Tôi vốn tưởng sau khi chặn hết liên lạc, tôi có thể triệt để thoát khỏi cái "gia đình nguyên thủy" này.
Không ngờ bọn họ lại như phát điên.
Thường xuyên thay số điện thoại khác để gọi điện, nhắn tin cho tôi.
Đầu tiên là trách tôi làm việc quá tuyệt tình.
Nói bọn họ chưa từng có ý định đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi chẳng mảy may để mắt tới, bận rộn với tiệm truyện tranh của mình.
Công việc của Lâm Dương dường như cũng rất thuận buồm xuôi gió, sếp lớn đánh giá rất cao năng lực của cậu ấy.
Nói chỉ đợi cậu ấy nhận bằng tốt nghiệp là có thể trở thành nhân viên chính thức, lương lậu tăng gấp đôi.
Đến lúc đó có thể thuyên chuyển cậu ấy tới chi nhánh ở trung tâm thành phố, như vậy chúng tôi có thể dọn về sống chung với nhau rồi.
Tôi bận bảo vệ khóa luận tốt nghiệp rồi lại lo chuyện tiệm truyện tranh, căn bản chẳng có thì giờ quan tâm đến người nhà họ Ôn.
Thấy biện pháp mạnh không có tác dụng, người nhà họ Ôn bắt đầu dùng đến biện pháp mềm mỏng.
Vợ chồng nhà họ Ôn xưa nay vẫn luôn cho rằng tôi là món hàng lỗ vốn, nay vậy mà lại hạ mình lấy lòng tôi.
Ôn Quân nói, có thể sắp xếp cho tôi một vị trí quan trọng trong tập đoàn họ Ôn.
Nếu như tôi không muốn kế thừa sản nghiệp gia đình, cũng có thể cho tôi một khoản tiền khởi nghiệp kếch xù.
Để tôi tự do làm chuyện mà mình yêu thích.
Bà Ôn thì nói, đã trang hoàng lại phòng ốc cho tôi.
Vẫn là căn phòng trước kia, giữ lại được ánh sáng tốt nhất, bất cứ lúc nào cũng chờ tôi về nhà.
Lục Kinh Trạch thì lại càng khoa trương, tìm tới tận căn hộ nhỏ tôi đang thuê ở, chất đầy đồ xa xỉ phẩm trước cửa.
Lần đầu tiên tôi chứng kiến anh ta dùng giọng điệu khép nép đến thế.
"Ôn Lĩnh, đừng giận dỗi nữa, theo anh về nhà được không?"
"Đem đồ của anh đi đi, đừng cản trở hàng xóm đi lại."
Lục Kinh Trạch rướn cổ ngó vào căn hộ nhỏ hẹp mà tôi đang thuê, giọng điệu van nài khẩn thiết.
"Tiểu Lĩnh, chỗ này làm sao sánh bằng biệt thự của anh được?"
"Em theo anh về nhà đi có được không? Anh đảm bảo tốt hơn chỗ này gấp một vạn lần."
"Anh biết em không muốn quay về nhà họ Ôn, vậy thì kết hôn với anh đi, như vậy em sẽ là người của anh, sau này không một ai dám ức h**p em nữa."
"Anh sẽ không để em phải chịu một chút ấm ức nào cả."
Chẳng hiểu đây là cái loại phát ngôn sấm sét gì nữa?
Ai thèm kết hôn với cái thể loại người như anh ta chứ!
Tôi còn chưa kịp cự lại, thì Lâm Dương vừa đi chợ mua thức ăn về chứng kiến được màn kịch này.
Cậu ấy vừa hay nghe được câu nói cuối cùng kia của Lục Kinh Trạch, túi thức ăn trong tay cũng quăng luôn không màng tới, xông lên đẩy mạnh Lục Kinh Trạch ra.
Lâm Dương ôm chặt lấy tôi vào lòng, chiếm hữu dục hiện rõ.
"Vị tiên sinh này xin hãy tự trọng, đây là vợ của tôi, mong anh bớt si tâm vọng tưởng đi."
Sắc mặt Lục Kinh Trạch cực kỳ khó coi.
"Em khăng khăng không đổi, nhất quyết phải ở cùng cái tên khố rách áo ôm này, thà vứt bỏ hết thảy những gì anh trao cho em sao?"
"Cái loại người như này thì có thể cho em được thứ gì chứ!"
Ánh mắt Lâm Dương kiên định, không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti.
"Tôi đúng là không bằng nhà họ Lục các người có tiền có thế, nhưng mỗi đồng tôi kiếm được đều dựa vào sức lực của chính bản thân mình."
"Cho dù tôi chỉ có một đồng bạc, tôi cũng tình nguyện trao tất cả cho Ôn Lĩnh."
"Một kẻ ngay đến một bát nước cũng bê không thăng bằng, không có tư cách lên tiếng ở đây."
Lục Kinh Trạch vẫn ngoan cố như vậy, trân trân nhìn tôi chằm chằm.
"Ôn Lĩnh, đi với anh đi, anh có thể cho em vinh hoa phú quý cả đời này, không cần phải đi theo cậu ta chịu khổ đâu."
"Nhưng mà tôi lại thấy rất hạnh phúc đấy."
Tôi nép vào vòng tay Lâm Dương, ánh mắt ngập tràn vẻ khinh miệt.
"Còn chưa chịu đi? Định ở lại ăn chực đấy à? Tôi không có nghĩa vụ phải nấu cơm cho người không quen biết đâu nhé."
Lục Kinh Trạch bị tôi chọc tức đến phát run, trước khi đi còn để lại một câu đe dọa ác độc.
"Sớm muộn gì em cũng sẽ phải hối hận vì sự lựa chọn ngày hôm nay!"