Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 33

Phía sau, đợi đến khi Bùi Chiêu và Từ Tu đi xa rồi, Tống thị mới quay đầu nhìn vị Trang tiểu nương tử đứng bên cạnh, trên mặt lộ ra nụ cười cảm kích.

 

Bà nói: “Hôm nay đa tạ tiểu nương tử đã giúp đỡ. Giờ đã tới nơi rồi, ta cũng không làm lỡ thời gian du ngoạn của tiểu nương tử nữa.”

Hôm nay, lúc còn ở ngoài Kim Minh Trì, không hiểu sao một chiếc hộp đựng thức ăn mà Tống thị mang theo lại bị hỏng, nhất thời không tìm được đồ thay thế.

Đang lúc lo lắng, đúng lúc tiểu nương tử này dẫn theo tỳ nữ đi ngang qua, hỏi rõ nguyên do, rồi nói có thể giúp bà đựng tạm một phần đồ ăn, đợi tới Kim Minh Trì thì lấy ra sau.

Vì vậy hai người mới tình cờ đi cùng nhau.

Trang Tam nương nghe Tống thị nói vậy, trên mặt nở nụ cười: “Có thể giúp được phu nhân là vinh hạnh của vãn bối. Hôm nay đã gặp nhau rồi, hay là cùng phu nhân dạo chơi một lát nhé ạ?”

Tống thị nhìn tiểu nương tử lần đầu gặp mặt trước mắt, có chút ngẩn ngơ chớp mắt.

Giờ đây các nữ lang trong thành đều trở nên nhiệt tình như vậy sao?

Bà lại liếc nhìn chiếc hộp thức ăn lớn trong tay tỳ nữ của Trang Tam nương, rốt cuộc vẫn không nỡ để phí chỗ đồ ăn bên trong, bèn gật đầu cười: “Cũng được, chỉ sợ làm chậm việc du ngoạn của tiểu nương tử thôi.”

Trang Tam nương cười lắc đầu, rồi cùng Tống thị men theo bờ Kim Minh Trì đi về phía trước.

Bên đình nghỉ mát, khi Bùi Chiêu nhìn thấy Khương Như Ý, Khương Như Ý cũng đã nhìn thấy hai người họ.

Động tác cắn miếng thịt khô trong miệng nàng khựng lại một chút, rồi nàng giả vờ như vừa mới trông thấy họ, lặng lẽ nuốt miếng thịt trong miệng xuống, ngẩng mặt mỉm cười chào hai người.

“Bùi Thiếu doãn, Từ lang quân.”

Bùi Chiêu dừng bước bên ngoài đình mát, cũng hơi gật đầu với nàng: “Khương tiểu nương tử.”

Từ Tu cười híp mắt chào hỏi: “Khương tiểu nương tử, thật khéo quá, hôm nay các cô cũng tới Kim Minh Trì tránh nóng sao?”

Khương Như Ý gật đầu: “Vâng, hai vị lang quân cũng vậy sao?”

Từ Tu đáp một tiếng “Đương nhiên”, rồi lại lắc đầu nói hôm nay Bùi Tòng Khiêm đang trực, còn mình thì rảnh rỗi không có việc gì nên cùng chàng ra ngoài dạo chơi.

Nghe nói vị Bùi Thiếu doãn này giữa trời nắng nóng vẫn phải làm việc, Khương Như Ý không khỏi liếc nhìn chàng với ánh mắt đầy cảm thông.

Bùi Chiêu để ý thấy ánh mắt của nàng, cũng ngẩng mắt nhìn sang, Khương Như Ý vội vàng dời tầm mắt.

Từ Tu thấy trước mặt Khương Như Ý bày đầy một bàn đồ ăn, tò mò thò đầu từ ngoài đình vào nhìn: “Những món Khương tiểu nương tử mang theo trông có vẻ đều rất ngon.”

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ của Từ lang quân, không nhịn được cười, nàng chỉ vào mấy món trên bàn nói: “Từ lang quân thích món nào, có muốn lấy nếm thử không?”

Nàng chỉ hỏi thuận miệng, không ngờ Từ Tu lại rất động lòng với đề nghị này, lập tức xoa tay nhìn kỹ. Dạo gần đây vì bận đi thăm hỏi các nhà, hắn đã lâu không tới tiệm của Khương tiểu nương tử ăn cơm, nay gặp được ở đây, chẳng phải đúng là duyên phận sao?

Nghĩ vậy, hắn hỏi Khương Như Ý mấy loại bánh kia là gì, có ngọt không, nhân bên trong gồm những gì.

Khương Như Ý đơn giản giới thiệu qua cho hai người, rồi lại chỉ vào thịt khô và thịt nướng nói: “Hai món này đều làm từ thịt heo, hương vị cũng rất ổn, lại dai ngon, rất thích hợp lúc rảnh rỗi đem ra ăn vặt.”

Vừa nói, nàng lại cầm một miếng thịt khô lên cắn một miếng, chậm rãi nhai trong miệng, rõ ràng là đặc biệt yêu thích loại đồ ăn dùng để “mài răng” lúc nhàn rỗi này.

Từ Tu gật đầu, vẻ mặt do dự nhìn mấy cái đĩa, rồi tiện tay cầm một miếng bánh bách quả ăn: “Ừm, vừa giòn vừa mềm, mùi vị thật không tệ.”

Khương Như Ý cười cười, lại quay sang hỏi Bùi Chiêu: “Bùi thiếu doãn có muốn nếm thử một miếng không?”

Bùi Chiêu lắc đầu: “Không cần, đa tạ tiểu nương tử.”

Trong lúc nói chuyện, chàng liếc nhìn Khương Như Ý một cái. Hôm nay Kim Minh Trì mở cửa cho dân chúng vào du ngoạn, các cô nương đến dạo chơi đều ăn mặc, trang điểm rất chỉn chu, quần áo và trang sức đều tinh tế.

Chỉ riêng Khương tiểu nương tử trước mắt này, lại chỉ mặc một bộ váy áo tay hẹp màu xanh nhạt, tóc búi thành một búi tròn đơn giản, cài một chiếc trâm bạc nhỏ, trên tai đeo đôi khuyên hình lưỡi liềm cùng màu. Lúc này, đôi khuyên nhỏ ấy theo động tác ăn uống của nàng mà khẽ lay động. (Hình ảnh tương tự ở trên đầu bài viết)

Tư thế ngồi của nàng cũng chẳng mấy đoan trang, nhàn nhã tựa vào lan can đình mát. So với những người khác ăn mặc cầu kỳ, quả thật nàng mang dáng vẻ rất “đi ra ngoài tránh nóng”.

Bùi Chiêu nghĩ vậy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên đôi chút.

Nếu để Khương Như Ý biết được suy nghĩ của vị Bùi Thiếu doãn này, e rằng trong lòng nàng cũng phải thầm than vài câu.

Búi tóc tròn hôm nay của nàng rõ ràng là cố ý chừa phần tóc trước trán tạo thành dáng “vân tiêm xảo ngạch” tinh tế, chiếc trâm trên đầu cũng là hình Tường Vân, chính là kiểu đang thịnh hành trong Biện Kinh bây giờ.

Vậy mà vào mắt vị Bùi Thiếu doãn này, lại chẳng khác gì một búi tóc tròn bình thường, có tức hay không chứ?

Từ Tu ăn xong một miếng bánh bách quả, nghe Khương Như Ý hỏi Bùi Chiêu có ăn hay không thì cười một tiếng.

Hắn phủi vụn bánh dính trên tay, nói với Khương Như Ý: “Khương tiểu nương tử không cần để ý tới hắn, lúc Bùi Tòng Khiêm đang trực thì chưa bao giờ ăn gì.”

Khương Như Ý nhìn Từ Tu, rồi lại nhìn Bùi Chiêu, trên mặt lộ ra vẻ chợt hiểu.

Thảo nào.

Nàng nhớ lần đầu gặp vị Bùi Thiếu doãn này ở ngoài Đại Tướng Quốc Tự, hình như chàng cũng đang đi trực, chẳng trách lúc đó đồng liêu bên cạnh muốn mua bánh hồ mỏng giòn, lại bị chàng ngăn lại.

Khương Như Ý chân thành cảm thán: “Bùi thiếu doãn đúng là rất tận tâm tận lực.”

Bùi Chiêu nghe lời cảm thán ấy, ngẩng mắt nhìn nàng một cái, khẽ nhướn mày.

Từ Tu lại cầm thêm một món ăn khác, vừa ăn vừa hỏi: “Sao hôm nay Khương tiểu nương tử lại rảnh rỗi ra ngoài tránh nóng thế này? Không cần trông coi cửa tiệm sao?”

Nghe Từ Tu hỏi vậy, Khương Như Ý cười rạng rỡ.

Nàng vui vẻ lắc đầu: “Mấy ngày nay cửa tiệm tạm thời đóng cửa nên không cần trông. Đợi mấy ngày nữa mở rộng sửa sang xong, sau này sẽ không còn là quầy nhỏ nữa mà đổi thành quán ăn.”

Từ Tu kinh ngạc nhìn nàng: “Khương tiểu nương tử muốn mở quán ăn sao?”

Khương Như Ý gật đầu đáp một tiếng “Phải”, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Trong mắt Bùi Chiêu cũng thoáng hiện vẻ bất ngờ, nhìn nụ cười rạng rỡ sáng ngời của Khương Như Ý, khóe môi chàng cũng cong lên thêm chút nữa.

Bùi Chiêu mở lời: “Chúc mừng tiểu nương tử.”

“Đa tạ Bùi Thiếu doãn.”

Khương Như Ý cười híp mắt gật đầu với chàng, nhận lấy lời chúc mừng ấy.

Mấy người lại trò chuyện thêm vài câu, nói rằng đợi quán ăn của Khương tiểu nương tử khai trương nhất định sẽ tới ủng hộ. Khương Như Ý nghe vậy thì cười, đáp rằng nếu hai vị lang quân tới ăn, nhất định sẽ giảm giá thật lớn.

Từ Tu vừa nghe tới giảm giá thì thấy trong lòng nôn nao không chờ được, đợi nói thêm vài câu nữa xong, Bùi Chiêu và Từ Tu mới cáo từ rời đi.

Trong đình nghỉ mát, Khương Như Ý tiễn mắt nhìn hai vị lang quân rời đi, mỉm cười thu ánh nhìn lại.

Nàng phát hiện, vị Bùi Thiếu doãn này chỉ cần nói nhiều hơn một chút, cũng không còn lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Nghĩ tới cảnh ban nãy Trang Tam nương “tình cờ” gặp được Bùi Thiếu doãn, Khương Như Ý lại tặc lưỡi mấy tiếng.

Xem ra, dù vị Bùi thiếu doãn này luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, vẫn có cô nương ngưỡng mộ đó thôi?

Khương Như Ý cười đầy vẻ hóng chuyện, rồi thu lại suy nghĩ, tiếp tục dồn sự chú ý vào bàn đồ ăn trước mặt.

Sau khi Khương Như Ý và A Thược ăn xong, hai người lại dọc theo bờ Kim Minh Trì đi dạo thêm một lát, coi như vận động gân cốt.

Hôm nay mang theo đồ ăn vừa đủ, không nhiều không ít, đúng cho hai người ăn.

Lúc này bụng đã no, trên mặt nước lại có làn gió mát thổi tới, hai người thong thả tản bộ, cảm giác vô cùng dễ chịu.

Khi đi tới một đoạn đê, lại thấy trong một tòa đình nghỉ mát không xa, Tống thị và Trang Tam nương đang ngồi cùng nhau, mỉm cười trò chuyện.

Trong đình, Trang Tam nương đang nói với Tống thị về chuyện trong thành nhà nào có kiểu trang sức đẹp, nhà nào chuyên cung cấp cho cung đình, thỉnh thoảng còn bình luận vài câu, nhắc tới vàng bạc châu báu thì rành rẽ như lòng bàn tay.

Tống thị nghe mà chỉ muốn ngáp, nhưng lại ngại ngắt lời, vừa quay đầu thì đúng lúc thấy Khương Như Ý, từ xa mỉm cười với nàng.

Khương Như Ý thấy vậy thấy vậy cũng mỉm cười từ xa, gật đầu với Tống thị.

Trang Tam nương theo ánh mắt của Tống thị nhìn sang, khi nhận ra là Khương Như Ý thì hơi nhíu mày, dời ánh nhìn đi chỗ khác.

Khương Như Ý thấy hành động ấy, không nhịn được bật cười khẽ một tiếng.

Theo suy nghĩ của nàng, nhìn vẻ thất vọng của vị nữ lang kia, e rằng ban nãy nàng ta còn tưởng người xuất hiện là vị Bùi Thiếu doãn kia nhỉ?

Khương Như Ý âm thầm than thở trong lòng xong thì thu lại ánh mắt.

Hôm nay nàng và A Thược tới sớm, nên lúc này mặt trời mới vừa lên tới đỉnh đầu, nhiệt độ bắt đầu tăng cao.

Khương Như Ý quay sang nhìn A Thược: “Về thôi.”

Hôm nay A Thược cũng chơi đủ rồi, vừa ăn xong lại bắt đầu buồn ngủ.

Nghe tiểu nương tử nói về, nàng ấy gật đầu lia lịa: “Vâng.”

Thấy A Thược ngáp liên hồi, Khương Như Ý vội vỗ nhẹ nàng ấy một cái, bảo đợi về rồi hãy ngủ.

Hai người cùng nhau rời khỏi Kim Minh Trì, ngồi xe ngựa quay về trong thành.

Về tới viện, Khương Như Ý và A Thược ai về phòng nấy, thoải mái ngủ thêm một giấc.

Đến khi tỉnh dậy, Khương Như Ý nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, phát hiện mới chỉ sang buổi chiều, ánh nắng xiên xiên chiếu vào từ ngoài cửa.

Nàng dời chậu hoa sơn chi và phong lan đặt ở cửa, lại cầm kéo nhỏ tỉa bớt những cành lá lộn xộn.

Sau đó tựa vào gối mềm đọc một vài thoại bản, nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ.

Cứ nhàn nhã như vậy cho tới chiều tối, nàng mới chậm rãi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa xế.

Sáng hôm sau thức dậy, Khương Như Ý đi một chuyến tới cửa hàng thịt trước, nói với ông chủ rằng mấy ngày này cửa tiệm tạm nghỉ, bảo ông vài ngày nữa hẵng giao hàng.

Ông chủ tiệm thịt nghe nói Khương tiểu nương tử dự định mở quán ăn thì vội vàng cười nói một tiếng chúc mừng, lại gật đầu rất sảng khoái: “Không vấn đề gì, Khương tiểu nương tử cứ yên tâm, đợi quán ăn của tiểu nương tử khai trương, nhất định ta sẽ chọn thịt tươi ngon nhất mang tới.”

Khương Như Ý mỉm cười cảm ơn ông chủ tiệm thịt, nàng nhìn khối thịt trên thớt, chọn một miếng lớn thịt chân trước của heo, nhờ đối phương chặt thành miếng to.

Ông chủ tiệm thịt vừa đặt miếng thịt heo lên thớt, vừa tiện tay cầm dao, vừa tò mò hỏi Khương Như Ý: “Khương tiểu nương tử mua thịt chân trước này, là định hầm ăn sao?”

Thịt chân trước của heo có cả da lẫn gân, vốn khó xử lý nhất. Nếu dùng để hầm, e rằng sẽ rất phiền phức.

Khương Như Ý cười lắc đầu: “Không phải hầm thịt, mà là làm thịt kho tương để làm nhân bánh bao. Chặt miếng to chỉ là bước đầu, mang về còn phải xử lý tiếp.”

Ông chủ tiệm thịt nghe nói làm thịt kho tương, tò mò liếc nhìn trên thớt mấy lần, nhưng cũng không tiện hỏi thêm.

Đợi chặt xong toàn bộ miếng thịt heo, Khương Như Ý trả tiền, rồi xách thịt heo tươi cùng A Thược đi tới cửa hàng.

Vừa bước vào cửa thì thấy hành lang bên cạnh đã được đục thông một nửa.

Khương Như Ý nhìn sang đó, trong lòng ước chừng một chút, đợi khi gộp hành lang này vào, diện tích quán ăn sẽ lớn hơn gấp đôi.

Phát hiện ra điều này, tâm trạng nàng vô cùng vui vẻ, cười nhẹ một tiếng, miệng khe khẽ ngân nga một khúc, xách thịt heo đã chặt sẵn đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Vì nhà bếp được tách riêng, nên việc nấu nướng không bị ảnh hưởng bởi bên ngoài.

Khương Như Ý nhào bột xong cho vào chậu, lấy vải đậy lại, tranh thủ lúc ủ bột thì bắt đầu chuẩn bị nhân.

Hôm nay nàng định làm bánh bao thịt kho tương, đúng như tên gọi, phần nhân bên trong không phải thịt heo băm như thường ngày, mà là thịt heo đã được kho tương từ trước.

Hôm qua, sau khi ăn xong món thịt khô, không hiểu sao Khương Như Ý lại thèm thịt kho tương.

Thịt kho tương và thịt kho nước nghe qua thì có vẻ giống nhau, nhưng cách làm lại hoàn toàn khác, nguyên liệu dùng cũng không giống.

Thịt kho tương, mấu chốt nằm ở chữ “tương”, dùng nước tương đã nấu sẵn để hầm thịt, sau đó đun lửa lớn thu nước cho tới khi sánh đặc.

Làm thịt kho tương xong, nước tương bám đều bên ngoài miếng thịt, không những trông rất bắt mắt, mà ăn vào còn thơm đậm mùi tương, mặn ngọt hài hòa.

Nếu để nguội bớt một chút, lớp nước tương bám ngoài sẽ càng sánh hơn, ăn vào nước thịt dính môi, vị mặn thơm vô cùng đậm đà.

Hôm nay trong cửa hàng có không ít thợ đang làm việc, nếu ăn thịt kho tương trực tiếp thì chưa chắc đã tiện.

Vì vậy Khương Như Ý nghĩ, chi bằng làm thành bánh bao nhân thịt kho tương, không những có thể làm một lần rất nhiều, mà còn tiện cầm ăn bất cứ lúc nào.

Khương Như Ý đem thịt chân trước mua về rửa sạch bằng nước, cho vào nồi trụng sơ, vớt ra xong lại dùng nước ấm rửa sạch bọt máu bám trên bề mặt.

Sau đó bỏ da, cắt thịt chân trước đã trụng thành những khối vuông cỡ đầu ngón tay, rồi bắt đầu cho vào chảo xào.

Theo tiếng đặt chảo đun dầu vang lên trong bếp, hành, gừng và các loại gia vị cùng thịt lần lượt được cho vào nồi. Chỉ nghe “xèo” một tiếng giòn tan, trong chảo vang lên âm thanh rõ ràng, những miếng thịt hạt lựu trong chảo theo nhiệt độ dầu mà đổi màu, phần viền bắt đầu co lại.

Đợi đến khi toàn bộ thịt trong chảo đã đổi màu thì cho thêm tương ngọt và nước tương, dùng xẻng đảo đều. Đảo đến khi từng miếng thịt đều được áo một lớp nước tương mới cho thêm nước sôi và các loại hương liệu vào nồi, đun lửa lớn cho sôi rồi chuyển sang lửa nhỏ bắt đầu hầm.

Trên bếp trong phòng bếp, theo tiếng “ục ục” không ngừng nổi bong bóng nhỏ trong chảo, một mùi thịt kho tương đậm đà lan tỏa ra ngoài theo làn không khí trong bếp.

Những người thợ đang làm việc đều bất giác hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm nồng kia thì không tự chủ được mà nuốt nước bọt.

A Thược vén rèm nhìn vào trong: “Tiểu nương tử, mùi gì thế, sao thơm vậy?”

Khương Như Ý quay đầu lại, mỉm cười chỉ vào trong nồi: “Là thịt kho tương đó, báo với mọi người một tiếng, nói lát nữa ăn bánh bao nhân thịt kho tương.”

A Thược đáp lời rất nhanh, vội vàng quay người đi ra ngoài, truyền đạt lại lời của tiểu nương tử cho đám thợ.

Các thợ nghe nói món thịt kho tương này là đặc biệt làm cho họ ăn, ai nấy đều phấn khích nhìn về phía bếp một cái, tay chân làm việc lại càng hăng hái hơn.

Ước chừng thịt kho tương đã hầm gần xong, Khương Như Ý lại bật lửa lớn thu bớt nước, sau đó chia phần bột đã ủ thành từng viên nhỏ, cán thành vỏ bánh dày ở giữa, mỏng dần về bốn phía.

Nàng cho những miếng thịt hạt lựu đã thấm đẫm nước tương vào giữa vỏ bánh, ngón tay linh hoạt thu lại rồi bóp thành những nếp nhỏ, sau đó xếp vào xửng đem hấp chín.

Chưa tới giữa trưa, A Thược và các thợ đã được ăn những chiếc bánh bao nhân thịt kho tương thơm nức mùi tương.

Trong bếp, A Thược chia những chiếc bánh bao thịt kho tương vừa hấp xong cho đám thợ bên ngoài, rồi quay lại ngồi xuống, cùng Khương Như Ý ăn bánh bao nhân thịt kho tương.

Vì trước đó từng ăn bánh bao nhân thịt heo băm do tiểu nương tử làm, nên khi nghe nói lần này là nhân thịt kho tương, A Thược không khỏi tò mò nhìn chiếc bánh trong tay.

Thấy bề ngoài trông chẳng khác mấy, A Thược đành tò mò cắn một miếng.

Bánh bao thịt kho tương vừa mới ra khỏi xửng, còn nóng hổi, A Thược cắn một miếng rồi há miệng thổi phù phù cho bớt nóng.

Đợi hơi nóng bên trong tỏa ra thì cảm thấy phần nhân thơm ngào ngạt mùi tương, vị mặn ngọt hài hòa.

Những miếng thịt kho tương bên trong đều được hầm rất mềm, cắn nhẹ là đứt, từng thớ thịt tơi ra rõ ràng, trên sợi thịt còn bọc lớp nước tương đậm đặc, càng nhai càng thấy ngon.

A Thược ăn bánh bao thịt kho tương mà gật đầu liên tục, cũng chẳng buồn để ý đến nóng nữa, lại cắn thêm một miếng to, nước tương dính cả lên miệng cũng không kịp lau.

Nàng ấy vừa ăn vừa nói: “Ngon thật. Tiểu nương tử, rõ ràng cả hai đều làm từ thịt heo, vậy mà bánh bao nhân thịt kho tương này ăn lại hoàn toàn khác với bánh bao nhân thịt heo băm trước kia là sao?”

A Thược tò mò nghiêng đầu, chỉ cảm thấy tay nghề nấu nướng của tiểu nương tử đúng là thần kỳ vô cùng.

Khương Như Ý mỉm cười, nói rằng tuy đều dùng thịt heo, nhưng loại tương và gia vị cho vào lại khác nhau, huống chi một loại được băm thành thịt xay, còn một loại cắt thành hạt lựu, nên cảm giác khi ăn tự nhiên cũng khác.

A Thược nghe xong gật đầu lia lịa, nói ra là vậy, ăn xong một cái lại với tay lấy thêm một chiếc bánh bao thịt kho tương nữa để ăn.

Không chỉ A Thược, ngay cả Khương Như Ý cũng liền ăn hai cái, đến khi thật sự không nuốt nổi nữa mới xoa xoa bụng, thỏa mãn nheo mắt lại.

Không biết có phải vì bữa ăn này hay không, mà hôm nay đám thợ làm việc đặc biệt hăng hái.

Đến chiều tối, đã có người tới báo với Khương Như Ý rằng tiểu viện phía sau đã được dọn dẹp xong.

Người thợ tới nói chuyện mỉm cười với Khương Như Ý: “Trong hậu viện vốn chất khá nhiều đồ lặt vặt, giờ đã dọn sạch cả rồi. Ngoài ra, phần hành lang bên phải cũng thông với một phần hậu viện, chúng tôi đã tiện tay dọn giúp tiểu nương tử luôn.”

Khương Như Ý có chút bất ngờ, nhìn về hướng hậu viện rồi gật đầu với người thợ, bảo mọi người ngày mai hãy tới tiếp. Đợi các thợ rời đi, nàng và A Thược không kìm được vội vàng đi về phía hậu viện.

Vừa nhìn một cái, quả nhiên thấy khu viện vốn chật kín đồ đạc nay đã trống trải hoàn toàn, hơn nữa còn mở rộng thêm hẳn một mảng lớn về phía bên phải.

Bây giờ là một tiểu viện vuông vức gọn gàng, ba gian phòng liền kề nhau. Tuy không rộng rãi như một khu nhà riêng có nhiều sân, nhưng ở hai ba người thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Tường viện tuy không mới lắm, nhưng cũng không cũ. Mặt đất còn lát những viên gạch xanh lớn, rất phẳng phiu, tuy phủ không ít bụi, nhưng chỉ cần quét dọn sạch sẽ là có thể ở ngay.

Khương Như Ý nhìn tiểu viện đã được dọn gọn gàng, chỉ cảm thấy hạnh phúc đến quá đỗi bất ngờ.

A Thược đã hưng phấn hỏi Khương Như Ý: “Tiểu nương tử, chúng ta có thể chuyển tới đây ở rồi phải không?”

Khương Như Ý nghe giọng A Thược, quay sang nhìn nàng, sững người chớp chớp mắt.

Ngay sau đó, nàng gật đầu thật mạnh: “Chuyển.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn