Trước khi rời đi, ta sai tiểu tư đến truyền lời cho Tạ Đàn Phong:
“Đi nói với chủ t.ử nhà các ngươi, hôm nay phải kính trà, phu nhân đang định thay ngài ấy thu xếp chuyện của ba vị cô nương tối qua.”
“Nếu ngài ấy không muốn viện t.ử của mình bị người khác làm chủ, vậy thì mau ch.óng qua đây.”
Trong chính sảnh, Tạ Quốc công ngồi ở ghế trên.
Quốc công phu nhân Hồ thị ngồi bên cạnh ông, trên mặt mang nụ cười hòa ái.
Bà là kế thất của Quốc công phủ, đồng thời cũng là dì ruột của Tạ Đàn Phong.
Sống trong nhung lụa nhiều năm, nhìn bà chẳng qua chỉ hơn ba mươi tuổi.
Ta vừa bước vào, bà đã liếc ra ngoài cửa:
“Sao chỉ có một mình con, Đàn Phong đâu?”
Ta nhận lấy chén trà, uyển chuyển hành lễ:
“Thế t.ử sáng sớm đã ra ngoài, chắc là nha môn có việc quan trọng.”
Hồ thị vẫy tay gọi ta tiến lên, nhận chén trà ta kính, nhưng lại nhắc đến chuyện tối qua.
“Đứa trẻ ngoan, tối qua thật khiến con chịu ấm ức rồi.”
“Đàn Phong bị chúng ta chiều hư, những oanh oanh yến yến bên ngoài kia vốn không nên để con phải nhọc lòng.”
Bà chợt đổi giọng:
“Chỉ là con vừa mới gả vào đã đưa những nữ t.ử ấy vào phủ.”
“Người biết chuyện thì nói con hiền đức, người không biết lại tưởng Quốc công phủ chúng ta loại người nào cũng thu nhận.”
“Con xuất thân từ đại tộc Mạnh thị, nhất cử nhất động đều đại diện cho thể diện gia tộc.”
“Không thể vì chiều chuộng phu quân mà làm tổn hại thanh danh Mạnh gia.”
Nụ cười trên mặt bà vẫn hòa ái, bàn tay nắm lấy tay ta cũng vô cùng thân thiết.
Nhưng chỉ vài câu ấy đã đẩy sạch những món nợ phong lưu Tạ Đàn Phong gây ra lên đầu ta.
Nếu ta nhận sai, vậy chính là ta không hiểu quy củ, khiến Mạnh gia mất mặt.
Nếu ta lên tiếng biện giải, lại thành vừa bước chân vào cửa đã chống đối bà mẫu.
Quả không hổ là lão hồ ly đã lăn lộn trong nội trạch mấy chục năm.
Chỉ vài câu đã khiến ta có khổ mà không thể nói.
Ta vừa định đáp lời, bên ngoài đã truyền đến giọng nói cà lơ phất phơ của Tạ Đàn Phong:
“Lời này của di mẫu nghe thật kỳ lạ.”
“Nợ phong lưu ta gây ra bên ngoài, thì có liên quan gì đến Mạnh gia?”
Dứt lời, hắn đã bước qua ngưỡng cửa.
Trường bào màu đỏ sẫm trên người buộc lỏng lẻo, nhìn qua liền biết hắn vội vàng chạy tới.
Hốc mắt Hồ thị lập tức đỏ lên, quay đầu nhìn Tạ Quốc công:
“Lão gia, thiếp chẳng qua chỉ sợ tân phụ còn trẻ, bị những nữ t.ử bên ngoài lừa gạt nên mới nói thêm đôi câu.”
“Đàn Phong lại chống đối thiếp như vậy.”
“Sau này người làm mẫu thân như thiếp còn quản giáo bọn chúng thế nào?”
Tạ Quốc công vừa nghe, sắc mặt lập tức trầm xuống:
“Nghịch t.ử, nếu không phải ngươi gây ra đống nợ phong lưu ấy, mẫu thân ngươi có cần phải nhọc lòng như vậy không!”
“Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi?”
Tạ Đàn Phong tùy tiện ngồi xuống ghế, lười biếng nói:
“Mấy năm nay phụ thân đã nạp thêm bao nhiêu người vào phòng, chẳng phải di mẫu vẫn lần lượt an trí ổn thỏa đó sao?”
“Sao đến lượt con lại thành phá hỏng quy củ Quốc công phủ rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy Tạ Quốc công sắp nổi giận, ta khom người lên tiếng:
“Phụ thân bớt giận, phu quân chỉ sợ mẫu thân hiểu lầm nên nhất thời nóng lòng mà thôi.”
“Chỉ là trước mắt, ba vị cô nương này quả thật không thích hợp đưa đi.”
Hồ thị cau mày: “Vì sao?”
Ta đáp:
“Mấy ngày trước Quốc công gia vừa bị Trịnh Ngự sử dâng sớ tham tấu.”
“Tuy bản tấu chương ấy đã được phụ thân con nhờ người ép xuống, nhưng Trịnh Ngự sử đã chịu thiệt lần này, trong lòng chưa chắc chịu bỏ qua.”
“Nếu lúc này lại truyền ra chuyện Thế t.ử bội tình bạc nghĩa.”
“Chỉ e bản tấu chương tiếp theo sẽ không dễ ép xuống như vậy.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Mấy năm nay phụ thân tuy chỉ giữ một chức quan nhàn tản, nhưng ông đã kinh doanh nhiều năm trong triều, vẫn còn không ít cố giao có tiếng nói.
Tạ Quốc công đương nhiên biết lời ta nói là thật.
Ông trầm ngâm một lát rồi trực tiếp nói:
“Thôi, mấy người này cứ tạm thời giữ lại.”
“Dù sao Quốc công phủ cũng chẳng thiếu vài đôi đũa.”
Ông quay sang nhìn Hồ thị:
“Sau này chuyện trong nhà nên nghe ý kiến con dâu nhiều hơn.”
“Nó xuất thân Mạnh thị, đối với chuyện trong triều, chung quy vẫn nhìn xa hơn bà một chút.”
Lần này, nụ cười trên mặt Hồ thị hoàn toàn không giữ nổi nữa.
Hồ gia đã sa sút nhiều năm, trong triều từ lâu chẳng còn người nào có tiếng nói.
Ta thuận thế nói:
“Nếu phụ thân đã cho phép bọn họ ở lại, vậy chuyện ăn mặc sinh hoạt của ba vị cô nương sau này còn phải phiền mẫu thân nhọc lòng nhiều hơn.”
Ban nãy bà vừa chịu thiệt trước mặt Tạ Quốc công, đang không có chỗ trút giận, lời nói cũng mang thêm mấy phần châm chọc:
“Giờ con đã là thê t.ử của Đàn Phong, chuyện trong phòng nó đương nhiên phải do con quản.”
“Chẳng lẽ nữ nhi do Mạnh gia dạy dỗ, đến chút chuyện nhỏ này cũng không làm nổi?”
Tạ Đàn Phong cười lạnh:
“Di mẫu nói không sai.”
“Người của ta đã giao cho nàng quản, vậy sổ sách và chìa khóa khố phòng đương nhiên cũng nên giao cho nàng.”
“Tránh cho sau này viện của ta muốn thêm thứ gì cũng phải chạy đến xin phép di mẫu trước.”
Hồ thị hoàn toàn sững sờ, cuối cùng cũng nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy của ta:
“Như vậy sao được?”
“Minh Thục vừa mới vào Quốc công phủ, vẫn chưa quen mọi chuyện, chi bằng để ta dẫn dắt nó thêm vài ngày, dạy nó quy củ trước…”
Hiện giờ Tạ Quốc công đang có ấn tượng rất tốt với ta, đương nhiên sẽ đứng về phía ta:
“Đã để nó quản thì mọi thứ nên giao hết cho nó.”
“Bà tuy là di mẫu của Đàn Phong, nhưng cũng nên biết chừng mực.”
Tạ Quốc công là người giỏi nhất việc xem chiều gió mà hành sự.
Khi Hồ thị còn có thể thay ông quản lý nội trạch ổn thỏa, ông liền mặc bà tùy ý làm chủ.
Giờ Mạnh thị sau lưng ta có giá trị hơn, ông đương nhiên cũng sẵn lòng cho ta thể diện.
Ai nói võ tướng đều thẳng ruột ngựa?
Tâm tư quanh co trong bụng ông chưa chắc đã ít hơn đám văn thần.
…