Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tuệ nương tử nghe vậy thì bật cười, cũng học theo Khương Như Ý nháy mắt một cái: “Biết đâu sau khi nếm thử bánh của Khương tiểu nương tử, họ lại thường xuyên lui tới tiệm sách mua sách. Khi ấy, chẳng phải tiệm sách lại được hưởng lộc từ Khương tiểu nương tử sao?”

 

Tuệ nương tử nói xong cầm lấy một miếng bánh nếp, đưa vào miệng nếm thử.

Miếng bánh nếp vừa đưa vào miệng, chỉ cảm thấy lớp vỏ ngoài mềm dẻo, dày dặn, nhân bên trong thì mịn màng, béo ngậy. Vỏ bánh và nhân quyện vào nhau, hương nếp nhẹ nhàng thoảng ngọt, hòa cùng mùi thơm đậm đà của táo, lan tỏa trong khoang miệng, quả thật là mỹ vị khó tả.

 

Tuệ nương tử vừa ăn vừa gật đầu khen ngợi: “Khương tiểu nương tử quả thật khéo tay, ngược lại là những khách hàng này có lộc ăn rồi.”

Tĩnh Uyển còn nhỏ, vốn đã yêu thích các món ngọt. Nghe Tuệ nương tử khen vậy, nàng ấy lập tức nhanh tay cầm lấy một miếng bánh cắn một cái, ánh mắt lập tức sáng rực, hai tay ôm chặt miếng bánh nếp, từng miếng từng miếng cho vào miệng.

“Bánh nếp Khương tiểu nương tử làm ăn ngon quá, còn ngon hơn cả mấy cửa hàng chuyên bán bánh nếp trong thành nữa ấy!”

Ở triều đại này, các cửa hàng chuyên bán món ăn đã xuất hiện khá phổ biến, từ thịt cá, rau củ đến các loại bánh ngọt, mứt kẹo, thậm chí cả nước uống, rượu ngon và các loại kẹo trái cây… cái gì cũng có, mà giá cả cũng rất hợp túi tiền dân thường.

Khương Như Ý tươi cười đón nhận lời khen của Tĩnh Uyển.

“Nếu tiểu cô nương thích thì cứ ăn nhiều một chút nhé.”

Tĩnh Uyển vui vẻ đáp một tiếng rồi cầm miếng bánh trắng nõn trong tay bóp nhẹ một cái, lại cúi đầu thổi vài hơi lên mặt bánh, há miệng cắn thêm một miếng lớn.

Vì bánh vừa mới ra lò, bề mặt bánh vẫn còn phả ra hơi nóng. Vừa cắn một cái, bánh mềm tơi đặc biệt, cả miếng bánh trôi xuống bụng, trong người lập tức ấm lên, dễ chịu và thư thái vô cùng.

Tĩnh Uyển ăn xong miếng bánh nếp thứ hai, có chút luyến tiếc đưa tay lau miệng, rồi lại liếc nhìn vào đĩa bánh.

Ừm, có nên ăn thêm một miếng nữa không nhỉ? Nhưng mà nương tử và Khương tiểu nương tử mới chỉ ăn có một miếng thôi.

Khuôn mặt tròn trĩnh bầu bĩnh của Tĩnh Uyển nhăn lại thành một cục, vẻ mặt vô cùng khổ sở và đắn đo.

Khương Như Ý ăn xong một miếng bánh, hơi tiếc nuối nói: “Thật ra, nếu bánh nếp này dùng gạo nếp tươi làm thì sẽ ngon hơn nhiều.”

Thấy Tĩnh Uyển nhìn về phía mình, Khương Như Ý chậm rãi giảng giải cặn kẽ cho nàng ấy nghe.

“Đợi nếp đã ngâm mềm rồi đem hấp chín, sau đó để nguội một chút, dùng chày giã và nghiền sơ cho hơi nát. Lúc ấy đem nhào kỹ thành một khối bột mịn, sau đó cứ một lớp nếp một lớp nhân mà xếp chồng lên.”

