Phượng Hoàng Thép

Chương 17: Hội đồng phi tần, màn tố tụng cười ra nước mắt

Tiếng trống canh vừa điểm, trong điện Thừa Minh ánh đèn đã rực rỡ, soi rõ từng vệt hoa văn trên nền gạch, từng gợn sóng lụa áo. Phi tần khắp sáu cung tụ họp đông đủ, mỗi người một vẻ, nhưng ai nấy đều che giấu dưới lớp mặt nạ nụ cười và ánh mắt lạnh lùng. Ở chính giữa, Hoàng hậu Vương Lệ Hoa ngồi nghiêm trang, đầu đội mũ phượng, áo tía thêu chỉ vàng càng khiến thần sắc thêm uy nghi, song nét mặt lại lạnh tựa băng giá. Phía bên phải, Tào Quý phi ngả người tựa lưng, đôi môi đỏ như son khẽ nhếch, ánh mắt chẳng buồn che giấu sự kiêu ngạo và hài lòng khi nhìn đám đông đang rì rầm.

Dung Nhã lặng lẽ ở cuối dãy, y phục trắng đơn sơ, dáng ngồi thẳng, thần sắc bình thản, như một bóng mờ giữa rừng phấn hương rực rỡ. Nét đẹp thanh nhã của nàng dường như càng nổi bật giữa những dáng vẻ phô trương bên cạnh, song nàng lại biết cách khiến bản thân trở nên nhạt nhòa, như thể không tồn tại. Đám phi tần dẫu có liếc nhìn cũng chỉ lướt qua với đôi chút hả hê hoặc dè chừng.

Triệu Nghiên Tâm lặng lẽ cúi đầu, mân mê chiếc khăn thêu cánh bướm, đôi mắt ướt át như còn vương nước mắt. Ở nơi này, một giọt lệ có thể cứu vớt hoặc chôn vùi cả một đời người.

Ngoài trời, gió lùa qua vòm lá, mùi trầm hương thoang thoảng. Bầu không khí trong điện đặc quánh, như thể chỉ chờ một tia lửa nhỏ là bùng lên thành cơn sóng dữ.

Một phi tần trẻ, giọng ngọt ngào như rót mật, là người đầu tiên lên tiếng:

– Hoàng hậu nương nương, chuyện thư mật hôm qua làm cả hậu cung xôn xao. Nếu không sớm tìm ra kẻ chủ mưu, e rằng chẳng ai còn yên ổn.

Lời vừa dứt, những ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Dung Nhã. Nàng chẳng nói chẳng rằng, chỉ hơi cúi đầu, vẻ mặt thản nhiên đến mức khó đoán.

Tào Quý phi bật cười, giọng trong trẻo nhưng ẩn ý rõ ràng:

– Quả là kỳ lạ! Một người vốn là cung nữ, nay lại ngồi chung với các phi tần, chẳng trách mà hậu cung cứ mãi rối như canh hẹ.

Đám phi tần đồng loạt xì xào. Có người cười khúc khích, ánh mắt chẳng giấu nổi vẻ châm biếm. Một phi tần khác góp lời, giọng the thé:

– Chỉ e nhờ được lòng cả Hoàng hậu lẫn Quý phi, nên mới có vinh dự này chăng?

Hoàng hậu liếc Tào Quý phi, môi cười nhạt như gió thoảng:

– Ở Đại Tề, kẻ có tài, bất kể xuất thân, đều có thể góp lời vì an nguy hậu cung. Ta tin Lý cô nương sẽ không phụ kỳ vọng.

Tào Quý phi nhún vai, ánh mắt lướt qua Dung Nhã:

– Tài năng chưa thấy đâu, chỉ thấy phiền toái. Nếu không có nàng ta, hậu cung đâu đến nỗi ầm ĩ vì một mảnh thư?

Triệu Nghiên Tâm khẽ lên tiếng, giọng trong vắt nhưng pha chút run rẩy:

– Quý phi nói vậy e hơi oan cho Lý tỷ tỷ. Nếu không có kẻ ngấm ngầm bày mưu, tỷ ấy đâu đến nỗi bị liên lụy. Người từng chịu nhiều bất công, xin các tỷ tỷ bớt lời hà khắc.

