Gần đến tết Đoan Ngọ, thời tiết ngày càng nóng bức.
Các vị công tử và cô nương trước còn mặc áo dài, nay đều đổi sang các loại xiêm y mỏng nhẹ. Đặc biệt là những cô nương trẻ, khi đi trên phố, dáng vẻ thướt tha uyển chuyển, như một cảnh sắc đẹp mắt.
Mấy hôm nay, Khương Như Ý cảm thấy rõ rệt rằng những cô nương đến quán ăn hoành thánh ngày càng ăn mặc chỉnh chu hơn.
Không chỉ búi tóc theo những kiểu mới lạ đang thịnh hàng, mà y phục trên người cũng thay bằng những bộ váy áo mềm mại tươi tắn, xanh biếc, xanh nhạt hay hồng nhạt. Trên đầu và cổ đều mang các bộ trang sức hoa điền, vòng cổ, khuyên tai đồng bộ.
Khương Như Ý nhìn các cô nương xinh xắn đó, rồi cúi xuống nhìn chiếc áo bào cổ tròn tay hẹp đơn giản của mình, khẽ mím môi.
Thôi vậy, giờ kiếm tiền vẫn là quan trọng hơn hết.
Khương Như Ý thu hồi ánh mắt, bưng một bát hoành thánh nhỏ, đi đến một bàn rồi đặt bát xuống ổn định trước mặt hai vị khách.
Nàng mỉm cười nói: “Hai cô nương dùng ngon miệng.” Vừa xoay người định rời đi thì bị một cô nương mặc áo váy màu hồng mở miệng gọi lại.
Khương Như Ý nghi ngờ dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta.
“Xin hỏi cô nương có chuyện gì không?”
Cô nương gọi nàng lại mấy ngày nay gần như ngày nào cũng đến.
Trên đầu nàng ta cài một đóa hoa điền hình hải đường màu hồng phấn, khuyên tai và dây chuyền cũng là cùng một kiểu hoa hải đường, khiến gương mặt như phù dung càng thêm kiều diễm.
Chỉ thấy nàng ta liếc nhìn người đi cùng một cái, rồi lại cúi đầu xuống. Qua một lúc lâu cuối cùng mới ngượng ngùng mở miệng hỏi: “Xin hỏi chủ quán, dạo gần đây vị Bùi lang quân ấy có từng ghé lại nữa không?”
Khương Như Ý nhìn hai cô nương trước mặt, vẻ rụt rè xen lẫn mong chờ thì bỗng hiểu ra ngay.
Bảo sao mấy hôm nay số lượng các cô nương đến ăn hoành thánh ngày một đông, thì ra đều là muốn “tình cờ” gặp vị Bùi Thiếu doãn kia. Nhìn dáng vẻ này, đúng là có mấy phần ý tứ “ngồi chờ thỏ tới”.
Khương Như Ý nghĩ đến ví dụ đó, trong lòng không nhịn được bật cười, cái vị lạnh như băng ấy, bị ví thành “thỏ” thì cũng thật thú vị.
Nhưng trên mặt nàng vẫn giữ vẻ điềm nhiên, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Không thấy công tử ấy ghé lại.”
Cô nương đặt câu hỏi cùng người bạn đi cùng đều cúi đầu đầy thất vọng.
Thấy nàng ta không hỏi gì nữa, Khương Như Ý chỉ vô tội xoa xoa sống mũi rồi rời đi. Chẳng mấy chốc, nàng lại bưng hai chén đồ uống màu nhạt đi tới.
Đó là nước tía tô mới do Khương Như Ý nghĩ ra trong mấy ngày gần đây.
Nàng lấy tía tô, quế nhục, trần bì, cam thảo… đem nghiền mịn rồi cho nước vào đun sôi. Sau đó thêm mật ong, dùng lửa nhỏ nấu liu riu cho đến khi thành dạng sền sệt, đợi nguội thì đựng vào hũ nhỏ, đậy kín.
Khi uống chỉ cần múc một chút tía tô dạng cao hòa với nước là được. Thứ nước này vào miệng vừa mát dịu vừa ngọt thanh, rất thích hợp để uống vào những ngày hè nóng bức.
Chỉ tiếc quán nhỏ của nàng không có đá. Nếu có thể ướp lạnh được một chút thì chắc chắn sẽ càng mát lành, đúng là thần phẩm giải nhiệt.
Khương Như Ý đặt hai bát đồ uống xuống, mỉm cười nói: “Đây là nước tía tô mới ra mấy hôm nay, giúp điều khí hòa vị, hành khí tiêu thực. Hôm nay dùng thử miễn phí, mời hai vị nếm thử.”
