Chẳng lẽ bà vẫn tưởng ta là đứa thứ nữ năm xưa có thể tùy ý bắt nạt mà không cần trả giá?
Ta nhìn bà rồi bật ra một tiếng cười nhạt.
“Mẫu thân, hôm nay người phải quỳ e rằng không phải ta.”
“Cung quy Đại Tề đã định, thấy Trữ quân chẳng khác nào thấy Thiên t.ử.”
“Hiện giờ ta mang thân phận Thái t.ử phi được chính Thái t.ử cưới về Đông Cung, còn mẫu thân thậm chí chưa có cáo mệnh trên người.”
“Nếu xét đúng lễ quân thần, người phải tam quỳ cửu khấu với ta mới đúng.”
“Vừa rồi người còn muốn một Thái t.ử phi quỳ trước một thần phụ, nếu thật sự truy cứu thì đó chính là tội đại nghịch.”
Đích mẫu nghe xong tức đến ngón tay cũng run lên.
“Ngươi… ngươi…”
“Đúng là phản rồi!”
“Một đứa có mẫu thân xuất thân kỹ nữ như ngươi, vậy mà hôm nay cũng dám đứng trước mặt ta lên giọng!”
“Cho dù Thái t.ử có đích thân tới đây, hôm nay ta cũng phải lấy gia pháp đ.á.n.h c.h.ế.t đứa nghịch nữ này!”
Cố Chiêu Cẩm đến lúc ấy mới phát hiện bên cạnh ta chẳng hề có bóng dáng Tề Hồng.
Nàng dường như lập tức nhớ ra chuyện đời trước, khóe môi thoáng nhếch lên, còn quay sang an ủi đích mẫu đừng nóng giận.
“Cố Chiêu Nguyệt, ngươi chẳng cần ở trước mặt chúng ta bày vẻ uy nghi của Thái t.ử phi nữa đâu.”
“Đêm tân hôn bị bỏ lại một mình trong phòng, chắc hẳn cảm giác chẳng dễ chịu gì nhỉ?”
“Lúc Thái t.ử đang vui vẻ cùng cô nương trong Di Hương Viện, ngươi nghĩ hắn còn nhớ mình vừa cưới một vị Thái t.ử phi sao?”
Nàng vừa nói vừa che môi cười.
Châu ngọc trên đầu cũng theo động tác ấy mà lắc nghiêng lắc ngả.
Đích mẫu lúc này lại hơi chần chừ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Cẩm nhi, chuyện con vừa nói là thật sao?”
“Tất nhiên là thật.”
“Mẫu thân chẳng thấy hôm nay Thái t.ử vốn không hề theo nàng ta tới phủ sao?”
“Rõ ràng nàng ta đã mất sủng, chỉ còn biết quay về đây dựa vào thân phận để ra oai với người nhà thôi.”
Cố Chiêu Cẩm tin chắc những chuyện nàng từng trải qua ở đời trước nhất định sẽ một lần nữa xảy đến với ta.
Nàng từng mất mặt vì chuyện ấy, cho nên đời này càng muốn đem nó phơi bày trước mọi người rồi tận mắt nhìn ta chịu nhục thay mình.
“Muội muội nói chuyện vẫn nên giữ lại vài phần.”
Ta vừa vội lên tiếng, nàng đã lập tức cho rằng mình đoán đúng nỗi đau của ta, vẻ mặt càng thêm hả hê.
“Đại tỷ chẳng cần vội vàng phủ nhận.”
“Thật ra nghĩ kỹ thì đây cũng chưa chắc là chuyện xấu.”
“Tiểu nương của tỷ từng ở chốn phong trần, mấy cô nương trong Di Hương Viện cũng xem như cùng nghề với bà ấy.”
“Việc hầu hạ Thái t.ử cứ để các nàng thay tỷ làm, chẳng phải tỷ cũng nhàn nhã được đôi phần hay sao?”
“Nếu ta không muốn nương t.ử của ta nhàn nhã theo cách ấy thì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
…
Một cánh tay bất ngờ vòng qua eo ta.
Khi ta ngước lên, Tề Hồng đã đứng ngay bên cạnh, trên môi rõ ràng vẫn có nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn Cố Chiêu Cẩm lại lạnh đến mức khiến người khác chẳng dám thở mạnh.
“Th… Thái t.ử điện hạ!”
Cố Chiêu Cẩm lập tức đứng cứng người, ngay đến hành lễ cũng quên mất.
Đích mẫu càng chưa bao giờ đối diện uy thế của người đứng đầu Đông Cung, vừa nhìn thấy Tề Hồng đã sợ hãi trốn hẳn ra phía sau nữ nhi.
Hắn lại chẳng buồn để ý tới hai người, chỉ lấy từ trong n.g.ự.c áo ra hai hộp bánh vẫn còn ấm nóng rồi đưa cho ta như nâng một món đồ quý.
“Đêm qua nương t.ử nói thèm bánh quế hoa ở đầu phố Đông.”
“Ta vừa ghé qua mua được một ít nên mang tới đây cho nàng.”
“Xe ngựa của nàng chạy nhanh quá, ta đuổi một đoạn mới kịp.”
Cố Chiêu Cẩm nhìn hắn ôm ta thân mật như thế, nét mặt lập tức cứng lại.
Dù nhìn theo cách nào, Tề Hồng trước mắt nàng cũng chẳng giống người đã lạnh nhạt bỏ mặc ta trong đêm tân hôn.
“Suýt chút nữa ta tới chậm, để nương t.ử chịu ủy khuất rồi.”
Giọng hắn vẫn dịu dàng khi nói với ta, nhưng lúc chuyển mắt sang Cố Chiêu Cẩm, toàn bộ hơi ấm liền biến mất.
“Chuyện ngươi ở sau lưng bàn luận về Thái t.ử, ta có thể chưa truy cứu.”
“Nhưng công khai bất kính với Thái t.ử phi, phạt vả miệng hai mươi.”
Khi phụ thân cùng Tề Trạch nhận tin rồi vội vàng chạy tới, hai bên má Cố Chiêu Cẩm đã sưng đỏ.
Người thi hành hình phạt chính là vị công công từng hầu bên ngự tiền được Hoàng thượng phái sang Đông Cung, từng cái tát rơi xuống đều chẳng hề nương tay.
Tề Trạch đứng gần đó nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời xin tha.
Tính tình hắn vốn như vậy, sự dịu dàng chỉ dành cho những người còn có giá trị trong mắt hắn.
Cố Chiêu Cẩm vừa khiến hắn mất mặt trước Hoàng hậu chưa được bao lâu, hiện giờ hắn nhìn nàng đã thấy phiền, lấy đâu ra tâm tình vì nàng mà đắc tội với Thái t.ử.
Đời trước, ngay cả khi ta sống bên cạnh hắn cẩn thận đến mức mọi lời mọi việc đều suy xét mấy lần, hắn vẫn thường xuyên lạnh nhạt như thế.
Phụ thân nhìn con gái bị đ.á.n.h đương nhiên đau lòng, nhưng trước mặt Tề Hồng lại chẳng dám lên tiếng, cuối cùng chỉ có thể quay sang mắng đích mẫu cùng Cố Chiêu Cẩm vì không biết giữ quy củ.
Tề Hồng vẫn chưa nguôi giận, ngay trước mặt mọi người còn trách phụ thân quản gia không nghiêm, dạy con vô phép, thậm chí nói thẳng rằng chuyện này sẽ được tấu lên Hoàng thượng.
Đến lúc ấy phụ thân mới thật sự sợ hãi.
Ông nghiến răng, tự cầm gia pháp lên đ.á.n.h Cố Chiêu Cẩm thêm mấy gậy để tỏ ý nghiêm trị.
Ta vốn chẳng còn tâm trí nhìn trò náo nhiệt này, nhưng khi quay đầu lại chợt bắt gặp ánh mắt Tề Trạch đang lặng lẽ quan sát Tề Hồng.
Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến ký ức cũ trong ta lập tức sống lại.
Ta nhớ ra một chuyện từng xảy đến ở đời trước.
Cũng vào đúng ngày hồi môn, Tề Trạch đã nhìn thấy khe nứt giữa phụ thân và Thái t.ử.
Hắn lợi dụng cơ hội ấy, mời phụ thân vào thư phòng nói chuyện suốt hồi lâu, cuối cùng hai người bí mật đạt thành một cuộc trao đổi.
