Sổ sách và đối bài Hồ thị giao tới đương nhiên chẳng sạch sẽ gì.
Người hầu hạ trong viện Tạ Đàn Phong phần lớn đều là người của bà.
Tháng đầu tiên, ta không làm gì cả, chỉ chuyên tâm tra sổ sách.
Sang tháng thứ hai, ta thay hai tên quản sự thu mua tay chân không sạch sẽ.
Đến tháng thứ ba, những kẻ âm thầm truyền tin cho Hồ thị đã bị ta bất động thanh sắc dọn sạch.
Đợi đến khi Hồ thị phát giác thì đã quá muộn.
Mỗi dịp mùng một và ngày rằm, cả nhà đều phải cùng nhau dùng bữa.
Tạ Quốc công thỉnh thoảng sẽ nhắc đến chuyện triều đình.
Ta cũng không nhiều lời, chỉ nhắc nhở đôi câu vào những chỗ quan trọng.
Nói không nhiều, nhưng lần nào cũng trúng ngay điểm mấu chốt.
Sau vài lần như vậy, mỗi khi Tạ Quốc công gặp chuyện không quyết định được, ông cũng dần quen với việc hỏi ý kiến ta trước.
Địa vị của ta trong Quốc công phủ xem như đã hoàn toàn đứng vững.
Ngay cả Tạ Đàn Phong xưa nay luôn qua loa lấy lệ với ta, khi nói chuyện cũng ôn hòa hơn rất nhiều.
Chiều hôm ấy, Hồ thị bỗng sai người truyền lời, bảo ta đến chính viện một chuyến.
Khi ta bước vào, Tạ Đàn Phong đã có mặt.
Thẩm Tương ngồi bên cạnh Hồ thị, một tay che chở bụng dưới.
Thấy ta bước vào, nàng hoảng hốt đứng dậy, nhưng lập tức bị Hồ thị ấn trở lại.
“Đứa trẻ ngoan, con đang mang thai, đừng tùy tiện cử động.”
Sắc mặt ta thoáng cứng lại, ý cười trên mặt Hồ thị càng đậm.
“Vừa rồi đại phu đã bắt mạch, Tương nhi đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”
Thẩm Tương cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Xin phu nhân thứ tội, gần đây tỳ thiếp chỉ thấy khẩu vị không tốt, không ngờ lại là có thai.”
Viện nàng ở ngay dưới mí mắt ta.
Ta vốn tưởng những cái đinh Hồ thị cài lại đã bị nhổ sạch.
Giờ xem ra vẫn còn sót lại vài kẻ.
Hồ thị nâng chén trà lên, thong thả nói:
“Con nắm sổ sách và người trong viện Đàn Phong, ngày ngày bận trước bận sau, vậy mà đến chuyện lớn thế này cũng chẳng hay biết.”
“Rốt cuộc vẫn còn trẻ, lo được sổ sách chưa chắc đã quản được người.”
Bà không nói lấy một câu nặng lời.
Nhưng chỉ vài câu đã phủ nhận sạch mọi việc ta làm suốt ba tháng qua, biến chúng thành công cốc.
“Trưởng tôn của ta tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”
“Từ ngày mai, con cứ đúng giờ sáng tối sang viện ta thỉnh an, cũng tiện học thêm cách quản lý việc nhà sau này.”
Vẻ vui mừng trên mặt Tạ Đàn Phong nhạt đi đôi chút:
“Minh Thục quản viện của ta rất tốt, không cần di mẫu nhọc lòng dạy bảo.”
Ý cười của Hồ thị vẫn không giảm:
“Nếu thật sự quản tốt, thiếp thất trong hậu viện đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, sao đến hôm nay nó mới biết?”
“Đàn Phong, đây chính là đứa con đầu tiên của con.”
“Con không biết đau lòng, người làm tổ mẫu như ta còn biết xót cháu.”
Tạ Đàn Phong cau mày.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn chán ghét Hồ thị, nhưng lúc này lại đang vui mừng vì Thẩm Tương có thai, không muốn tiếp tục tranh cãi vào lúc này.
Một lát sau, hắn quay sang nhìn ta:
“Chẳng qua mỗi ngày qua đây ngồi một lát thôi.”
“Phu nhân cứ coi như đến đây tiêu khiển.”
Hắn nói thật nhẹ nhàng.
Dù sao người phải chịu quy củ cũng chẳng phải hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hồ thị nghe vậy, cuối cùng cũng lộ ra vài phần đắc ý.
Ta ngoan ngoãn mỉm cười:
“Phu quân đã lên tiếng, thiếp đương nhiên nghe theo.”
Hắn không nhận ra ý lạnh trong lời ta, còn đưa tay nắm lấy tay ta.
“Ta biết ngay mà, phu nhân vẫn luôn hiểu chuyện nhất.”
…
Thẩm Tương m.a.n.g t.h.a.i đứa bé này, quả thật vô cùng vẻ vang.
Ngày nào ta cũng dẫn theo Vân Mộng và Vệ Ngưng đến viện của Hồ thị hầu hạ, học quy củ.
Vân Mộng từ đầu đến cuối vẫn luôn tươi cười.
Hồ thị bảo nàng đứng hát khúc, nàng liền hát.
Thẩm Tương chê trà nguội, nàng lập tức pha lại một chén mới, tự tay dâng đến trước mặt.
Nhưng Vệ Ngưng lại không chịu nổi những chuyện này.
Hôm ấy, Thẩm Tương chẳng qua chỉ nói một câu rằng vai mỏi, Hồ thị liền bảo nàng qua đ.ấ.m vai.
Vệ Ngưng cau mày, xoay người định bỏ đi.
Hồ thị thong thả nhấp một ngụm trà.
“Đi đi, cứ việc đi.”
“Ra khỏi Quốc công phủ, không có nha hoàn hầu hạ chải tóc tắm rửa, chẳng được mấy ngày y phục sẽ bốc mùi, trên đầu e rằng đến chấy rận cũng làm tổ.”
Bước chân nàng khựng lại, bàn tay siết thành quyền, cố sức nhẫn nhịn.
Nếu không phải không nơi nương tựa, ai lại nguyện ý làm một nữ t.ử giang hồ màn trời chiếu đất.
Mấy câu này của Hồ thị đã đ.â.m trúng lòng tự tôn của nàng.
Ta bước lên trước một bước, mỉm cười nắm lấy tay nàng:
“A Ngưng tối qua ngủ không ngon, chắc là mệt đến hồ đồ rồi.”
“Mẫu thân đừng chấp nàng, con sai người đưa nàng về nghỉ ngơi.”
Hồ thị không ngăn cản:
“Nàng ta đi rồi thì con làm thay đi.”
“Tương nhi đau lưng, con qua xoa bóp cho nàng ấy.”
Thẩm Tương vội nói:
“Sao có thể như vậy được? Phu nhân là chủ mẫu, thiếp nào dám để phu nhân hầu hạ.”
Miệng nói không dám, nhưng người vẫn ngồi vững vàng, chẳng hề có ý định đứng dậy.
Hồ thị cười nói:
“Có gì mà không dám?”
“Nghe nói năm xưa khi mẫu thân con mới gả vào Mạnh gia, cũng từng đích thân hầu hạ vị di nương đang được sủng ái.”
“Con đã do nàng ấy dạy dỗ, càng nên học cho t.ử tế.”
Lời này ngay cả mẫu thân ta cũng bị bà kéo vào làm nhục.
Sắc mặt ta vẫn không đổi, bảo Tiểu Lê đưa Vệ Ngưng về phòng trước.
Sau đó ta đi đến sau lưng Thẩm Tương, bắt đầu xoa vai cho nàng:
“Mẫu thân dạy bảo phải lắm, con dâu xin thụ giáo.”
Từ ngày ấy trở đi, Thẩm Tương sai khiến chúng ta càng lúc càng thuận tay.
Hôm nay nói chân mỏi, ngày mai lại chê huân hương trong phòng không tốt.
Hồ thị cũng cố ý nâng đỡ nàng.
Ngay trước mặt chúng ta, bà tự tay đeo chiếc vòng ngọc tổ truyền lên cổ tay Thẩm Tương:
“Con cứ an tâm dưỡng thai.”
“Đợi đứa bé chào đời, ta sẽ làm chủ nâng con lên làm quý thiếp, sau này nếu sinh thêm được một nhi một nữ, cho con làm bình thê cũng không phải không thể.”
“Minh Thục, con nói có đúng không?”