Dưới gốc cây lớn sát đường, Khương Như Ý vẫn chưa hay biết rằng không lâu trước đây, đã xảy ra một chuyện nhỏ liên quan đến mình.
Nàng đang tươi cười tiễn vị khách cuối cùng trước mắt, cúi xuống nhìn những chiếc bánh hồ mỏng giòn trong giỏ tre vốn chẳng còn lại bao nhiêu, rồi bắt đầu đếm số tiền lời hôm nay kiếm được.
Vì hôm nay là ngày khai trương thử đầu tiên, Khương Như Ý làm số lượng bánh không nhiều, vậy mà chỉ trong nửa ngày, trừ hết chi phí, nàng đã lãi được hơn một trăm văn, cũng đủ để chi trả gần mười ngày tiền phòng.
Ừm, xem như mở hàng thuận lợi.
Khương Như Ý vui vẻ tính toán trong lòng, vô tình quay đầu lại thì chợt phát hiện bên cạnh có người đang chăm chú nhìn mình.
Nàng ngạc nhiên nhìn lại, phát hiện đó là cô nương bày sạp hàng sát bên.
Ban nãy Hoa Nhị Nương vốn đang tò mò nhìn sang bên này, không ngờ lại bị Khương Như Ý bắt gặp lúc quay đầu, nàng ấy giật nảy mình, vội cúi đầu xuống, sau đó lại ngẩng lên, có phần ngượng ngùng nở một nụ cười về phía đối phương.
Khương Như Ý cũng mỉm cười đáp lại.
Thấy Khương Như Ý dễ gần, Hoa Nhị Nương thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới lấy hết can đảm để bắt chuyện.
Trước tiên nàng ấy chỉ vào giỏ tre trước mặt Khương Như Ý, nụ cười có phần ngại ngùng khen ngợi: “Hôm nay tiểu nương tử buôn bán thật tốt.”
Khương Như Ý nhìn sang sạp hàng của Hoa Nhị Nương, chỉ thấy phía sau nàng ấy là một giá tre ba tầng được cố định bằng dây gai, trông rất chắc chắn. Trên giá tre xếp đầy các loại hoa cỏ, toàn một màu xanh mướt mát mắt, điểm xuyết đủ loại hoa khác nhau, dưới ánh mặt trời trông thật rực rỡ.
Khương Như Ý cười tươi đáp: “Hôm nay tiểu nương tử cũng buôn bán không tệ đâu.”
Điều này cũng không phải Khương Như Ý cố ý tâng bốc, bởi suốt cả buổi sáng nay, những chậu hoa cỏ kia đã thu hút không ít hương khách dừng chân. Chỉ riêng nàng thấy thôi, đã có mấy vị khách hành hương lúc rời đi tay đều ôm hoặc xách một chậu hoa.
Hoa Nhị Nương nghe Khương Như Ý khen vậy thì mím môi cười: “Cũng chỉ nhờ phúc khí của tiết Lập Hạ mà thôi, làm sao so được với bánh hồ mỏng giòn của tiểu nương tử.”
Nói xong, nàng ấy lại đầy vẻ hiếu kỳ, chỉ vào giỏ tre của Khương Như Ý: “Nhưng cũng phải thôi, món bánh hồ mỏng giòn này trước giờ ta chưa từng nghe qua, chứ đừng nói là được nếm thử, bảo sao tiểu nương tử dám nói là độc nhất vô nhị.”
“Còn cái kẹp tre để gắp bánh kia cũng thật mới lạ, loại bánh giòn như này, chỉ cần dùng sức mạnh tay một chút là có thể bóp nát, vậy mà dùng kẹp tre lại có thể gắp lên nhẹ nhàng, vững vàng, không hề sứt mẻ gì.”
Trông Hoa Nhị Nương có vẻ hướng nội, vậy mà lúc nói chuyện lại rất cởi mở và thân thiện.
Khương Như Ý thấy vẻ mặt tò mò của nàng ấy thì không nhịn được bật cười khẽ. Nàng lấy một chiếc bánh hồ mỏng giòn trong giỏ ra, đưa tới trước mặt Hoa Nhị Nương, tiện tay đưa luôn cả chiếc kẹp tre.
