Bùi Chiêu cầm đũa lên, trước tiên gắp một miếng sườn kho, cúi mắt nhìn xem.
Sườn được hầm đến mức mềm nhừ, vừa gắp lên thì phần thịt trên xương khẽ rung rinh, nước sốt đậm đà theo đó nhỏ xuống, thấm vào cơm gạo tẻ, tỏa ra một mùi thịt thơm nức.
Cho vào miệng nhai vài cái, quả nhiên sườn đã mềm đến mức tách xương, ăn kèm với cơm gạo tẻ lại càng ngon.
Nuốt miếng sườn xuống, Bùi Chiêu lại gắp một đũa cải thìa xào tỏi, cải thìa được xào qua dầu, ăn vào vẫn còn hơi nóng miệng, nhưng kết hợp với mùi tỏi và một chút muối, lại có hương vị rất vừa miệng.
Chàng ăn vài miếng cải thìa, lại ăn thêm nửa miếng sườn kho. Khi ngẩng đầu lên, lại thấy Khương Như Ý vẫn đứng bên cạnh.
Chàng gật đầu, nói với nàng: “Hương vị đều rất ngon, đa tạ tiểu nương tử đã để tâm.”
Khương Như Ý mỉm cười, nhưng vẫn không rời đi, mà chỉ vào bát đào vàng nhỏ kia, nói: “Bùi Thiếu doãn nếm thử món tráng miệng này nữa đi.”
Bùi Chiêu nhìn đôi mắt cong cong đang mỉm cười của nàng, hơi nhướn mày, song vẫn cầm thìa lên, múc vào trong bát.
Khi khuấy nhẹ thìa, chàng mới phát hiện trong bát ngoài đào vàng ra, còn giấu hơn mười viên tiểu viên tử đủ màu, trông dáng vẻ giống như làm từ bột nếp.
Bùi Chiêu ăn một miếng đào vàng, rồi ăn tiếp viên tròn nhiều màu kia, vừa vào miệng đã thấy mát lạnh. Tuy vị ngọt khá rõ, nhưng ăn lại không hề ngấy.
Đến khi cắn vỡ một viên nhỏ, nhai vài cái trong miệng, Bùi Chiêu bất ngờ ngẩng đầu nhìn Khương Như Ý: “Bên trong có nhân trái cây?”
Khương Như Ý bật cười, gật đầu nói: “Đúng vậy, bên trong là nhân đào. Băng tuyết tiểu nguyên tử ăn cùng với đào vàng, Bùi Thiếu doãn thấy kết hợp như vậy hương vị thế nào?”
Vừa rồi khi vào bếp xào rau, trong đầu Khương Như Ý vẫn còn suy nghĩ về những lời khách ban ngày nói. Lúc nàng múc đào vàng từ trong hũ ra, chợt nảy ra một ý nghĩ: nếu đem hai món tráng miệng này kết hợp lại, làm thành một món song vị, chẳng phải có thể ăn được cả hai sao?
Nghĩ vậy, nàng bèn tiện tay múc thử một bát. Nhìn phản ứng của vị Bùi thiếu doãn trước mắt, hình như cũng không tệ nhỉ?
Bùi Chiêu đón lấy ánh mắt mong đợi của Khương Như Ý, hơi suy nghĩ một chút, rồi lại cúi đầu cầm thìa lên, múc một thìa gồm cả đào vàng lẫn viên tròn nhỏ, chậm rãi đưa vào miệng nhai.
Một lát sau, chàng mới nuốt miếng đào xuống, ngẩng đầu lên nói: “Đào vàng có thể cắt nhỏ hơn một chút, ăn cùng viên tròn thì hơi ngọt, độ ngọt nên giảm đi nửa phần thì hơn.”
Khương Như Ý hơi bĩu môi, cảm thấy khẩu vị của vị Bùi Thiếu doãn này quả thực thanh đạm, cũng không hiểu sao ngày trước chàng lại để mắt tới hộp mứt mật của nàng.
Trong lòng nàng lén than thở một câu, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Món tráng miệng này có thêm đá, vốn dĩ độ ngọt đã phải giảm đi vài phần. Huống chi lại là ăn sau bữa chính, khách vừa ăn xong những món đậm vị, nếu vị ngọt không đủ, trái lại sẽ thấy nhạt nhẽo.”
Bùi Chiêu nhướn mày liếc nhìn Khương Như Ý, thấy nàng cười tươi rói, chàng cũng khẽ cong khóe môi.
Chàng gật đầu: “Vậy thì làm theo ý của nữ lang đi. Món tráng miệng này đậm đà một chút, hẳn sẽ càng được khách ưa thích.”
Khương Như Ý cười tủm tỉm nói một câu: “Bùi Thiếu doãn nói rất đúng.”
Nhận được phản hồi của khách về món tráng miệng song vị, lúc này nàng mới hài lòng quay người rời đi.
Đợi đến khi Bùi Chiêu ăn xong và thanh toán, lại thấy Khương Như Ý đang đứng sau quầy, trông tâm trạng vô cùng tốt.
Lúc này trong tiệm đã không còn khách, xung quanh yên tĩnh hẳn lại, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích vọng vào từ ngoài cửa sổ, cùng với ánh đèn dầu bên cạnh thỉnh thoảng lách tách nổ ra vài tia lửa nhỏ.
Nghe thấy động tĩnh, Khương Như Ý ngẩng đầu khỏi quầy, mỉm cười với Bùi Chiêu: “Bùi Thiếu doãn dùng xong rồi sao? Xin đi thong thả, hoan nghênh lần sau lại ghé.”
“Ừm.”
Bùi Chiêu lấy bạc đưa qua, gật đầu với Khương Như Ý một cái, rồi dưới ánh đèn lay động, bước ra khỏi cửa tiệm Khương ký.
…
Ngày hôm sau, khi các thực khách tới ăn thì nghe nói đã có thể chọn món tráng miệng song vị.
Trong tiệm nhỏ, Khương Như Ý nở nụ cười trên mặt, đưa tay chỉ về phía bảng thực đơn treo trên tường.
Các thực khách đến ăn đều nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ thấy bên phải vị trí treo thực đơn vốn có, nay xuất hiện thêm mấy tấm bảng mới. Trên đó không chỉ có đào vàng, băng tuyết lãnh nguyên tử vừa ra mắt hôm qua, mà còn có cả mấy loại đồ uống lạnh bán trước đó.
Những tấm bảng này nhỏ hơn thực đơn thông thường một chút, màu sắc cũng nhạt hơn, nhìn vào là thấy mát mắt, sạch sẽ, nổi bật giữa một loạt món ăn khác.
Khương Như Ý mỉm cười giới thiệu với mọi người: “Hôm qua nghe lời góp ý của các vị khách, ta cũng thấy chỉ gọi một loại tráng miệng thì thật khó chọn. Vì vậy hôm nay, đặc biệt cho ra mắt tráng miệng song vị.”
“Từ nay về sau, nếu các vị khách có món tráng miệng yêu thích, đều có thể tùy ý chọn hai món ghép lại, giá tiền thì mỗi món tính một nửa giá gốc. Dĩ nhiên, nếu không muốn song vị thì vẫn có thể gọi riêng từng món theo khẩu phần cũ, tùy khách lựa chọn.”
Các thực khách nghe nói có thể tùy ý phối hợp như vậy, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ phấn khích.
Như vậy chẳng phải là bỏ tiền cho một phần, lại được nếm hai hương vị khác nhau hay sao?
Khương Như Ý gật đầu, mỉm cười đáp lại vị khách hỏi chuyện: “Đúng là như vậy.”
Nghe xác nhận, mọi người nhìn bảng tráng miệng trên tường, lập tức gọi to: “Khương tiểu nương tử, cho ta một phần đào vàng ghép băng tuyết lãnh nguyên tử.”
“Ta cũng muốn! Khương tiểu nương tử, bàn này hai phần song vị, thêm hai ly nước ô mai.”
“Khương tiểu nương tử, sữa đông hoa quế cũng ngon lắm, có thể ghép chung với băng tuyết lãnh nguyên tử không?”
Khương Như Ý gật đầu đáp: “Đương nhiên là được.”
Các khách khác nghe nói còn có thể gọi như vậy thì đồng loạt hào hứng hẳn lên.
Trong tiệm nhỏ, khách khứa xôn xao bàn luận xem ghép món nào với món nào thì ngon, vừa rướn cổ nhìn bảng thực đơn trên tường, lại có những thực khách ngồi gần nhau trao đổi ý kiến, không khí thảo luận rộn ràng hẳn lên.
Mấy ngày sau đó, ngoài những người tới ăn bữa sáng và bữa xế, còn có không ít khách cố ý chọn lúc vắng người, chỉ để đến thưởng thức món tráng miệng song vị ấy.
“Vốn định đến vào giờ ăn cơm, nhưng tiệm của Khương tiểu nương tử làm ăn quá đắt khách, nên ta nghĩ chờ lúc ít người rồi đến ăn, chẳng phải sẽ tiện hơn sao?”
Vị thực khách trước mặt vừa nói vừa lộ ra nụ cười khá đắc ý.
Khương Như Ý nghe vậy cũng mỉm cười, nói cách này của quý khách quả thực rất hay.
Ngoài vị khách thông minh ấy, còn có không ít thực khách không chỉ đến ăn tại chỗ, lúc rời đi còn muốn mua mang về một phần, nói là đem về cho người trong nhà nếm thử.
Từ khi bắt đầu bán các loại đồ uống lạnh, dạo gần đây Khương Như Ý kiếm được thêm không ít bạc, nên mua đá cũng rất hào phóng. Nay trong tiệm lúc nào cũng đủ đá, vì thế các loại đồ uống lạnh và món tráng miệng đều có thể đóng gói mang đi.
Gặp những vị khách như vậy, Khương Như Ý đều cho thêm đá, lại dặn họ về đến nhà thì ăn ngay, ngàn vạn lần đừng để tan chảy.
Những vị khách mang đồ về gật đầu liên tục, xách hộp thức ăn bước nhanh rời đi.
Qua mấy ngày khách khứa truyền miệng bàn tán với nhau, cách gọi món cũng ngày càng phong phú.
Khương Như Ý thống kê sơ qua, ngoài kiểu ghép thường thấy là đào vàng với lãnh nguyên tử, còn có người chọn sữa đông hoa quế ghép với đào vàng, hoặc sữa đông hoa quế ghép với lãnh nguyên tử.
Ngoài ra còn có những thực khách khá đặc biệt, thích dùng nước ô mai ghép với lãnh nguyên tử, thậm chí có người dùng nước tía tô ghép với sữa đông hoa quế.
Khương Như Ý nhìn những cách ăn muôn hình vạn trạng ấy, đều mỉm cười hiền hòa, làm đúng theo yêu cầu rồi mang ra cho khách.
Lúc rảnh rỗi, nàng không khỏi nhớ tới trà sữa của kiếp trước.
Chỉ tiếc rằng hiện giờ không có ống hút, nếu không nàng thật sự đã tính chuyện cho ra mắt loại trà sữa trân châu thêm đường thêm topping rồi.
Khi Khương Như Ý đang miên man suy nghĩ những chuyện ấy, nàng ở một mình trong bếp làm bánh hấp tam tiên.
Lúc này đã qua giờ ăn, những vị khách đến tiệm dùng bữa chính đều đã rời đi, chỉ lác đác vài thực khách ngồi thong thả trong tiệm, gọi một phần tráng miệng song vị rồi chậm rãi thưởng thức.
Vì khách ít, một mình A Thược cũng xoay xở được. Nhân lúc làn khách tiếp theo còn chưa tới, Khương Như Ý tranh thủ chuẩn bị đồ ăn cho buổi tối.
Nàng trộn hẹ, trứng và tôm khô với muối và xì dầu nhạt làm nhân chay tam tiên, tôm khô phải ngâm trước, trứng thì xào chín rồi băm nhỏ, hẹ thái vụn.
Sau đó, chia khối bột đã được ủ nở thành những phần lớn hơn một chút, cán mỏng thành vỏ bánh, cho nhân tam tiên vào giữa, túm từ xung quanh vào trong thành hình giống bánh bao.
Tiếp đến đặt phần miệng úp xuống, dùng tay nhẹ nhàng ấn thành chiếc bánh dẹt nhưng vẫn giữ độ dày nhất định, rồi dùng cây cán bột cán cho phẳng, chú ý đừng làm rách vỏ. Đợi nước trên bếp sôi, cho những chiếc bánh tam tiên này vào xửng hấp chín.
Bánh tam tiên hấp chín có thể ăn ngay, cắn một miếng là hơi nóng và mùi thơm bốc lên, vỏ bánh mềm dày, nhân bên trong tươi ngon đậm đà, ăn kèm món mặn hay món xào đều rất hợp.
Nếu không ăn ngay cũng chẳng sao, chỉ cần lấy bánh ra khỏi xửng, để nguội trong bếp. Khi muốn ăn, cho bánh đã nguội hẳn vào chảo phẳng, áp chảo hai mặt đến khi vàng ruộm.
Dùng dao cắt ra, lớp vỏ bên ngoài giòn vàng, bên trong ruột bánh vẫn mềm. Dù lúc nào đói bụng, chỉ cần áp chảo là có thể ăn ngay, vô cùng tiện lợi.
Từ khi phát hiện ra cách ăn này, hễ rảnh rỗi là Khương Như Ý lại hấp sẵn một xửng.
Nếu gặp lúc khách quá đông, không kịp ăn cơm, nàng và A Thược có thể thay phiên nhau trông tiệm, không làm lỡ bữa của người còn lại.
Ngoài ra, Khương Như Ý còn nhận ra rằng bánh hấp tam tiên này cũng cực kỳ thích hợp để làm món ăn sáng.
Sáng sớm ngày hôm ấy, Khương Như Ý cùng A Thược ngồi bên bàn, ăn những chiếc bánh hấp tam tiên được áp chảo hai mặt vàng ruộm, kèm theo một bát trà thang mua từ ngoài phố.
Món trà thang này là thứ mà mấy hôm trước, khi đi ngang qua trước Thanh Nguyệt Lâu, Khương Như Ý vô tình phát hiện ra.
Người bán trà thang là một ông lão đã có tuổi, đẩy một chiếc xe gỗ, trên xe đặt một ấm trà lớn bằng đồng tím.
Thấy hai cô nương trẻ tuổi là Khương Như Ý và A Thược đến mua trà thang, ông lão đặc biệt cho thêm nhiều đường đỏ và mè. Ngoài ra trong bát còn có hạt khô băm nhỏ và mứt mật, múc đầy ắp một bát.
A Thược chưa từng thấy món này bao giờ, nâng bát bằng hai tay như bảo bối, cẩn thận mang về tiệm.
Đến lúc ăn, làm theo cách Khương Như Ý chỉ, nàng ấy dùng muỗng khuấy đều bát trà thang. Bên trong đỏ, vàng, trắng đủ màu, trông giống như bát cháo bát bảo, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy phong phú.
Trà thang này không có mùi vị gì quá đặc biệt, chỉ phảng phất hương kê nhè nhẹ.
Kê, tức là hoàng mễ theo cách gọi về sau, vốn không quá phổ biến. Thường người ta xay thành bột, rồi rang trong chảo lớn, khi ăn thì dùng nước nóng pha ra.
Đây là lần đầu A Thược uống trà thang, còn chưa kịp nếm thử, nàng ấy đã cúi đầu nhìn kỹ, lại dùng muỗng khuấy vài cái, thấy bên trong sặc sỡ đủ màu, quả thực rất đẹp mắt.
Đợi cơn tò mò qua đi, nàng ấy mới múc một muỗng cho vào miệng, rồi gật đầu thật mạnh.
“Ngọt, thơm.”
Nghe lời đánh giá đầy trẻ con ấy, Khương Như Ý không nhịn được mà bật cười.
Nàng cũng cúi đầu uống một ngụm, gật đầu theo: “Quả thật không tệ.”
Các loại hạt khô và mứt mật ông lão dùng đều rất tươi, hạt khô hẳn còn được rang trước, ăn vào vừa giòn vừa thơm. Uống một ngụm trà thang, bên trong không chỉ có mè và óc chó, mà còn có mứt mật chua ngọt, tầng vị phong phú, thú vị, quả nhiên rất hợp để ăn buổi sáng.
Khương Như Ý và A Thược vừa uống bát trà thang ngọt thơm ấy, vừa dùng bánh tam tiên áp chảo, chậm rãi thong dong, cảm giác vô cùng nhàn nhã dễ chịu.
Ăn được vài miếng, A Thược lại cúi đầu nhìn bát trà thang trước mặt, bỗng ngẩng lên hỏi Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, trà thang này ngoài mứt mật ra, có phải cũng có thể cho tiểu viên tử và đào vàng vào không ạ?”
Khương Như Ý nghĩ tới mấy ngày nay bán tráng miệng song vị, nghe câu hỏi này thì bật cười. Không ngờ giờ đây, hễ gặp món ăn lạ, A Thược đã biết vận dụng linh hoạt như thế rồi.
Nàng cố ý làm vẻ nghiêm túc, lắc đầu nói: “Chắc là không được đâu, hai thứ ấy ăn vào quá mềm, không hợp để cho vào trà thang.”
A Thược thấy tiểu nương tử nói rất nghiêm chỉnh thì thất vọng thở dài một tiếng: “Ồ…”
Trêu A Thược xong, tâm trạng Khương Như Ý rất vui, mỉm cười rồi cúi đầu ăn thêm vài miếng nữa.
Khi ánh mắt lướt qua chiếc hũ dài đựng đào vàng đặt trên bàn, nàng lại không nhịn được mà thở dài.
Thời gian này, đào vàng đóng hũ bán cực kỳ chạy. Cả một thùng đào vàng lớn, mới chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã dùng hết bảy tám phần.
Khương Như Ý ước chừng, nhiều lắm chỉ thêm hai ngày nữa, số đào vàng còn lại cũng sẽ bán sạch.
A Thược nghe tiểu nương tử thở dài, vội hỏi có chuyện gì. Sau khi nghe Khương Như Ý nói xong, nàng ấy cũng thở dài theo.
Khương Như Ý buồn bực một lúc, nhưng rất nhanh đã nghĩ thông suốt. Nàng lắc đầu nói: “Bán hết thì bán hết thôi. Không còn đào vàng nữa thì chúng ta vẫn còn nước tía tô, nước ô mai, sữa đông hoa quế và băng tuyết lãnh nguyên tử. Dù sao đến lúc đó, chỉ cần nói rõ với khách là được.”
A Thược thấy Khương Như Ý nói vậy thì gật đầu theo.
Lời thì nói thế, nhưng vừa nghĩ tới sau này không còn đào vàng đóng hũ, rốt cuộc trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.
Không ngờ rằng, Khương Như Ý vừa mới nghĩ đến chuyện không bán đào vàng đóng hũ nữa thì quản sự của Thanh Nguyệt Lâu đã chủ động tìm tới cửa.
……
Trong tiệm nhỏ, quản sự Thanh Nguyệt Lâu vừa bước vào, nhìn thấy cửa hàng trước mắt yên tĩnh, gọn gàng, trong mắt hiện lên một vẻ kinh ngạc.
Vốn dĩ diện tích tiệm không lớn, lại còn bị che bớt cửa sổ mặt tiền, nên ánh sáng không được tốt.
Thế nhưng giờ đây, bệ cửa sổ đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn đồ lặt vặt, trong tiệm không chỉ sáng sủa, ngăn nắp mà trên bệ cửa còn đặt mấy chậu trúc mễ xanh tươi, trên tường treo những bảng thực đơn tinh tế, sát tường là những chiếc bàn dài và kệ gỗ được xếp ngay ngắn, phối với nền nhà quét dọn sạch sẽ, khiến người ta vừa bước vào đã cảm thấy dễ chịu.
Khương Như Ý thấy quản sự bước vào, vội mời ông ấy ngồi xuống.
A Thược biết tiểu nương tử có việc cần bàn, nhanh tay thu dọn bát trà thang và bánh hấp tam tiên trên bàn, mang vào trong bếp.
Khương Như Ý nhìn quản sự, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: “Không biết hôm nay quản sự tới đây, là có việc gì?”
Quản sự nghe tiếng Khương Như Ý, lúc này mới thu ánh mắt đang nhìn bảng thực đơn trên tường đối diện lại. Ông ấy chỉ tay về phía tường, nói: “Bảng thực đơn do Khương tiểu nương tử làm, quả thật rất tinh tế.”
Khương Như Ý mỉm cười, vội khiêm tốn nói chỉ là làm tỉ mỉ hơn bình thường một chút, không dám so sánh với Thanh Nguyệt Lâu.
Quản sự cũng chỉ tiện miệng khen một câu, nhớ tới mục đích chính hôm nay thì nghiêm mặt, hỏi Khương Như Ý: “Nghe nói đào vàng đóng hũ của Khương tiểu nương tử bán rất chạy. Tính theo thời gian, số đào vàng mua trước đó từ Dương lang quân, hẳn là sắp dùng hết rồi nhỉ?”
Khương Như Ý nghe quản sự hỏi tới chuyện đào vàng đóng hũ, có hơi không đoán ra ý ông ấy.
Nàng gật đầu: “Đúng là sắp dùng hết rồi. Vì thế hai ngày nay định nói rõ với khách là tạm thời không bán đào vàng đóng hũ nữa, không biết vì sao quản sự lại hỏi chuyện này?”
Ánh mắt quản sự sáng rực nhìn sang: “Nếu như ta có cách cung ứng đào vàng, không biết Khương tiểu nương tử có nguyện ý hợp tác cùng Thanh Nguyệt Lâu hay không?”
Đây rõ ràng là tới để bàn chuyện làm ăn.
Trên mặt Khương Như Ý lộ ra vẻ kinh ngạc, nàng nhìn về phía quản sự.
Quản sự cũng không vòng vo, trực tiếp kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
Hôm đó, Khương Như Ý mang hũ đào vàng tới biếu Thanh Nguyệt Lâu, quản sự nếm thử thấy rất ngon nên dâng lên cho ông chủ của Thanh Nguyệt Lâu.
Không ngờ rằng, sau khi ông chủ Thanh Nguyệt Lâu nếm thử, lại vô cùng yêu thích. Ăn xong cả hũ đào vàng, ông còn đặc biệt sai người tới hỏi xem còn nữa không, lại hỏi là do vị đầu bếp nào làm.
Quản sự vội vàng đem chuyện Khương tiểu nương tử thuê lại cửa tiệm cũ của Thanh Nguyệt Lâu kể tỉ mỉ cho ông chủ nghe, còn nói hiện giờ trong tiệm của Khương tiểu nương tử cũng đang bán đào vàng, nếu ông chủ muốn ăn, ông sẽ sai người đi mua.
Không ngờ rằng, đào vàng vừa bán ra thị trường, lại được hoan nghênh ngoài dự đoán.
Bởi vậy, ông chủ Thanh Nguyệt Lâu trong lúc yêu thích món này đã nảy sinh ý định hợp tác.
Quản sự nói xong, lại hòa nhã mỉm cười với Khương Như Ý: “Theo ý của ông chủ nhà chúng tôi, đã là hợp tác thì về giá cả nhất định sẽ không để Khương tiểu nương tử chịu thiệt, vẫn tính theo mức giá thu mua trước đây.”
“Thêm nữa, ông chủ cũng muốn hỏi Khương tiểu nương tử, có thể dành ra một phần đào vàng để bán cho Thanh Nguyệt Lâu hay không?”
Khương Như Ý nghe nói Thanh Nguyệt Lâu có thể cung ứng đào vàng, trong lòng quả thật có chút dao động, chỉ là…
Sau khi suy nghĩ một lúc, nàng đầy vẻ tiếc nuối lắc đầu với quản sự.
“Quản sự cũng đã thấy rồi, hiện nay trong tiệm chỉ có hai người là ta và A Thược, nhân lực thực sự không đủ. Nếu còn phải cung ứng đào vàng cho Thanh Nguyệt Lâu, e là thật sự không xoay xở nổi.”
Quản sự biết Khương Như Ý nói là sự thật thì gật đầu, rơi vào trầm tư.