Hai cô nương nghe nói miễn phí thì vội vàng cảm tạ, rồi tò mò nhìn bát sứ trắng trước mặt, nâng lên nhấp một ngụm.
Vừa nhấp một ngụm, hai mắt của cô nương mặt phù dung mặc áo váy màu hồng lập tức sáng lên. Ngon thật, hương vị còn đậm và thơm hơn cả mấy loại đồ uống trong tửu lầu nữa.
Nàng ta đặt chén xuống, dùng khăn lau khóe miệng rồi khen ngợi Khương Như Ý: “Thức uống này thật tuyệt, cảm ơn chủ quán.”
Khương Như Ý nheo mắt cười, khiêm tốn đáp mấy câu. Thấy đối phương đã bị bát nước tía tô hấp dẫn, không còn truy hỏi chuyện vị Bùi thiếu doãn kia nữa, nàng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng quay về quầy, cũng tự pha cho mình một bát tía tô uống, thong thả nhấp từng ngụm.
Trong hai ngày kế tiếp, những cô nương ấy ngày nào cũng đến, có vài người còn có vẻ như không thấy người thì nhất quyết không chịu rời đi.
Khương Như Ý nghe họ bóng gió dò hỏi, bị quấn riết đến đau cả đầu.
Thậm chí có một cô nương mồm mép lanh lợi, thấy hỏi không ra manh mối gì thì liếc Khương Như Ý rồi giọng chậm rãi: “Trước giờ chưa từng nghe nói Bùi Thiếu doãn ra ngoài ăn uống, vậy mà lần đầu lại chọn quán hoành thánh của cô? Chẳng lẽ là vì chủ quán dung mạo đặc biệt xinh đẹp chăng?”
Khương Như Ý nhìn cô nương mặc áo xanh lam nhạt, chỉ đành nhẫn nại cười: “Cũng có thể là vì hoành thánh tam tiên của quán ta, thật sự rất ngon mà?”
Cô nương kia nghe vậy thì nghẹn họng, cũng chẳng tìm được lý lẽ phản bác, đành hậm hực im lặng. Dù sao ăn nhiều ngày như vậy, nàng ta cũng phải thừa nhận, hoành thánh ở đây đúng là ngon thật.
Dù các cô nương mỗi ngày đều hỏi y như nhau, nhưng bù lại hai hôm nay nước tía tô bán rất chạy. Hầu như vị nữ khách nào đến cũng gọi một bát, vừa ăn hoành thánh tam tiên, vừa uống kèm rất hợp.
Mẻ cao tía tô đầu tiên nhanh chóng bán hết, Khương Như Ý vội vàng chế thêm mẻ thứ hai.
Đừng nhìn một bát chỉ bán ba đồng tiền mà coi thường, lợi nhuận rất cao đó. Các loại dược liệu đều mua từ tiệm thuốc, giá lại rẻ.
Khương Như Ý đếm bạc trong tay, rộng lượng tha thứ toàn bộ những phiền toái mà mấy cô nương kia gây ra.
Thêm hai hôm nữa, khi thật sự bị hỏi đến sắp phát điên, nàng dứt khoát tạm bỏ quán hoành thánh, nhân lúc Đại Tướng Quốc Tự mở phiên giao dịch, nàng mang quầy hàng đến dưới gốc đại thụ bên ngoài Tự.
Lần này nàng không bán hoành thánh nữa, chỉ bày lần lượt đậu phụ khô ngũ vị, bánh hồ giòn mỏng và nước tía tô, rồi treo mảnh vải lên.
Có những vị khách đi ngang qua, khi đói hoặc khát sẽ mua một phần, vừa rẻ lại vừa tiện, nên bán rất chạy.
Ngay trước mắt, một vị khách quen đang mua đồ, mỉm cười nói: “Khương tiểu nương tử, cô bày quầy đúng lúc lắm. Mấy hôm nay ta đi theo mẫu thân đến Đại Tướng Quốc Tự dâng hương, trên đường về lại tiện mua chút đậu phụ khô ngũ vị đem về.”
Khương Như Ý nhìn vị khách quen, mỉm cười đưa gói đậu phụ khô ngũ vị đã gói sẵn qua: “Đúng là trùng hợp thật phải không? Qua hai hôm nữa đến Tết Đoan Ngọ, ta còn định làm ít bánh ú để bán, đến khi đó hoan nghênh quý khách ghé mua.”
Vị khách quen gật đầu, miệng vui vẻ đáp “Nhất định, nhất định”, nói xong mới xách gói đồ rời đi.
Khương Như Ý tiễn vị khách trước quầy đi rồi ngồi dưới gốc cây lớn, nhàn nhã uống một ngụm nước tía tô.
Nghĩ lại mới hơn nửa tháng trước, nàng còn đang lo lắng vì tiền thuê phòng.
Không ngờ mấy ngày qua, không những trả trước nửa năm tiền thuê, mà trong tay còn tích được vài quan tiền. Ở thành Biện Kinh rộng lớn này, cuối cùng nàng cũng cảm thấy có chút an tâm, như đã tìm được chỗ thuộc về mình.
Nhưng nghĩ đến mấy cô nương ngày nào cũng đến quầy hoành thánh, Khương Như Ý lại cảm thấy hơi đau đầu. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng nàng chẳng cần bán đồ ăn chiều nữa, chi bằng chuyển sang b*n n**c tía tô cho rồi.
Đang nghĩ ngợi, nàng chợt thấy cách đó không xa có một bóng người, đúng lúc đang nhìn về phía này.
Bùi Chiêu nhìn thấy Khương Như Ý dưới tán cây đang nhìn mình, chàng khẽ gật đầu với nàng. Nhớ đến những lời Đường Cẩm nói hôm nọ, chàng hơi ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn bước chân đi về phía gốc cây.
Khương Như Ý không ngờ “con thỏ” mà mấy cô nương kia cực khổ chờ đợi lại bị nàng chạm mặt. Nàng đặt bát nước tía tô xuống, ngẩng đầu nhìn chàng bước tới.
“Bùi Thiếu doãn muốn mua nước uống hay đồ ăn?”
Bùi Chiêu cúi đầu nhìn qua những món quen thuộc bày trước mặt, bánh hồ mỏng giòn, đậu phụ khô ngũ vị, lại liếc sang ly bát tía tô trước người nàng, rồi mới thu hồi ánh mắt, lắc đầu với Khương Như Ý: “Không cần.”
Khương Như Ý “ồ” một tiếng, cúi đầu xuống lần nữa, thấy chàng vẫn chưa đi thì lại nghi hoặc ngẩng đầu nhìn.
Bùi Chiêu hờ hững mở miệng: “Mấy hôm nay cô nương không đến chợ đêm Châu Kiều, là muốn bày quầy bên ngoài Đại Tướng Quốc Tự sao?”
Khương Như Ý gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: mình ngồi bán ở đây, hơn nửa là vì ngài đó!
Tuy âm thầm oán thầm trong bụng, nhưng trên mặt nàng vẫn mỉm cười, khách sáo đáp: “Đúng vậy, sắp đến tết Đoan Ngọ rồi, mấy hôm nay ta định gói ít bánh ú đem bán ngoài Đại Tướng Quốc Tự. Hôm nay Bùi Thiếu doãn, đang trực sao?”
Nàng nhìn về phía sau chàng, thấy có mấy sai dịch đứng đó, trong số ấy còn vài người nàng quen mặt. Thu hồi tầm mắt, nàng lại nhìn Bùi Chiêu.
Vị Thiếu doãn này hình như lần nào cũng chẳng thích mặc quan phục, đi đâu cũng chỉ mặc thường phục.
Bùi Chiêu nghe nàng hỏi thì gật đầu xem như trả lời, rồi giải thích đơn giản: “Dạo này Phủ doãn cho người tuần tra khắp thành, tránh xảy ra chuyện rối ren vào dịp Đoan Ngọ. Vì vậy mấy hôm nay ta đều dẫn người canh giữ ở ngoài Đại Tướng Quốc Tự. Nếu có chuyện gì, cô cũng có thể đến tìm ta.”
Khương Như Ý nghe mà chẳng hiểu ý trong lời chàng, nghi ngờ ngẩng đầu, hơi nghiêng đầu nhìn chàng.
Nàng có chuyện gì mà phải tìm đến chàng chứ?
Bùi Chiêu mím môi: “Ngày ấy nghe Đường Cẩm và Đường Phi nói ở quầy hoành thánh của cô có khá nhiều khách quen của ta ghé qua, sợ rằng đã gây bất tiện cho việc buôn bán của cô.”
Khương Như Ý nghĩ ngợi một lúc lâu, cuối cùng cũng phản ứng lại, cái vị Đường Cẩm và Đường Phi mà chàng nói đến, hẳn chính là vị cô nương mạnh mẽ hôm nọ cùng hộ vệ đi theo nàng ấy.
Hiểu ra rồi, Khương Như Ý lại giật mình nhìn sang Bùi Chiêu.
Chàng là đang nghĩ cách giải vây giúp nàng sao?
Không ngờ vị Bùi Thiếu doãn trông ngoài lạnh trong cũng lạnh này, vậy mà lại chủ động giúp nàng giải quyết rắc rối.
Khương Như Ý cong mắt cười, nhanh chóng gật đầu với chàng: “Ta hiểu rồi, đa tạ Bùi Thiếu doãn đã nhắc nhở.”
……
Quả nhiên, sau khi biết mấy ngày tới Bùi Chiêu phải trực ở ngoài Đại Tướng Quốc Tự, không có thời gian đến chợ đêm Châu Kiều ăn cơm, những cô nương vốn hay đến quán hoành thánh đều lần lượt để tiền lại rồi vội vàng kéo theo nha hoàn rời đi.
Không còn đám khách líu ríu đó, Khương Như Ý cảm thấy tai mình sạch sẽ hơn hẳn.
Nhưng trong số họ cũng có ngoại lệ, chẳng hạn như vị Đường tiểu nương tử chuyên chạy đi báo tin kia.
Hôm nay trời còn chưa tối, Đường Cẩm đã kéo theo thị vệ Đường Phi hào hứng chạy tới quán hoành thánh. Giống lần trước, nàng ấy gọi một tô lớn một tô nhỏ, rồi thần thần bí bí hạ giọng tám chuyện cùng Khương Như Ý.
“Nghe nói mấy hôm nay tuy Bùi thiếu doãn trực ở ngoài Đại Tướng Quốc Tự, nhưng rất hiếm khi thấy mặt.”
“Ngũ nương Đinh gia và Tam nương Trang gia đã đi tìm mấy lần, ngay cả bóng người cũng không thấy, đành hậm hực quay về.”
“Ta không ngờ Bùi thiếu doãn lạnh nhạt như vậy, lại chủ động giúp cô giải vây.” Đường Cẩm vừa nói vừa tinh nghịch nháy mắt với Khương Như Ý.
Bên cạnh, Đường Phi giả vờ không nghe thấy hai người tám chuyện, nghiêm mặt cúi đầu ăn hoành thánh.
Khương Như Ý nhìn vị Đường tiểu nương tử quen thân này, nghe xong thì quả thật hơi bất ngờ.
Trước đó nàng còn tò mò, không biết Bùi thiếu doãn định đối phó thế nào với đám cô nương duyên dáng như hoa kia. Không ngờ chàng căn bản chẳng định đối phó gì cả, trực tiếp không xuất hiện, để họ đến một chuyến uổng công.
Vậy là sao? Chẳng lẽ mấy ngày nay, Bùi thiếu doãn vốn không trực ở ngoài Đại Tướng Quốc Tự?
Chỉ trách họ xui xẻo, mỗi lần đến đều trúng ngay lúc chàng không có mặt mà thôi.
Khương Như Ý mỉm cười với Đường Cẩm: “Cách này cũng coi như rất hữu hiệu.”
Đường Cẩm lại bĩu môi, ra vẻ tiếc nuối vì không được xem trò vui.
“Đáng tiếc quá. Ta còn muốn nhìn Đinh Ngũ nương và Trang Tam nương cụt hứng quay về ấy chứ. Cô không biết đâu, nhất là Trang Tam nương kia, ngày thường kiêu căng đến mức nào. Vậy mà lại để mắt tới Bùi thiếu doãn, chậc chậc…”
Khương Như Ý nhớ đến cô nương mặc váy áo xanh lục ngọc miệng lưỡi lanh lợi hôm nọ, cũng gật đầu tán đồng. Người đó nhìn qua đã biết thuộc dạng kiêu ngạo rồi.
So với nàng ta, vị Đinh Ngũ nương mặc áo váy màu hồng nhạt kia đúng là có tính tình dễ chịu hơn nhiều.
Khương Như Ý lại liếc sang gương mặt đầy tiếc nuối của Đường Cẩm, trong lòng thầm nghĩ: quan hệ giữa đám khuê tú ở Biện Kinh này đúng là rối ren không khác gì tơ vò.
Giải quyết xong chuyện ở quán hoành thánh, cuối cùng Khương Như Ý cũng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu suy nghĩ xem tết Đoan Ngọ sẽ gói những loại bánh ú nào để đem bán.