Các loại bánh ú trong triều đại này đã phong phú đủ kiểu, không chỉ có vị ngọt quen thuộc như mứt táo, đường như đời sau, mà còn có cả loại nhân hạt như hạt dẻ, óc chó.
Ngoài ra, người thời này còn nghĩ ra cách làm mới: dùng trái cây sấy hoặc mứt quả để làm nhân bánh.
Lần đầu đọc đến bài thơ của đại văn hào Tô Thức viết về bánh ú nhân dương mai, Khương Như Ý thấy rất mới lạ.
Chẳng lẽ là lấy dương mai làm nhân, gói thẳng vào bánh ú? Hay là làm thành mứt dương mai, để khi gói thì hương vị gần giống bánh ú ngọt?
Hay là ép nước dương mai, dùng nước đó nhuộm gạo nếp thành màu đỏ tím tươi sáng?
Dù là cách nào, nhìn chung bánh ú thời này vẫn chủ yếu thiên về vị ngọt.
Vì vậy Khương Như Ý dự định sẽ làm các loại phổ biến nhất hiện giờ: bánh ú mứt táo và bánh ú đậu. Ngoài ra, nàng còn muốn làm thêm một loại mới lạ, bánh ú pha lê[1].
[1] Bánh ú pha lê: Bánh ú pha lê (còn gọi là bánh ú sago) là một biến tấu hiện đại của bánh ú truyền thống, nổi bật với lớp vỏ ngoài trong suốt như pha lê, để lộ phần nhân màu sắc bên trong.
Bánh ú pha lê, giống như như tên, lớp vỏ trong veo óng ánh, bên trong là nhân đậu đỏ, đậu xanh và táo đỏ nghiền để tạo màu sắc đẹp mắt, rồi ở giữa cùng sẽ gói thêm chút mứt trái cây thái vụn.
Khi gói xong, từng chiếc đều rực rỡ nhiều màu, chưa nói đến chuyện ăn ngon, quan trọng nhất là đẹp.
Thời này còn chưa truyền vào bột sắn, nên Khương Như Ý thay bằng bột củ năng.
Bánh làm ra nhỏ xinh, chỉ cỡ nửa lòng bàn tay, xếp sát nhau trên đĩa. Cầm lên bóc một chiếc, lớp vỏ trong như pha lê, có thể nhìn thấy nhân đỏ thẫm hoặc xanh nhạt bên trong.
Tuệ nương tử nhìn những chiếc bánh ú pha lê bé xinh kia, chưa nếm thử đã thích mê: “Dạng bánh ú thế này, sao trước giờ ta chưa từng thấy bao giờ nhỉ?”
Khi nếm thử chiếc bánh ú, Tuệ nương tử lập tức kinh ngạc cúi đầu nhìn lại.
Chỉ thấy lớp vỏ bên ngoài dai mềm, trơn mát, còn nhân bên trong thì mịn màng, béo bùi. Nhai kỹ thêm một chút, “Hửm?” hình như còn có cả mứt trái cây nữa. Hương vị chua ngọt hòa quyện, đúng là ngon tuyệt.
Lại uống kèm bát nước tía tô Khương Như Ý vừa bưng đến, giữa ngày hè nóng bức mà uống một ngụm, chỉ cảm thấy mát lạnh sảng khoái, cứ như cả không khí xung quanh cũng trở nên mát dịu theo.
Tuệ nương tử khen ngợi: “Cái bánh ú nhỏ xinh này thật mới lạ, chưa nói đến hương vị ngon thế nào, chỉ riêng dáng vẻ thôi, dù không ăn, bày ra nhìn cũng thấy đẹp mắt vô cùng. Nhất là vào thời tiết này, nhìn thôi đã thấy lòng mát rượi.”
Khen bánh ú pha lê xong, bà ấy lại ngợi khen cả bánh ú mứt táo và bánh ú đậu.
“Bánh ú mứt táo này không những đã bỏ hạt, mà ăn còn ngọt hơn bình thường. Chẳng hay là dùng cách gì vậy?”
Khương Như Ý mỉm cười: “Tuệ nương tử quả thật tinh miệng. Ta đã ướp táo bằng mật trước, nên khi ăn vừa thơm ngọt hơn, mà vỏ táo cũng mềm hơn rất nhiều.”
Tuệ nương tử liên tục nói mấy tiếng “ra là vậy”, rồi lại khen bánh ú nhân đậu: “Phần chóp bánh có một đoạn đỏ thẫm như thế, nhìn vào lại giống khuôn mặt của mỹ nhân.”
Sau đó bà ấy cảm thán: “Khương tiểu nương tử thật khéo tay khéo ý. Nếu đổi lại người khác, có thế nào cũng chẳng nghĩ ra được những cách làm tinh tế thế này.”
Khương Như Ý được khen đến mức cười tít mắt: “Bánh ú làm ngon là một chuyện, nhưng nương tử khen cũng hay nữa. Nếu gặp người chỉ biết cúi đầu ăn, chẳng biết thưởng thức, thì e là hóa thành ‘trâu ăn hoa mẫu đơn’ mất rồi.”
Tuệ nương tử ngậm ngụm nước tía tô trong miệng, nghe vậy cũng bật cười. Bà ấy lại hỏi: “Vài hôm nữa là tết Đoan Ngọ, Khương tiểu nương tử định bày quầy bán bánh ú sao?”
Khương Như Ý gật đầu.
Tuệ nương tử thở dài: “Theo ta thấy, ngày nào Khương tiểu nương tử cũng tất bật. Không chỉ phải trông quán hoành thánh, lại còn thường xuyên ra Đại Tương Quốc Tự bán hàng. Hơn nữa món bán ngày càng nhiều, e là cũng nên tìm người phụ giúp rồi.”
Nghe vậy, Khương Như Ý cũng thấy rất có lý. Nàng cắn một miếng bánh ú mứt táo trong tay, vừa ăn vừa suy nghĩ.
Sau khi thử hết mẻ bánh ú này, Khương Như Ý lại điều chỉnh đôi chút để hương vị hoàn thiện hơn.
Ví dụ như lần trước phần mứt bên trong bánh ú pha lê bị cắt quá vụn, ăn không rõ vị, nên lần này đổi thành nguyên miếng.
Bánh ú đậu thì không đủ ngọt, có thể cho thêm chút đường vào nhân đậu, còn bánh ú mứt táo lại quá ngọt, cần giảm bớt cho vừa.
Nấu xong mẻ bánh ú thứ hai, Khương Như Ý xách giỏ tre, đi một chuyến đến Từ Ấu Cục ngoài thành.
……
Hôm nay nắng đẹp, trong sân lớn chất đầy đồ đạc, mấy bé con năm sáu tuổi đang vây quanh một cái chậu bột to bằng đất nung đen, mỗi đứa đều rất tập trung, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
“Đã nửa canh giờ rồi, A Ý tỷ nói bột chỉ cần một canh giờ là nở xong, mau mở nắp ra xem.”
“Khoan đã.” Một bàn tay mũm mĩm chìa ra bên cạnh, lên tiếng ngăn lại. Những bé còn lại đều quay đầu nhìn nó.
Chỉ thấy bé con tròn trịa ấy nghiêm túc nói: “A Ý tỷ nói rồi, thời gian ủ bột phải dựa vào nhiệt độ hôm nay mà quyết định, không thể chỉ nhìn thời gian. Bột phải nở phồng, hiện ra hình dạng như tổ ong… tổ, tổ ong ấy, thì mới tính là thành công.”
Mấy bé còn lại liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt ngẩng đầu nhìn trời.
Một bé gái buộc hai búi tóc nhỏ, giọng non nớt nói: “Hôm nay nắng đẹp mà, khác hẳn lần trước trời âm u. Lần này chắc chắn bột đã thành tổ ong rồi chứ?”
Bé con bép tròn tên là Tiểu Lục nghe vậy cũng ngẩng đầu nhìn mặt trời, rồi gật gù: “Được, vậy mở nắp đi.”
Nắp chậu vừa mở ra, mấy cái đầu nhỏ lập tức chụm lại, đồng loạt phát ra tiếng “Oa” đầy hiếu kỳ, ngay sau đó là tiếng “Ê…” thất vọng, gương mặt từng đứa đều xẹp xuống như bánh bao nhăn.
Giọng non nớt của bé gái A Như vang lên: “Ôi trời, lại thất bại rồi.”
Mấy bé khác lập tức oán trách: “Tiểu Lục, ngươi học kiểu gì thế? Lại thất bại nữa rồi.”
“Hu hu hu, hôm nay lại phải nhịn đói rồi, ta không muốn ăn cơm chua lè đâu…”
Tiểu Lục xụ mặt tròn xuống, nghe các bạn nói vậy mà vẫn không quên sửa lại: “Bùi Cục trưởng nói đó gọi là cháo nước, không phải cơm chua đâu.”
Một bé khác bên cạnh sắp khóc đến nơi: “Nhưng ta cũng không muốn ăn cháo nước chua đâu…”
Khương Như Ý nghe đoạn đối thoại của mấy đứa nhỏ, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ đẩy cửa bước vào sân. Mấy bé con nghe tiếng mở cửa thì đồng loạt quay lại.
Ngay sau đó ánh mắt từng đứa đều sáng lên, rồi đồng loạt reo hò chạy về phía nàng: “A Ý tỷ!”
Khương Như Ý nhìn mấy bé bao quanh mình, mỉm cười ngồi xổm xuống, để mặc Tiểu Lục và A Như ôm lấy chân mình, mấy đứa khác thì ôm eo và cổ nàng.
Nghe những tiếng líu ríu bên tai, nàng đưa tay xoa từng cái đầu nhỏ, rồi mới tò mò hỏi: “Mấy đứa đang làm gì vậy?”
A Như nhanh mồm nói ngay: “Tiểu Lục bảo muốn học A Ý tỷ ủ bột, làm bánh bao nhân cho bọn muội ăn.” Nói xong còn nuốt nước miếng một cái.
Bánh bao nhân chính là loại bánh bao quen thuộc ở hậu thế.
Trước đây khi ở Từ Ấu Cục, Khương Như Ý thường làm bánh bao nhân thịt heo cho bọn trẻ ăn.
Từ Ấu Cục dựa vào tiền triều đình cấp và lòng hảo tâm của người quyên góp, mỗi tháng chẳng dư dả gì. May mà thịt heo rẻ, cộng thêm tay nghề nấu nướng của Khương Như Ý, lũ trẻ vẫn còn được ăn no.
Tiểu Lục cúi đầu, xấu hổ nói: “Tiếc là đệ ủ bột thất bại rồi, không làm thành bánh bao.”
Khương Như Ý nghe vậy thì đứng dậy, bước lại nhìn vào chậu bột. Chỉ thấy cục bột nhỏ xíu, đúng là chưa nở được. May mà hôm nay trời đẹp, xem chừng vẫn còn cứu được.
Nàng đặt giỏ tre trong tay xuống, lấy những chiếc bánh ú nấu từ sáng chia cho bọn trẻ.
“Đói bụng không? Có bánh ú ngọt ngon đây, mang vào chia cho mọi người ăn lót dạ trước đã.”
Đám nhóc vừa nghe có đồ ngon thì đồng loạt reo lên, thèm đến mức nuốt nước miếng.
Nhưng nghe lời Khương Như Ý, đứa nào cũng rất ngoan, không ai tranh giành mà để Tiểu Lục xách giỏ, chậm rãi đi vào phòng chia cho mấy bạn khác.
Khương Như Ý bê chậu bột lớn trước mặt lên, vừa nghĩ tới mấy lời Tiểu Lục và mấy đứa nhỉ nói về “cháo nước” thì nhíu mày đầy thắc mắc.
Bùi Cục trưởng vốn không giỏi nấu ăn, trước khi nàng rời đi, hầu hết các bữa cơm ở Từ Ấu Cục đều do chính nàng nấu.
Chẳng lẽ Từ Ấu Cục mới thuê thêm đầu bếp sao?
Nhưng loại cháo nước kiểu nửa lên men này thật sự không thích hợp cho trẻ nhỏ, lại còn quá đơn điệu về dinh dưỡng, lát nữa phải hỏi Bùi Cục trưởng cho rõ mới được.
Khương Như Ý vừa nghĩ vậy vừa bê chậu bột đi vào nhà lớn.
Bùi Cục trưởng trước tiên nhìn thấy Tiểu Lục bê giỏ tre bước vào thì thắc mắc hỏi xem đồ này từ đâu ra. Nghe nói Khương Như Ý đã về, khuôn mặt mập mạp với bộ râu dê của ông lập tức hiện lên vẻ hớn hở.
Ông cũng không màng tới Bùi Thập đang đứng bên cạnh, chạy vội ra ngoài ba bước thành hai bước.
“A Ý à, cuối cùng cũng quay về rồi!”
Khương Như Ý vừa tới cửa, ngẩng đầu thì nhìn thấy khuôn mặt mập mạp đẫm nước mắt của Bùi Cục trưởng.
Nửa tháng không gặp, dường như Bùi Cục Trưởng gầy đi một chút, ngay cả bộ râu dê mà ông thường tự hào cũng có vẻ mất đi độ sáng bóng.
Vừa nhìn thấy Khương Như Ý, Bùi Cục trưởng bày ra dáng vẻ thảm hại nhìn nàng, than thở rằng từ khi nàng rời đi, cả Từ Ấu Cục chưa từng được ăn no một bữa, cuộc sống khốn khó đến mức không thể tả.
Khương Như Ý nhìn vị Cục trưởng đã lớn tuổi mà vẫn cứ nói không ngớt như trẻ con, vừa buồn cười vừa bất lực, bèn an ủi ông.