…
Ta nhìn bà rồi bật ra một tiếng cười nhạt.
“Mẫu thân, hôm nay người phải quỳ e rằng không phải ta.”
“Cung quy Đại Tề đã định, thấy Trữ quân chẳng khác nào thấy Thiên t.ử.”
“Hiện giờ ta mang thân phận Thái t.ử phi được chính Thái t.ử cưới về Đông Cung, còn mẫu thân thậm chí chưa có cáo mệnh trên người.”
“Nếu xét đúng lễ quân thần, người phải tam quỳ cửu khấu với ta mới đúng.”
“Vừa rồi người còn muốn một Thái t.ử phi quỳ trước một thần phụ, nếu thật sự truy cứu thì đó chính là tội đại nghịch.”
Đích mẫu nghe xong tức đến ngón tay cũng run lên.
“Ngươi… ngươi…”
“Đúng là phản rồi!”
“Một đứa có mẫu thân xuất thân kỹ nữ như ngươi, vậy mà hôm nay cũng dám đứng trước mặt ta lên giọng!”
“Cho dù Thái t.ử có đích thân tới đây, hôm nay ta cũng phải lấy gia pháp đ.á.n.h c.h.ế.t đứa nghịch nữ này!”
Cố Chiêu Cẩm đến lúc ấy mới phát hiện bên cạnh ta chẳng hề có bóng dáng Tề Hồng.
Nàng dường như lập tức nhớ ra chuyện đời trước, khóe môi thoáng nhếch lên, còn quay sang an ủi đích mẫu đừng nóng giận.
“Cố Chiêu Nguyệt, ngươi chẳng cần ở trước mặt chúng ta bày vẻ uy nghi của Thái t.ử phi nữa đâu.”
“Đêm tân hôn bị bỏ lại một mình trong phòng, chắc hẳn cảm giác chẳng dễ chịu gì nhỉ?”
“Lúc Thái t.ử đang vui vẻ cùng cô nương trong Di Hương Viện, ngươi nghĩ hắn còn nhớ mình vừa cưới một vị Thái t.ử phi sao?”
Nàng vừa nói vừa che môi cười.
Châu ngọc trên đầu cũng theo động tác ấy mà lắc nghiêng lắc ngả.
Đích mẫu lúc này lại hơi chần chừ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Cẩm nhi, chuyện con vừa nói là thật sao?”
“Tất nhiên là thật.”
“Mẫu thân chẳng thấy hôm nay Thái t.ử vốn không hề theo nàng ta tới phủ sao?”
“Rõ ràng nàng ta đã mất sủng, chỉ còn biết quay về đây dựa vào thân phận để ra oai với người nhà thôi.”
Cố Chiêu Cẩm tin chắc những chuyện nàng từng trải qua ở đời trước nhất định sẽ một lần nữa xảy đến với ta.
Nàng từng mất mặt vì chuyện ấy, cho nên đời này càng muốn đem nó phơi bày trước mọi người rồi tận mắt nhìn ta chịu nhục thay mình.
“Muội muội nói chuyện vẫn nên giữ lại vài phần.”
Ta vừa vội lên tiếng, nàng đã lập tức cho rằng mình đoán đúng nỗi đau của ta, vẻ mặt càng thêm hả hê.
“Đại tỷ chẳng cần vội vàng phủ nhận.”
“Thật ra nghĩ kỹ thì đây cũng chưa chắc là chuyện xấu.”
“Tiểu nương của tỷ từng ở chốn phong trần, mấy cô nương trong Di Hương Viện cũng xem như cùng nghề với bà ấy.”
“Việc hầu hạ Thái t.ử cứ để các nàng thay tỷ làm, chẳng phải tỷ cũng nhàn nhã được đôi phần hay sao?”
“Nếu ta không muốn nương t.ử của ta nhàn nhã theo cách ấy thì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
…
Một cánh tay bất ngờ vòng qua eo ta.
Khi ta ngước lên, Tề Hồng đã đứng ngay bên cạnh, trên môi rõ ràng vẫn có nụ cười, nhưng ánh mắt nhìn Cố Chiêu Cẩm lại lạnh đến mức khiến người khác chẳng dám thở mạnh.
“Th… Thái t.ử điện hạ!”
Cố Chiêu Cẩm lập tức đứng cứng người, ngay đến hành lễ cũng quên mất.
Đích mẫu càng chưa bao giờ đối diện uy thế của người đứng đầu Đông Cung, vừa nhìn thấy Tề Hồng đã sợ hãi trốn hẳn ra phía sau nữ nhi.
Hắn lại chẳng buồn để ý tới hai người, chỉ lấy từ trong n.g.ự.c áo ra hai hộp bánh vẫn còn ấm nóng rồi đưa cho ta như nâng một món đồ quý.
“Đêm qua nương t.ử nói thèm bánh quế hoa ở đầu phố Đông.”
“Ta vừa ghé qua mua được một ít nên mang tới đây cho nàng.”
“Xe ngựa của nàng chạy nhanh quá, ta đuổi một đoạn mới kịp.”
Cố Chiêu Cẩm nhìn hắn ôm ta thân mật như thế, nét mặt lập tức cứng lại.
Dù nhìn theo cách nào, Tề Hồng trước mắt nàng cũng chẳng giống người đã lạnh nhạt bỏ mặc ta trong đêm tân hôn.
“Suýt chút nữa ta tới chậm, để nương t.ử chịu ủy khuất rồi.”
Giọng hắn vẫn dịu dàng khi nói với ta, nhưng lúc chuyển mắt sang Cố Chiêu Cẩm, toàn bộ hơi ấm liền biến mất.
“Chuyện ngươi ở sau lưng bàn luận về Thái t.ử, ta có thể chưa truy cứu.”
“Nhưng công khai bất kính với Thái t.ử phi, phạt vả miệng hai mươi.”
Khi phụ thân cùng Tề Trạch nhận tin rồi vội vàng chạy tới, hai bên má Cố Chiêu Cẩm đã sưng đỏ.
Người thi hành hình phạt chính là vị công công từng hầu bên ngự tiền được Hoàng thượng phái sang Đông Cung, từng cái tát rơi xuống đều chẳng hề nương tay.
Tề Trạch đứng gần đó nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời xin tha.
Tính tình hắn vốn như vậy, sự dịu dàng chỉ dành cho những người còn có giá trị trong mắt hắn.
Cố Chiêu Cẩm vừa khiến hắn mất mặt trước Hoàng hậu chưa được bao lâu, hiện giờ hắn nhìn nàng đã thấy phiền, lấy đâu ra tâm tình vì nàng mà đắc tội với Thái t.ử.
Đời trước, ngay cả khi ta sống bên cạnh hắn cẩn thận đến mức mọi lời mọi việc đều suy xét mấy lần, hắn vẫn thường xuyên lạnh nhạt như thế.
Phụ thân nhìn con gái bị đ.á.n.h đương nhiên đau lòng, nhưng trước mặt Tề Hồng lại chẳng dám lên tiếng, cuối cùng chỉ có thể quay sang mắng đích mẫu cùng Cố Chiêu Cẩm vì không biết giữ quy củ.
Tề Hồng vẫn chưa nguôi giận, ngay trước mặt mọi người còn trách phụ thân quản gia không nghiêm, dạy con vô phép, thậm chí nói thẳng rằng chuyện này sẽ được tấu lên Hoàng thượng.
Đến lúc ấy phụ thân mới thật sự sợ hãi.
Ông nghiến răng, tự cầm gia pháp lên đ.á.n.h Cố Chiêu Cẩm thêm mấy gậy để tỏ ý nghiêm trị.
Ta vốn chẳng còn tâm trí nhìn trò náo nhiệt này, nhưng khi quay đầu lại chợt bắt gặp ánh mắt Tề Trạch đang lặng lẽ quan sát Tề Hồng.
Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến ký ức cũ trong ta lập tức sống lại.
Ta nhớ ra một chuyện từng xảy đến ở đời trước.
Cũng vào đúng ngày hồi môn, Tề Trạch đã nhìn thấy khe nứt giữa phụ thân và Thái t.ử.
Hắn lợi dụng cơ hội ấy, mời phụ thân vào thư phòng nói chuyện suốt hồi lâu, cuối cùng hai người bí mật đạt thành một cuộc trao đổi.
…