“Cũng không phải bí quyết gì mới lạ đâu, kẹp tre này phần đầu rộng, phần sau hẹp, hai mảnh tre bản to khi dùng lực cùng lúc thì diện tích chịu lực lớn, đương nhiên áp lực được phân tán. Hơn nữa chiếc bánh này nhìn thì mỏng vậy thôi, chứ cũng không dễ vỡ đâu.”
Không biết Hoa Nhị Nương có hiểu mấy từ như “diện tích chịu lực” hay “phân tán áp lực” không, chỉ thấy nàng ấy vừa nghe vừa gật đầu tán thưởng, cầm chiếc kẹp tre lật qua lật lại xem kỹ một hồi, rồi tò mò cắn thử miếng bánh hồ mỏng giòn kia.
“Rắc rắc” hai tiếng giòn vang lên, chiếc bánh vừa vào miệng, gương mặt Hoa Nhị Nương lập tức lộ ra vẻ ngỡ ngàng giống hệt vị khách đầu tiên từng ăn thử.
Nàng ấy cảm thán với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử đúng là làm bánh giỏi thật!”
Ăn xong hết chiếc bánh nướng vàng ruộm, giòn tan, Hoa Nhị Nương còn chưa thỏa mãn, khẽ l**m môi. Đến khi nàng ấy sực nhớ ra, vội vàng lấy bạc trong người ra đưa cho Khương Như Ý.
Hoa Nhị Nương áy náy nói: “Chỉ mải mê ăn bánh mà quên mất chưa trả tiền cho Khương tiểu nương tử.”
Khương Như Ý khoát tay cười: “Một cái bánh chẳng đáng là bao, không cần khách sáo. Ngược lại, mấy chậu hoa của Nhị Nương trồng mới thật sự rất đẹp.”
Nói rồi, nàng chỉ về phía sạp hàng của Hoa Nhị Nương. Hoa Nhị Nương thấy Khương Như Ý cũng là người cùng sở thích, lập tức nở nụ cười phấn khởi, nhiệt tình giới thiệu từng loại hoa cho nàng.
Đến khi dọn hàng trở về, Khương Như Ý đã có thêm hai chậu hoa sơn chi và một chậu phong lan.
Hoa sơn chi là loài hoa thường thấy, cành lá xanh biếc, trồng cùng gốc cây già trong chậu, được Hoa Nhị Nương chăm sóc rất tốt, giá lại không đắt. Huống hồ Hoa Nhị Nương còn bán nửa giá, nửa như tặng, Khương Như Ý từ chối không được, bèn mua thêm một chậu nữa.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới mùa hoa sơn chi nở, hai chậu hoa này lá đã xanh tốt rậm rạp, lờ mờ có thể thấy nụ hoa nhỏ ẩn bên trong. Đoán chừng khi nở, hương thơm sẽ lan tỏa khắp phòng.
Còn chậu phong lan thì không giống với hoa lan mà người đời sau quen thuộc, mà là Bội Lan thường được nhắc tới trong Kinh Thi, nghe nói còn có giá trị làm thuốc.
Trước kia Khương Như Ý chưa từng để ý đến loại hoa này, hôm nay nghe Hoa Nhị Nương giới thiệu thì lại gần ngửi thử, quả nhiên có một mùi hương nhè nhẹ rất đặc biệt.
Tay xách hai chậu hoa cùng chiếc giỏ tre mang theo từ lúc đi, Khương Như Ý thong thả men theo bờ sông Biện trở về.
Trên đường, tiếng rao hàng của các tiểu thương hai bên đường so với lúc nàng đi còn náo nhiệt hơn.
Khương Như Ý cứ chầm chậm bước, đến khi đi tới một khúc rẽ, chợt ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, cay cay thì dừng chân, nhìn về phía quầy hàng phát ra mùi hương ấy.
Trước mắt là một quán nhỏ bán canh gừng cay, tuy lúc này vẫn chưa đến giờ ăn chiều, vậy mà đã có không ít thực khách ngồi rải rác quanh quầy. Trước mặt ai cũng đặt một chiếc bát lớn, trên tay còn cầm một cái bánh nhồi nhân, vừa ăn canh vừa nhai bánh một cách ngon lành.
Khương Như Ý hỏi rõ chủ quán, gọi một bát canh gừng cay cùng một cái bánh, rồi ngồi xuống ghế dài, ngẩng đầu thảnh thơi nhìn ngắm cảnh vật trên phố.
