Quán Ăn Nhỏ Như Ý Ở Biện Kinh

Chương 13

Nghe Khương Như Ý nói vậy, dường như tiểu cô nương thở phào một hơi, quay đầu nhìn nồi trên bếp đã cháy đen, rồi lại lắc đầu.

 

“Để muội dọn dẹp cùng tiểu nương tử.”

Nói rồi nàng ấy xắn tay áo lên, lấy cái gáo nước bên cạnh, múc nước đổ vào nồi, cứ lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng trong nồi cũng không còn bốc khói đen nữa.

Nàng ấy xoay người đi mở cửa sổ trong bếp, làn khói đặc cuồn cuộn theo cửa sổ tản ra ngoài, lúc này trong bếp mới nhìn rõ được người.

Quay đầu thấy Khương Như Ý đang nhìn mình, tiểu cô nương gãi đầu một cách thật thà, ngượng ngùng cười với nàng.

Khương Như Ý thấy thế cũng mỉm cười đáp lại.

Chợt nghe đối phương nhỏ giọng nói:“Tiểu nương tử muốn làm gì, để muội hỗ trợ một tay nhé.”

Khương Như Ý suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Được, làm phiền cô nương dọn sạch phần thức ăn cháy trong nồi, rồi chà rửa lại nồi một lượt. Ngoài ra, nếu có thịt đùi sau của heo tươi, hãy mang cho ta một miếng to.”

Tiểu cô nương lập tức sáng mắt, gật đầu lia lịa: “Có ạ! Sáng nay mới mua thịt heo về, chính mắt muội thấy họ chặt, rất tươi!”

Nói đến đây, nàng ấy lại nuốt nước bọt, tò mò hỏi: “Tiểu nương tử định hầm thịt sao?”

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ mong đợi của nàng ấy thì khẽ lắc đầu, cười giải thích: “Không phải hầm thịt, mà là làm bánh bao nhân thịt.”

Tiểu cô nương nghe nói được ăn bánh bao thịt heo, đôi mắt lập tức càng sáng hơn nữa.

Nàng ấy nhiệt tình rửa nồi, lấy dao, còn thỉnh thoảng vươn cổ nhìn về phía Khương Như Ý, đầy vẻ háo hức.

Khương Như Ý cúi đầu nhìn miếng thịt heo trước mặt, dùng ngón tay ấn thử. Chỗ bị ấn lõm xuống nhanh chóng đàn hồi trở lại, quả nhiên là thịt rất tươi.

Để băm thịt làm nhân, phải dùng loại dao bản rộng và dày, băm ra thịt mới mịn và đều.

Đầu tiên Khương Như Ý khứa vài đường chéo ở hai mặt miếng thịt lớn, sau đó chặt thành từng khối nhỏ, rồi dứt khoát dùng dao băm thành thịt vụn.

Không lâu sau, trong bếp vang lên tiếng “tách tách tách” giòn giã của dao băm thịt.

Đợi đến khi Khương Như Ý băm thịt xong, nàng rót nước hành gừng đã ngâm sẵn, theo hướng khuấy của đôi đũa từ từ đổ vào thịt.

Sau đó cho trứng gà, xì dầu nhạt và bột năng vào, khuấy mạnh theo một chiều cho dẻo. Theo thói quen của Khương Như Ý, nàng còn rưới thêm một muỗng dầu nóng vừa đun sôi.

Chỉ nghe “xèo” một tiếng, dầu nóng vừa đổ vào chậu thì ngay lập tức khơi dậy mùi thơm đậm đà của thịt, cả căn bếp lập tức ngập tràn hương thơm.

Tiểu cô nương đang ngồi bên cạnh trông lò rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, nàng ấy chạy mấy bước đến cạnh Khương Như Ý, cúi xuống hít hà mấy hơi thật mạnh.

“Tiểu nương tử, nhân thịt này thơm quá đi mất. Chút nữa gói vào bánh màn thầu, nhất định sẽ ngon lắm.”

Khương Như Ý nhìn dáng vẻ thèm thuồng của nàng ấy, bật cười: “Đừng nóng ruột, lát nữa là ăn được thôi. Tiểu cô nương xem thử bột trong chậu đã nở xong chưa?”

Tiểu cô nương kia đáp một tiếng, rồi quay đầu nói với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử cứ gọi muội là A Thược là được.”

Khương Như Ý gật đầu: “Được.”

Trong lúc hai người trò chuyện, A Thược đã bưng chậu bột đã ủ xong đến, rồi đứng bên cạnh nhìn chăm chú.

Không biết Khương Như Ý làm thế nào, chỉ thấy nàng dùng hai tay kéo dài khối bột, rồi dùng dao cắt đoạn, sau đó ấn dẹt. Chẳng mấy chốc, khối bột lớn đã biến thành từng viên bột tròn nhỏ.

Khương Như Ý lại cán dẹt từng viên bột, cho nhân thịt heo đã trộn vào, ngón tay linh hoạt chỉ bóp và xoay một cái, trong chớp mắt một chiếc bánh bao với nếp gấp thật đều đặn đã hiện lên trong lòng bàn tay nàng.

“Bánh màn thầu đẹp quá, trước giờ muội chưa từng thấy loại nào tinh xảo như thế này đâu.”

A Thược đứng bên cạnh nhìn, không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.

Khương Như Ý gói xong hết số bánh bao, lúc này trong nồi hấp đã có hơi. Nàng đặt bánh bao vào xửng, chồng từng tầng lên rồi bắt đầu đem đi hấp.

……

Không lâu sau, toàn bộ Từ Ấu Cục đều được ăn bánh bao nhân thịt heo nóng hổi.

Vì là bánh vừa ra lò, lớp vỏ ngoài nóng đến mức bỏng tay. Cắn một miếng, nước thịt đậm đà xen cùng chút dầu béo chảy vào miệng, mùi thịt thơm lừng lập tức lan khắp khoang miệng.

Phần thịt băm dùng thịt nạc ở đùi sau, vừa nhiều keo, vừa dính miệng lại thêm được rưới dầu nóng, nên thịt hoàn toàn không bị khô. Ăn vào vừa thơm vừa đã, cả phòng người phì phò thổi khí nóng mà vẫn không dừng được.

Tiểu Lục và A Như cùng mấy đứa nhỏ khác đều cắn bánh bao từng miếng lớn một, nước thịt màu nâu đậm chảy dọc khóe miệng. Chúng chẳng buồn lau, chỉ vừa ăn vừa gật đầu lia lịa.

Thơm quá, đúng là hương vị này!

Bánh màn thầu A Ý tỷ tỷ làm, thật sự ngon tuyệt trần.

Khương Như Ý sợ bánh bao quá nóng sẽ làm bọn trẻ bị bỏng, kiên nhẫn ngồi bên cạnh, thổi nguội phần nhân rồi mới để chúng ăn.

Còn Bùi Cục trưởng, Bùi Thập và A Thược thì chẳng để ý gì hết. Ba người nhét bánh bao vào miệng như gió cuốn, vỏ bánh thấm đầy nước thịt, nhân thịt heo bên trong béo mà không ngấy, đậm đà thơm lừng đến mức ngon suýt cắn phải lưỡi.

Đợi đến khi bụng hơi no, Bùi Thập mới cầm một cái bánh bao, thong thả cắn một góc, hút hết nước thịt bên trong rồi mãn nguyện thở dài một hơi, cảm thấy hôm nay đến đây thật không uổng.

Còn A Thược thì ôm cái bụng tròn vo, ngay cả nửa cái cũng không ăn nổi nữa, tiếc nuối thở dài một tiếng.

Khương Như Ý thong thả ăn xong bánh bao, vừa ngẩng đầu lên đã thấy vẻ mặt tiếc hùi hụi của A Thược đang nhìn bàn.

Nàng bước đến ngồi cạnh A Thược, tò mò hỏi: “Nghe Bùi cục trưởng nói, muội là đầu bếp mới tuyển vào của Từ Ấu Cục?”

A Thược nghe Khương Như Ý hỏi mình, vội khoát tay, ngượng ngùng nói: “Đồ ăn tiểu nương tử làm mới gọi là ngon. Muội chỉ biết nấu mấy món đơn giản như súp mì với cháo nước thôi, chẳng tính là đầu bếp đâu.”

“Nhưng Bùi Cục trưởng nói, đến đây thì được bao ăn bao ở, nên muội mới tới.”

Nghe A Thược nói vậy, Khương Như Ý hơi ngạc nhiên chớp mắt: “Bùi Cục trưởng trả muội bao nhiêu tiền công?”

A Thược bối rối ngẩng mặt lên, nhìn Khương Như Ý: “Tiểu nương tử nói tiền công gì ạ?”

Khương Như Ý dở khóc dở cười nhìn A Thược.

Bảo sao Bùi Cục trưởng nói giá rẻ bất ngờ, hóa ra là chẳng trả công, chỉ lừa người ta đến nấu cơm!

A Thược nói một hồi lại cúi đầu xuống, do dự mở miệng: “Nhưng mà tay nghề nấu nướng của muội thật sự quá kém, hôm nay còn suýt làm cháy cả phòng bếp. Tiểu nương tử nói xem, muội có nên rời chỗ này, vào thành kiếm việc mà sống không?”

Nói xong lại thở dài: “Nhưng muội không có bạc, ở đây ít ra còn được bao ăn bao ở.”

Khương Như Ý nghe vậy, trong lòng khẽ động.

Nghĩ đến lúc trong bếp, A Thược làm việc rất nhanh nhẹn, nàng bèn thử hỏi: “Nếu ta muốn thuê muội làm người giúp việc, không chỉ bao ăn ở, mà mỗi tháng còn trả tiền công, muội có bằng lòng đi theo ta không?”

A Thược lập tức ngẩng phắt đầu: “Tiểu nương tử nói thật sao? Muội có thể đi theo tiểu nương tử thật ạ?”

Rồi nàng ấy gật đầu lia lịa: “Bằng lòng! Muội bằng lòng theo tiểu nương tử!”

Khương Như Ý nhìn phản ứng của nàng ấy, cong mắt nở nụ cười.

Nàng nói lại ý định của mình với Bùi Cục trưởng, rồi để lại bạc, dặn ông nhất định phải tìm một người đầu bếp đáng tin thay thế.

Sau đó trong ánh mắt luyến tiếc của Tiểu Lục, A Như và mấy đứa nhỏ, Khương Như Ý rời Từ Ấu Cục, cùng A Thược đi về hướng Biện Kinh.

Vừa bước qua cửa thành, A Thược trợn tròn mắt nhìn những quầy hàng và nhà cửa hai bên phố.

Nàng ấy tò mò nhìn trái nhìn phải, chỉ cảm thấy hai con mắt mình đều bận rộn không kịp nhìn hết. Đồ trong thành sao mà mới mẻ thế này, chỗ nào cũng rực rỡ, cái gì cũng đẹp.

Khương Như Ý để mặc nàng ấy ngắm nghía. Thấy trời hãy còn sớm, nàng dẫn A Thược đi mua chăn nệm, lại đến hàng ngũ cốc mua một mớ nếp, đậu đỏ, đậu xanh, rồi còn chọn thêm ít mơ tươi và gia vị.

Sau đó xách theo một đống lớn bao này túi nọ, hai người quay về tiệm sách nhỏ.

Tuệ nương tử nghe nói Khương Như Ý đã tìm được người giúp, ngạc nhiên cảm thán: “Mấy hôm trước mới nhắc đến chuyện này, không ngờ nhanh như vậy Khương tiểu nương tử đã tìm được người hợp ý rồi.”

Khương Như Ý mỉm cười, kể lại chuyện ở Từ Ấu Cục cho Tuệ nương tử nghe.

Cuối cùng cũng cảm thán theo: “Nói ra cũng đúng là trùng hợp phải không?”

A Thược nghe hai người nhắc đến mình thì ngẩng đầu khỏi bát, tươi cười nói với Khương Như Ý: “Tiểu nương tử làm hoành thánh tam tiên ngon quá, còn ngon hơn cả bánh bao nhân thịt heo ban ngày nữa.”

Khương Như Ý chỉ vào bát, đáp: “Trong này cũng là thịt heo đấy, muội nếm thử xem khác gì so với bánh bao thịt ban ngày không.”

A Thược gật đầu liên tục: “Vâng!”

Tuệ nương tử nhìn A Thược đáp một tiếng rồi cúi đầu ăn hoành thánh, vừa ăn vừa có vẻ suy nghĩ, cuối cùng không nhịn được bật cười.

“Xem ra Khương tiểu nương tử tìm người thật là hợp ý đấy.”

Tính tình vừa thật thà lại ngay thẳng, quan trọng nhất là hết lòng tin phục Khương Như Ý, thậm chí còn như mang chút cảm giác ngưỡng mộ?

Đến ngày hôm sau, khi Khương Như Ý ra ngoài bày quầy, nàng mới phát hiện A Thược đối với mình không chỉ là thấp thoáng ngưỡng mộ nữa, mà là bội phục thật sự.

Ngoài Đại Tướng Quốc Tự, Khương Như Ý như thường lệ bày quầy, mở tấm vải che cắm lên giỏ tre, rồi bày biện các món ăn lên mặt quầy.

A Thược vừa nhanh nhẹn giúp nàng lấy đồ, vừa nhìn những món trên quầy mà cảm thán:

“Tiểu nương tử nói đậu phụ khô này làm từ đậu phụ, sao mà ăn vào vừa thơm vừa dai vậy chứ?”

“Còn nước tía tô kia nữa, sáng nay muội uống mấy chén liền, thật sự quá ngon, trước giờ chưa từng uống thứ gì ngon đến thế.”

“Rồi cả món bánh ú pha lê này, trong suốt lung linh, vừa đẹp vừa ngon, rốt cuộc làm sao tiểu nương tử nghĩ ra được vậy?”

Khương Như Ý nghe A Thược cảm thán suốt cả buổi sáng, không nhịn được bật cười.

Chỉ là mấy món ăn mà thôi, có hơi mới lạ một chút, cũng không cần phải tán thưởng suốt cả buổi sáng thế chứ.

Nhưng hiển nhiên A Thược không nghĩ vậy. Nàng ấy không chỉ tự mình tán thưởng, mà mỗi khi có người đi ngang dừng lại, đều ra sức giới thiệu từng món một cách đầy nhiệt tình.

Những người qua đường có cả khách quen lẫn người mới nghe A Thược thật lòng giới thiệu thì đều mất cảnh giác, không kìm được mà bỏ tiền mua một phần nếm thử. Ăn xong thì: “Ơ?”

Sau đó lập tức lấy thêm bạc ra mua một hoặc hai phần mang theo, ai nấy đều rời đi với vẻ cực kỳ mãn nguyện.

Khương Như Ý chớp mắt mấy cái. Lẽ nào, đây chính là niềm vui bất ngờ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn