Qua Ngàn Đỉnh Núi

Chương 1

Sau
 

Phu quân ta là tay công t.ử phong lưu nổi danh nhất thành Trường An.

Đêm tân hôn, hắn bị gia pháp ép phải đến động phòng, vừa bước vào đã tiện tay giật phăng khăn voan của ta xuống.

Hắn cất giọng khinh bạc:

“Nghe nói nàng là ‘Ngọc Diện Bồ Tát’ nổi danh chốn kinh thành.”

“Không biết khi lên giường rồi, đôi mắt ấy có còn đỏ hoe nữa không?”

Ta cũng mỉm cười, giơ tay vỗ hai tiếng.

Cửa hỷ phòng lập tức mở ra.

Hoa khôi đứng đầu lê viên, nữ hiệp giang hồ, ngay cả hồng nhan tri kỷ được hắn nuôi ở ngoại trạch, đều được ta mời tới.

Ta nâng chén rượu hợp cẩn, tự tay đưa đến bên môi chàng:

“Phu quân chớ giận.”

“Chàng đã thích bọn họ, ta thân là thê t.ử, đương nhiên phải thay chàng chu toàn.”

“Chỉ là chén rượu hợp cẩn đêm nay, chàng vẫn phải uống cùng ta trước.”

“Uống xong rồi, chàng muốn sủng ái ai, ta sẽ thay chàng an bài.”

1

Ngoài cửa trước tiên truyền đến một tiếng cười khẽ.

Vân Mộng vén rèm châu bước vào, trong tay cầm một tờ khế ước chuộc thân:

“Tạ lang quân, chàng dỗ dành ta suốt hai năm, nói rằng đợi khi trong tay dư dả sẽ chuộc thân cho ta.”

“Ấy vậy mà vị phu nhân này của chàng sáng nay đã sai người đến Lê Xuân Lâu.”

“Một vạn lượng ngân phiếu đặt xuống bàn của tú bà, đến giá cũng chẳng thèm mặc cả.”

Nàng là hoa khôi đứng đầu lê viên, cũng là danh kỹ được Tạ Đàn Phong nâng đỡ suốt hai năm.

Ngày thường muốn gặp nàng một lần cũng khó, hôm nay nàng lại chỉ mặc một bộ y phục màu nhạt, châu ngọc đầy đầu đều đã tháo xuống.

Nhìn dáng vẻ ấy, quả thật rất giống một cô nương nhà lành không nơi nương tựa.

“Giờ ta đã không còn là người trong lâu nữa.”

“Tạ lang quân, chàng định an trí ta ở đâu?”

Tạ Đàn Phong vừa định mở miệng, một thanh trường kiếm bỗng ngang nhiên đặt lên vai hắn.

“Nàng ấy hỏi xong rồi, giờ đến lượt ta chứ?”

Nữ t.ử áo đỏ đứng sau lưng hắn, đầu đội đấu lạp, dáng vẻ phong trần mệt mỏi.

Một năm trước, Tạ Đàn Phong xuống Giang Nam, giữa đường bị thủy phỉ bắt giữ.

Vệ Ngưng đã cứu hắn khỏi lưỡi đao.

Sau đó hai người đồng hành suốt ba tháng, đến khi hắn trở về Trường An, đã để lại miếng ngọc bội tùy thân cho nàng.

Nàng ném ngọc bội vào lòng Tạ Đàn Phong, khẽ hất cằm:

“Chàng từng nói nếu ta đến Trường An, chàng nhất định sẽ không phụ ta.”

“Giờ ta đến rồi.”

“Những lời chàng từng nói, còn tính hay không?”

Tạ Đàn Phong nắm c.h.ặ.t ngọc bội, nụ cười trên mặt đã có phần gượng gạo.

Đúng lúc này, nữ t.ử cuối cùng bước vào lại đỏ hoe đôi mắt, đặt hộp thức ăn trong tay lên bàn.

Nàng không ép hỏi như hai người trước, chỉ khẽ nói:

“Đêm qua chàng nói, tối nay sau khi bái đường xong sẽ đến thành Bắc ở bên ta.”

“Ta sợ chàng uống nhiều sẽ khó chịu nên đã nấu canh giải rượu.”

“Nếu phu nhân cũng ở đây, vậy ta không quấy rầy nữa.”

Nói xong, nàng xoay người định rời đi.

Tạ Đàn Phong chẳng cần suy nghĩ đã bật thốt: “Khoan đã.”

Ngoài cửa, bước chân Thẩm Tương khựng lại, tiếng nức nở nghẹn ngào truyền vào.

Ta vẫn nâng chén rượu hợp cẩn trong tay, dịu giọng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Phu quân không cần khó xử, viện t.ử của ba vị cô nương, thiếp đã sai người thu xếp ổn thỏa.”

“Chàng cứ chọn một người ở bên chàng.”

“Hai người còn lại, ta sẽ thay chàng an ủi.”

Bốn đôi mắt đồng loạt đổ dồn lên người hắn.

Hắn suy nghĩ hồi lâu, bỗng giật lấy chén rượu trong tay ta, ngửa đầu uống cạn, sau đó một tay ôm lấy vai ta.

“Hôm nay là ngày ta thành thân.”

“Nếu ngay cả động phòng ta cũng không vào, phụ thân nhất định sẽ đ.á.n.h gãy chân ta.”

“Tất cả về nghỉ đi.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Có chuyện gì ngày mai hãy nói.”

Trong mắt ba nữ t.ử không hẹn mà cùng lộ vẻ thất vọng.

Nhưng ta là chính thê, đêm nay lại là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta.

Cho dù trong lòng không cam tâm đến đâu, bọn họ cũng không thể ép một tân lang bỏ lại tân nương để đi cùng mình.

Ta sai nha hoàn đích thân tiễn bọn họ ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, Tạ Đàn Phong lập tức buông cánh tay đang đặt trên vai ta xuống.

“Thật làm khó phu nhân rồi, còn phí công gom tất cả những người này lại một chỗ.”

Ta cúi đầu, điềm nhiên mỉm cười: “Phu quân nói đùa rồi.”

“Thiếp chẳng qua chỉ là một nữ nhân đáng thương, sợ ngay trong đêm tân hôn đã bị phu quân bỏ lại mà thôi.”

“Phu quân trọng tình, chẳng nỡ làm tổn thương bất kỳ ai.”

“Thiếp đành cầu xin phu quân thương xót thiếp trước vậy.”

Tạ Đàn Phong nheo mắt, nhẹ nhàng nâng cằm ta lên.

Đôi khuyên tai trân châu bên tóc mai khẽ lay động, trên môi ta vẫn còn vương chút ướt át do vừa uống rượu.

“Đáng thương?”

“Ta thấy lá gan của phu nhân lớn lắm cơ mà.”

Ngón tay cái của hắn lướt qua khóe môi ta, rồi hắn bỗng cúi người bế bổng ta lên.

Vạt áo quét qua những dải lụa đỏ trải đầy mặt đất.

Trước khi màn giường buông xuống, ta nghe hắn ghé sát bên tai, khàn giọng nói:

“Phu nhân đã tốn bao nhiêu tâm tư để giữ ta lại.”

“Đêm nay, ta nào có thể để nàng uổng công một phen.”



Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Đàn Phong đã rời đi.

Tiểu Đào vừa b.úi tóc cho ta vừa nhỏ giọng nói:

“Thế t.ử sáng sớm đã đến viện của Thẩm cô nương.”

“Đáng thương cho hai vị cô nương còn lại cứ mong ngóng chờ đợi, ngay cả điểm tâm cũng đã chuẩn bị xong, vậy mà chỉ thấy Thế t.ử đi ngang qua cửa, đến bước chân cũng chẳng dừng.”

Ta nghịch cây trâm trong tay, khóe môi khẽ cong lên.

Trước khi gả vào Quốc công phủ, ta đã sai người điều tra ba nữ t.ử bên cạnh Tạ Đàn Phong.

Vân Mộng quen biết hắn lâu nhất, ỷ vào dung mạo xinh đẹp nên tính tình khá kiêu ngạo.

Vệ Ngưng tính tình cương liệt, ngoài miệng không tranh không giành, nhưng thực chất lại là người không chịu nổi nhất việc bị lạnh nhạt.

Chỉ có Thẩm Tương là khác.

Nàng không tranh cãi, cũng chẳng ép buộc.

Mỗi khi chịu ấm ức, nàng chỉ đỏ hoe mắt lặng lẽ lui sang một bên, chờ Tạ Đàn Phong tự mình đau lòng thương xót.

Ta đã sớm nắm rõ tính tình của bọn họ, ngay cả chỗ ở của ba người cũng do ta tỉ mỉ lựa chọn.

Muốn đến viện của Thẩm Tương, nhất định phải đi ngang qua viện của hai người còn lại.

Sau này ba người bọn họ muốn đồng lòng đối phó với ta, e rằng sẽ chẳng còn dễ dàng như vậy.

 
Sau