Xung quanh nàng cũng có nhiều chỗ ngồi như vậy, đều được chuẩn bị sẵn cho khách ăn tại chỗ.
Khương Như Ý nhìn ra con sông Biện rộng lớn trước mặt, gió từ mặt sông thổi tới mát rượi, khiến nàng lập tức cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Đang mải suy nghĩ, một luồng mùi cay nồng của gừng bất ngờ xộc thẳng vào mũi, kéo Khương Như Ý quay về thực tại.
Nàng cúi đầu nhìn bát sứ thô trước mặt, bên trong đang tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Bên tay phải là một chiếc đĩa sứ thô tương tự, trên đó đặt một chiếc bánh hồ to cỡ bàn tay.
Khương Như Ý hít sâu một hơi, một luồng hương tươi ngon xộc vào trong mũi. Một tay nàng cầm bánh, tay còn lại cầm muôi múc một muỗng canh từ bát lên.
Canh gừng cay này được nấu từ cá tươi và rất nhiều gừng băm, đun bằng lửa lớn cho đến khi nhừ.
Cá được lấy ngay tại chỗ, là cá sông mới vớt từ sông Biện lên, chỉ dài chừng ba tấc, đầu và đuôi chiếm phần lớn thân cá, phần thịt không nhiều, nhưng thắng ở độ tươi.
Sau khi hầm trong thời gian dài, vị tươi của cá hòa quyện cùng độ cay nồng của gừng, thấm đượm vào nước dùng. Uống một ngụm, dạ dày lập tức ấm lên, thậm chí cả đầu cũng rịn mồ hôi.
Cái bánh thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng phần ruột bên trong lại mềm mịn, cắn vào gặp nước canh liền tan ngay trong miệng, mằn mặn, lại có hương vị riêng.
Uống xong một bát canh cá thơm ngon như vậy, trên lưng Khương Như Ý đã rịn một lớp mồ hôi mỏng. Nàng mãn nguyện rời khỏi quầy hàng, lững thững quay về.
……
Sáng hôm sau, khi Khương Như Ý mang giỏ tre xuất hiện bên ngoài Đại Tướng Quốc Tự, đã có vài vị hương khách lác đác đứng đợi từ sớm.
Khương Như Ý hơi ngạc nhiên bước đến gốc cây lớn, trước tiên đặt giỏ tre xuống, rồi dựng tấm vải treo lên cho ngay ngắn, mở miệng hỏi:“Khách quan muốn mua bánh phải không ạ?”
Một vị hương khách xa lạ tới hỏi nàng: “Có phải là loại bánh hồ giòn mỏng bán hôm qua không?”
Khương Như Ý lập tức mỉm cười đáp: “Chính là bánh hồ giòn mỏng đây, không biết công tử muốn mua mấy cái?”
Vị hương khách này hôm qua nghe đồn rằng bên ngoài Đại Tướng Quốc Tự có người bán loại bánh giòn thơm ngon vô cùng, nhưng đến muộn nên chẳng gặp, hôm nay mới đến thật sớm để tìm.
Không ngờ rằng người bán bánh lại là một tiểu nương tử xinh đẹp duyên dáng, khiến hắn không khỏi tò mò, đưa mắt ngắm nàng thêm vài lần.
Khương Như Ý cũng không để tâm đến cái nhìn tò mò kia, chỉ cẩn thận dùng kẹp tre gắp bánh đưa qua, dịu dàng nói: “Đây là bánh hồ giòn mỏng của công tử, xin hãy cẩn thận cầm lấy.”
Cũng có vị khách quen nhận ra nàng, hớn hở cất tiếng: “Tốt quá rồi! Hôm qua ta mua bánh hồ giòn mỏng, ăn vài miếng là hết sạch. Tiểu nương tử, hôm nay cho ta mua nhiều thêm vài cái nhé.”
Gặp những vị khách như thế, Khương Như Ý sẽ chỉ tay vào trong giỏ tre, mỉm cười giới thiệu: “Nếu công tử muốn mua nhiều, mua rời thì e là bất tiện để mang theo, mà ăn một lúc cũng không hết. Chi bằng chọn phần mười cái đã được gói sẵn, đều là bánh nướng mới sáng nay, mua mười cái còn được giảm giá, chỉ mười tám văn thôi ạ.”
Vị khách đó nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên thấy trong giỏ tre có vài gói bánh hồ giòn mỏng đã được gói sẵn.
Bánh được xếp ngay ngắn trong giấy dầu màu vàng nhạt, mỗi gói mười chiếc, bên ngoài dùng dây giấy buộc lại, góc phải phía dưới có viết một chữ “Khương” nhỏ xíu, chính là họ của Khương Như Ý. Hai đầu dây còn được buộc thắt nút bên trên, tiện cho việc xách tay mang đi.
Trong đó còn có một gói đặc biệt được mở ra để khách tiện xem hàng.
Vị khách ấy nhìn thoáng qua túi bánh đóng gói khéo léo, lại nghe nói mua mười chiếc còn được giảm giá, lập tức vui vẻ gật đầu: “Được, vậy ta lấy gói mười cái này.”
Khi trả tiền, vị khách đó còn không quên khen ngợi: “Tiểu nương tử thật khéo léo, bánh hồ gói bằng giấy thế này, vừa tinh tế lại chu đáo, cầm theo cũng vô cùng tiện lợi.”
Thấy vậy, lại có mấy vị khách khác bước tới hỏi giá, rốt cuộc khi rời đi, ai nấy đều xách một gói bánh hồ giòn mỏng trên tay, khiến Hoa Nhị Nương đứng bên cạnh không khỏi xuýt xoa tán thưởng.
Lần lượt tiễn thêm vài vị khách nữa, đến khi có chút thời gian rảnh rỗi, Khương Như Ý tựa vào gốc cây lớn phía sau, ngẩn người suy nghĩ.
Nàng nhớ đến quán nhỏ bán canh gừng cay hôm qua, chỉ cần một chiếc xe đẩy, một tấm rèm vải đón gió treo lên, khách đã nườm nượp kéo đến. Lâu dần, đều trở thành khách quen.
Ừm… Biết đâu nếu mình cố gắng thêm một thời gian nữa, cũng có thể mở được một cái quán nhỏ như thế, đến lúc ấy sẽ không cần suốt ngày xách giỏ đi khắp nơi nữa, mà lúc bận rộn cũng đỡ phải lo không có chỗ để đồ.
Nghĩ rồi lại chợt nhớ đến tiền thuê nhà mới trả được một nửa, Khương Như Ý bất giác thở dài một hơi, lúc này, việc quan trọng nhất vẫn là kiếm tiền.
Nàng cứ thế thẫn thờ nghĩ ngợi, chợt thấy phía trước lại có khách đến gần. Khương Như Ý lập tức thu lại tâm tư, trên mặt lại hiện ra nụ cười tươi tắn, nhanh nhẹn đứng dậy đón tiếp.
Cậu thiếu niên trước mặt khoảng chừng mười ba, mười bốn tuổi, mặc một chiếc áo màu lam ngọc, ngũ quan tuấn tú.
Vừa nghe cậu mở miệng, Khương Như Ý liền không nhịn được bật cười.
“Có phải là loại bánh nướng giòn bán hôm qua không?”
Nghe câu này, Khương Như Ý thầm nghĩ trong lòng: không lẽ hôm nay mấy vị khách đều bàn bạc trước rồi sao? Sao hỏi ra câu nào cũng giống y hệt nhau thế?
Đồng thời, nàng cũng cảm thấy mừng thầm trong bụng, xem ra việc buôn bán của mình làm cũng không tệ, mới một ngày thôi mà đã có tiếng tăm rồi.
Cậu thiếu niên thấy cô nương bán bánh trước mặt cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy nghi hoặc, không khỏi nghi ngờ mình có tìm nhầm chỗ hay không.
Hôm qua ở trường giám học, bạn học mang theo bánh nướng vừa giòn vừa thơm, cậu mới được chia một nửa chiếc đã ăn hết, cả đêm cứ nghĩ mãi, sáng nay bèn đến sớm tìm mua, thề rằng nhất định phải ăn được bánh mới ra lò.
Khương Như Ý cười đủ rồi, thấy cậu thiếu niên trước mặt gãi đầu với vẻ ngơ ngác, đôi mắt đầy nghi hoặc, vội thu lại nụ cười.
Nàng gật đầu đáp: “Chính là bánh nướng giòn hôm qua đây. Tiểu lang quân muốn mua riêng từng cái ăn thử, hay là lấy luôn một phần mười cái đã gói sẵn?”