Vài phi tần gật đầu, tiếng thì thầm nổi lên. Một người cười lặng lẽ:

– Triệu tài nhân đúng là hiền lành, ai cũng quý. Chỉ có điều, người hiền lại hay bị kẻ khác lợi dụng gieo thị phi.

Dung Nhã ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào Triệu Nghiên Tâm, sóng mắt bình thản mà sắc như gươm. Triệu Nghiên Tâm thoáng chột dạ, vội rũ mi che giấu.

Nàng nhẹ nhàng đáp, giọng như gió lướt qua mặt hồ:

– Đa tạ Triệu muội đã nói đỡ. Nhưng lòng tốt ở nơi này dễ bị kẻ khác lợi dụng. Nếu ai cũng hiền lành như muội, hậu cung chắc đã chẳng có chuyện gì để bàn.

Tào Quý phi cười khanh khách:

– Nói chí phải! Người trong sạch thường thành con cờ cho kẻ khác. Chuyện thư mật lần này, không rõ ai là cờ, ai là người chơi?

Hoàng hậu nhấp ngụm trà, giọng lạnh tanh:

– Dù là ai, bản cung cũng không dung thứ cho kẻ làm loạn hậu cung.

Một phi tần khác, thuộc nhà Vương, vội chen vào:

– Chưa rõ thật giả, chỉ e có kẻ lợi dụng lòng tin của Hoàng hậu và Quý phi để tiến thân, gây chia rẽ các cung.

Dung Nhã cười nhạt, ánh mắt lấp lánh ý trêu đùa:

– Nếu ai cũng nghi kỵ, chẳng phải người bày mưu đã đạt được mục đích? Không có bằng chứng rõ ràng, mọi lời nói đều chỉ là gió thoảng.

Tào Quý phi vỗ nhẹ bàn, giọng nửa đùa nửa thật:

– Hay lắm! Lý cô nương đúng là học trò Thái phó có khác. Ta nhớ năm xưa, nhà họ Lý nổi tiếng sinh con gái thông minh, giờ mới thấy quả không sai.

Vài phi tần đổi thái độ, ánh mắt chuyển từ châm biếm sang dè chừng. Triệu Nghiên Tâm bặm môi, liếc nhìn Hoàng hậu, mong được che chở.

Hoàng hậu đặt chén trà xuống, tiếng vang nhẹ mà lạnh lẽo:

– Lý cô nương, ngươi giải thích thế nào về thư mật xuất hiện trong phòng mình?

Tất cả ánh mắt dồn về phía Dung Nhã. Nàng thong thả đứng dậy, cúi đầu kính cẩn:

– Nô tì thân phận thấp hèn, không dám mơ vươn cao. Thư mật đã giải thích rõ, đêm ấy nô tì ngủ say, không biết ai đã đặt thư vào phòng. Nếu Hoàng hậu muốn tra xét, xin cứ lục soát, nô tì không một lời oán thán.

Tào Quý phi gật gù:

– Đêm qua còn có người trực ở hành lang. Sao không hỏi họ xem đêm đó có ai lạ mặt ra vào không?

Một thái giám được gọi vào, run rẩy kể:

– Bẩm các vị, đêm qua chỉ thấy cung nữ của Triệu tài nhân đi ngang qua phòng Lý cô nương, sau đó không lâu thì Triệu tài nhân cũng xuất hiện.

Cả sảnh xôn xao. Triệu Nghiên Tâm biến sắc, vội đứng dậy, giọng run run:

– Nô tì chỉ tới thăm Lý tỷ tỷ vì nghe nàng ấy không khỏe, đâu ngờ bị nghi ngờ thế này!

Dung Nhã điềm nhiên, khóe môi khẽ nhếch:

– Nếu Triệu muội thật lòng lo cho ta, sao lại mang theo khăn tay thêu cánh bướm – vật Hoàng hậu chỉ ban cho người lập công? Không phải ai cũng có được.

Câu nói khiến không khí đặc quánh. Tào Quý phi cười khẩy:

– Một chiếc khăn cũng thành bằng chứng? Vậy thì bản cung phải giấu hết trâm cài tóc, kẻo lại bị vu oan lúc nào không hay.

Hoàng hậu liếc Triệu Nghiên Tâm, ánh mắt lạnh băng:

– Triệu tài nhân, khăn đó từ đâu ra?

Triệu Nghiên Tâm cúi đầu, giọng lạc đi:

– Nô tì được Hoàng hậu thưởng sau lần múa ở cung Thái Cực. Nếu Hoàng hậu không nhớ, nô tì xin chịu phạt.

Hoàng hậu nhíu mày, rồi lại cười nhạt:

– Khăn tay thì có thể có, nhưng hành tung mờ ám thì không thể bỏ qua. Lý cô nương, ngươi còn gì muốn nói?

Dung Nhã ngồi xuống, giọng dịu dàng mà ngấm ngầm sắc bén:

– Nếu còn nghi ngờ, xin hỏi luôn cung nữ trực đêm của các cung khác. E rằng đêm đó không chỉ một người qua lại hành lang.

Tào Quý phi chống cằm, mắt lấp lánh thích thú:

– Đúng vậy. Đêm ấy bản cung cũng nghe tiếng động ở hành lang phía tây, nhưng nghĩ là mèo hoang nên không để tâm. Giờ nghĩ lại, biết đâu lại là ai đó lén lút.

Một phi tần khác bật cười:

– Cứ như vở tuồng, ai cũng có lý do đi đêm, ai cũng có thể là chủ mưu!

Không khí trong điện dần loãng ra, sự căng thẳng chuyển thành châm biếm. Vài người cười khúc khích, số khác chau mày, như thể nhận ra mình bị cuốn vào trò đùa của trẻ nhỏ.

Dung Nhã chớp thời cơ, nở nụ cười ngọt ngào:

– Nếu không ai chứng minh được mình vô tội, chẳng phải tất cả đều khả nghi? Hay chúng ta bốc thăm, ai trúng sẽ chịu tội thay, cho công bằng?

Tiếng cười bật ra khắp điện. Một phi tần bụm miệng, cười không dứt:

– Lý cô nương quả là người biết đùa! Nếu hậu cung mà cứ xử tội bằng cách ấy, chắc chẳng còn ai ngồi đây.

Tào Quý phi khoái chí, vỗ tay:

– Phải! Nếu không tìm được chứng cứ, chi bằng bỏ qua, kẻo Hoàng thượng lại chê cười hậu cung chỉ biết đấu đá.

Hoàng hậu siết tràng hạt, ánh mắt lạnh băng quét qua từng người:

– Các vị nói nghe nhẹ nhàng, nhưng nếu hôm nay không làm rõ, ngày mai sẽ có kẻ lợi dụng lòng tin gây chuyện lớn hơn.

Dung Nhã cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng sắc như dao:– Nếu vậy, Hoàng hậu cứ tra xét đến cùng. Nô tì chẳng có gì để giấu. Chỉ mong khi sự thật phơi bày, kẻ vu oan giá họa cũng bị xử công bằng.

Triệu Nghiên Tâm ngước lên, nước mắt lăn dài:

– Tỷ tỷ nói vậy là trách muội sao? Muội không hề có ý đó…

Dung Nhã nhẹ nhàng, ánh mắt dịu lại:

– Ta chỉ mong muội cẩn trọng lời nói, kẻo bị kẻ khác lợi dụng. Ở nơi này, một câu nói cũng có thể đổi vận mệnh một đời người.

Một phi tần trẻ chen vào, giọng pha ý bỡn cợt:

– Nếu ai cũng biết xoay chuyển như Lý cô nương, hậu cung chẳng cần luật lệ nữa. Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, ai cũng thành vô tội!

Tào Quý phi bật cười khanh khách:

– Đúng là vở kịch lớn! Lý cô nương, ngươi có muốn thử làm chủ tuồng không?

Dung Nhã nghiêng đầu, cười duyên:

– Nếu Quý phi ưu ái, nô tì xin nhận vai hề, mua vui cho mọi người. Chỉ mong khi hạ màn, ai cũng còn nguyên vẹn mặt mũi.

Tiếng cười rộ lên, không khí ngột ngạt phút chốc tan biến, chỉ còn lại những ánh mắt dò xét, những nụ cười ngọt ngào mà hiểm độc. Dưới vẻ ngoài vui vẻ ấy, từng lớp sóng ngầm vẫn âm ỉ lan rộng.

Hoàng hậu không cười, ánh mắt sắc như lưỡi dao, nhìn Dung Nhã chằm chằm. Bà hiểu rõ, hôm nay Dung Nhã đã biến một phiên chất vấn thành trò hề, khiến mọi nghi ngờ loang khắp hội đồng, không ai còn đủ uy tín để chỉ mặt ai là thủ phạm.

Tào Quý phi nghiêng người về phía Dung Nhã, giọng thấp đủ hai người nghe:

– Ngươi giỏi đấy. Nhưng càng bẻ lái giỏi, càng dễ bị lật thuyền.

Dung Nhã đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng, không chút sợ hãi:

– Thuyền lớn sóng to, chỉ cần không tự đục đáy, chẳng ai nhấn chìm được.

Một phi tần già lên tiếng, giọng chua cay:

– Hậu cung này, ai cũng nghĩ mình là phượng hoàng, cuối cùng chẳng mấy ai giữ được cả lông cánh lẫn mặt mũi. Đấu đá mãi, rồi cũng đến ngày tự cắn lưỡi mà chết thôi.

Không khí lắng xuống. Hoàng hậu đứng dậy, áo tía quét nền đá, giọng vang lên lạnh lẽo:

– Chuyện hôm nay tạm gác lại. Nhưng ta cảnh cáo: ai còn để xảy ra chuyện tương tự, bản cung sẽ không nương tay. Hãy nghĩ kỹ: ai là bạn, ai là thù, ai là kẻ đâm sau lưng. Giải tán!

Các phi tần đồng thanh cúi đầu:

– Dạ tuân chỉ!

Đám đông lục tục rời khỏi sảnh, mỗi người một tâm trạng. Có người liếc nhìn Dung Nhã đầy nể phục, có kẻ thì thầm to nhỏ, vài người dửng dưng như chưa từng nghe thấy gì. Triệu Nghiên Tâm lặng lẽ rời đi, mặt tái nhợt, ánh mắt lấp lóe tia oán giận khó giấu.

Tào Quý phi bước ngang qua Dung Nhã, thì thầm:

– Ta thích người như ngươi. Nhưng nhớ, đừng để bị kẹp giữa hai lưỡi kéo. Ai cũng muốn ngươi ngã, kể cả ta.

Dung Nhã chỉ khẽ gật, môi điểm nụ cười khó đoán.

*

Trở về Thái y viện, Dung Nhã đi chậm rãi qua hành lang vắng lặng, lòng ngổn ngang trăm mối. Màn diễn hôm nay nàng đã thắng, nhưng chiến trường thực sự mới chỉ bắt đầu.

Đêm xuống, cung Từ Minh im ắng. Trong phòng riêng, Hoàng hậu ngồi bất động trước bàn, ánh nến hắt lên gương mặt lạnh lẽo. Triệu Nghiên Tâm quỳ dưới đất, vai run lên từng chập.

Hoàng hậu không nhìn nàng, chỉ nói khẽ:

– Ngươi tự tin quá mức. Nghĩ rằng nước mắt có thể dập lửa, ai ngờ lại đổ thêm dầu. Từ nay, mọi lời ngươi nói phải suy nghĩ kỹ mười lần.

Triệu Nghiên Tâm ngẩng lên, mắt đỏ hoe:

– Nương nương, nô tì không ngờ Lý Dung Nhã lại xoay chuyển tình thế nhanh như vậy. Để nàng ta tự do thêm một ngày, hậu cung này sẽ không còn ai kiểm soát nổi.

Hoàng hậu nhếch môi cười lạnh:

– Để một con cờ tưởng mình là chủ bàn cờ chính là cách tốt nhất để nó tự lộ sơ hở. Đừng sốt ruột. Ta sẽ cho nàng ta nếm mùi thật sự của quyền lực.

Triệu Nghiên Tâm cúi đầu, giấu đi tia sáng trong mắt.

*

Ở cung Tào Quý phi, tiếng đàn tỳ bà vang lên, xen lẫn tiếng cười nói rộn rã. Quý phi ngả người trên ghế, nhấp chén rượu:

– Dung Nhã, ngươi quả là kỳ tài. Nếu không vướng ân oán nhà họ Lý, bản cung thật muốn kết giao.

