Phượng Hoàng Thép

Chương 18: Bí mật thân thế

Gió đêm luồn qua khe cửa sổ của Thái y viện, thổi bập bềnh ánh sáng ngọn đèn dầu nơi góc phòng. Dung Nhã ngồi lặng trước bàn thuốc, đôi mắt sâu như hồ nước mùa thu dõi vào khoảng không, chẳng màng đến những chồng sách, hộp dược và những chiếc lông phượng lặng lẽ nằm vương vãi trên bàn. Bên ngoài, tiếng chân ai đó khẽ khàng lướt qua, rồi dừng lại. Chỉ một thoáng sau, Thẩm Tĩnh Dương xuất hiện, dáng người cao lớn đổ bóng dài trên nền gạch lạnh.

Hắn dựa hờ vào khung cửa, tay khoanh trước ngực, ánh mắt quét một vòng quanh phòng rồi dừng lại ở Dung Nhã, giọng nói thấp thoáng ý cười nhưng vẫn giữ nét lạnh lùng thường nhật:

– Đêm nào nàng cũng ngồi canh thuốc, không sợ thành hồn ma Thái y viện hay sao?

Dung Nhã không ngoảnh lại, những ngón tay thon dài xoay nhẹ một chiếc lông phượng ánh vàng. Nàng đáp, giọng thoảng qua như làn gió:

– Thân đã là ma của hậu cung này, còn sợ gì nữa? So với bị người ta hãm hại, ta thà thức trắng cùng những bí mật của mình.

Tĩnh Dương nhích lại gần, cầm lấy chiếc lông phượng từ tay nàng, ngắm nghía tỉ mỉ. Trên nền lông vàng óng có đan xen sợi bạc, ánh kim tuyến lấp lánh như vết cắt của thời gian. Hắn nói, giọng mang vẻ dò xét:

– Loại lông này chỉ xuất hiện trên xiêm y của Tào Quý phi, lại đúng mẫu thêu năm ấy. Nàng lấy ở đâu?

Dung Nhã khẽ mỉm cười, đôi mắt không hề chớp:

– Người thông minh thường thích hỏi những câu thừa. Chàng nghĩ ta đủ bản lĩnh đi trộm áo quý phi chắc?

– Nếu là nàng, ta không dám chắc chuyện gì là không thể.

Dung Nhã nhướng mày, lảng đi:

– Đôi khi, thứ người ta có được chẳng phải vì muốn, mà vì có kẻ chủ động nhét vào tay. Cũng như chứng vật – giữ hay không giữ đều là gánh nặng.

Tĩnh Dương đặt chiếc lông phượng xuống, bàn tay vô tình chạm nhẹ vào ngón tay nàng, rồi rút về. Hắn trầm ngâm:

– Năm đó vụ án họ Lý, ngoài những kẻ chết, chỉ còn một người sống sót biết rõ đầu đuôi – chính là Tào Quý phi. Nhưng bà ta vì cớ gì lại ngầm giúp nàng?

Dung Nhã lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ soi xuống mái ngói lạnh. Giọng nàng nhẹ như sương:

– Người ta chỉ giúp khi còn có thể trao đổi. Quý phi chưa từng giúp ta. Bà ấy chỉ giữ lại một mảnh quá khứ để đổi lấy an toàn cho bản thân. Ở nơi này, ai cũng là tù nhân của những điều không thể nói ra.

Tĩnh Dương chăm chú quan sát nàng, như muốn xuyên qua lớp sương mờ ấy để nhìn thấu đáy lòng. Hắn khẽ hỏi:

– Vậy, bí mật thân thế của nàng, bà ta biết đến đâu?

Dung Nhã quay lại, ánh mắt giễu cợt:

– Chàng cũng tò mò chuyện nhà người khác từ bao giờ thế? Hay định lợi dụng ta để leo lên vị trí cao hơn?

Tĩnh Dương nheo mắt, khóe môi thoáng nét cười:

– Nếu nàng là thiên kim hay công chúa, ta có cần đổi sang xưng hô “nương nương” không?

Dung Nhã chống cằm, tỏ vẻ trầm ngâm:

– Gọi là “oan gia” là hợp nhất. Ở nơi này, ngoài chàng ra ai dám gọi ta như vậy nữa đâu.

Giữa hai người thoáng lặng. Chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua song cửa, mang theo mùi thuốc nhuốm lạnh lẽo lên không gian.

Tĩnh Dương rút ra một mảnh giấy, đặt trước mặt nàng:

– Đây là danh sách những kẻ từng liên hệ với Tào Quý phi sau vụ án họ Lý. Có một cái tên đã bị xóa rất khéo. Ta điều tra mãi vẫn chưa ra.

Dung Nhã lướt mắt trên mặt giấy, dừng lại ở vết mực nhòe:

– Đôi khi, tên thật là lớp vỏ rỗng. Muốn biết ai, phải nhìn vào thứ mà kẻ đó sợ mất nhất.

– Ý nàng là...?

Dung Nhã nghiêng người, nói nhỏ:

– Tào Quý phi sợ mất quyền lực, mất thể diện với nhà mẹ đẻ. Nhưng còn một điều bà ta sợ hơn: quá khứ của chính mình.

Tĩnh Dương như hiểu ra, ánh mắt càng thêm sắc:

– Quá khứ ấy liên quan đến nàng?

Dung Nhã không trả lời ngay, chỉ nhếch môi:

– Chàng có muốn cá cược không? Nếu ta chứng minh được bà ta không phải kẻ chủ mưu cũng chẳng phải người cứu giúp, mà chỉ là người giữ bí mật liên quan đến ta – chàng phải giúp ta lật lại vụ án năm xưa.

Tĩnh Dương gật đầu:

– Được. Nhưng nếu nàng sai thì sao?

– Ta thua sẽ để chàng tùy ý xử trí. Hoặc giao ta cho Hoàng hậu, cho bà ta bớt nhọc lòng tính toán mỗi ngày.

Tĩnh Dương bật cười, hiếm hoi để lộ nét dịu dàng:

– Ta không nỡ. Nàng ở bên Hoàng hậu, chẳng mấy mà cả cung cấm này lật tung lên mất.

Dung Nhã ghé sát, thì thầm:

– Hay chàng muốn nhốt ta ở đâu? Trong tim chàng à?

Câu hỏi như mũi kim đâm vào không khí. Tĩnh Dương khựng lại, lúng túng hiếm thấy, rồi cố lấy lại vẻ lạnh lùng:

– Nàng đúng là thích trêu người.

Dung Nhã cười khẽ, rồi bất chợt trầm xuống:

– Đêm trước đại họa, ta gặp một phụ nữ lạ bên hồ sen phía tây. Bà ta mặc áo choàng đen, tóc cài trâm phượng nạm ngọc – hệt như trâm của Tào Quý phi. Bà ấy chỉ nói một câu: “Có những sự thật, sống để mà chịu, chết mới được giải thoát.”

Tĩnh Dương nhíu mày:

– Nàng còn nhớ rõ?

Dung Nhã gật đầu:

– Đêm ấy, bà ta bỏ đi, để lại chiếc lông phượng này. Về sau, ta mới biết đó là vật chứng duy nhất còn sót lại.

– Nàng chắc đó là Tào Quý phi?

– Không chắc. Nhưng chiếc trâm ấy chỉ có một đôi, là vật đính ước của Tào đại tướng quân tặng con gái. Người ngoài không thể có.

Tĩnh Dương chậm rãi:

– Có thể bà ta cũng bị ép buộc. Nếu thế, ân oán khó mà phân minh.

Dung Nhã khẽ nói:

– Dù thế nào, ta cũng phải biết sự thật. Bà ấy nắm bí mật về thân thế của ta – bí mật mà ngay cả ta cũng chưa biết hết.

Tĩnh Dương đặt tay lên vai nàng, ánh nhìn bỗng trở nên dịu dàng hiếm có:

– Ta sẽ giúp nàng. Không vì cá cược, mà vì ta muốn biết – nàng là ai trong lòng ta.

Dung Nhã thoáng sững sờ, rồi che giấu cảm xúc bằng nụ cười nửa đùa nửa thật:

– Nếu ta không phải là Dung Nhã mà chàng từng biết thì sao?

Tĩnh Dương nhìn nàng, nụ cười thoảng nét buồn:

– Ta chỉ sợ... nàng không còn là nàng nữa.

Dung Nhã bật cười, ánh mắt lấp lánh:

– Vậy thì chàng yên tâm. Ta vẫn là kẻ thích làm chàng đau đầu nhất Đại Tề này.

Tiếng gió ngoài cửa sổ rít lên, kéo dài hơi ấm mong manh giữa hai người. Bỗng phía hành lang có tiếng bước chân vội vã. Một cung nữ nhỏ bé lao vào, mặt tái mét:

– Lý cô nương! Tào Quý phi cho gọi, nói là có chuyện trọng về nhà họ Lý, chỉ muốn gặp một mình cô nương thôi!

Dung Nhã liếc nhìn Tĩnh Dương, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Tĩnh Dương gật đầu, thấp giọng:

– Ta sẽ ở gần đây, nếu có biến sẽ ứng cứu.

Dung Nhã chỉnh lại trâm phượng trên tóc, nụ cười khẽ như sương:

– Đi gặp quỷ cũng phải có phong thái, chàng nhỉ.

Cung nữ dẫn đường băng qua hành lang vắng, ánh trăng đổ xuống nền đá những vệt sáng lạnh lùng. Đến cửa cung Vĩnh Ninh, Dung Nhã dừng lại, hít sâu rồi bước vào.Bên trong, Tào Quý phi ngồi lặng trước bàn trang điểm, trong tay vẫn cầm chén rượu. Đôi mắt sắc như dao nhìn xoáy vào Dung Nhã, không chút cảm xúc. Không khí đặc quánh như thể mỗi hơi thở cũng có thể vỡ tan.

– Cuối cùng cũng tới? – Giọng Quý phi trầm đều.

Dung Nhã nhẹ nhàng hành lễ:

– Thần nữ tham kiến Quý phi nương nương.

Tào Quý phi không đáp, chỉ lấy chiếc trâm phượng trên bàn, xoay nhẹ giữa hai ngón tay:

– Ngươi biết vì sao ta giữ ngươi lại đến giờ không?

Dung Nhã đáp, giọng kính cẩn mà lạnh nhạt:

– Thần nữ không dám đoán ý nương nương.

Tào Quý phi bật cười, tiếng cười khô khốc:

– Đừng giả vờ ngây ngô. Ngươi khiến hội đồng phi tần bẽ mặt, lại không đoán nổi tâm tư một đàn bà cô đơn như ta?

Dung Nhã ngẩng đầu, ánh mắt thẳng thắn:

– Người như nương nương, giữ ai bên cạnh cũng đều vì lợi ích.

Tào Quý phi nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ thích thú:

– Ngươi làm ta nhớ đến cha ngươi. Ông ta cũng từng nhìn ta như thế, tiếc là không đủ tàn nhẫn. Còn ngươi... không biết là phúc hay họa.

Dung Nhã giữ vẻ bình thản, lòng lại dậy sóng:

– Nương nương muốn gì ở thần nữ?

Tào Quý phi rót rượu, nhấp một ngụm, bất ngờ hỏi:

– Ngươi biết mẹ ngươi là ai không?

Dung Nhã thoáng giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh:

– Thần nữ chỉ biết mẹ qua mấy bức họa cũ, chưa từng nghe nói về thân phận thật.

Tào Quý phi cười khẩy:

– Nhà họ Lý giỏi che giấu thật. Ngươi tưởng ta không biết sao? Đêm trước đại họa, có người cầu xin ta giữ kín một bí mật, đổi lại cho ta một ân huệ.

Dung Nhã trầm giọng:

– Ân huệ gì?

Tào Quý phi nhún vai, môi đỏ cong lên giễu cợt:

– Một lời hứa: Nếu nhà họ Tào gặp nạn, nhà họ Lý sẽ bảo toàn cho ta. Đáng tiếc, người hứa đã chết, kẻ được hứa thì vẫn sống nhăn.

Dung Nhã nhìn sâu vào mắt Quý phi:

– Vậy bí mật đó là gì? Có liên quan đến thân thế của thần nữ?

Tào Quý phi đặt trâm xuống, mắt không rời nàng:

– Ngươi không chỉ là con gái Lý Thái phó. Mẹ ngươi từng là người của phủ Thái tử, ngươi sinh ra trong đêm mưa lớn, không tên trong gia phả. Hiểu ý ta chứ?

Dung Nhã chấn động, tim đập loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh:

– Ý nương nương là... ta không mang dòng máu họ Lý?

Tào Quý phi cười nhạt:

– Ngươi thông minh mà hỏi ngây thơ vậy sao? Vụ án họ Lý bị đẩy lên tận cùng vì ngươi là mồi lửa. Có kẻ sợ ngươi sống sót, có kẻ muốn giữ ngươi để mặc cả. Ta giữ ngươi lại cũng vì thế.

Dung Nhã run nhẹ, môi khẽ động:

– Nếu là vậy, vì sao cha ta không nói ra?

Tào Quý phi rót rượu, ánh mắt chùng xuống:

– Vì ông ta yêu mẹ ngươi. Ông ta thà chết, không để ngươi phải chịu thân phận con rơi. Nhưng bí mật ấy không chôn vùi được mãi.

Dung Nhã siết chặt tay, móng tay bấm vào thịt. Nàng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng:

– Nương nương giữ bí mật này để uy h**p ta?

Tào Quý phi lắc đầu, ánh mắt lần đầu dịu lại:

– Không. Ta giữ bí mật cho ngươi cũng là giữ lại chút nhân tình cuối cùng giữa chốn máu lạnh này. Nhưng nếu ngươi phản ta, ta không ngại ném nó ra giữa triều đình.

Dung Nhã nhìn bà ta, nụ cười chua chát:

– Nương nương thật biết cách nắm thiên hạ trong tay, nhưng cũng thật cô độc.

Tào Quý phi không phủ nhận, đứng dậy đi về phía cửa sổ, giọng vang vọng:

– Ngươi nghĩ ta muốn thế sao? Nếu có thể, ta cũng chỉ muốn làm nữ nhân bình thường, được yêu, được hận, được khóc. Nhưng... người như ta đâu còn đường lui.

Dung Nhã rời cung Vĩnh Ninh, bước chân nặng nề. Ngoài hành lang, Tĩnh Dương chờ sẵn, thấy nàng mặt trắng bệch liền hỏi khẽ:

– Có chuyện gì?

Dung Nhã lắc đầu, giọng nghèn nghẹn:

– Chàng hỏi ta là ai... Giờ ta cũng không biết nữa.

Tĩnh Dương đỡ lấy vai nàng, dịu giọng:

– Dù nàng là ai, ta vẫn ở đây.

Dung Nhã gượng cười, nụ cười yếu ớt mà kiêu hãnh:

– Ta không cần ai thương hại. Chỉ cần chàng đừng hỏi ta là ai nữa.

Tĩnh Dương lặng lẽ siết chặt tay nàng.

Từ cung Vĩnh Ninh vọng ra tiếng đàn, từng nốt cao vút như nước mắt chảy ngược vào tim. Gió lạnh thốc qua, mang theo mùi rượu và nỗi cô đơn không tên.

*

Đêm buông xuống sâu hơn. Trong phòng thuốc, Dung Nhã ngồi bất động rất lâu. Nàng mở hộp gỗ, lấy chiếc lông phượng, xoay trong tay. Ký ức xưa hiện về: khuôn mặt mẹ nhòe trong tranh, giọng cha nghẹn ngào, ánh mắt Tào Quý phi lạnh như băng nhưng ẩn chứa bi thương.

Một mảnh giấy bị gió cuốn tới cửa. Dung Nhã nhặt lên, trên đó chỉ có dòng chữ: “Phượng hoàng muốn sống, phải chấp nhận cháy rụi.”

Nàng mỉm cười, đặt lông phượng vào hộp, khép lại mọi bi thương.

Bên ngoài, tiếng chân ai đó vang lên. Tĩnh Dương hiện ra dưới ánh trăng, giọng trầm:

– Ta vừa nghe tin Hoàng hậu cho người lục soát, truy tra lai lịch các cung nữ mới vào cung những năm gần đây. Có kẻ đã tiết lộ chuyện phủ Thái tử.

Dung Nhã gật đầu, ánh mắt bình thản:

– Ta biết. Trò chơi lớn đã bắt đầu.

Tĩnh Dương siết nhẹ vai nàng:

– Nàng đã sẵn sàng chưa?

Dung Nhã nhìn ra cửa sổ, giọng nhỏ mà cứng cỏi:

– Phượng hoàng muốn sống, chỉ có một con đường – bay xuyên qua lửa.

Ánh trăng rọi vào căn phòng, chiếu lên chiếc lông phượng vàng óng. Trong mắt Dung Nhã, ngọn lửa phục thù và khát vọng tự do bùng lên, sẵn sàng thiêu cháy mọi âm mưu bủa vây.

Một tiếng động khẽ vang lên ngoài sân. Ai đó lén lút bám theo hành lang tối, tay ôm vật gì giấu dưới áo. Dung Nhã và Tĩnh Dương liếc nhìn nhau, cả hai cùng hiểu: Đêm nay, sẽ có thêm một bí mật được lôi ra ánh sáng – hoặc một cái bẫy đang chực chờ sập xuống.

Không khí lặng như tờ, chỉ còn tiếng tim đập hòa vào tiếng gió. Trong lòng mỗi người, một bí mật, một vết thương, một ngọn lửa không thể dập tắt. Trận chiến của phượng hoàng thép, vừa chớm mở màn.