Phượng Vị

Chương 4

Nụ cười hài lòng nơi đáy mắt bà càng sâu thêm.

Đúng khi ấy, giọng Cố Chiêu Cẩm từ bên ngoài truyền vào, vẫn ch.ói tai như trong ký ức.

“Tỷ tỷ sao lại quỳ ở đây thế?”

“Chẳng phải tỷ vừa mới vào Đông Cung đã phạm lỗi, khiến Hoàng hậu nương nương tức giận rồi đấy chứ?”

“Đợi lát nữa gặp người, hay để muội xin tha giúp tỷ vài câu nhé?”

Cố Chiêu Cẩm trong bộ hoa phục rực rỡ chậm rãi bước vào, châu ngọc trên đầu dày đến mức mỗi bước chân đều phát ra tiếng va chạm khe khẽ.

Người đi cùng bên cạnh nàng chính là Tề Trạch.

Hắn vẫn mang dáng vẻ thanh lãnh như trong ký ức đời trước, dung mạo sáng sủa, khí chất xa cách tựa ánh trăng non đầu tháng.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Nhưng chỉ cần trông thấy khuôn mặt ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c ta liền lạnh buốt.

Những vết thương từng chịu dưới tay hắn ở đời trước dường như cùng lúc thức dậy, đau đớn chạy dọc từng tấc da thịt rồi xuyên thẳng vào lòng.

Cố Chiêu Cẩm lúc này lại đứng sát bên hắn, đôi mắt tràn đầy ngọt ngào của một thiếu nữ vừa được như ý, trên gương mặt đều là vẻ mãn nguyện.

Nàng chẳng thể nào biết một khi lớp mặt nạ ôn hòa của người bên cạnh rơi xuống, bàn tay ấy có thể tàn nhẫn tới nhường nào.

Tề Trạch từ nhỏ vốn không được người trong cung xem trọng.

Chỉ cần là hạ nhân có chút chỗ dựa, ngay cả việc đ.á.n.h mắng một hoàng t.ử như hắn cũng chẳng kiêng dè.

Lần đầu ta nhìn thấy hắn là khi vừa tròn tám tuổi.

Hôm ấy, một ngự trù của Ngự Thiện Phòng đang dùng cán bột đ.á.n.h hắn liên tiếp giữa sân.

Tề Trạch chỉ vì đói quá mà lén lấy một chiếc màn thầu, chẳng ngờ vừa lấy đã bị bắt gặp.

Ta nhìn hắn khi ấy thật sự quá đáng thương, nên tháo ngọc bội bên người đem đổi lấy chiếc màn thầu rồi đặt vào tay hắn.

Nhưng đến ngày ngồi lên ngai vàng, hắn lại lôi chuyện cũ năm ấy ra rồi bóp cổ ta, đôi mắt đỏ quạch chất vấn không ngừng.

“Ngươi vốn xem thường trẫm, đúng không?”

“Năm đó đem một cái màn thầu tới cho trẫm, chẳng phải vì muốn bố thí rồi làm nhục trẫm sao?”

“Lúc trẫm còn nhỏ bị bọn nô tài chà đạp, ngươi cũng đứng bên cạnh cười nhạo, có phải không?”

Đêm ấy, hắn trút hết cơn điên loạn lên người ta.

Sáng hôm sau, từ vai xuống dưới gần như chẳng còn nơi nào trên thân thể ta không mang vết thương.

Chỉ riêng gương mặt, hắn vẫn giữ nguyên vẹn.

Bởi hắn cần ta xuất hiện thật đẹp trong đại lễ phong hậu, đứng cạnh hắn diễn một màn phu thê tình thâm cho thiên hạ nhìn thấy, để người đời càng tin rằng vị tân đế này trọng tình trọng nghĩa.

Ký ức dừng lại ở đó khiến người ta bất giác run lên, hai chân ta cũng thoáng mất sức.

Chút khác thường ấy chẳng ngờ lại bị Cố Chiêu Cẩm bắt gặp.

