉ lần trước nên mới làm vậy, nếu là khách bình thường tới mua, chỉ có thể dùng bát lớn mang về thôi.”
“Ra là thế.”
“Khương tiểu nương tử thật là khách sáo.”
Nghe những câu đối thoại phía sau, khóe môi Bùi Chiêu khẽ cong lên.
……
Ngoài đám nha dịch ở phủ Khai Phong, ở một nơi khác, cũng có người được hưởng đãi ngộ đặc biệt khi mang nồi đất về nhà.
Trong phủ Thị lang, cả nhà Bùi Thị lang đang ngồi ăn cùng nhau, trên bàn cũng bày mấy chiếc nồi đất của Khương Ký.
Tống thị ăn món nồi đất đùi gà có thịt mềm mịn, trơn mượt, không khỏi phát ra tiếng cảm thán giống hệt đám người ở phủ Khai Phong: “Sao món ăn của Khương tiểu nương tử làm lại ngon đến thế chứ?”
Bùi Thị lang vốn chỉ ăn cùng phu nhân cho vui, ai ngờ vừa ăn thì phát hiện món nồi đất này không chỉ thơm ngon mà còn hầm rất vừa miệng, nguyên liệu phối hợp hài hòa, ngũ vị điều chỉnh tinh tế, thật sự rất cầu kỳ.
Bùi Thị lang nhìn những nồi đất đẹp mắt trên bàn, trong lòng lại thêm mấy phần hảo cảm với vị Khương tiểu nương tử chưa từng gặp mặt kia. Đồng thời, ăn cùng mấy nồi đất này, không biết từ lúc nào ông đã ăn hết nửa bát cơm.
Bùi Thị lang đặt đũa xuống, cúi đầu nhìn cái bụng của mình, cảm thấy món nồi đất này tuy ngon thì có ngon, nhưng đúng là rất “tốn cơm”.
Bùi Thập đắc ý chỉ vào mấy nồi đất, khoe với Tống thị: “Đương nhiên rồi. A nương không biết đấy thôi, nồi đất ở quán vốn dĩ không cho mang về. Nhưng Khương tỷ tỷ vừa nghe nói là con và a nương muốn ăn thì gật đầu để quản sự mang thẳng nồi về. Khương tỷ tỷ nói, phải ăn nguyên nồi mới giữ được hương vị ngon nhất.”
Từ khi được Bùi Thị lang cho phép, rảnh rỗi là Bùi Thập lại chạy tới quán ăn của Khương Như Ý ăn cơm, trong khoảng thời gian đó còn gặp a huynh mấy lần. Đi nhiều thành quen, giờ cứ mở miệng là gọi một tiếng “Khương tỷ tỷ” vô cùng thuận miệng.
Tống thị nghe cậu ấy nói vậy, mỉm cười dùng khăn tay lau miệng: “Khương tiểu nương tử thật là có lòng.”
Đúng thế, mang nguyên cả nồi đất về đúng là ăn ngon hơn hẳn.
Sau khi khen con trai và Khương Như Ý xong, Tống thị bỗng nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Bùi Thị lang: “À đúng rồi, dạo trước ta dẫn tỳ nữ ra ngoài du ngoạn, tình cờ gặp tiểu nương tử nhà Trang Thị lang, trông thì rất đoan trang, hiếm ở chỗ là người lại nhiệt tình.”
“Chàng nói có trùng hợp không, hôm qua ta lại gặp phu nhân nhà Trương Học sĩ, đúng lúc nhắc tới vị tiểu nương tử nhà họ Trang ấy, nói rằng nay đã lớn lên duyên dáng yểu điệu, dung mạo và phẩm hạnh đều rất tốt, tuổi tác lại xứng với Tòng Khiêm nhà ta, dường như đang bóng gió hỏi ý của ta.”
Bùi Thị lang nghe xong lời bà ấy nói thì cau chặt mày.
Ông quay đầu liếc nhìn Tống thị, hỏi: “Vừa rồi nương tử nói, lúc ra ngoài du ngoạn thì tình cờ gặp vị Trang tiểu nương tử kia?”
Tống thị cười gật đầu, lại còn chớp mắt với phu quân: “Đúng vậy đó, chàng nói xem có trùng hợp không?”
Bùi Thị lang bất lực liếc nhìn phu nhân nhà mình ngoài chuyện ăn uống ra thì chẳng để tâm đến việc gì, khẽ thở dài.
Ngay cả Bùi Thập cũng nhận ra có gì đó không ổn, bèn dừng đũa lại, hết nhìn a nương lại nhìn phụ thân.
Bùi Thị lang không cần suy nghĩ, trực tiếp mở miệng từ chối: “Nếu ngay cả phu nhân Trương Học sĩ cũng khen ngợi, hẳn là vị Trang tiểu nương tử kia có dung mạo và phẩm hạnh đều không tệ, chắc cũng là người có chủ kiến. Nhưng nếu một tiểu nương quá có chủ kiến, e rằng chưa chắc là chuyện hay.”
“Hơn nữa, hôn sự của Tòng Khiêm vẫn phải xem ý của chính nó. Tuy ta là trưởng bối, nhưng cũng không tiện quyết định thay nó.”
Tống thị nghe vậy, có phần mơ hồ gật đầu, cảm thấy dường như phu quân nhà mình không đánh giá cao vị Trang tiểu nương tử kia. Mà nói thật, vị Trang tiểu nương tử kia nói chuyện với bà ấy toàn về châu báu trang sức, bà ấy cũng chẳng mấy hứng thú.
Bà ấy gật đầu, lập tức ném chuyện này ra sau đầu.
Nhìn nồi đất đang bốc hơi nghi ngút trước mặt, bà ấy lại cầm đũa lên ăn một miếng, vui vẻ nheo mắt lại, chỉ cảm thấy đồ ăn do Khương tiểu nương tử làm mới thật sự hợp khẩu vị của mình.
Trong phủ Khai Phong, Phủ doãn Khai Phong bước ra từ hậu viện, vẻ mặt ôn hòa vẫy tay gọi Bùi Chiêu: “Tòng Khiêm, lại đây.”
Dạo này phủ Khai Phong không quá bận, hai hôm nay trời thu cao xanh, sau khi Phủ doãn Khai Phong xử lý xong công vụ thì ra hậu viện lật xem sách nhàn, đun một ấm trà, nhàn nhã vô cùng.
Bùi Chiêu bước vào trong sân, nghe lời ngồi xuống. Nghe tiếng nước trong lò trà sôi ùng ục không ngừng, trong đầu chàng không khỏi hiện lên bât trà lá trúc uống ở Khương Ký không lâu trước đó.
Lá trúc tươi được chọn lọc kỹ, hơ qua lửa rồi mang đi nấu. Nước trà có màu vàng xanh nhạt, trong suốt, vị thanh nhẹ, thơm dịu, mang theo một chút tươi mát.
Dường như hôm nay tâm trạng của Phủ doãn Khai Phong rất tốt, ông ấy rót nước sôi vào chén trà, chờ trà và nước hòa quyện nhau, nổi lên lớp bọt mịn rồi đẩy một chén đến trước mặt Bùi Chiêu: “Nào, nếm thử xem tay nghề điểm trà của ta thế nào.”
Bùi Chiêu còn chưa uống đã mỉm cười: “Đường công phá án thủ pháp nhanh gọn vững vàng, nghĩ đến trà này hẳn cũng điểm rất ngon.”
Phủ doãn Khai Phong nghe vậy thì bật cười sảng khoái.
Ông ấy chợt nhớ tới hôm qua vào cung, tình cờ gặp Trương Học sĩ, không biết là có ý hay vô tình, đối phương lại hỏi thăm tuổi tác của Tòng Khiêm cùng việc đã đính hôn hay chưa.
Tuy ông ấy là người ngoài, nhưng đối với vị thuộc hạ kiêm hậu bối này, vẫn thấy rất thân thiết.
Nghĩ đến sự bóng gió trong lời nói của Trương Học sĩ hôm qua, Phủ doãn bèn hỏi Bùi Chiêu: “Gần đây Tòng Khiêm có gặp qua tiểu nữ nhà Trang Thị lang không?”
Thấy Bùi Chiêu đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn mình, Phủ doãn tiếp lời: “Hôm qua ở trong cung gặp Trương Học sĩ, ông ấy nói vị Trang tiểu nương tử ấy tính tình đoan trang trầm ổn, từng nhiều lần tình cờ gặp ngươi. Ẩn ý trong lời nói còn cho rằng đó là một mối nhân duyên rất hiếm có.”