“Khi ăn, bánh sẽ vừa mềm vừa dẻo, lại còn cảm nhận được từng hạt nếp rõ ràng trong miệng. Đến khi bánh nguội, phần bánh trở nên dai hơn, sẽ mang đến một hương vị khác nữa.”

“Nếu muốn ăn vị mặn cũng dễ thôi, trước tiên thả một miếng mỡ lưng heo vào nồi. Khi nhiệt độ trong nồi tăng lên, miếng mỡ dần tan chảy, lớp mỡ béo ngậy ấy thấm từng chút một vào khối nếp dẻo, tạo nên một hương vị vô cùng tuyệt diệu.”

Ọc…

Tĩnh Uyển nghe Khương Như Ý tả mà thèm đến mức phải nuốt nước bọt đánh ực một cái, lập tức quyết định: Phải ăn thêm một miếng nữa!

Bánh nếp trước mặt đã ngon thế này rồi.

Còn mấy món ngọt ngào mặn mà mà Khương tiểu nương tử vừa nói… hừm, nàng ấy mới không thèm đâu.

Tuệ nương tử làm như không nhìn thấy mấy động tác nhỏ của Tĩnh Uyển, chờ ăn xong miếng bánh nếp trong tay, bà nhẹ nhàng đưa tay xoa bụng một cách kín đáo, uống một ngụm trà thanh rồi hỏi: “Nghe nói Khương tiểu nương tử định sau này sống bằng nghề bán đồ ăn?”

Khương Như Ý gật đầu: “Đang có ý định như vậy.”

Triều đại hiện tại thương nghiệp phát triển hưng thịnh, đã bãi bỏ chế độ phường thị từ đời trước, thay bằng hệ thống phố chợ tự do. Ngay cả lệnh giới nghiêm ban đêm cũng bị hủy bỏ. Ngoài ra, nữ nhân cũng có thể ra ngoài buôn bán, tự lập tự cường.

“Chỉ là ta mới đến Biện Kinh, còn chưa hiểu rõ tình hình trong thành, nên muốn xin thỉnh giáo nương tử một chút.”

Tuệ nương tử suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu nói nơi náo nhiệt nhất, thì không đâu bằng Đại Tướng Quốc Tự. Đúng lúc mấy ngày này Đại Tướng Quốc Tự đang tổ chức lễ mừng tiết Lập Hạ, hương khói thịnh vượng, là thời điểm các du khách tụ tập. Nếu Khương tiểu nương tử rảnh rỗi, có thể đến đó xem thử.”

Ánh mắt Khương Như Ý sáng lên: “Đa tạ nương tử đã chỉ dẫn.”

—–

Sáng sớm ngày hôm sau, Khương Như Ý chào hỏi Tuệ nương tử xong rồi rời khỏi nhà từ sớm.

Hôm qua nàng vội vã vào thành, còn chưa kịp thưởng thức phong cảnh Biện Kinh.

Hôm nay trên đường đi, nàng mới thật sự có thời gian ngắm nhìn, chỉ thấy trong thành Biện Kinh, phố xá giao nhau dày đặc, người đi ngựa xe tấp nập, nối liền không dứt.

Hai bên bờ sông Biện rộng lớn là vô số quầy hàng lớn nhỏ san sát, dù đông đúc náo nhiệt nhưng lại đâu ra đấy, trật tự rõ ràng, không hề hỗn loạn. Quả là một khung cảnh phồn hoa thái bình, thịnh thế bốn phương.

Trong dòng sông rộng kia, sen và hoa súng được trồng dày đặc, hai bên bờ lại rợp bóng liễu xanh rì, chim oanh hót líu lo, thanh âm nhẹ nhàng du dương, khiến lòng người khoan khoái.

Khương Như Ý đứng trên cầu, thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp trước mắt. Sau đó, nàng thong thả men theo con phố hướng về phía Đông, đi về phía Đại Tướng Quốc Tự.