“Quả nhiên là kẻ có xuất thân chẳng ra gì, đến quỳ trước mặt Hoàng hậu mà cũng không giữ nổi dáng vẻ!”

“Đợi lát nữa gặp Hoàng hậu nương nương, nếu tỷ vẫn thất lễ thế này thì mặt mũi Cố gia biết để ở đâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Từ khóe mắt, ta vừa hay nhìn thấy sau bình phong có một góc váy thêu đuôi phượng lướt nhẹ rồi dừng lại.

Ta biết người cần nghe đã tới.

Vì vậy ta ngẩng đầu, giọng nói bình tĩnh mà rõ ràng hơn thường ngày.

“Muội muội, nói chuyện trước mặt người khác vẫn nên biết giữ chừng mực.”

“Ta lấy thân phận đích nữ Cố gia, đường đường chính chính bước qua cửa Đông Cung.”

Cố Chiêu Cẩm vốn chẳng chịu được một câu trái ý, nghe vậy lập tức sa sầm mặt.

“Ngươi mà cũng xứng xưng là đích nữ?”

“Nếu không nhờ ta đồng ý để mẫu thân ghi tên ngươi dưới danh nghĩa của bà, một đứa con do kỹ nữ sinh ra như ngươi còn tưởng mình thật sự bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng sao?”

“Thứ xuất đã là thứ xuất, đời này dù khoác bao nhiêu gấm vóc cũng chẳng đổi nổi huyết thống!”

Nàng hoàn toàn không nhận ra Tề Trạch bên cạnh đã lặng lẽ nhìn mình, đôi mắt tối đi từng chút một.

Ta lại hiểu rõ hơn ai hết rằng những chữ Cố Chiêu Cẩm vừa nói ra chẳng khác gì mũi kim lần lượt đ.â.m vào nơi hắn giấu kín nhất.

“Ta quả thật không do đích mẫu sinh ra, nhưng chuyện ấy chẳng có nghĩa ta kém muội.”

“Cầm kỳ thư họa hay thi từ ca phú, từ nhỏ đến lớn muội có thứ nào thật sự thắng được ta chưa?”

“Ngươi còn dám đáp trả ta?”

Cố Chiêu Cẩm đã quen việc trong phủ không ai dám cản mình, tay lập tức giơ lên muốn đ.á.n.h xuống mặt ta.

Nhưng bàn tay ấy còn chưa kịp rơi, cổ tay nàng đã bị người khác giữ lại giữa không trung.



Người ngăn nàng chính là vị ma ma từ nãy vẫn im lặng đứng một bên.

Ngay phía sau bà, Hoàng hậu chẳng biết đã đứng đó được bao lâu.

Tề Trạch thấy vậy lập tức quỳ xuống hành lễ, trong khi Cố Chiêu Cẩm vẫn bị giữ cổ tay, vừa vùng vẫy vừa lớn tiếng thanh minh.

“Hoàng hậu nương nương, là Cố Chiêu Nguyệt thất lễ với nhi thần trước!”

“Nhi thần chỉ muốn thay nàng ấy sửa lại quy củ mà thôi!”

Hoàng hậu chẳng đáp ngay, chỉ nhìn ma ma một cái.

Vị ma ma lập tức buông tay.

Cố Chiêu Cẩm vừa được thả liền vội đổi sắc mặt, nở nụ cười lấy lòng rồi vụng về hành lễ trước Hoàng hậu.

Đáng tiếc ở cả hai kiếp, nàng đều mặc nhiên cho rằng ngôi vị chủ nhân hậu cung sớm muộn cũng là của mình, nên chưa bao giờ thật lòng bỏ công học nghi lễ hoàng gia.

Đặt cạnh ta, người không dám để sai một động tác dù chỉ nửa tấc, lễ nghi của nàng lập tức lộ ra vẻ cứng nhắc và vụng về.

Hoàng hậu chẳng buồn nhìn thêm, đi thẳng qua nàng rồi tự tay đỡ ta dậy.

“Thái t.ử phi hôm nay sao lại dùng y phục thanh đạm đến vậy?”