Một cung nữ trẻ rụt rè hỏi:

– Quý phi nương nương, Lý cô nương không sợ bị Hoàng hậu trả thù sao?

Tào Quý phi cười lớn:

– Sợ thì đã không dám xoay chuyển cả hội đồng. Đám người kia, ai cũng tưởng thông minh, ai ngờ bị một con chim nhỏ xỏ mũi cả lượt!

Nàng ngẫm ngợi, đáy mắt thoáng ý cảnh giác:

– Nhưng người như vậy, hoặc là bạn, hoặc phải loại trừ thật sớm. Để lâu, lại thành tai họa.

*

Tại Thái y viện, Dung Nhã ngồi một mình trước ngọn đèn dầu leo lét. Nàng mở hộp gỗ, lấy ra phong thư cũ, đọc lại từng dòng chữ run rẩy của phụ thân. Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt nàng, vừa lạnh lùng, vừa dịu dàng đến lạ.

Cửa khẽ mở. Thẩm Tĩnh Dương xuất hiện, dáng người cao lớn in bóng trên nền đất. Hắn ngồi xuống đối diện, giọng trầm:

– Nàng đã đắc tội với cả ba phe một lúc, không sợ sao?

Dung Nhã cất thư, nhếch môi:

– Ta không sợ họ, chỉ sợ chính mình mềm lòng. Hội đồng hôm nay chỉ là màn diễn. Kẻ mạnh sẽ sống, kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng.

Tĩnh Dương gật đầu, đưa cho nàng một mảnh giấy nhỏ:

– Tin mật từ Đông cung. Có người đang ngấm ngầm mua chuộc cung nữ Thái y viện, muốn hạ độc vào thuốc của nàng.

Dung Nhã siết mảnh giấy, mắt lóe lên tia sáng lạnh:

– Chó cùng rứt giậu. Hoàng hậu không động thủ được, sẽ để Triệu Nghiên Tâm ra tay trước. Ta sẽ cho họ một bài học nhớ đời.

Tĩnh Dương trầm ngâm:

– Nàng định làm gì?

Dung Nhã mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo:

– Kịch chưa hạ màn, ta còn chưa chơi đủ. Để xem, ai là người cười cuối cùng.

*

Sáng hôm sau, tin tức về hội đồng phi tần lan khắp cung. Đám cung nữ truyền tai nhau: Lý Dung Nhã một mình đấu trí với cả hội đồng, khiến các phi tần cười đến rơi lệ, chẳng ai biết rốt cuộc ai là kẻ có tội. Tiếng tăm của nàng nhanh chóng lan rộng, không chỉ là người đẹp mà còn là người biết “bẻ lái”, khiến ai cũng phải dè chừng.

Ở một góc khuất, một cung nữ nhỏ thó lén lút rắc thứ bột lạ vào chén thuốc. Nàng ta vừa rời đi, một bóng đen xuất hiện, nhẹ nhàng đổi chén thuốc khác.

Dung Nhã đứng bên cửa sổ, mắt nhìn về xa xăm, môi mỉm cười bí hiểm. Trong lòng nàng, mọi nước cờ đã sắp đặt xong. Chỉ còn chờ xem ai sẽ là người bước vào bẫy trước.

Tiếng chuông báo canh ba vang lên, ngân dài giữa đêm tối. Trên nền trời, một đám mây đen lững lờ che phủ vầng trăng. Hậu cung Đại Tề lại sắp nổi cơn phong ba, mà lần này, chẳng ai biết ai sẽ là người đầu tiên mất hết tất cả.

Ngoài hành lang, một bóng người vội vã lướt qua, để lại sau lưng tiếng thì thầm râm ran và ánh mắt ngờ vực của đám cung nữ. Dung Nhã khẽ khép cửa, lòng thầm nhủ: “Trò chơi này, đã đến lúc tăng thêm phần kịch tính.”

Nơi cung Thừa Minh, Hoàng hậu đứng bên cửa sổ, mắt tối sầm. Trong tay bà, một phong thư vừa được bóc ra, trên đó chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Cẩn thận chính mình.”

Gió ngoài trời nổi lên, cuốn theo những mảnh lá vàng rơi rụng, như điềm báo cho một trận cuồng phong mới sắp quét qua Đại Tề.