Phượng Hoàng Thép

Chương 15: Mật thất dưới lòng cung

Hành lang tây của cung Từ Minh chìm trong tịch mịch, từng phiến đá lát nền lạnh ngắt dưới ánh trăng nhợt nhạt. Dung Nhã khoác áo cung nữ, cẩn trọng từng bước như thể sợ cả chiếc bóng của mình cũng gây chú ý. Trong tay nàng là khay thuốc, một đạo cụ hoàn hảo để che mắt bất cứ ai tình cờ đi ngang. Thẩm Tĩnh Dương sánh vai, dáng người cao lớn lặng như bóng cây già. Đêm nay, mọi động tĩnh trong cung đều lặng lẽ dị thường – không một tiếng gió, không bóng người qua lại. Những tiểu cung nữ vốn trực đêm đều đã bị điều động sang điện ngoài, chẳng ai chú ý đến hai kẻ đơn độc lặng lẽ tiến về phía cuối hành lang.

Khi đến bên cánh cửa gỗ cũ, Dung Nhã dừng lại. Tấm bùa vàng dán ngoài đã bạc màu, như một lời cảnh cáo giả tạo. Nàng rút lọ dầu nhỏ từ tay áo, thấm lên bản lề, động tác mềm mại, thành thục như thể đã làm điều này trăm lần. Cửa mở ra không một tiếng động, hắt ra mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi đã bị thời gian lãng quên. Bóng tối phủ kín căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng thở đều của Tĩnh Dương là chứng thực cho sự sống.

Dung Nhã lướt tay dọc theo vách tường, tìm kiếm một khe đá nhỏ. Ngón tay nàng chạm vào chỗ lõm, nhấn nhẹ rồi xoay. Một tiếng động khẽ vang lên, đoạn tường phía sau giá sách tách ra, lộ ra một khe tối sâu hun hút. Tĩnh Dương lập tức đứng chặn phía trước, mắt sắc như loài thú săn mồi, lắng nghe từng biến động. Khi chắc chắn không có ai bám theo, hắn gật đầu, Dung Nhã len mình bước vào.

Không khí trong mật thất lạnh buốt, mang theo hơi thở của bí mật đã bị chôn vùi. Một cầu thang đá dẫn xuống lòng đất, mỗi bước chân vọng lại như tiếng vọng của oan hồn quá khứ. Ở dưới cùng là một căn phòng nhỏ, tường xây gạch xanh, không cửa sổ, chỉ có ánh đèn lồng leo lét như ngọn lửa hấp hối. Trên giá gỗ phủ bụi xếp đầy cuộn trục, hộp gỗ, túi lụa cũ kỹ, tất cả đều mang dấu vết thời gian và sự cẩn trọng của người từng cất giấu.

Dung Nhã ngồi xổm, nhẹ tay mở từng hộp gỗ. Trong ánh sáng lờ mờ, nàng đọc lướt qua các bản tấu, thư tay, những vết tích của vô số vụ việc bị chôn vùi. Một cuộn trục màu vàng, niêm phong bằng sáp đỏ, nổi bật giữa đống tài liệu cũ. Dấu triện phượng hoàng nhỏ trên đó chỉ dùng trong nội cung, từng đường nét như nhói vào tim nàng.

Tĩnh Dương cúi sát, giọng trầm thấp khẽ vang lên:

– Thư của cục Nội vụ. Chỉ có Hoàng hậu hoặc Thái phó mới được phép mở.

Dung Nhã rút trâm bạc khỏi tóc, cẩn thận cạy lớp sáp. Khi cuộn trục mở ra, dòng chữ hiện lên: nét mực đen, thẳng tắp nhưng vội vã. Mỗi câu, mỗi chữ như một lưỡi dao lật tung lớp màn bí mật phủ lên vụ án năm xưa.

“…Vụ án họ Lý, chứng cứ được giấu tại mật thất cung Từ Minh. Đêm hôm ấy, người đến lấy chứng vật là Triệu Nghiên Tâm, nhận lệnh trực tiếp từ Hoàng hậu…”

Lồng ngực Dung Nhã thắt lại. Mọi thứ nàng nghi ngờ bấy lâu nay cuối cùng đã có bằng chứng. Tĩnh Dương lướt nhanh các trang, sắc mặt càng lúc càng căng thẳng. Dung Nhã chậm rãi lật sang trang sau, nơi ghi danh sách nhân chứng, lời khai của cung nữ bị ép cung, cả sơ đồ mật thất và một ghi chú đặc biệt: “Nhật ký của Thái phó – vật chứng then chốt, chưa rõ tung tích.”

Bên ngoài, tiếng động rất khẽ vang lên. Tĩnh Dương lập tức đứng che trước cửa, tay nắm chặt chủy thủ giấu trong tay áo. Dung Nhã nhanh tay nhét cuộn trục vào vạt áo, xốc lại dáng vẻ cung nữ ngoan ngoãn.

Cửa mật thất bật mở. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Triệu Nghiên Tâm. Nàng ta khoác áo choàng mỏng, mái tóc rối buông lơi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ dữ dội sau lớp nước mắt. Theo sau là hai cung nữ lực lưỡng, tay cầm dùi gỗ, mắt nhìn Dung Nhã và Tĩnh Dương như nhìn kẻ đã bị kết án.

Triệu Nghiên Tâm cười nhạt, giọng nhẹ như tơ nhưng chứa gai độc:

– Ta đã nói rồi, trò mèo con của các ngươi không qua được mắt ta. Lý Dung Nhã, ngươi nghĩ mình thông minh lắm sao?

Dung Nhã không đứng dậy, chỉ khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản, môi điểm nụ cười nhạt. Tĩnh Dương lùi nửa bước, sẵn sàng che chắn.

Triệu Nghiên Tâm bước vào, vẫy tay ra hiệu cho hai cung nữ chặn hai bên cửa. Giọng nói nàng ta mềm như nước mùa xuân, nhưng dưới đáy là băng giá:

– Đêm hôm khuya khoắt, cung nữ phòng dược lại chui xuống mật thất. Nếu để người khác nhìn thấy… không biết sẽ rêu rao chuyện gì.

Dung Nhã chống tay lên gối, thở dài:

– Triệu tài nhân, ngươi nói nhiều như thế, không sợ đau họng sao? Ta nghe nói ngươi mới ra khỏi ngục, không ngờ lại còn sức đến đây hù dọa người khác.

Triệu Nghiên Tâm bật cười, tiếng cười như chuông bạc, ánh mắt lấp lánh sát khí:

– Lý Dung Nhã, ngươi tưởng giả bộ ngây thơ là thoát được sao? Ta chỉ cần nói một câu, ngươi sẽ thành tội nhân mưu phản.

Dung Nhã chớp mắt, bỗng bật dậy, vỗ mạnh vào má mình, giọng cao vút:

– Ôi trời ơi! Phượng hoàng bay! Phượng hoàng bay vào mật thất! Tĩnh Dương ca ca, chàng có thấy không? Phượng hoàng cắn ta! Cứu mạng! Cứu mạng!

Cả gian mật thất chết lặng. Hai cung nữ ngơ ngác, không biết nên tiến hay lùi. Tĩnh Dương cố nén cười, lưng run lên từng nhịp.

Triệu Nghiên Tâm sững sờ, nhíu mày:

– Ngươi… điên rồi sao?

Dung Nhã bỗng nhào tới, quỳ sụp, hai tay bám chặt lấy chân Triệu Nghiên Tâm, miệng lảm nhảm:

– Phượng hoàng đòi mạng! Triệu tỷ tỷ ơi, tha cho muội đi! Đừng gọi phượng hoàng nữa, đừng gọi!

Triệu Nghiên Tâm cố rút chân, nhưng Dung Nhã bám chặt như đỉa đói. Tĩnh Dương buông một câu khô khốc:

– Cô ấy phát bệnh từ chiều. Gặp ai cũng gọi là phượng hoàng, cắn người, khóc lóc. Ta đưa nàng xuống đây lấy thuốc an thần, không ngờ lại gặp Triệu tài nhân giữa đêm khuya… Thật chẳng biết báo với ai.

Một cung nữ do dự:

– Hay… đưa cô ta lên Thái y viện? Nếu để cung nữ phát bệnh trong cung Hoàng hậu, chúng ta cũng bị liên lụy.

Triệu Nghiên Tâm gắt:

– Nói nhảm! Ta tận mắt thấy Lý Dung Nhã lục lọi mật thất, giả vờ điên để che giấu tội. Mau bắt lấy, giao cho Hoàng hậu!

Dung Nhã gào lên, đôi mắt ngấn nước, giọng the thé:

– Không! Phượng hoàng sẽ ăn thịt ta! Phượng hoàng biến thành Triệu tỷ tỷ rồi! Đừng ăn ta! Đừng ăn ta!

Nói rồi, nàng lăn lộn trên nền đất lạnh, vừa khóc vừa cười, vừa níu lấy váy áo Triệu Nghiên Tâm. Hai cung nữ không dám động vào, lại càng không dám trái lệnh. Một người rụt rè:

– Tài nhân, nhỡ đâu cô ta phát bệnh thật… Nếu truyền ra, Hoàng hậu trách tội cả chúng ta…

Triệu Nghiên Tâm nghiến răng, mắt đỏ ngầu. Nàng ta đổi giọng dịu ngọt:

– Được rồi, các ngươi ra ngoài chờ. Ta sẽ tự xử lý hai người này.

Hai cung nữ vừa đi khỏi, Tĩnh Dương lặng lẽ đóng cửa mật thất, ánh sáng đèn lồng kéo bóng ba người dài ngoằng trên vách.

Triệu Nghiên Tâm hạ giọng, như rắn độc rít lên:

– Đừng giả vờ nữa! Mau giao ra những gì các ngươi vừa lấy!

Dung Nhã thôi khóc, lau nước mắt, ánh mắt sắc lạnh:– Triệu tài nhân, ở đây chỉ còn ba người. Ngươi muốn lấy chứng cứ về vụ án họ Lý, hay muốn cùng chôn vùi bí mật này?

Triệu Nghiên Tâm nhếch môi, lùi nửa bước, tay lấp ló trong ống tay áo. Nàng ta cười nhạt:

– Lý Dung Nhã, ngươi tưởng Hoàng hậu sẽ để một cung nữ như ngươi lật đổ ván cờ? Giao ra cuộn trục, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.

Dung Nhã cười khẽ, giọng nhẹ tênh:

– Con đường sống của ngươi là bẫy chết của ta. Ngươi chắc Hoàng hậu không sẵn sàng vứt bỏ con cờ như ngươi nếu mọi chuyện vỡ lở?

Triệu Nghiên Tâm rút ra một lưỡi dao nhỏ, ánh kim loại lóe lên trong bóng tối. Tĩnh Dương lập tức chắn trước Dung Nhã, chủy thủ trong tay vung lên, ánh mắt lạnh băng.

Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Có vẻ hai cung nữ đã gọi thêm người tới.

Dung Nhã nháy mắt với Tĩnh Dương, khẽ nói:

– Đến lúc diễn lớn rồi.

Nàng đột ngột hét lên, ôm đầu chạy quanh phòng, vừa chạy vừa la:

– Phượng hoàng nhảy múa! Lửa cháy! Cứu mạng! Cứu mạng!

Đám cung nữ ngoài cửa hoảng hốt, xô cửa xông vào. Một người kêu:

– Lý Dung Nhã điên thật rồi! Mau đưa lên Thái y viện!

Tĩnh Dương chen vào, ôm vai Dung Nhã, lớn tiếng:

– Để ta đưa nàng ấy đi! Bệnh này lây đấy!

Đám cung nữ bịt mũi, nép sát tường, chẳng ai dám ngăn. Tĩnh Dương nhân cơ hội kéo Dung Nhã ra khỏi mật thất. Triệu Nghiên Tâm bị kẹt lại giữa vòng vây, mặt đỏ như gấc.

Ra đến hành lang, Dung Nhã vẫn run rẩy, miệng lẩm bẩm không dứt. Tĩnh Dương dìu nàng đi, ghé tai thì thầm:

– Nàng diễn giỏi thật.

Dung Nhã liếc mắt, khóe môi cong lên:

– Không diễn, sao thoát khỏi bẫy của Triệu Nghiên Tâm?

Tĩnh Dương lắc đầu, khóe môi thấp thoáng ý cười. Họ lẩn vào bóng tối, men theo lối nhỏ về phía tây viện, nơi có cửa ngách dẫn ra ngoài.

Đến góc vườn, Dung Nhã dừng lại, rút cuộn trục vàng từ trong áo, vuốt nhẹ lên mặt giấy. Giọng nàng trầm xuống:

– Chứng cứ đã nằm trong tay, nhưng chỉ là một phần. Phải tìm được nhật ký của Thái phó mới đủ để lật lại vụ án.

Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm:

– Ta sẽ dò hỏi mạng lưới nội gián. Còn nàng… liệu có dám đối đầu trực diện với Hoàng hậu?

Dung Nhã mỉm cười, ánh mắt rắn rỏi:

– Giả điên còn dọa được phượng hoàng giả, huống chi là phượng hoàng thật. Ta không còn gì để mất nữa rồi.

Phía sau, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Triệu Nghiên Tâm dẫn theo thị vệ, gào lớn:

– Bắt lấy hai kẻ phản loạn! Chúng lấy trộm chứng cứ mật!

Tĩnh Dương kéo Dung Nhã nép vào bóng cây, nhanh như cắt dẫn nàng men theo lối nhỏ ra cổng sau. Trước khi khuất bóng, Dung Nhã ngoái lại nhìn Triệu Nghiên Tâm, cười hồn nhiên, giọng cao vút:

– Phượng hoàng! Lửa cháy! Lửa cháy!

Đám thị vệ nhìn nhau, chưa kịp phản ứng. Triệu Nghiên Tâm tức tối, giậm chân:

– Đồ điên! Đồ giả điên! Không ai bắt được ả sao?

Dung Nhã và Tĩnh Dương lẩn qua vườn sau, cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây. Khi đã an toàn, Dung Nhã dựa vào tường th* d*c, ánh mắt giễu cợt:

– Từ nay cái danh “cung nữ điên” của ta chắc sẽ nổi khắp hậu cung.

Tĩnh Dương bật cười, bàn tay đặt lên vai nàng, truyền hơi ấm lặng lẽ:

– Điên một lần, còn hơn chết oan một đời.

Dung Nhã nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo nhưng sâu thẳm:

– Ngươi tin ta chứ?

– Ta tin nàng, hơn cả bản thân mình.

Khoảnh khắc yên lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán lá. Dung Nhã siết chặt cuộn trục, trong lòng dấy lên dự cảm bất an. Gió lạnh lùa qua kẽ áo, mang theo mùi nguy hiểm rình rập.

Ở phía xa, cung Từ Minh vẫn sáng đèn. Trong bóng tối, một đôi mắt lặng lẽ dõi theo, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.

Ván cờ đã sang trang mới, nhưng ai sẽ là người ngã xuống tiếp theo?