Lâm Dương nói được làm được.
Cậu ấy không đợi nổi một phút một giây nào, trực tiếp kéo tôi đi vào một khách sạn gần nhất.
Vừa mới mở cửa bước vào, cậu ấy đã đè ép tôi lên vách tường ở lối đi.
"Bảo bối, ôm chặt một chút, đừng buông tay."
Giọng nói của cậu ấy vô cùng cuốn hút, trầm ấm từ tính, khiến trong lòng tôi nghe mà ngứa ngáy.
Hai cánh tay rắn chắc của Lâm Dương vững vàng đỡ lấy gốc đùi tôi, tôi ôm siết lấy cổ cậu ấy, chỉ sợ bị trượt xuống.
Chúng tôi dính chặt lấy nhau, không có lấy một kẽ hở.
Hơi thở nóng ấm giao hòa, mọi ngôn từ đều bị cậu ấy nuốt trọn vào trong.
Từ hành lang vào giường ngủ, rồi lại đến phòng tắm.
Lâm Dương không hề buông lỏng tôi nửa khắc, cũng không cho phép tôi rời khỏi người cậu ấy.
Tôi ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng chẳng thốt nên lời, thanh âm bị cậu ấy làm cho vỡ vụn.
Từ lúc trời sáng cho đến khi tối mịt, tôi bị cậu ấy yêu chiều đến mức toàn thân mềm nhũn.
Cuối cùng thực sự không trụ nổi nữa, gục xuống giường lăn ra ngủ.
Nửa đêm mơ mơ màng màng tỉnh lại, người bên cạnh vẫn đang ôm tôi gắt gao.
Vùi cả khuôn mặt vào trước ngực tôi, hệt như một chú chó nhỏ thiếu thốn cảm giác an toàn.
Trong lòng tôi dâng lên một tia ấm áp, cúi đầu khẽ hôn l*n đ*nh đầu cậu ấy, rồi lại mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, Lâm Dương thức dậy sớm hơn tôi, rón rén đi ra ngoài mua đồ ăn sáng cho tôi.
Chúng tôi dính lấy nhau trong khách sạn suốt cả một dịp cuối tuần.
Lâm Dương lúc này mới lưu luyến không nỡ rời đi.
Một ngày trước sinh nhật, tôi nhận được một cuộc gọi đã lâu không thấy từ mẹ.
Đầu dây bên kia, giọng điệu bà hiếm khi mang theo vài phần ôn hòa, không cay nghiệt giống như ngày thường.
"Con và Tiểu Dữ sinh cùng ngày, trong nhà đã lo liệu ổn thỏa đâu vào đấy cả rồi, muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho hai đứa, ngày mai con về sớm một chút."
Tôi chẳng thèm suy nghĩ, quyết đoán cự tuyệt.
"Không cần đâu, mọi người cứ tổ chức cho Ôn Dữ đàng hoàng là được, sinh nhật con đã có hẹn với người khác rồi, sẽ không về quấy rầy mọi người nữa."
"Con nói vậy là có ý gì? Gia đình có ý tốt tổ chức sinh nhật cho con, con còn không biết điều?"
Tôi đã bảo là người phụ nữ này không kiên nhẫn nổi một phút mà.
Chỉ cần tôi mở miệng cự tuyệt, bà ta lập tức khôi phục lại dáng vẻ cay nghiệt thường ngày dành cho tôi.
Cũng không hẳn là tôi không biết điều.
Tôi nhớ lại những dịp sinh nhật trước kia của nguyên chủ.
Lần nào cậu ta cũng là người bị phớt lờ.
Rõ ràng sinh cùng một ngày, nhưng mọi người cũng chỉ chuẩn bị quà cho mỗi Ôn Dữ.
Cậu ta đến cả một miếng bánh kem cũng chẳng được ăn.
Lâu dần, cậu ta đâm ra chán ghét sinh nhật.
Nếu lần này quay về, chưa biết chừng lại bị sỉ nhục đến nông nỗi nào.
Lúc này, điện thoại bị bố tôi giật lấy.
Giọng ông gắt gỏng bực dọc, vừa mở miệng đã là một tràng mắng mỏ xối xả.
"Bây giờ anh đủ lông đủ cánh rồi, đến nhà cũng không thèm về nữa phải không?"
"Tin tôi trực tiếp đóng băng thẻ phụ của anh không, để xem anh còn ung dung sung sướng được đến lúc nào?"
Tôi mảy may không bận tâm.
"Tùy ông thôi, sao cũng được."
Tôi cũng chẳng phải tên ngốc, đã sớm chuyển sạch sành sanh tiền trong thẻ phụ vào tài khoản cá nhân của mình rồi.
Cho dù không có thẻ phụ đi chăng nữa, nguyên chủ cũng đã gửi gắm lại toàn bộ tài sản cậu ta tích cóp được cho tôi.
Không có nhà họ Ôn chu cấp tài chính, tôi vẫn sống sung túc.
Bố tôi bị thái độ dửng dưng của tôi làm cho nghẹn họng, lại càng tức giận hơn.
"Anh không chịu về chứ gì? Vậy thì đừng trách tôi bảo người đem vứt sạch hết đồ đạc của anh ra đường!"
"Vâng, ông cứ vứt đi, tôi đều không cần nữa."
Dù sao thì tôi cũng đã mang hết những thứ cần thiết đi từ lâu rồi.
Mấy món quà tặng kèm rẻ tiền kia, thì có ai thèm để ý đâu.
Đầu dây bên kia tức thì chìm vào khoảng không im lặng.
Chắc là chẳng ngờ thái độ của tôi lại trở nên bất cần đến mức này.
Thậm chí có thể coi là tuyệt tình.
Một lúc sau, Ôn Dữ nhận lấy điện thoại, bắt đầu đóng vai người tốt:
"Anh, bố mẹ thật lòng muốn bù đắp cho anh."
"Cũng đã dọn sẵn phòng mới cho anh rồi, còn chuẩn bị cả quà sinh nhật nữa."
"Cả nhà mình đã lâu không được tụ họp đông đủ, em cũng rất nhớ anh, anh về nhà một chuyến nhé, được không anh?"
Đến lúc này mới nhận là người một nhà sao?
Cái dáng vẻ đạo mạo giả tạo này khiến toàn thân tôi không thoải mái, đáy lòng trào lên một cỗ ghê tởm buồn nôn.
Tôi lười phải đôi co phí lời thêm với bọn họ, nói thẳng toẹt:
"Mấy người cứ coi như chưa từng sinh ra đứa con trai này đi."
"Nếu sợ mất mặt, cũng có thể tuyên bố với bên ngoài là tôi bất hiếu, bỏ nhà theo trai. Như vậy cũng giữ lại được thể diện cho nhà họ Ôn các người."
Người bố đầu dây bên kia, à không, Ôn Quân đã tức đến nổ phổi.
Tôi dập thẳng máy, cho cả nhà bọn họ vào danh sách đen.