Quả đúng như Tuệ nương tử nói, hôm nay Đại Tướng Quốc Tự vô cùng náo nhiệt. Trên đường, giữa dòng người chen chúc tấp nập, từ xa đã nghe được tiếng chuông cổ kính trang nghiêm vang lên trong ngôi chùa.

Mỗi dịp mùng Một, ngày Rằm và mùng Tám, Đại Tướng Quốc Tự đều cho phép bách tính vào trong giao dịch buôn bán.

Lại thêm tiết Lập Hạ đang đến gần, mấy ngày nay khách đến dâng hương lại càng đông đúc. Người thì cầu duyên, kẻ cầu công danh, người mong xuất hành buôn bán thuận lợi, hoặc đơn giản chỉ là đến dạo chơi… Tóm lại, khắp đại điện và trong chùa đều chật kín người.

Khương Như Ý chưa vội bán đồ ăn, mà trước tiên tìm một gốc cây lớn gần mặt phố, đặt chiếc giỏ trúc đang đeo trên tay xuống đất.

Đối mặt với dòng người nườm nượp qua lại, bảo nàng phải đứng giữa phố rao hàng là điều không thể. Huống hồ xung quanh tiếng ồn ào náo nhiệt, có rao thì cũng chẳng mấy người nghe được.

Chỉ thấy nàng lấy ra từ trong giỏ trúc một món đồ, giơ lên phất nhẹ trong gió, thì ra đó là một chiếc cờ vải nhỏ.

Đây là tấm vải hiệu nàng đã tranh thủ may từ chiều hôm qua.

Trên đó viết bốn chữ to ‘Bánh Hồ Giòn Mỏng[1]’, góc dưới bên phải là một chữ Khương, cuối tấm vải buộc vào một cây tre nhỏ, cắm lên giỏ trúc là thành một tấm biển quảng cáo đơn giản mà gọn gàng.

[1] Bánh hồ mỏng giòn: bánh hồ – một loại bánh nướng có nguồn gốc từ Tây Vực (vùng Trung Á xưa), được du nhập vào Trung Quốc từ thời Hán – Đường, và là tổ tiên của nhiều loại bánh nướng, bánh mì phẳng sau này. Tùy ngữ cảnh gọi là bánh mì nướng giòn kiểu hồ, bánh nướng mè giòn. Nó hơi giống bánh nướng mè tròn mỏng (loại bánh đường phố ở Tây Bắc Trung Quốc).

 

Vào giờ này, xung quanh đã có không ít người bày sạp hàng, từng tốp khách hành hương đi ngang qua thỉnh thoảng lại dừng lại mua đồ.

Thấy một tiểu nương tử xinh đẹp rạng rỡ như Khương Như Ý, trước mặt đặt một giỏ trúc lớn, bên trên được phủ kín bằng một lớp vải xanh. Nhìn sang tấm vải treo, cách làm vô cùng tinh tế, khéo léo khiến người ta phải chú ý.

Có một vị khách tò mò bước tới hỏi: “Cô nương bán bánh hồ phải không?”

Khương Như Ý mỉm cười: “Không phải loại bánh hồ thông thường đâu ạ, khách quan xem chữ ‘giòn mỏng’ phía trước. Tuy kích thước nhỏ hơn bánh hồ bình thường một chút, nhưng cách làm là độc nhất vô nhị. Hai đồng một cái, khách quan có muốn nếm thử không?”

Vị khách đến dâng hương vốn chẳng bận tâm nhiều đến chuyện tiền bạc, lại bị lời giới thiệu của nàng khơi dậy sự tò mò.

Cách làm độc nhất vô nhị? Không biết mùi vị thế nào, thật sự muốn mua một cái nếm thử.

Vị khách ấy không kìm được tò mò, lại liếc nhìn vào giỏ trúc phủ vải xanh một cái, rồi gật đầu.

“Vậy thì trước tiên cho ta một cái để thử vị.” Nói xong móc ra hai đồng đưa qua.

Khương Như Ý nhận lấy tiền, vén lớp vải xanh trên giỏ trúc lên, nhưng không dùng tay mà dùng một chiếc kẹp trúc nhỏ xinh kẹp lấy bánh đưa cho khách, miệng mỉm cười nói: “Khách quan dùng từ từ.”

Vị khách ban đầu là bị chiếc kẹp trúc tiện lợi kia hấp dẫn, sau đó ánh mắt chuyển sang chiếc bánh trên tay.

Chỉ thấy chiếc bánh hồ giòn mỏng ấy mỏng như cánh ve, chắc là mới được nướng vào sáng nay, được phủ kín bằng lớp vải xanh nên không hề bị hấp hơi. Hai mặt bánh có màu vàng óng, rắc đầy mè trắng, quả thật nhỏ hơn bánh hồ thông thường, nhưng nhìn qua đã thấy rất ngon miệng.

Ông ta tò mò cắn một miếng.

Hửm?

Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên khi lớp vỏ của chiếc bánh hồ giòn tan vỡ ra trong miệng, chiếc bánh vàng óng, giòn mỏng kết hợp cùng hạt mè thơm nức, nhai vào thì vừa giòn vừa béo, lại còn có một vị ngọt khét đặc biệt, càng ăn càng thơm.

Vị khách kia không nhịn được cắn thêm miếng nữa, rồi “rắc rắc” vài miếng đã ăn hết sạch, còn chưa thỏa mãn, l**m l**m môi rồi gọi lớn: “Ngon quá! Tiểu nương tử, cho ta thêm hai cái, không, ba cái nữa!”

Những người đi đường xung quanh vốn đã tò mò, thấy người này ăn ngon lành như vậy thì nhao nhao lại gần:

“Tiểu nương tử, cho ta hai cái nữa!”

“Bánh hồ giòn mỏng? Món ăn mới lạ gì đây? Trước giờ chưa từng nghe qua, ta cũng mua vài cái ăn thử.”

Đối mặt với đám hương khách hiếu kỳ đang vươn cổ nhìn, tay Khương Như Ý thoăn thoắt nhận tiền và kẹp bánh, miệng vẫn không quên mỉm cười nói: “Xin các vị khách đừng vội, cứ từ từ, lần lượt từng người một.”

Cũng có vài cô nương đi ngang qua, muốn mua về ăn thử nhưng còn ngần ngại, đứng từ xa ngó nghiêng.

Khương Như Ý thấy thế, lập tức mỉm cười nói: “Chắc hôm nay mọi người đều đã dùng bữa sáng trước khi ra ngoài dâng hương rồi. Bánh hồ giòn này nhỏ hơn bánh hồ bình thường, lại được cán thật mỏng, rất hợp để ăn lót dạ vào giờ này, kẻo trên đường về lại đói bụng, đúng không nào?”

Mấy cô nương đang ngập ngừng nghe Khương Như Ý nói cũng thấy có lý, bèn mím môi cười một cái, rồi dứt khoát nhập vào hàng người đang xếp hàng mua bánh.

Lúc này, Khương Như Ý nhìn thấy khách xếp hàng mỗi lúc một dài, trong lòng thầm may mắn vì đã mang theo chiếc kẹp tre. Nếu không, vừa thu tiền vừa lấy bánh không những tốn thời gian, mà còn sợ bị những vị khách thích sạch sẽ chê trách.

Ở một nơi khác, hai bóng người một mặc áo xám, một mặc áo xanh đang đi ra khỏi Đại Tướng Quốc Tự.

Nam nhân mặc áo xám ở bên trái trông có vẻ lớn tuổi hơn, vừa bước qua cổng chùa thì thở phào một hơi dài, vui vẻ nói với nam tử trẻ tuổi đi bên cạnh: “Ha ha, hôm nay công việc tiến triển suôn sẻ, lại đúng dịp tết Lập Hạ, trong chùa rất náo nhiệt. Không bằng để ta đi cùng Bùi Thiếu doãn, nhân tiện dạo quanh khu này một chút nhé?”