Lúc đầu Bùi Chiêu nghe nhắc đến tiểu nữ nhà Trang thị lang, còn chưa kịp phản ứng xem đối phương là ai. Đến khi nghe Đường công nói hai người đã nhiều lần “tình cờ gặp”, trong đầu chàng mới mơ hồ hiện lên một bóng dáng.
Chàng nhớ tới ngày Thất Tịch hôm ấy, dường như vị nữ lang ấy nhận ra chàng ngay, còn chủ động mời chàng cùng đi xem lầu hoa.
Bùi Chiêu khẽ nhíu mày, thản nhiên mở lời từ chối: “Ý tốt của Trương công, vãn bối xin ghi nhận. Chỉ là hiện nay vẫn chưa có dự định thành gia, mong Đường công giúp vãn bối khéo léo từ chối.”
Phủ doãn thấy chàng từ chối dứt khoát như vậy, cũng có chút kinh ngạc. Nhưng nghĩ lại nếu đã gặp mặt mà không hợp ý, vậy thì thôi, nên cũng gật đầu đồng ý.
Ông ấy lại không nhịn được cảm thán: “Chỉ tiếc là bây giờ tiểu nương tử nhà quyền quý đều được nuôi dưỡng kiêu sa, hiếm có người đoan trang, trầm ổn như thế.”
“Nhưng ngươi đã không thích, vậy thì thôi vậy.”
Nghe bốn chữ “đoan trang trầm ổn”, mày Bùi Chiêu càng nhíu chặt hơn. Chàng bưng chén trà đen trong tay, lặng lẽ rũ mắt không nói lời nào, cũng không biết đang nghĩ gì.
Phủ doãn nhìn vị thuộc hạ tuấn tú xuất chúng trước mặt, lại nghĩ tới chất nữ suốt ngày nhảy nhót của mình, không khỏi cười bất lực, lắc đầu thở dài. Đám hậu bối này, từng người từng người đều khiến người ta chẳng yên tâm, thôi thì cứ để tùy bọn họ vậy.
Nghĩ tới đây, Phủ doãn lập tức đổi đề tài, nói rằng tuy nạn sơn phỉ tạm thời đã được dẹp yên, nhưng các thôn xóm và vùng núi ngoài thành Biện Kinh vẫn phải lưu ý, tránh để qua một thời gian nữa lại tái phát.
Bùi Chiêu gật đầu, ghi nhớ hết những lời ấy trong lòng. Đợi hai người nói chuyện xong, chén trà trên bàn cũng đã cạn, chàng mới đặt chén xuống, cung kính hành lễ rồi xoay người rời khỏi hậu viện.
Bước vào thư phòng, tâm trạng Bùi Chiêu có phần xao động bất an. Chàng định rút một quyển sách trên giá đối diện ra đọc, vừa giơ tay lên lại vô tình làm rơi mấy cuộn tranh đặt chồng trên bàn sách.
Tuỳ tùng ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, vội đẩy cửa bước vào, thấy Bùi Chiêu đang cúi người thì nói: “Để thuộc hạ nhặt cho.”
Bùi Chiêu giơ tay ra hiệu không cần. Tuỳ tùng đáp một tiếng, rồi lui ra ngoài.
Bùi Chiêu nhìn những cuộn tranh bày bừa trên đất, dường như bên tai vang lên một giọng nói nghiêm khắc, đầy soi mói: “Ta đã nói với phu quân bao nhiêu lần rồi, những bức tranh vô dụng này đều phải cất vào ống đựng tranh, bày bừa thế này thì ra thể thống gì?”
Ngay sau đó, là giọng nói mệt mỏi của phụ thân: “Sao lại là tranh vô dụng? Lần sau phu nhân vào thư phòng tìm ta, có thể gõ cửa trước rồi hãy vào được không?”
Giọng của mẫu thân khựng lại, rồi lập tức cao vút lên: “Ý chàng là gì? Thư phòng này ta muốn vào thì vào, vào rồi thì sao hả?”
Bùi Chiêu đứng thẳng người, đặt những cuộn tranh đang ôm trong ngực trở lại bàn sách, sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Chàng lặng lẽ cúi thấp mí mắt, chậm rãi đưa hai tay lên, che lấy tai mình.