Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 32

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Như Ý mỉm cười nói: “Dù sao cũng phải cảm ơn Thanh Nguyệt Lâu, vẫn nguyện ý cung cấp đào vàng theo mức giá lần trước.”

 

“Tuy đào vàng rất được ưa chuộng, nhưng thật ra cách làm vô cùng đơn giản. Nghĩ lại thì Thanh Nguyệt Lâu nhân lực dồi dào, làm chắc hẳn còn tiện hơn.”

Nghe lời Khương Như Ý, trong lòng quản sự khẽ động. Cách làm mà Khương tiểu nương tử đề xuất, quả thật thuận tiện hơn nhiều so với việc mua trực tiếp từ tiệm của nàng. Ông ấy hỏi: “Ý của Khương tiểu nương tử là?”

Khương Như Ý mỉm cười, dứt khoát đem cách làm đào vàng ngâm đường nói thẳng cho quản sự biết.

Quản sự nghe xong, đầu tiên là ngạc nhiên nhìn Khương Như Ý, ngay sau đó cũng bật cười: “Không ngờ cách làm đào vàng ngâm đường lại đơn giản đến vậy, đúng là ngoài dự liệu của người ta.”

Quản sự rất hòa nhã nói với Khương Như Ý: “Khương tiểu nương tử đã sẵn lòng nhường phần lợi nhuận này, Thanh Nguyệt Lâu cũng sẽ không bạc đãi tiểu nương tử. Ngoài việc cung ứng đào vàng như thường lệ, nếu Khương tiểu nương tử có yêu cầu gì, cứ việc nói ra.”

Nghe quản sự nói vậy, quả thật Khương Như Ý có một việc muốn thương lượng với ông chủ của Thanh Nguyệt Lâu.

Nàng trầm ngâm một chút, rồi mở lời với quản sự: “Quản sự cũng thấy rồi đấy, hiện nay tiệm này thực sự quá nhỏ, khách ngồi có phần chật chội. Không biết có thể thông hành lang bên cạnh với gian tiệm này lại, giống như bên của Dương lang quân, cải tạo thành một quán ăn hay không?”

Thời gian này, Khương Như Ý vẫn luôn suy tính chuyện cải tạo tiệm thành quán ăn. Hôm đó sau khi mang đào vàng ngâm đường sang tiệm bên cạnh, lúc rời đi, trong lòng nàng lại càng thêm mong muốn mở một tiệm ăn nhỏ.

Đến lúc ấy, không chỉ không gian rộng rãi, khách ngồi cũng thoải mái hơn, còn có thể thêm nhiều món xào, món hầm thịt, cũng không cần ngày nào cũng có người xếp hàng chờ đợi, nghĩ thôi đã thấy trong lòng dễ chịu vô cùng.

Quản sự nghe lời Khương Như Ý, trước tiên có chút kinh ngạc, trong thời gian ngắn như vậy, Khương tiểu nương tử đã tích góp đủ tiền thuê để mở quán ăn. Nhưng nghĩ tới đào vàng ngân đường và các loại đồ uống, món lạnh bán chạy như vậy, ông ấy lại gật đầu tán thành.

Chuyện này rốt cuộc có liên quan đến việc thay đổi bố cục của tòa tửu lâu cũ, nên quản sự không thể tự mình quyết định. Ông ấy gật đầu ghi nhớ việc này, rồi vội vã rời khỏi cửa hàng để đi xin chỉ thị của ông chủ.

Đến buổi chiều, quản sự không những mang theo tin tốt là ông chủ của Thanh Nguyệt Lâu đã đồng ý, mà còn mang tới một túi bạc.

Khương Như Ý cầm túi bạc trong tay ước lượng, chỉ thấy nặng trĩu, bên trong ít nhất cũng phải hai ba chục lạng bạc.

A Thược đứng bên cạnh, nhìn túi bạc mà kinh ngạc không thôi.

Tuy trong lòng Khương Như Ý cũng giật mình, nhưng ngoài mặt không để lộ, chỉ ngẩng mắt nhìn quản sự dò hỏi.

Quản sự mỉm cười, bảo nàng cứ nhận số bạc này, nói rằng đây là ý của ông chủ, đặc biệt dùng để cảm tạ Khương tiểu nương tử đã chỉ dạy cách làm món đào vàng ngâm đường.

“Đầu bếp của Thanh Nguyệt Lâu đã làm thử theo phương pháp ấy một lần, hương vị đào vàng làm ra quả nhiên giống hệt lần trước đã ăn. Ông chủ nếm xong gật đầu hài lòng, nói rằng dự định từ ngày mai sẽ bày bán trong tửu lâu.”

Quản sự nghĩ đến việc tửu lâu sắp có thêm một khoản thu nhập thì cười hớn hở, lần này quả thực là nhờ có Khương tiểu nương tử.

Khương Như Ý nghe vậy không khỏi cảm thán, vị ông chủ của Thanh Nguyệt Lâu này làm việc quả nhiên hiệu quả, lại cẩn trọng chu đáo, quan trọng nhất là ra tay vô cùng hào phóng.

Nàng nhìn khoản tiền bất ngờ này, nói lời cảm ơn rồi mỉm cười nhận lấy.

Lúc này quản sự mới tiếp tục nói “Ông chủ nói, gian hàng này vốn dĩ liền kề với hành lang, chỉ là về sau mới bị ngăn cách ra. Khương tiểu nương tử muốn thông lại để mở thành quán ăn, cũng không phải là không được.”

“Chỉ có điều, theo quy củ, tiền thuê mỗi tháng sẽ phải tăng thêm ba phần, tính theo tiêu chuẩn của quán ăn.”

Khương Như Ý gật đầu: “Việc này không thành vấn đề.”

Quản sự thấy nàng đồng ý dứt khoát như vậy, không khỏi nhìn nàng thêm vài phần khâm phục.

Vị Khương tiểu nương tử này không chỉ có tay nghề nấu nướng xuất sắc, mà còn thông minh, hòa nhã. Biết đâu sau này thật sự có thể mở được một tửu lâu lớn.

Sau khi cảm thán trong lòng xong, quản sự lấy ra khế ước đã chuẩn bị sẵn, nói rằng nếu Khương tiểu nương tử đồng ý thì có thể ký lại hợp đồng ngay, không cần phải đi qua thủ tục đấu thuê nữa.

Khương Như Ý gật đầu, liếc nhìn A Thược đang vô cùng kích động bên cạnh, rồi thoải mái ký tên.

Sau khi hai bên lập lại khế ước xong xuôi, quản sự cẩn thận cất giữ khế ước, trước tiên chúc mừng Khương tiểu nương tử mở quán ăn, rồi lại vỗ trán một cái, như chợt nhớ ra điều gì.

Ông chỉ về phía sau nói: “Sau gian hàng này còn có một tiểu viện, tuy diện tích không lớn nhưng cũng có thể ở được. Nay Khương tiểu nương tử đã chuyển sang mở quán ăn, ngày mai ta sẽ cho người thu dọn viện đó, như vậy tiểu nương tử cũng không cần thuê nhà ở nơi khác nữa.”

Trong triều này, quán ăn và tửu lâu phần lớn đều theo bố cục trước cửa hàng sau là chỗ ở, hậu viện chuyên để sinh hoạt. Chỉ là trước kia Khương tiểu nương tử chỉ thuê mặt tiền, nên quản sự không nhắc tới, giờ mới nhớ ra chuyện này.

Trước đó Khương Như Ý cũng từng nhìn qua viện kia, thấy không quá lớn. Nay nghe lời quản sự nói, chẳng lẽ thứ nàng thấy chỉ là một phần?

Nàng gật đầu đáp “Được”.

Quản sự lại nói tiếp: “Ngoài ra, nếu còn cần giúp đỡ việc gì, Khương tiểu nương tử cứ việc mở miệng.”

Khương Như Ý nghĩ ngợi rồi nói: “Nếu đã phải đả thông hành lang, e rằng sẽ có không ít việc vụn vặt. Không biết quản sự có thể giới thiệu vài thợ thủ công quen biết của Thanh Nguyệt Lâu tới đây không, để nếu có vấn đề gì thì tiện thương lượng.”

Quản sự suy nghĩ một chút, cũng thấy lời nàng nói rất có lý, bèn vui vẻ đồng ý.

Hai người lại bàn bạc xong ngày khởi công, đến lúc đó sẽ báo trước cho khách, nói rõ Khương Ký sẽ tạm đóng cửa mấy ngày.

Khương Như Ý lại hỏi thêm vài câu về hậu viện, đợi mọi việc bàn xong xuôi, quản sự mới cáo từ rời đi.

Trong gian hàng nhỏ, A Thược đợi đến khi quản sự của Thanh Nguyệt Lâu đi xa thì đóng cửa lại, quay đầu nhìn Khương Như Ý với vẻ mặt kích động: “Tiểu nương tử, sau này chúng ta thật sự có thể mở quán ăn rồi sao? Lại còn có chỗ ở nữa, như vậy chẳng phải là không cần ở nhờ bên ngoài nữa hay sao?”

Tuy tiểu viện họ đang ở hiện tại cũng rất thoải mái, nhưng mỗi ngày đều phải đi lại, thực sự không tiện. Nếu gặp phải những trận mưa lớn như mấy hôm trước thì lại càng phiền phức.

Nếu có thể có chỗ ở của riêng mình, quả thực là chuyện tốt nhất.

A Thược vừa nghĩ đến việc có thể cùng tiểu nương tử ở trong chỗ của mình thì vội chạy về phía cửa sau, tò mò nhìn ra ngoài. Nhưng trong viện chất đầy đồ đạc, nhất thời cũng chẳng nhìn ra được gì.

Dẫu vậy cũng không ngăn được niềm vui của nàng ấy, A Thược kéo tay Khương Như Ý, ríu rít nói muốn dời vườn rau sang đó, lại còn muốn dựng thêm một giàn hóng mát mới.

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ phấn khích của A Thược, cũng mỉm cười chiều theo nàng ấy. Nàng quay đầu nhìn về phía hành lang bên cạnh, đôi mắt bất giác cong lên vì vui vẻ.

Ngày hôm sau, khi Khương Như Ý thông báo với khách rằng tiệm nhỏ sẽ tạm thời đóng cửa mấy ngày, các thực khách đến ăn đều lộ vẻ lưu luyến.

“Tiệm của Khương tiểu nương tử mà đóng cửa rồi, chúng tôi biết đi đâu tìm được một quán ăn vừa ngon vừa thoải mái như thế này? Lại còn mấy món đồ uống lạnh với đào vàng ngâm đường nữa, e là mấy ngày tới không được ăn rồi.”

Khương Như Ý nghe vậy, ôn hòa mỉm cười đáp: “Hiện giờ Thanh Nguyệt Lâu cũng đã bắt đầu bán đào vàng ngâm đường rồi, hương vị giống hệt ở đây. Còn những món đồ uống lạnh khác tuy không có, nhưng hẳn là sẽ có món thay thế. Nếu mọi người muốn ăn, có thể sang Thanh Nguyệt Lâu xem thử.”

Nghe nàng nói thế, các thực khách đều gật đầu đồng ý, rồi lại không quên than thở rằng luyến tiếc những món như lương bì, sườn kho tàu… do Khương tiểu nương tử làm.

Nghĩ lại hôm nay là ngày mở bán cuối cùng, các thực khách lập tức biến sự không nỡ thành sức ăn, không những gọi món gấp đôi ngày thường, lúc rời đi còn mang thêm một phần gói mang về.

Khương Như Ý nhìn từng người xách hộp thức ăn rời đi, đến tối lúc kiểm sổ sách thì ngạc nhiên phát hiện ra rằng, nhờ vậy mà ngày cuối cùng này còn kiếm thêm được một khoản bạc.

Đến ngày hôm sau khi Khương Ký chính thức nghỉ bán, những người thợ mà quản sự đã sắp xếp sẵn đến tiệm đúng giờ.

Khương Như Ý và A Thược đã thu dọn sẵn bàn ghế, giá kệ, lại nhờ thợ giúp chuyển toàn bộ đồ đạc trong tiệm dồn về phía sát cửa sổ, để thợ ra vào làm việc khỏi va chạm làm hỏng bàn ghế.

Có điều, những người thợ do Thanh Nguyệt Lâu tìm đến đều rất cẩn thận, hẳn là đã quen làm việc này. Khương Như Ý trông chừng nửa ngày, thấy không có gì đáng lo, lúc này mới yên tâm.

Nghĩ rằng trong hai ngày tới tiệm nhỏ vẫn chưa thể thu xếp xong, Khương Như Ý dứt khoát quyết định nghỉ ngơi hai ngày, dẫn A Thược ra ngoài dạo chơi tránh nóng.

……

Thời điểm này thời tiết oi bức, lại không có lễ hội hay khánh điển gì, nhưng điều đó cũng chẳng hề ảnh hưởng đến việc dân chúng trong thành Biện Kinh tự tìm thú vui cho mình.

Dù là đi dạo chợ đêm Châu Kiều, ra bờ sông câu cá, hay lên chỗ cao hóng mát, du khách ngoài thành đều tấp nập qua lại, khắp nơi vô cùng náo nhiệt.

Bên bờ Kim Minh Trì, Khương Như Ý và A Thược xuống xe ngựa, trước tiên hít một hơi không khí trong lành. Trước mắt là một cảnh tượng liễu xanh rợp bóng, cỏ cây hoa lá um tùm, lại kề sát mặt nước, khiến không khí đặc biệt mát mẻ dễ chịu.

A Thược nhìn cảnh du khách nhộn nhịp trước mắt, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ tò mò mới lạ, liên tục ngoái nhìn xung quanh.

Tuy Kim Minh Trì là vườn ngự uyển của hoàng gia, nhưng ngày thường vẫn mở cửa cho dân chúng thành Biện Kinh, đặc biệt là vào mùa hè oi bức, có không ít người chọn đến bờ Kim Minh Trì để du ngoạn.

Hôm nay người đến Kim Minh Trì vui chơi rất đông, trong đám đông có người ngồi hóng mát bên bờ nước, có người mang theo đồ ăn ngồi trong đình mát ngắm cảnh, cũng có người tụ lại với nhau ngâm thơ vịnh vật.

Trên mặt nước rộng lớn, thỉnh thoảng có những chiếc thuyền du ngoạn trang trí lộng lẫy chầm chậm lướt qua, ven bờ còn có đủ loại quầy hàng nhỏ rực rỡ sắc màu, bán đủ thứ đồ ăn và vật trang trí.

Quanh những quầy hàng ấy, vài vị lang quân trẻ tuổi phong độ nhã nhặn, cùng những tiểu nương tử trẻ mặc áo mỏng nhẹ, tay cầm quạt tròn, lần lượt mua chút đồ ăn, rồi vừa nói cười vừa đi ngang qua.

Khương Như Ý nhìn cảnh náo nhiệt xung quanh thì dẫn A Thược chọn một đình nhỏ vắng người, thoải mái ngồi vào bên trong.

Đình này không cao lắm, phía dưới chỉ có hai bậc thềm, nhưng bên cạnh có núi đá và cây xanh che phủ, phía trên lại có mái đình che nắng, vừa không cản gió, vừa tiện ngắm cảnh, Khương Như Ý cảm thấy vị trí mình chọn quả thực rất tốt.

Nàng nhìn mặt nước rộng lớn của Kim Minh Trì ở phía không xa, thấy những hàng liễu bên bờ nước đung đưa nhẹ theo gió, nhàn nhã tựa người vào lan can đình mát.

Bên bờ hồ, có không ít tiểu nương tử cởi giày, chân trần xuống nước đùa nghịch, thỉnh thoảng lại vang lên những tràng cười trong trẻo, khiến người xung quanh liên tục ngoái đầu nhìn.

A Thược kéo kéo tay áo Khương Như Ý, chỉ về phía bờ nước: “Tiểu nương tử, chúng ta có nên xuống dẫm nước chơi không?”

Khương Như Ý cúi đầu nhìn đôi giày lụa màu xanh nhạt của mình, không nghĩ ngợi đã lắc đầu: “Ta không đi đâu, nếu muội thích thì cứ xuống nghịch nước một lúc, nhưng nhớ cẩn thận đừng làm ướt giày dép và quần áo.”

Lúc này không có dép lê, chỉ có loại guốc sáp, bề mặt phủ một lớp sáp chống nước, chuyên mang lúc trời mưa. Nhưng mang chúng để chơi nước thì e là dễ trơn trượt, hơn nữa tà váy chỉ cần sơ ý là sẽ bị ướt, mà các nàng lại không mang theo đồ thay.

A Thược nghe Khương Như Ý nói vậy, cũng cúi đầu nhìn giày dép và váy áo của mình, cuối cùng không nỡ để nước làm ướt, bèn lắc đầu theo: “Tiểu nương tử nói đúng, vậy muội cũng không đi nữa.”

Khương Như Ý thấy nàng ấy thu hồi ánh mắt, lại tò mò mở to mắt nhìn sang chỗ khác thì cong môi mỉm cười.

Nàng chợt nhớ ra hôm nay có mang theo đồ ăn, bèn vén tấm vải phủ trên chiếc giỏ tre, lấy từng món ăn bên trong ra.

Thấy Khương Như Ý lấy đồ ăn ra, A Thược cũng không còn ngó nghiêng xung quanh nữa, vội thu ánh mắt lại, thèm thuồng nhìn về phía chiếc bàn đá trước mặt.

Đồ ăn Khương Như Ý mang theo có khá nhiều món, đủ loại màu sắc và hình dáng, bày ra vừa khéo kín cả mặt bàn, trông vô cùng bắt mắt.

A Thược nhìn quanh bàn với vẻ thèm thuồng, thấy có bánh nếp mặn, bánh nếp lạnh màu vàng, thịt heo làm khô thái sợi, thịt nướng cắt miếng nhỏ, còn có thêm một đĩa nhỏ bánh bách quả.

 (Hình ảnh bánh bách quả)

Món bánh bách quả này là sáng nay Khương Như Ý vừa mới làm, nàng dùng bột mì và mỡ heo thêm nước nhào thành vỏ bánh, rồi đem các loại hạt khô như hạt thông, óc chó, mè… cắt nhỏ vừa phải, trộn cùng đậu trắng nghiền, bột chín và đường, vo lại thành khối.

Các loại hạt khô tốt nhất là bóc bỏ lớp vỏ ngoài, như vậy khi ăn sẽ không bị đắng, hơn nữa cũng không nên cắt quá vụn, giữ lại chút độ hạt thì khi ăn mới ngon.

Sau khi trộn xong phần nhân thành khối, chia thành từng phần nhỏ, vo tròn bằng tay rồi bọc vào lớp vỏ bánh đã chuẩn bị sẵn.

Lúc trước, khi Khương Như Ý nhìn thấy cách làm bánh bách quả này lần đầu, nghe nói phải gấp lớp vỏ bánh nhiều lần, nàng đã rất khó hiểu, không biết ý nghĩa là gì.

Mãi đến khi tự tay thử làm, nàng mới phát hiện bên trong lớp vỏ bánh có bọc dầu giòn, nhờ vậy mới tạo được lớp vỏ giòn xốp.

Khương Như Ý nhào bột dầu cho thật mịn dẻo, rồi bọc vào trong lớp bột, lúc cán tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.

Sau khi bọc nhân xong, từ từ khép miệng bánh lại, rồi cho vào lò nướng.

Làm xong bánh bách quả, chỉ cầm trên tay thôi đã thấy giòn đến mức rơi vụn, cắn một miếng, lớp vỏ ngoài tơi xốp rụng vụn, nhân bên trong mềm mịn, béo thơm mà không quá ngọt, từng tầng hương vị phong phú, ngon vô cùng.

Khương Như Ý ăn liền hai cái rồi mới hài lòng gật đầu.

A Thược thì lại thích món thịt heo làm khô hơn, ăn không hề khô cứng, khi nhai trong miệng rất dai ngon, lại có mùi thơm đậm đà của thịt đã được kho và ướp.

“Tiểu nương tử nói không sai, đồ ăn mang ra ngoài thưởng thức, quả nhiên lại thấy ngon hơn hẳn.”

A Thược vừa ăn thịt khô ngon lành, vừa nhớ tới lời tiểu nương tử nói không lâu trước đó, bèn vô cùng tán thành mà gật đầu.

Khương Như Ý nghe vậy, đắc ý nhướng mày một cái, nói rằng đó là chuyện đương nhiên.

Bỗng nàng khẽ “ơ” một tiếng, vượt qua mái đình nhìn về phía xa, tò mò chớp chớp mắt, không ngờ hôm nay lại còn gặp được người quen.

Dưới một cây dương cao lớn bên bờ Kim Minh Trì, có mấy bóng người đang đứng đối diện nhau.

Đứng phía trước nhất là Tống thị, phía sau còn dẫn theo hai nha hoàn, trong tay các nha hoàn còn xách hộp đựng đồ ăn, trông cũng giống như Khương Như Ý, đều đến đây tránh nóng.

Bên cạnh Tống thị, một tiểu nương tử ăn mặc lộng lẫy đứng đó, hóa ra lại là Trang Tam nương, người đã lâu rồi không gặp.

Phía sau Trang Tam nương cũng có mang theo nha hoàn, trong tay nha hoàn còn xách một hộp đựng đồ ăn rất lớn. Nhìn vào thì có vẻ nàng ta đi cùng đường với Tống thị, chỉ là không rõ hôm nay hai người vốn cùng nhau đến, hay là gặp nhau trên đường đi.

Đối diện với Tống thị và Trang Tam nương, còn có hai vị lang quân trẻ tuổi, đứng cách xa hơn một chút, dường như hai bên chỉ vừa mới chạm mặt không lâu.

Trong đó một người dáng người cao gầy thẳng tắp, mặc áo bào cổ tròn màu xanh tùng nhạt, đôi mắt đào hoa mang vẻ lạnh lùng, người còn lại thì thay một thân áo rộng màu tím mộc, không phải Bùi Thiếu doãn và Từ lang quân thì là ai?

Khương Như Ý nhìn vị Trang Tam nương đã lâu không gặp kia, người đang đi cùng Tống thị, lại nhớ tới lời Đường Cẩm tám không lâu trước đó, rằng Trang tam nương vì không gặp được Bùi Thiếu Doãn mà về nhà nổi giận.

Nàng không khỏi tặc lưỡi mấy tiếng.

Xem ra hôm nay vị tiểu nương tử này vận khí không tệ, cuối cùng cũng bắt được “con thỏ” mà nàng ta chờ đợi bấy lâu.

Nghĩ tới đây, Khương Như Ý không nhịn được mím môi cười cười, rồi thu ánh mắt lại.

Nàng phủi phủi những mảnh vụn bánh bám trên y phục, cũng bắt chước A Thược cầm một miếng thịt khô lên ăn.

Bên bờ ao, Tống thị cũng không ngờ hôm nay lại gặp Bùi Chiêu và Từ Tu ở đây. Bà kinh ngạc quay đầu nhìn Trang Tam nương đi cùng mình, sắc mặt Trang Tam nương vẫn bình thản, mỉm cười với Tống thị.

Trang Tam nương ngẩng đầu nhìn Bùi Chiêu ở đối diện, tỏ ra vô cùng tự nhiên hào phóng, mỉm cười hành lễ với chàng: “Bùi lang quân.”

Bùi Chiêu nhìn vị nữ lang xa lạ kia một cái, khẽ gật đầu, rồi khách sáo mở lời với Tống thị: “Tam thẩm.”

Lúc này Tống thị mới hoàn hồn, đáp một tiếng, cười với Bùi Chiêu và Từ Tu: “Thật không ngờ hôm nay hai người các con cũng đến Kim Minh Trì, đúng là trùng hợp.”

Bùi Chiêu nhàn nhạt “ừ” một tiếng, giải thích rằng mấy ngày nay Kim Minh Trì mở cửa cho dân chúng, vì vậy phủ Khai Phong phải tiến hành tuần tra theo lệ.

Còn Từ Tu thì vì cuối cùng cũng đã đi thăm xong các vị trưởng bối trong họ, ở trong thành rảnh rỗi không có việc gì làm nên tiện thể đi dạo cùng chàng.

Tống thị nghe xong thì hiểu ra, đã có công vụ trong người thì bà cũng không tiện làm phiền hai người.

Trang Tam nương đứng bên cạnh nghe vậy, tuy trên mặt thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng cũng không tiện nói gì, chỉ ngẩng đầu mỉm cười với Bùi Chiêu.

Bùi Chiêu không để ý đến biểu cảm của vị nữ lang xa lạ kia, chỉ hơi gật đầu với Tống thị: “Tam thẩm cứ thong thả dạo chơi, con xin cáo từ trước.”

“Được.”

Tống thị vừa nói vừa nghiêng người nhường ra nửa bước.

Trang Tam nương thấy vậy, cũng đành nghiêng người tránh sang một bên, đưa mắt tiễn Bùi Chiêu và Từ Tu rời đi.

Đi được một đoạn xa hơn, Từ Tu bỗng bật cười khẽ một tiếng, hắn quay đầu nhìn Bùi Chiêu với vẻ mặt lạnh nhạt, trong mắt lộ ra vài phần trêu chọc.

Bùi Chiêu nhàn nhạt liếc bằng hữu của mình một cái, mở miệng hỏi: “Có chuyện gì mà buồn cười đến vậy?”

Từ Tu tặc lưỡi mấy tiếng, lắc đầu với chàng: “Không có gì đâu, chỉ là cười cho vui thôi.”

Bùi Chiêu thấy bộ dạng ấy của hắn thì hơi nhíu mày một chút, nhưng cũng không tiếp tục truy hỏi thêm về đề tài này.

Chàng đang định tiếp tục bước về phía trước, ngẩng đầu lên thì chợt thấy trong đình nghỉ mát cách đó không xa, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn