Pháo Hôi Bị Ghét Bỏ Vừa Buông Xuôi, Cả Nhà Liền Cuống Lên

Chương 12: Hết

Trước


Lục Kinh Trạch vừa rời đi, Lâm Dương lập tức đóng chặt cửa lại.

Cậu ấy ôm chầm lấy tôi, cằm cọ vào vai tôi, trong mắt đong đầy sự xót xa.

"Ôn Lĩnh, ở bên cạnh tôi, khiến cậu phải chịu tủi thân rồi."

Tôi vòng tay qua ôm lấy eo cậu ấy, không kìm được bật cười.

"Vậy thì sau này cậu phải đối xử với tôi tốt một chút, trong lòng chỉ được phép có một mình tôi thôi đấy."

"Tất nhiên rồi, tôi chỉ có mỗi cậu."

Lâm Dương lại siết vòng tay ôm chặt hơn.

Bị cậu ấy ôm cứng đến mức khó thở, tôi giơ tay khẽ đẩy cậu ấy ra một chút.

"Đừng ôm nữa, tôi đói bụng rồi, mau đi nấu cơm đi."

Lâm Dương lập tức buông tôi ra, xách đống nguyên liệu quay người chui tọt vào bếp.

Cột tạp dề lên, thành thạo bắt tay vào việc.

Bữa ăn rất nhanh đã dọn lên, toàn là những món tôi thích.

Ăn xong, hai chúng tôi cuộn tròn trên ghế sô pha nghỉ ngơi.

Lâm Dương đột nhiên lên tiếng: "Hôm nay tôi được chuyển làm nhân viên chính thức rồi."

"Ơ, sao cậu không nói sớm? Biết trước thì tôi đã đãi cậu một bữa ăn hoành tráng rồi."

Lâm Dương lắc đầu, nắm lấy tay tôi, ánh mắt thâm tình nhìn tôi chằm chằm, đan xen vài phần thấp thỏm và mong đợi.

"Thế ở trong lòng cậu, tôi đã được 'chuyển chính thức' chưa?"

Tim tôi đập thình thịch, gò má nóng bừng, giọng nói lí nhí như muỗi kêu:

"Đã... đã chuyển từ lâu rồi."

Nhận được câu trả lời khẳng định, Lâm Dương rốt cuộc chẳng thể kiềm chế thêm nữa, đè người lên ngấu nghiến lấy đôi môi tôi.

Từ sô pha phòng khách xuống tới thảm trải sàn, rồi lại dời vào phòng ngủ.

Hai thân thể thủy chung giao triền lấy nhau, Lâm Dương hết lần này tới lần khác thì thầm nói lời yêu tôi.

Tựa như muốn đem hết tình cảm yêu thương nén lại bấy lâu nay chưa kịp thốt lên lời, toàn bộ trút sạch ra ngoài.

Tôi và Lâm Dương sống một đời bình yên lại ngập tràn hạnh phúc.

Việc kinh doanh ở tiệm truyện tranh rất khả quan, sự nghiệp của Lâm Dương cũng cực kỳ suôn sẻ.

Sau này, thỉnh thoảng tôi lại nghe được tin tức về nhà họ Ôn từ miệng người khác.

Ôn Dữ, kẻ đã quen được cả nhà sủng ái nâng niu, sau khi tôi rời đi.

Nhằm lôi kéo lại sự chú ý của bố mẹ - lúc đó đang dồn mọi tâm tư vào việc làm thế nào để dỗ dành tôi quay về.

Vậy mà lại dùng đến cách thức cắt cổ tay tự tử để giành lấy sự chú ý.

Kết quả chơi quá trớn, không kịp thời đưa đi cấp cứu, đến lúc được người nhà phát hiện ra thì đã hết phương cứu chữa.

Bà Ôn vô cùng tự trách đau khổ, con trai út thì ra đi đột ngột, con cả thì cự tuyệt quan hệ với gia đình.

Bà ta không chịu đựng nổi đả kích kinh hoàng này, tinh thần hoảng loạn ngẩn ngơ, cả ngày điên điên khùng khùng.

Đối thủ trên thương trường nhân cơ hội nội bộ nhà họ Ôn lòng quân ly tán, thừa nước đục thả câu chèn ép sản nghiệp của công ty.

Một mình Ôn Quân chống đỡ không xuể, sự nghiệp tụt dốc không phanh.

Phong quang của gia tộc hào môn thuở nào nay đã tan thành bọt nước.

Về phần Lục Kinh Trạch, anh ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm đến cửa tiệm quấy rầy tôi.

Cố gắng khiến tôi hồi tâm chuyển ý.

Cho đến một lần, tôi cố ý ôm hôn Lâm Dương say đắm ngay trước mặt anh ta, không hề che giấu tình cảm sâu đậm của hai đứa dành cho nhau.

Lục Kinh Trạch không chịu nổi đả kích như vậy, thất hồn lạc phách lảo đảo bước đi.

Suốt ngày ru rú ở nhà mượn rượu giải sầu, uống đến mức xuất huyết dạ dày, suýt chút nữa thì ném mất nửa cái mạng.

Kể từ sau đợt đó, anh ta chẳng bao giờ đến tìm tôi nữa.

Truyện đoàn sủng nay biến thành truyện báo thù sảng văn.

Chắc hẳn nguyên chủ mà biết được cái kết cục này, trong lòng cũng sẽ thanh thản dễ chịu hơn nhiều.

Tất cả bọn họ đều là gieo gió gặt bão tự làm tự chịu, không có mảy may liên quan gì tới tôi.

Tôi cuộn mình nằm gọn trong lồng ngực Lâm Dương, cùng cậu ấy gắt gao ôm chặt lấy nhau, cảm nhận được sự ôn nhu và thiên vị độc nhất vô nhị chỉ thuộc về cậu ấy.

Pháo hôi cũng có mùa xuân của riêng mình.

Tôi chẳng cần phải giành giật sự chú ý của bất kỳ ai, cũng chẳng cần phải hứng chịu những ánh mắt lạnh lùng khinh miệt nữa.

Quãng đời còn lại về sau, tôi chỉ muốn được ở bên cạnh người yêu tôi sâu đậm.

Trong thế giới của cậu ấy sẽ không có hình bóng của bất cứ kẻ nào khác.

Trong lòng trong mắt, từ đầu tới cuối, chỉ có duy nhất một mình tôi.

END.