Ngẩng đầu lên, nàng còn bất ngờ nhìn thấy một người quen khác.
Hiển nhiên Bùi Thập cũng nhìn thấy Khương Như Ý, cậu tiến lại gần nàng: “Ồ, Khương tiểu nương tử? Sao cô lại ở đây?”
Khương Như Ý cũng ngạc nhiên mở lời: “Sao tiểu lang quân cũng ở đây?”
Bùi Cục trưởng dừng lại khỏi câu chuyện không ngớt, nhìn Khương Như Ý, rồi quay sang nhìn Bùi Thập ở trong phòng, ngạc nhiên nháy mắt hỏi: “Tiểu Thập, con quen với A Ý à?”
Bùi Thập gật đầu, vui vẻ nói: “Đương nhiên là quen rồi. Lục thúc không biết đâu, Khương tiểu nương tử ở Biện Kinh mở một quầy nhỏ, làm bánh hồ mỏng giòn và hoành thánh tam tiên, đều ngon vô cùng.”
“Không phải nói khoác đâu, ngay cả a huynh cũng từng đến quầy ăn hoành thánh đó ạ.”
Nói xong, cậu chỉ vào túi tiền trên tay, giải thích cho Khương Như Ý: “Sắp đến tết Đoan Ngọ, mẫu thân và các phu nhân trong thành đã quyên góp một ít tiền cho Từ Ấu Cục, sáng nay để con mang tới cho Lục thúc đây.”
“Cảm ơn tiểu lang quân và các phu nhân nhiều lắm.” Khương Như Ý biết ơn nói, đồng thời nghe cậu ấy gọi “a huynh”, lại có chút ngạc nhiên.
“Tiểu lang quân nói a ca là… Bùi Thiếu doãn sao?”
Bùi Thập gật đầu: “Đúng vậy, trước giờ Khương tiểu nương tử không biết sao?”
Khương Như Ý lắc đầu.
Bùi Cục trưởng nghe hai người nói chuyện, kinh ngạc đến nỗi nửa ngày không nói nên lời. Cái gì cơ? Không chỉ Tiểu Thập, ngay cả a Tam – người ít ra ngoài, tính tình lạnh lùng cũng đã được ăn cơm do A Ý làm sao?
Đừng hỏi, hỏi là ghen tỵ.
Lúc này Khương Như Ý quay đầu lại, hỏi Bùi Cục trưởng: “Bùi Cục trưởng, vừa nãy con nghe Tiểu Lục nói dạo này mọi người toàn ăn ‘cháo nước’, là gần đây mới tuyển đầu bếp sao?”
Bùi Cục trưởng gật đầu, vẻ mặt có chút áy náy: “Tuy tuyển rồi, nhưng kỹ năng nấu nướng không tốt lắm, bù lại rẻ.”
Khương Như Ý khẽ nhíu mày, kiên nhẫn khuyên: “Rẻ thì rẻ, nhưng cũng phải cố gắng nấu những bữa ăn đủ chất dinh dưỡng mới được.”
Nàng chỉ vào giỏ tre: “Ngài và các đệ muội hãy ăn một ít bánh ú trước đi, con sẽ vào bếp một chuyến, lát nữa làm bánh bao nhân thịt cho mọi người ăn. Hôm nay có thịt heo không?”
Bùi Cục trưởng nuốt một ngụm nước bọt, vội gật đầu: “Có đấy. À, đầu bếp mới cũng đang ở trong bếp, A Ý, con tiện thể chỉ dạy cho nàng ấy luôn nhé.”
Khương Như Ý nói một tiếng “Được”, vừa bưng chậu bột vừa bước vào bếp.
Mới đi tới cửa, nàng đã nghe trong bếp phát ra một loạt tiếng “pịch pịch” của dầu sôi, ngay sau đó, một cột khói đen bốc ra từ bếp.
Khương Như Ý vội vàng đẩy cửa bếp, bên trong vang lên những tiếng ho liên tục.
Bất ngờ phía sau có người, ánh mắt đối diện với Khương Như Ý, thì ra là một cô nương còn khá trẻ.
Nàng ấy thắt tạp dề quanh eo, đầu đội khăn vải thô, vừa thấy có người bước vào thì lúng túng định dùng nắp đậy lại nồi, nhưng khói đen vẫn không ngừng bốc ra.
Cô nương kia rụt tay lại với vẻ bẽn lẽn.
Khương Như Ý nhìn vậy, thở dài: “Chỗ này để ta dọn là được. Ở ngoài có bánh ú mới nấu hôm nay, tiểu cô nương cũng ra thử một ít đi.”