Từ sáng sớm đến giờ Bùi Chiêu vẫn phải nghe vị thuộc quan bên cạnh thao thao bất tuyệt không ngừng, khiến hắn hơi nhức đầu, đưa tay day day thái dương. Chàng thản nhiên rung nhẹ tay áo, phủi đi mùi trầm hương còn vương lại khi nãy ở trong chùa, rồi ngẩng đầu nhìn ra con phố trước mặt.

Trên phố vô cùng náo nhiệt, không ít người bán hàng đang bày biện buôn bán. Vì những ngày này ở Đại Tướng Quốc Tự có lễ hội, phủ Khai Phong đã đặc biệt cử nhiều nha dịch đến để đảm bảo an toàn cho hành khách và giữ trật tự xung quanh.

Thuộc quan thấy vị Thiếu doãn mới nhậm chức không nói gì, cũng nhìn theo ánh mắt của chàng. Chỉ thấy giữa đám đông, dưới một gốc liễu rậm rạp, có một tiểu nương tử dung mạo đoan trang đang mỉm cười rạng rỡ nói chuyện với người qua đường.

Nụ cười của cô nương kia tươi sáng như ánh nắng đầu hạ, vừa nhìn thấy nụ cười ấy, vị thuộc quan lập tức cảm thấy bao nhiêu u sầu vì công việc đè nặng trong lòng mấy ngày nay dường như tan biến đi vài phần, trong tim cũng dâng lên một cảm giác ấm áp dịu dàng.

Hắn cười hì hì nói: “Mấy ngày này đúng là có không ít tiểu cô nương đến chùa dâng hương cầu khấn. Nhìn cô nương dưới gốc cây kia, tám phần là vừa xin được một quẻ tình duyên tốt đấy, Bùi Thiếu doãn ngài nói có phải không?”

Bùi Chiêu nghe vậy, sắc mặt hơi kỳ lạ quay đầu liếc hắn một cái.

Rõ ràng vừa rồi là cô nương kia nhận tiền từ tay người đối diện, rồi lại tươi cười đưa phần đồ ăn qua.

Lại nhìn vào cái giỏ tre đặt trước mặt nàng, bên trên cắm một tấm biển vải nhỏ được may khéo léo, còn trong tay nàng… Ừm, trong tay đang cầm một chiếc kẹp tre để gắp đồ ăn, rõ ràng là một tiểu thương bày quầy trong đợt hội hôm nay.

Vậy mà vị thuộc quan này của chàng, rốt cuộc nhìn ở đâu ra cô nương là người đến dâng hương?

Bùi Chiêu vừa nghi ngờ, lại vừa có chút khó hiểu, từ bao giờ trong thành lại có người bán hàng ăn uống mà chu đáo, tinh tế đến thế?

Trong lòng nghĩ như vậy, ánh mắt chàng không khỏi liếc nhìn cô nương ấy thêm mấy lần.

Dưới gốc cây lớn, Khương Như Ý đang vui vẻ mời khách đối diện, xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng trên mặt nàng từ đầu đến cuối vẫn tươi cười rạng rỡ. Nàng chẳng làm gì quá đặc biệt, vậy mà lời nói lại mang theo một cảm giác ấm áp khiến người ta dễ chịu lạ thường.

Bên tai, thuộc hạ lại bắt đầu cảm khái một hồi, có vẻ còn định thao thao bất tuyệt tiếp.

Bùi Chiêu thu ánh mắt lại, nhàn nhạt lên tiếng cắt lời: “Trong nha môn còn có công việc, quay về đi.”

“Ối.”

Hiển nhiên là có phần e ngại vị quan trên trẻ tuổi, tính tình lạnh nhạt này, thuộc quan vội vàng đáp lời, hấp tấp theo chàng rời đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn