Nghe qua tưởng như trách móc, nhưng ánh mắt người dành cho ta lại chẳng có chút không vui nào.
Đặc biệt khi nhìn thấy đôi hoa tai khắc lá trúc bên tai ta, nét hài lòng càng hiện lên rõ rệt.
Đêm qua trong lúc thay y phục cho Tề Hồng, ta đã để ý trên cổ áo trung y của hắn cũng có thêu một nhánh trúc nhỏ.
Hắn nói Hoàng hậu thích trúc bởi yêu nét thanh cao và khiêm nhường, nên từ nhỏ đã thường bảo người thêu hình ấy lên y phục của hắn.
Bởi vậy sáng nay, ta chỉ chọn một bộ y phục màu nhạt, cài thêm cây trâm bạch ngọc đơn giản, còn đôi hoa tai lá trúc mới là thứ ta cố ý dùng để hợp ý Hoàng hậu.
Cố Chiêu Cẩm thì hoàn toàn ngược lại, cả người phủ cẩm y thêu kim tuyến, châu ngọc từ tóc xuống áo nhiều đến mức khiến người nhìn thấy cũng cảm giác nặng nề.
Hoàng hậu nhìn qua một lượt liền dời mắt.
Cố Chiêu Cẩm lại chẳng biết mình đã mất điểm từ lúc bước vào, còn vui vẻ tiến lên nói.
“Bẩm nương nương, trưởng tỷ của thần xuất thân không cao, từ bé chưa từng nhìn thấy bao nhiêu cảnh đời, hôm nay ăn mặc sơ sài khiến người phải chướng mắt, thần xin nhận lỗi thay tỷ ấy.”
Cả đại điện vừa nghe xong liền đồng loạt yên lặng, không ít người còn khẽ hít vào một hơi.
Cố Chiêu Cẩm rõ ràng đã quên một chuyện cực kỳ quan trọng.
Bản thân Hoàng hậu cũng xuất thân thứ nữ.
Người dùng trí tuệ cùng đức hạnh của mình, từ một thiếp thất trong phủ thân vương từng bước đi lên, cuối cùng mới ngồi vững ở vị trí mẫu nghi thiên hạ hôm nay.
Tề Trạch vừa nghe đã muốn lên tiếng cứu vãn, nhưng ánh mắt Hoàng hậu vừa quét tới liền khiến hắn phải im miệng.
Người cong môi thành một nụ cười nhàn nhạt rồi nhìn Cố Chiêu Cẩm.
“Thật vậy sao?”
“Trong mắt ngươi, người sinh ra từ thứ thất đều thấp kém đến vậy?”
Cố Chiêu Cẩm vẫn chưa hiểu mình đang tự đẩy bản thân xuống hố, trên mặt thậm chí còn có vẻ xem thường rất rõ.
“Thứ xuất đương nhiên không thể so với đích xuất.”
“Hoàng hậu nương nương không biết đó thôi, từ nhỏ thần ghét nhất việc phải ở cùng đám tỷ muội thứ xuất trong phủ, người nào người nấy chẳng có lấy một chút khí độ để bước ra ngoài…”
“Cố Chiêu Cẩm, câm miệng!”
Tề Trạch cuối cùng không thể nghe tiếp, lập tức quát lớn để chặn câu nói sau cùng của nàng.
Đến lúc này, Cố Chiêu Cẩm mới muộn màng nhận ra sắc mặt mọi người xung quanh đã thay đổi.
Nàng lập tức quay sang trừng ta, vừa bắt gặp khóe môi ta hơi cong đã tức đến đỏ cả mắt, hiển nhiên lại cho rằng mọi chuyện hôm nay đều do ta giở trò.
Ta hiểu quá rõ nàng.
Bất kể tai họa bắt nguồn từ chính miệng mình, nàng vẫn luôn có thể tìm được một người khác để trách.
Hoàng hậu nhìn hết nhưng chẳng nói gì, chỉ bình thản nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Đợi chén trà vừa đặt xuống, ma ma đứng bên cạnh đã mang tới một hộp gấm.
Bên trong hộp là một cây phượng trâm chế tác bằng vàng, đường nét tinh xảo, trên thân còn nạm những viên hồng bảo thạch đỏ như ánh chiều.
Hoàng hậu nói đó là vật Tiên Hoàng hậu ban xuống vào ngày người được sắc phong Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bản cung thấy Thái t.ử phi rất thuận mắt.”
“Cây trâm này hôm nay liền tặng cho con.”
Cố Chiêu Cẩm đứng bên nhìn mà đôi mắt gần như đỏ lên vì ghen tị, chỉ có thể trơ mắt nhìn món bảo vật quý giá được đặt vào tay ta.
Cuối cùng nàng không nhịn nổi, giằng khỏi tay Tề Trạch rồi quỳ sát bên chân Hoàng hậu.
“Mẫu hậu, nhi thần cũng chỉ vừa mới xuất giá…”
Hoàng hậu chẳng đợi nàng nói hết đã đứng lên, còn thong thả phủi nhẹ nơi tay áo vừa bị nàng chạm tới.
“Trang sức trên đầu Lục hoàng phi đã đủ khiến người ta hoa mắt rồi.”
“Thêm một cây trâm của bản cung vào đó, chẳng phải càng náo nhiệt hay sao?”
…
Cố Chiêu Cẩm mang theo một bụng ấm ức trở về Cố phủ.
Đến ngày ta cùng Thái t.ử hồi môn, vừa bước xuống kiệu đã nghe tiếng nàng khóc nức nở trong phòng đích mẫu.
“Đều là hoàng t.ử phi như nhau, vì sao Hoàng hậu chỉ đem phượng trâm quý giá như vậy cho nàng ta?”
Đích mẫu lúc ấy chỉ mải ôm nữ nhi vào lòng dỗ dành, ngay cả chén trà dành cho Tề Trạch cũng quên sai người mang tới.
“Còn chẳng phải vì Lục hoàng t.ử không được Hoàng thượng xem trọng, khiến người bên ngoài cũng xem nhẹ con hay sao?”
“Nếu không phải vậy, Hoàng hậu sao lại đem bao nhiêu thứ tốt cho Cố Chiêu Nguyệt mà chẳng nhìn đến con?”
Tề Trạch ngồi ở bên cạnh, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Đúng lúc ta bước qua cửa, hắn chẳng chịu ở lại thêm nữa, đứng lên rồi lạnh mặt rời khỏi phòng.
“Xem ra nữ nhi hôm nay tới không đúng lúc mất rồi.”
Ta bước vào trong bộ hoa phục gấm vóc có giá vạn lượng, phía sau còn là cả một sân lễ vật hồi môn được người của Đông Cung lần lượt khiêng tới.
Trong số ấy, phần lớn đều do chính Tề Hồng lựa chọn, ngoài ra Hoàng hậu còn ban thêm không ít thứ.
So với chúng, chút vàng bạc mà phủ Lục hoàng t.ử chuẩn bị cho Cố Chiêu Cẩm lập tức trở nên ít ỏi đến mức đáng thương.
Phủ của Tề Trạch vốn được dựng vội, bên trong chẳng có bao nhiêu của cải, lại thêm hôm qua hắn vừa vì Cố Chiêu Cẩm mà mất mặt trước Hoàng hậu, hôm nay nhìn càng thêm lạnh lẽo tiêu điều.
Ngay cả số vàng bạc mang về hồi môn lần này, không ít món còn là Cố Chiêu Cẩm phải tự bỏ từ của hồi môn của mình ra để làm đầy mặt mũi.
Nàng vừa nhìn thấy đoàn lễ vật phía sau ta đã tức đến rơi nước mắt.
“Mẫu thân, người nhìn nàng ta đi!”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nàng ta rõ ràng biết hôm nay con cũng hồi môn nên mới cố tình mang nhiều thứ đến khoe trước mặt con!”
Có lẽ nàng đã quên rằng người lựa chọn mọi chuyện dẫn đến ngày hôm nay vốn là chính mình.
Đích mẫu lập tức sa sầm sắc mặt, quay đầu bảo người đem cây gia pháp từng dùng để đ.á.n.h ta năm trước ra.
“Quỳ xuống.”
Đặc biệt khi nhìn thấy đôi hoa tai khắc lá trúc bên tai ta, nét hài lòng càng hiện lên rõ rệt.
Đêm qua trong lúc thay y phục cho Tề Hồng, ta đã để ý trên cổ áo trung y của hắn cũng có thêu một nhánh trúc nhỏ.
Hắn nói Hoàng hậu thích trúc bởi yêu nét thanh cao và khiêm nhường, nên từ nhỏ đã thường bảo người thêu hình ấy lên y phục của hắn.
Bởi vậy sáng nay, ta chỉ chọn một bộ y phục màu nhạt, cài thêm cây trâm bạch ngọc đơn giản, còn đôi hoa tai lá trúc mới là thứ ta cố ý dùng để hợp ý Hoàng hậu.
Cố Chiêu Cẩm thì hoàn toàn ngược lại, cả người phủ cẩm y thêu kim tuyến, châu ngọc từ tóc xuống áo nhiều đến mức khiến người nhìn thấy cũng cảm giác nặng nề.
Hoàng hậu nhìn qua một lượt liền dời mắt.
Cố Chiêu Cẩm lại chẳng biết mình đã mất điểm từ lúc bước vào, còn vui vẻ tiến lên nói.
“Bẩm nương nương, trưởng tỷ của thần xuất thân không cao, từ bé chưa từng nhìn thấy bao nhiêu cảnh đời, hôm nay ăn mặc sơ sài khiến người phải chướng mắt, thần xin nhận lỗi thay tỷ ấy.”
Cả đại điện vừa nghe xong liền đồng loạt yên lặng, không ít người còn khẽ hít vào một hơi.
Cố Chiêu Cẩm rõ ràng đã quên một chuyện cực kỳ quan trọng.
Bản thân Hoàng hậu cũng xuất thân thứ nữ.
Người dùng trí tuệ cùng đức hạnh của mình, từ một thiếp thất trong phủ thân vương từng bước đi lên, cuối cùng mới ngồi vững ở vị trí mẫu nghi thiên hạ hôm nay.
Tề Trạch vừa nghe đã muốn lên tiếng cứu vãn, nhưng ánh mắt Hoàng hậu vừa quét tới liền khiến hắn phải im miệng.
Người cong môi thành một nụ cười nhàn nhạt rồi nhìn Cố Chiêu Cẩm.
“Thật vậy sao?”
“Trong mắt ngươi, người sinh ra từ thứ thất đều thấp kém đến vậy?”
Cố Chiêu Cẩm vẫn chưa hiểu mình đang tự đẩy bản thân xuống hố, trên mặt thậm chí còn có vẻ xem thường rất rõ.
“Thứ xuất đương nhiên không thể so với đích xuất.”
“Hoàng hậu nương nương không biết đó thôi, từ nhỏ thần ghét nhất việc phải ở cùng đám tỷ muội thứ xuất trong phủ, người nào người nấy chẳng có lấy một chút khí độ để bước ra ngoài…”
“Cố Chiêu Cẩm, câm miệng!”
Tề Trạch cuối cùng không thể nghe tiếp, lập tức quát lớn để chặn câu nói sau cùng của nàng.
Đến lúc này, Cố Chiêu Cẩm mới muộn màng nhận ra sắc mặt mọi người xung quanh đã thay đổi.
Nàng lập tức quay sang trừng ta, vừa bắt gặp khóe môi ta hơi cong đã tức đến đỏ cả mắt, hiển nhiên lại cho rằng mọi chuyện hôm nay đều do ta giở trò.
Ta hiểu quá rõ nàng.
Bất kể tai họa bắt nguồn từ chính miệng mình, nàng vẫn luôn có thể tìm được một người khác để trách.
Hoàng hậu nhìn hết nhưng chẳng nói gì, chỉ bình thản nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Đợi chén trà vừa đặt xuống, ma ma đứng bên cạnh đã mang tới một hộp gấm.
Bên trong hộp là một cây phượng trâm chế tác bằng vàng, đường nét tinh xảo, trên thân còn nạm những viên hồng bảo thạch đỏ như ánh chiều.
Hoàng hậu nói đó là vật Tiên Hoàng hậu ban xuống vào ngày người được sắc phong Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bản cung thấy Thái t.ử phi rất thuận mắt.”
“Cây trâm này hôm nay liền tặng cho con.”
Cố Chiêu Cẩm đứng bên nhìn mà đôi mắt gần như đỏ lên vì ghen tị, chỉ có thể trơ mắt nhìn món bảo vật quý giá được đặt vào tay ta.
Cuối cùng nàng không nhịn nổi, giằng khỏi tay Tề Trạch rồi quỳ sát bên chân Hoàng hậu.
“Mẫu hậu, nhi thần cũng chỉ vừa mới xuất giá…”
Hoàng hậu chẳng đợi nàng nói hết đã đứng lên, còn thong thả phủi nhẹ nơi tay áo vừa bị nàng chạm tới.
“Trang sức trên đầu Lục hoàng phi đã đủ khiến người ta hoa mắt rồi.”
“Thêm một cây trâm của bản cung vào đó, chẳng phải càng náo nhiệt hay sao?”
…
Cố Chiêu Cẩm mang theo một bụng ấm ức trở về Cố phủ.
Đến ngày ta cùng Thái t.ử hồi môn, vừa bước xuống kiệu đã nghe tiếng nàng khóc nức nở trong phòng đích mẫu.
“Đều là hoàng t.ử phi như nhau, vì sao Hoàng hậu chỉ đem phượng trâm quý giá như vậy cho nàng ta?”
Đích mẫu lúc ấy chỉ mải ôm nữ nhi vào lòng dỗ dành, ngay cả chén trà dành cho Tề Trạch cũng quên sai người mang tới.
“Còn chẳng phải vì Lục hoàng t.ử không được Hoàng thượng xem trọng, khiến người bên ngoài cũng xem nhẹ con hay sao?”
“Nếu không phải vậy, Hoàng hậu sao lại đem bao nhiêu thứ tốt cho Cố Chiêu Nguyệt mà chẳng nhìn đến con?”
Tề Trạch ngồi ở bên cạnh, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Đúng lúc ta bước qua cửa, hắn chẳng chịu ở lại thêm nữa, đứng lên rồi lạnh mặt rời khỏi phòng.
“Xem ra nữ nhi hôm nay tới không đúng lúc mất rồi.”
Ta bước vào trong bộ hoa phục gấm vóc có giá vạn lượng, phía sau còn là cả một sân lễ vật hồi môn được người của Đông Cung lần lượt khiêng tới.
Trong số ấy, phần lớn đều do chính Tề Hồng lựa chọn, ngoài ra Hoàng hậu còn ban thêm không ít thứ.
So với chúng, chút vàng bạc mà phủ Lục hoàng t.ử chuẩn bị cho Cố Chiêu Cẩm lập tức trở nên ít ỏi đến mức đáng thương.
Phủ của Tề Trạch vốn được dựng vội, bên trong chẳng có bao nhiêu của cải, lại thêm hôm qua hắn vừa vì Cố Chiêu Cẩm mà mất mặt trước Hoàng hậu, hôm nay nhìn càng thêm lạnh lẽo tiêu điều.
Ngay cả số vàng bạc mang về hồi môn lần này, không ít món còn là Cố Chiêu Cẩm phải tự bỏ từ của hồi môn của mình ra để làm đầy mặt mũi.
Nàng vừa nhìn thấy đoàn lễ vật phía sau ta đã tức đến rơi nước mắt.
“Mẫu thân, người nhìn nàng ta đi!”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nàng ta rõ ràng biết hôm nay con cũng hồi môn nên mới cố tình mang nhiều thứ đến khoe trước mặt con!”
Có lẽ nàng đã quên rằng người lựa chọn mọi chuyện dẫn đến ngày hôm nay vốn là chính mình.
Đích mẫu lập tức sa sầm sắc mặt, quay đầu bảo người đem cây gia pháp từng dùng để đ.á.n.h ta năm trước ra.
“Quỳ xuống.”