Phượng Hoàng Thép

Chương 16: Hoàng hậu giăng bẫy

Gió đêm thổi qua rặng trúc già, kéo theo mùi hương âm ẩm của đất và thoang thoảng vị thuốc bắc chưa tan hết ngoài sân Thái y viện. Ánh trăng bạc như lưỡi dao lùa qua khe cửa, cắt ngang bóng tối trong căn phòng nhỏ, nơi Dung Nhã nằm nghiêng trên chiếc giường gỗ thô, mắt mở to, tỉnh táo đến lạnh lùng. Dưới lớp áo mỏng, cuộn trục vàng được nàng giữ sát ngực, hơi ấm và cả những bí mật dường như thấm dần vào từng sợi vải.

Tĩnh Dương đứng bên cửa, dáng cao lớn, vai áo nhuốm một vệt sáng nhạt. Hắn lặng lẽ quan sát Dung Nhã, đôi mắt sâu thẳm như không đáy. Bên ngoài, tiếng lá tre xào xạc, thỉnh thoảng lại lẫn tiếng côn trùng. Không ai nói gì, không khí đặc quánh như trước cơn giông.

Dung Nhã nhẹ nhàng ngồi dậy, kéo lại vạt áo, mắt vẫn không rời khỏi ô cửa sổ hẹp:

– Đêm nay yên ắng lạ thường. Ngươi có chắc đã phong tỏa hết lối ra vào không?

Tĩnh Dương đáp nhỏ, giọng trầm và đều:

– Ta đã bố trí hai tiểu thái giám canh ở đầu và cuối hành lang, tín hiệu báo động đặt dưới thềm. Nếu có động tĩnh lạ, sẽ biết ngay.

Nàng khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt, vừa kiêu ngạo vừa đề phòng:

– Hoàng hậu chắc chắn không để yên. Ta vừa giả điên một phen, bà ta sẽ tận dụng cơ hội này để bẫy ta vào thế chết.

Tĩnh Dương nhíu mày, bước lại gần, ánh mắt ngập tràn lo lắng:

– Nàng đã diễn quá xuất sắc, nhưng giữa ổ rắn độc này, mọi sơ hở đều có thể thành trí mạng. Triệu Nghiên Tâm và Hoàng hậu đều là kẻ không dễ lừa.

Dung Nhã ngước lên, đôi mắt đen sâu như mặt hồ mùa thu, lạnh lẽo mà bình thản:

– Nếu chỉ dựa vào diễn xuất thì đã chết từ lâu rồi. Hoàng hậu muốn biến ta thành con tốt thí mạng, chỉ e bà ta còn chưa biết hết những gì ta có thể làm.

Nàng nói, bàn tay vẫn siết chặt cuộn trục, ánh mắt lấp lánh vẻ mưu mô giấu kín. Đúng lúc ấy, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên ngoài hành lang. Cửa phòng mở ra, Trúc Linh – cung nữ thân cận của Hoàng hậu – lặng lẽ cúi mình:

– Hoàng hậu giá lâm, thỉnh nhị vị chỉnh trang.

Dung Nhã lập tức giấu cuộn trục vào ống tay áo, nét mặt chuyển sang vẻ lơ đãng. Tĩnh Dương lùi về góc khuất, sắc mặt trầm tĩnh đến lạnh người.

Hoàng hậu Vương Lệ Hoa bước vào, áo phượng vàng quét nhẹ trên nền đá. Dáng đi uy nghiêm, mỗi bước như kéo theo luồng khí lạnh. Nàng dừng lại trước mặt Dung Nhã, ánh mắt quét qua như muốn xuyên thấu từng lớp phòng bị của đối phương.

– Nghe nói ngươi phát bệnh điên, làm loạn cả Thái y viện? Bản cung đích thân đến xem, ngươi không ngại chứ?

Giọng nói nhẹ như gió đầu thu, nhưng mỗi chữ đều mang hàm ý sát phạt. Dung Nhã vội cúi đầu, giọng yếu ớt:

– Nô tì ngu dốt, làm liên lụy người trên, xin nương nương trách phạt.

Hoàng hậu cười nhạt, môi cong lên thành một vệt mảnh như lưỡi dao:

– Ngươi giả điên cũng khéo. Nhưng ngươi nghĩ hậu cung này dễ lừa vậy sao?

Dung Nhã run rẩy, mắt long lanh nước, cố ý lộ vẻ bối rối:

– Nô tì đâu dám… đầu óc quay cuồng, thực chẳng nhớ nổi chuyện gì. Nếu mạo phạm, xin nương nương thứ tội.

Hoàng hậu nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:

– Ngươi giả điên để trốn tội trộm chứng cứ, đúng không?

Dung Nhã hơi rùng mình, nhưng mắt vẫn giữ vẻ ngây dại:

– Nô tì chỉ nhớ có ánh lửa phượng hoàng, rồi không biết gì nữa…

Tĩnh Dương đứng bên, hai mắt chăm chú dõi theo từng lời, sẵn sàng ứng biến.

Hoàng hậu đặt chén trà xuống bàn, tiếng động sắc lạnh vang lên:

– Kẻ giả điên thường bị vứt vào lãnh cung, ngươi muốn thử không?

Dung Nhã run rẩy, môi mím lại:

– Lãnh cung lạnh lắm, nô tì sợ… Xin nương nương thương xót.

Ánh mắt Hoàng hậu lóe lên vẻ giễu cợt, rồi phẩy tay. Trúc Linh lập tức dâng lên một hộp gỗ nhỏ, bên ngoài khắc hoa văn tinh xảo.

– Trong này có một bức thư, trên đó là dấu tay của bản cung. Ngươi sẽ giao cho Triệu tài nhân, nói bản cung muốn gặp riêng nàng ở Khúc thủy viên đêm nay. Nếu nàng hỏi gì, ngươi chỉ cần nói: “Phượng hoàng đã đổi lông, mùa xuân sắp đến.” Rõ chưa?

Dung Nhã nhận hộp, tay khẽ run nhưng ánh mắt vẫn bình lặng như hồ nước mùa đông.

– Nô tì tuân chỉ.

Hoàng hậu liếc nàng, giọng lạnh băng:

– Nếu chuyện này lộ ra, hậu quả thế nào, chắc ngươi cũng biết.

Dung Nhã gập người, giọng nhỏ xíu:

– Nô tì hiểu.

Ánh mắt Hoàng hậu dừng lại trên Tĩnh Dương một khắc, rồi quay đi, để lại luồng khí lạnh buốt. Bóng áo phượng vàng khuất dần sau cánh cửa, chỉ còn lại hương trầm vương vấn.

Tĩnh Dương đóng cửa, bước nhanh lại bên Dung Nhã, thấp giọng:

– Nàng biết bên trong là gì không?

Dung Nhã mở nắp hộp, lật phong thư ra xem. Nét chữ sắc sảo nhưng rõ là bút tích giả mạo. Nàng khẽ cười:

– Hoàng hậu muốn ta làm con tốt, nếu thành công thì Triệu Nghiên Tâm mắc bẫy, còn nếu thất bại, ta sẽ chết thay. Kể cả trót lọt, ta cũng thành kẻ tiếp tay cho âm mưu chia rẽ, khó thoát tội.

Tĩnh Dương nhíu mày:

– Có thể từ chối không?

Dung Nhã lắc đầu, ánh mắt kiên nghị:

– Nếu từ chối, ta lập tức vào lãnh cung, hoặc tệ hơn là bị thủ tiêu ngay trong đêm. Hoàng hậu đã tính hết nước cờ.

Nàng ngắm nghía phong thư, khóe môi cong lên vẻ ngạo nghễ:

– Nhưng bà ta quên mất, cạm bẫy càng tinh vi, con mồi càng có cơ hội cắn lại.

Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt thoáng nể phục:

– Nàng định làm gì?

Dung Nhã ghé sát tai Tĩnh Dương, thì thầm mấy câu. Tĩnh Dương nghe xong khẽ gật đầu:

– Ta sẽ cho người bố trí ở Khúc thủy viên, phòng bất trắc.

Dung Nhã chỉnh lại búi tóc, giấu hộp thư vào áo, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng.

*

Khúc thủy viên đêm ấy vắng lặng, chỉ có tiếng nước lăn tăn, liễu rủ như những dải lụa bạc soi bóng trăng. Dung Nhã bước chậm rãi trên lối đá xanh, dáng đi nghiêng nghiêng, tay ôm hộp gỗ, ánh mắt lơ đãng như vừa tỉnh khỏi cơn mê dài.

Triệu Nghiên Tâm đã chờ sẵn bên đình thủy tạ, áo lụa trắng mỏng tang, gương mặt điểm chút phấn nhàn nhạt, ánh mắt căng thẳng pha lẫn khinh bỉ.

– Ngươi đến muộn. Lại có trò gì mới chăng?

Dung Nhã cúi đầu, giọng yếu ớt:

– Triệu tài nhân, nô tì có thư của Hoàng hậu nương nương… Dặn phải trao tận tay.

Nàng khom lưng đưa hộp gỗ, đôi mắt ngơ ngác nhìn xuống chân. Triệu Nghiên Tâm liếc hộp, ngón tay trắng muốt chậm rãi mở nắp, rút phong thư xem lướt. Vẻ mặt lập tức biến đổi, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ:

– Thư này… dấu niêm phong của Hoàng hậu? Ngươi lấy từ đâu?

Dung Nhã ngước lên, ánh mắt trong vắt như không biết gì:

– Nương nương bảo gửi. Nếu ai hỏi, chỉ nói: “Phượng hoàng đã đổi lông, mùa xuân sắp đến.”

Triệu Nghiên Tâm cười khẩy, giọng lạnh tanh:

– Ngươi tưởng ta ngốc? Ám ngữ này vốn dùng để truyền tin cho mật thám trong cung, Hoàng hậu đời nào để lọt vào tai một cung nữ như ngươi.

Dung Nhã lùi lại, run rẩy, mắt rơm rớm:– Nô tì chỉ làm theo lệnh. Nếu có gì sai, xin người xử tội ngay.

Triệu Nghiên Tâm nheo mắt, tiến sát lại, giọng đe dọa:

– Ngươi và Hoàng hậu muốn dở trò gì? Hay có kẻ nào xúi giục ngươi gài bẫy ta?

Dung Nhã sụp xuống, nước mắt chảy dài:

– Nô tì chỉ là con cờ, ai bảo gì làm nấy. Người lớn nói gì, ai dám trái lệnh?

Triệu Nghiên Tâm quan sát nàng hồi lâu, cuối cùng quay phắt đi, rít qua kẽ răng:

– Ta sẽ giữ lại bức thư này. Sáng mai tự mình hỏi Hoàng hậu. Nếu có gian trá, ngươi đừng mong sống sót.

Nói rồi, nàng lướt đi, vạt áo trắng khuất dần trong bóng liễu. Dung Nhã đứng yên, lau khô nước mắt, ánh mắt lạnh băng. Nàng khẽ quay đầu về phía bụi trúc, gật nhẹ. Tĩnh Dương nấp trong bóng tối, ánh mắt hài lòng.

*

Sáng hôm sau, khắp hậu cung rộ lên tin đồn: Triệu Nghiên Tâm nửa đêm nhận được thư mật, sáng sớm đã dẫn theo cung nữ đến trước điện Từ Minh, đòi gặp Hoàng hậu đối chất.

Trong đại sảnh, Hoàng hậu ngồi ghế cao, áo phượng vàng rực rỡ, vẻ mặt thản nhiên nhưng đáy mắt ánh lên tia cảnh giác. Bên cạnh là Tào Quý phi, dáng ngồi ung dung, chiếc quạt giấy phe phẩy trên tay, ánh mắt lạnh lùng dõi theo biến động.

Triệu Nghiên Tâm quỳ dưới thềm, tay ôm chặt hộp gỗ, giọng vừa run vừa cứng rắn:

– Thần thiếp nhận được thư có dấu tay của nương nương, trong đó đề cập chuyện cơ mật… Không rõ ý chỉ ra sao, mong nương nương chỉ giáo.

Hoàng hậu liếc hộp thư, môi khẽ nhếch:

– Bản cung chưa từng gửi thư cho ngươi. Ngươi mượn danh bản cung, định làm gì?

Triệu Nghiên Tâm biến sắc:

– Thư này do Lý Dung Nhã mang đến, nói là lệnh của Hoàng hậu!

Hoàng hậu quay sang Dung Nhã, đang quỳ thấp ở hàng dưới, dáng vẻ yếu ớt:

– Dung Nhã, ngươi có gì muốn nói?

Dung Nhã ngước lên, đôi mắt long lanh nước:

– Nô tì chỉ làm theo lời Hoàng hậu truyền trong Thái y viện. Nếu có sai, xin chịu tội.

Hoàng hậu gằn từng chữ:

– Ta chưa từng ra lệnh. Ngươi muốn vu cho bản cung trước mặt Quý phi, hay định bắt tay với Triệu tài nhân gây loạn?

Tào Quý phi cười nhạt, giọng đầy ý vị:

– Chuyện này kỳ lạ thật. Nếu Hoàng hậu không truyền, sao một cung nữ dám mang thư cơ mật đi khắp cung?

Triệu Nghiên Tâm nghẹn lời, chỉ biết siết chặt hộp thư. Dung Nhã cúi đầu, giọng nghẹn ngào:

– Nô tì nhớ rõ Hoàng hậu đêm qua vào phòng, dặn tận tay phải đưa thư cho Triệu tài nhân. Nếu không tin, xin hỏi thái y cùng cung nữ trực đêm.

Hoàng hậu thoáng biến sắc, nhưng lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh:

– Đêm qua bản cung chỉ ghé thăm Thái y viện, không hề giao thư. Ngươi dám dựng chuyện?

Dung Nhã rưng rưng nước mắt, giọng uất ức:

– Nô tì xin thề trước tổ tiên, tuyệt không dám bịa đặt. Nếu nói sai, xin chịu tội chết.

Tào Quý phi liếc nhìn Hoàng hậu, cười nhẹ:

– Vậy thì cứ hỏi các thái y, xem đêm qua Hoàng hậu vào phòng nào, nói chuyện gì. Nếu đúng, bản cung sẽ thay mặt Hoàng thượng xử lý.

Không khí trong sảnh nặng như chì. Hoàng hậu siết chặt tràng hạt ngọc, ánh mắt như muốn xuyên thủng Dung Nhã. Nàng cười lạnh:

– Được, bản cung không ngại đối chất. Gọi ngay các thái y, cung nữ trực đêm qua vào đây.

Chẳng bao lâu, bảy tám người bị dẫn đến, quỳ rạp dưới thềm. Một thái y run rẩy kể lại:

– Đêm qua Hoàng hậu thật sự vào phòng Lý Dung Nhã, ở lại khá lâu, sau đó gọi riêng nàng ra ngoài trao đổi điều gì đó.

Tào Quý phi nhướng mày:

– Vậy là đã rõ. Nếu Hoàng hậu gặp riêng Dung Nhã, chẳng lẽ không giao vật gì cho nàng ấy?

Hoàng hậu cười khẩy, ánh mắt sắc như dao:

– Chỉ là hỏi han sức khỏe, không có chuyện giao thư cơ mật. Thư này có thể do Dung Nhã hoặc kẻ khác ngụy tạo để vu hãm bản cung.

Tào Quý phi khoanh tay, ánh mắt lướt qua mọi người:

– Nếu Hoàng hậu không ngại, hãy kiểm tra dấu vân tay trên hộp thư. Nếu trên đó chỉ có dấu của ba người, sự thật sẽ rõ.

Hoàng hậu hơi khựng lại, rồi gật đầu. Hộp thư được chuyển cho thái y kiểm tra. Một lát sau, thái y bẩm:

– Trên hộp chỉ có dấu tay của Hoàng hậu, Dung Nhã và Triệu tài nhân. Không có dấu vết nào khác.

Tào Quý phi nhếch môi:

– Vậy thư đúng là qua tay ba người này. Giờ chỉ còn xác minh nội dung thư là thật hay giả.

Hoàng hậu lạnh lùng:

– Nội dung thư chẳng có gì ngoài vài câu vô nghĩa. Ai muốn lợi dụng để gây chia rẽ, bản cung sẽ không tha.

Tào Quý phi liếc Dung Nhã, nụ cười mỉa mai:

– Dù là giấy vụn, cũng khiến hậu cung dậy sóng. Nếu là bẫy, người thiệt nhất là Dung Nhã, thân phận thấp kém. Có nên tra tìm kẻ chủ mưu đứng sau không?

Hoàng hậu gằn giọng:

– Đúng, bản cung sẽ tra tới cùng.

Dung Nhã ngước mắt, giọng khàn đặc:

– Nô tì xin lui về Thái y viện chờ tra xét. Nếu có tội, xin chịu mọi hình phạt.

Hoàng hậu nhìn nàng chằm chằm, như muốn nghiền nát bằng ánh mắt, nhưng trước mặt Quý phi và bao người, chỉ đành gật đầu, nụ cười cứng đờ trên môi.

*

Ra khỏi điện, Dung Nhã thở phào, ánh mắt sáng lên vẻ chiến thắng. Tĩnh Dương đã chờ sẵn, ghé sát tai nàng:

– Nàng diễn như thật. Ngay cả Hoàng hậu cũng không thể lật lại.

Dung Nhã nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh:

– Bà ta muốn ta chết thay, lại quên mất rằng con cờ cũng biết giăng bẫy.

Tĩnh Dương trầm ngâm:

– Nhưng Hoàng hậu sẽ không bỏ qua. Từ giờ, mọi bước đều có thể là bẫy mới.

Dung Nhã nhìn ra sân, mắt lặng lẽ:

– Ta biết. Nhưng chỉ cần còn sống, ta sẽ lật lại tất cả.

Tiếng chuông cung Từ Minh ngân dài trong gió. Trong phòng riêng, Hoàng hậu đứng bên cửa sổ, tay siết chặt tràng hạt, móng tay in hằn lên từng viên ngọc. Môi nàng mím chặt, răng nghiến ken két.

– Lý Dung Nhã, ngươi tưởng đã thoát sao? Trò chơi này mới chỉ bắt đầu…

Ngoài trời, mây xám tụ lại, báo hiệu một trận bão lớn sắp kéo đến. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ băng qua hành lang, khuất dần về phía phòng Tào Quý phi. Sóng ngầm đã nổi, báo trước một đêm không yên cho cả Đại Tề.